Trưởng thành là khi đã thấm mệt, nhưng chỉ có thể thốt lên "mệt quá" rồi cũng chẳng dám dừng lại 😥.
Vì mình biết, nếu dừng lại thì chắc chắn sau này mình sẽ mệt hơn gấp bội như thế 😔.
No title available
almost home
No title available

if i look back, i am lost

shark vs the universe
KIROKAZE
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
TVSTRANGERTHINGS

No title available
occasionally subtle
Monterey Bay Aquarium

@theartofmadeline

Kaledo Art

Andulka
Jules of Nature

Product Placement
trying on a metaphor
No title available

#extradirty
Cosimo Galluzzi
seen from United States

seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from India

seen from United States

seen from United States
seen from Belgium
seen from United Kingdom
seen from Austria
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United Arab Emirates

seen from United States
@malnye-tran
Trưởng thành là khi đã thấm mệt, nhưng chỉ có thể thốt lên "mệt quá" rồi cũng chẳng dám dừng lại 😥.
Vì mình biết, nếu dừng lại thì chắc chắn sau này mình sẽ mệt hơn gấp bội như thế 😔.
Khi bạn nuôi một con cá, nó chết… bạn buồn cả ngày.
Nhưng khi bạn nuôi một ao cá, vài con chết… bạn thậm chí chẳng hay biết.
Bạn đứng ở tầng 1, người ta chửi một câu, bạn giận đến run người.
Bạn đứng ở tầng 10, họ mắng, bạn còn tưởng họ đang gọi mình.
Bạn đứng ở tầng 100, họ mắng… bạn không nghe thấy nữa. Chỉ thấy thành phố đẹp đến lặng người.
Cùng một chuyện.
Chỉ khác vị trí.
Mà cảm xúc đã khác.
Có những thứ chỉ cần đổi cách nói, thế giới lập tức đổi thái độ:
Nói: “Tôi thích vợ người khác” → nghe vừa sai vừa phản cảm.
Nhưng nói: “Người tôi thích… đã trở thành vợ của người khác” → tự nhiên lại hóa buồn, hóa đáng thương, thậm chí còn có người đồng cảm.
Nói: “Tối nay anh muốn ngủ với em” → bị gọi là lưu manh.
Nhưng nói: “Sáng mai anh muốn thức dậy cùng em, ngắm bình minh” → lại thành người tử tế, lãng mạn.
Nói: “Một nữ sinh viên ban ngày đi học, ban đêm làm tay vịn” → bị phán sa đoạ.
Nhưng nói: “Ban đêm làm tay vịn, ban ngày vẫn đi học đại học” → lại thành câu chuyện nghị lực, vì hoàn cảnh.
Sự thật không đổi.
Chỉ là cách gọi tên đổi, nên cảm nhận cũng đổi theo.
“Đánh mãi vẫn thua” nghe như bất tài.
“Thua mãi vẫn đánh” nghe lại như kiên cường.
Sói săn mồi, người ta gọi là ác.
Ông chủ sa thải nhân viên, người ta gọi là tối ưu hoá.
Bạn đi mua hàng, bạn ghét người bán “cắt cổ”.
Bạn đi bán hàng, bạn ghét người mua mặc cả.
Bạn đi làm thuê, bạn thấy chủ bóc lột.
Bạn khởi nghiệp, bạn thấy nhân viên lười.
Vì vị trí khác nhau, lợi ích khác nhau, nên “đúng – sai” trong đầu mỗi người cũng thay đổi.
Và có một thứ rất đáng học:
Khi bạn đi nhầm đường, Google không mắng bạn. Nó chỉ bình tĩnh nói: “Đang lập lại lộ trình"
Đời cũng nên như vậy.
Đừng tiêu hao cả ngày để tiếc một đoạn đường đã lỡ. Đừng đứng yên chỉ để tự trách mình.
Đi sai thì chỉnh. Lạc đường thì quay lại.
Nhưng quan trọng nhất: đi tiếp.
Hãy cho phép bản thân sai.
Nhưng đừng lấy sai lầm làm nhà để ở.
Đúng – sai đôi khi chỉ là trò chơi của góc nhìn.
Khi bạn giàu, lỗi lầm được gọi là trải nghiệm.
Khi bạn nghèo, nỗ lực cũng dễ bị gọi là vùng vẫy.
Muốn thiên hạ bớt khắt khe? Đừng cố giải thích.
Hãy thay đổi vị thế.
Đối mặt với chuyện đời, đừng than vãn, đừng khoe khoang.
Cứ điềm nhiên mà bước tới, mà đi qua.
Trải qua thăng trầm, con người ta mới thấu hiểu: bất cứ cảm xúc thiên lệch nào, đều sẽ để lại một cái giá phải trả.
Người có trí tuệ, họ luôn thâm trầm sau những biến động. Như thể cây cỏ, thấm hết sự đời, vẫn cứ thản nhiên xanh.
Về tới nhà, trời thì mưa nặng hạt. Tui cặm cụi ngồi lựa mấy bộ đồ dơ đêm giặt, mẹ lật đật gom đồ rồi hỏi:
– Lần này con đi với công ty, rồi chừng nào mới đi nữa?
– Hong, con hong đi nữa.
– Dị hả, sắp tới có người khác đi hả?
– Hong, con nghỉ việc rồi mẹ!
…
– Thiếm Hai mất, con coi mưa tạnh rồi qua thắp cho thiếm cây nhang.
Rồi mẹ ôm mớ đồ đi giặt, không hỏi thêm nữa.
Bao nhiêu lần thử rồi thất bại, làm rồi lại nghỉ. Chưa bao giờ mẹ bắt tui phải thiệt giỏi, phải thiệt thành công. Mẹ chỉ hỏi: Công ty người ta khó hong? Mấy đứa bạn chơi chung có tốt hong? Ông sếp có khó dễ gì hong? Chung quy lại, chỉ một câu: “Con có hạnh phúc không?”
Mưa ngoài kia nặng hạt, nhưng lòng mình còn nặng hơn. Với mẹ, dù mai này mình đi tiếp hay dừng lại, chỉ cần mình trả lời được câu hỏi của mẹ: “Con có hạnh phúc không?” Thì mọi thứ đều đáng.
Mưa rồi sẽ tạnh. Mẹ vẫn ở đó, gom đồ, giặt giũ, và lặng lẽ bao dung.
Malnye Trần, 16.11.2025.
Tớ mang nhiều dáng vẻ.
Có thể trầm tính trong mắt người này, lại hoạt bát khi ở cạnh người khác.
Có thể quá trẻ con trong mắt người này, lại trưởng thành đối với người khác.
Có thể tầm thường trong mắt người này, lại lấp lánh trong tim một người khác.
Dù nó đối nghịch nhau, nhưng dáng vẻ nào cũng đều thuộc về tớ.
Nếu có người không thích tớ? Thì kệ họ.
Một người không thích tớ chưa bao giờ khiến tớ hoài nghi bản thân mình không đủ tốt, không đủ giỏi, không đủ đáng yêu. Tớ chỉ nghĩ rằng, họ không phải là người phù hợp với mình.
Bạn có thể mờ nhạt trong công ty này, nhưng lại tỏa sáng ở một môi trường khác. Đó là chuyện rất đỗi bình thường.
Đừng để đánh giá của quá đất này khiến bạn quên mất mình là ai, mình vốn như thế nào.
Tớ thì luôn tin rằng quả đất này chắc chắn có người dành cho tớ, họ sẽ thấy tớ tốt, thấy tớ giỏi, thấy tớ siêu cấp đáng yêu.
- trà.
#motcoctra
QUÁ ĐỂ Ý ĐẾN CẢM NHẬN CỦA NGƯỜI KHÁC,
BẠN CÓ MỆT KHÔNG?
________
1. Bình luận vào bài viết của người ta, họ không trả lời cũng chẳng react gì cả, tôi sẽ xóa cái bình luận ấy.
2. Có một loại năng lực xã hội yếu kém như thế này, khi bạn giúp đỡ người khác còn cẩn thận hơn cả so với việc phục vụ bản thân, thậm chí cảm thấy đây là nghĩa vụ, là việc phải làm. Mình thì chẳng bao giờ dám làm phiền người khác, một là bởi áp lực khi nợ nần họ, hai là bởi sợ bị chối từ. Dần dần, bạn lấy việc giúp đỡ người khác để giữ gìn tình bạn, lúc nào cũng lo lắng mối quan hệ này sẽ đổ vỡ. Suy cho cùng nguyên do ở đây chính là EQ quá thấp thôi. Dù sao thì người khiến bạn khó xử cũng chẳng tốt lành gì.
3. Quá để ý đến cảm nhận của người khác là một loại hành vi khiến bản thân chịu thiệt thòi, chịu tổn thương, cũng là biểu hiện của việc không tự tin với chính mình. Nếu có biểu hiện này, nên dừng lại ngay lập tức. Trước khi làm một việc gì đó, trước tiên nên hỏi mình rằng bản thân có chịu thiệt không, có không vui không. Có lẽ lúc mới bắt đầu, phản ứng hơi chậm, nhưng luyện tập nhiều thì sẽ quen thôi. Cùng cố gắng nhé.
4. Khi người ta từ chối bạn: qua loa, hời hợt. Khi bạn từ chối người ta: tội ác tày trời.
5. Ngồi cạnh ai đó, sợ cái bầu không khí ngột ngạt, vắng lặng, cố gắng tìm chủ đề nói chuyện suốt thôi.
6. Cứ vậy mãi, đến cùng mình là ai, mình thích gì cũng không nhớ nổi nữa. Cẩn thận dè dặt, lo sợ hoảng hốt, suốt ngày đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ cho họ, đem bản thân vùi dập xuống nơi đất cát, bụi bùn.
7. Người nhạy cảm dễ dàng thiếu cảm giác an toàn, cộng thêm vô cùng tự ti. Gặp được chuyện gì cũng suy nghĩ vì người khác, sợ những hành vi, ngôn từ của mình làm họ không vui. Thật ra thế nào đi nữa thì, người không vui ở đây chính là bản thân. Trước giờ không chủ động làm quen ai, nhưng cực kì nhiệt tình với những người đến gần, hơi có chút tốt bản thân. Và, những kẻ mà chúng ta cho rằng lạnh lùng, khó gần thật ra thường là kiểu người vậy.
8. Làm vui lòng người khác trở thành một loại tính cách, bất kì lúc nào, chốn nào cũng cẩn thận, dè dặt lấy lòng.
9. Hôm qua gửi tin nhắn cho một người bạn, giờ còn chưa được rep nữa. Làm cả ngày hôm nay tôi đều trong cái trạng thái nghĩ rằng mình nói sai câu gì rồi phải không.
10. Trả lời hay bình luận ai đó cũng phải tỉ mỉ chọn lọc từ ngữ cùng icon đi kèm.
11. Chuyện gì đi nữa cũng ôm vào mình trước tiên, không muốn để cậu ấy không vui, sai trái tội lỗi gì đều là của tôi hết.
12. Tôi để ý đến cảm nhận của tất cả mọi người, lại chỉ xem nhẹ cảm nhận của chính bản thân.
13. Chuyện gì cũng để ý người khác, để ý cái nhìn, suy nghĩ của họ, để ý tình bạn này liệu có biến mất hay không. Đến cuối cùng, ngay cả nguyên tắc làm người cùng ranh giới cũng chẳng còn nữa. Thứ đến với ta một cách cưỡng cầu cũng chẳng phải của ta, không chân thành, không tình cảm. Vậy thôi, ta cứ bước tiếp với suy nghĩ riêng mình.
14. Trong khung chat, hết viết lại xoá, hết xoá lại viết lại xoá...
15. Quá quan tâm đến cảm nhận của ai đó, giọng điệu trò chuyện hay ánh mắt của họ đều ảnh hưởng đến tâm trạng chính tôi... Mỗi lần từ chối một người nào đó đều cảm thấy áy náy, hổ thẹn, còn nghĩ có nên xin lỗi hay không nữa.
16. Cái gọi là sự lương thiện không biết chối từ đấy tên gọi chính xác là EQ thấp.
17. Người ta có xíu buồn thôi cũng khiến tôi cảm thấy "mình làm sai" cả ngàn lần. Kiểu như, bạn không vui có lẽ là bởi tôi, bắt đầu ngồi tự trách mình, cũng trở nên không vui luôn, có khi còn buồn hơn bạn đấy. Mệt mỏi.
18. Đợi một lúc lâu mà người ta vẫn chưa trả lời tin nhắn của tôi, tôi sẽ nhanh chóng đi xoá cái khung chat ý, bởi tôi sợ hãi nhìn vào sự tự ti cùng lấy lòng của bản thân.
19. Quá để ý đến tâm tư cảm xúc của người khác, không phải mệt chết chính mình thì cũng bị người ta đùa đến chết.
20. Tất cả những muộn phiền này đây suy cho cùng cũng bởi vì bạn không đủ nhẫn tâm. Bạn luôn lo lắng cho người khác, vậy ai lo lắng cho bạn đây?
Nguồn: Weibo | Dịch Linh Lung Tháp
Chạm vào văn Nguyễn Ngọc Tư
Những đoạn trích tôi tâm đắc từ văn học của Nguyễn Ngọc Tư :
“Biết thương người ta là sai, nhưng đâu phải cứ biết là mình ngừng được.”
“Người ta không thương mình, không vì mình không đủ tốt, mà là vì lòng người ta không có chỗ trống cho mình chen vào.”
“Có những mối quan hệ, gần mà xa, thân mà hổng biết gọi là chi. Gặp thì vui, xa thì nhớ, mà chẳng dám đòi hỏi.”
“Tôi thích người ta, nhưng cũng biết người ta không thuộc về mình, nên mỗi lần gần là một lần dặn lòng đừng mong gì nữa.”
“Người ta không đến với nhau không hẳn vì không thương, mà là vì đời sống không giống như trong truyện.”
“Có những nỗi nhớ, đến cả tên cũng không được phép gọi ra.”
“Nhớ một người mà không thể gọi, không thể nhắn, không thể tới – là dạng nỗi buồn nặng nhất.”
Mưa đang rơi, người ướt là mình...
Trong vạn lần bất lực, mình chỉ có thể tìm ô, chứ không thể kêu mưa thôi rơi.
Malnye Trần, 08.10.25
• Người ta dễ lầm tưởng bạn hiền lành, dễ mến. Cái cách bạn mỉm cười nhẹ nhàng, nói chuyện hài hước và cư xử bao dung khiến nhiều người ngỡ rằng bạn ko biết gì. Nhưng thực ra, bạn biết hết, chỉ là bạn ko cần phải nói ra.
• Bạn nhìn thấu những lời dối trá được ngụy trang bằng sự lịch thiệp, cảm nhận được cả những ý nghĩ giấu kín sau đôi mắt. Nhưng bạn im lặng. Ko phải vì ngây thơ. Mà vì bạn hiểu: vạch trần đôi khi là làm đau người khác, còn giữ im lặng là cách cuối cùng bạn giữ cho họ 1 phần thể diện và giữ cho chính mình sự bình yên.
• Bạn ko giận khi bị lừa dối. Chỉ thấy tiếc. Tiếc cho sự non nớt của họ khi nghĩ rằng bạn ko nhận ra. Và lo thay cho họ, vì trò lừa dối đó quá vụng về trước 1 người như bạn.
• Bạn ko rời bỏ ai trong oán giận. Bạn chỉ lặng lẽ rút lui khi thấy lòng mình ko còn được đối đãi bằng sự chân thành xứng đáng. Bạn đi như chưa từng bước vào, nhưng khoảng trống bạn để lại là điều ko ai khác có thể lấp đầy.
• Bạn ko cần nâng giọng, ko cần chứng minh, ko cần chiếm sóng. Chính sự điềm tĩnh trong bạn là thứ khiến người khác tự điều chỉnh thái độ. Khí chất của bạn ko ồn ào, nhưng sâu như 1 vực thẳm, người ta chỉ có thể chạm tới nếu đủ thành thật và đủ tinh tế.
• Bạn ko phải là người dễ gần. Bạn là người khiến người khác khao khát được gần.
• Và nếu ai đó từng có bạn trong đời, họ nên biết: đó là một ân huệ. Bởi nếu họ ko biết giữ, thì khi bạn quay lưng, ko 1 lời trách, ko 1 lời từ biệt, điều duy nhất còn lại, là nuối tiếc cả đời.
• Bạn ko cần đóng sập cánh cửa. Chỉ cần bạn ko còn ở đó, nơi ấy đã trở nên lạnh lẽo. Bạn là người rời đi mà ko làm tổn thương ai, nhưng để lại khoảng trống mà người khác cả đời cũng ko thể lấp lại.
• Bởi 1 khi bạn đã lựa chọn rút lui trong im lặng, điều đó có nghĩa là bạn đã tha thứ, nhưng ko còn cho đi thêm nữa.
• Bạn ko phải là người dễ thay thế. Bạn là người khiến người khác học được bài học đắt giá nhất: Ko phải ai dịu dàng cũng dễ bị xem thường. Và ko phải ai im lặng…cũng ko biết gì.
• Bạn ko phải là người dễ gần. Bạn là người khiến người khác khao khát được xứng đáng để ở lại. Sự hiện diện của bạn là 1 đặc ân, ko phải ai cũng có cơ hội chạm tới, và càng ko ai có quyền giữ nếu ko biết trân trọng.
• Và nếu ai đó từng có bạn trong đời, họ nên hiểu: Họ đã từng được Vũ Trụ ban tặng 1 phước lành. Nhưng khi mất bạn, họ sẽ ko còn cơ hội thứ 2 để sửa sai. Fl mình - Hoan hỷ đón nhận thông điệp này nhé tình yêu 🥰🥰
𝐂𝐨̂̉ 𝐧𝐡𝐚̂𝐧 𝐝𝐚̣𝐲 𝟑 đ𝐢𝐞̂̀𝐮
Cổ nhân dạy: 3 điều càng giấu kín, càng sống yên thân. Ngày xưa, các bậc cao nhân thường không nói nhiều. Không phải họ không biết, mà vì họ hiểu rõ: càng nói ra, càng tổn khí.
Càng phô bày, càng chuốc lấy phiên lụy.
Người sống đủ lâu, từng trải đủ nhiều, sẽ ngộ ra một điều:
Đ𝒐̛̀𝒊 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒍𝒐𝒂̣𝒏 𝒗𝒊̀ 𝒈𝒊𝒐́ 𝒍𝒐̛́𝒏, 𝒎𝒂̀ 𝒍𝒐𝒂̣𝒏 𝒗𝒊̀ 𝒍𝒐̀𝒏𝒈 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊. 𝑪𝒐̀𝒏 𝒍𝒐̀𝒏𝒈 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒕𝒉𝒊̀ - 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒑𝒉𝒂̉𝒊 𝒂𝒊 𝒄𝒖̃𝒏𝒈 đ𝒖̉ 𝒍𝒖̛𝒐̛𝒏𝒈 𝒕𝒉𝒊𝒆̣̂𝒏 đ𝒆̂̉ 𝒍𝒂̆́𝒏𝒈 𝒏𝒈𝒉𝒆 𝒄𝒉𝒂̂𝒏 𝒕𝒊̀𝒏𝒉 𝒄𝒖̉𝒂 𝒃𝒂̣𝒏 𝒎𝒂̀ 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒔𝒊𝒏𝒉 𝒕𝒂̂𝒎 đ𝒐̂́ 𝒌𝒚.
Cổ nhân để lại lời vàng:
"𝑵𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒌𝒉𝒐̂𝒏 𝒏𝒐́𝒊 𝒔𝒂𝒖 𝒄𝒖̀𝒏𝒈. 𝑵𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒕𝒓𝒊́ 𝒈𝒊𝒂̂́𝒖 𝒔𝒂̂𝒖 𝒍𝒐̀𝒏𝒈 𝒎𝒊̀𝒏𝒉."
Muốn sống yên ổn, muốn đời nhẹ nhàng, hãy tập giấu kỹ 3 điều sau:
1. Giấu nỗi khổ - để giữ lại phần khí chất:
Thế gian này không thiếu người thích nghe chuyện bất hạnh của người khác,
nhưng thiếu lắm người thật lòng sẻ chia mà không phán xét.
Khi bạn kể khổ, sẽ có hai loại người:
Một là thương bạn... vài ba câu, rồi quên.
Hai là lấy chuyện bạn làm tiêu khiển, lan truyền sai lệch, đâm sau lưng.
Thế nên cổ nhân dạy:
"Khổ quá, cắn răng chịu. Đau quá, tự tìm chỗ vắng mà khóc."
Giữ lấy sự bình thản trước người đời, không phải giả vờ mạnh mẽ - mà là giữ phẩm hạnh.
Khi bạn không than vãn,
người ngoài nhìn vào sẽ thấy bạn kiên cường.
Khi bạn không kể lể,
chính bạn mới là người đầu tiên tôn trọng bản thân mình.
2. Giấu phúc phần - để tránh lòng tiểu nhân:
Có câu:
"Phúc chưa đủ dày, chớ vội khoe.
Lộc chưa đủ chắc, chớ nên nói." Thời nay, người người thích chia sẻ thành công - nhưng người xưa lại chọn cách sống phúc âm thầm, vui trong lạng lẽ.
Vì sao?
Vì lòng người dễ sinh tạp niệm.
Người ngoài thấy bạn hạnh phúc, không phải ai cũng vui lây.
Có người nhìn phúc mà ganh, có người nhìn lộc mà muốn giành.
Họ không phá được số mệnh bạn,
nhưng có thể làm nhiễu loạn tâm bạn bằng lời độc ý dữ.
Cổ nhân gọi đó là "phúc bị hao bởi miệng, lộc bị mòn bởi mắt người."
Thế nên, càng phúc lớn - càng phải học cách khiêm nhướng.
Càng có lộc - càng nên giữ nét bình dị.
Lộc giữ được là vì đức, mà đức giữ được là nhờ... biết im lặng.
3. Giấu kế hoạch - để giữ vận mệnh thông suốt:
"Chuyện chưa thành - không nên nói.
Việc chưa xong - đừng vội khoe."
Là một bài học không chỉ dành cho người làm việc lớn, mà là đạo sống của người muốn đời an ổn.
Cổ nhân xưa xây nhà cũng chọn giờ tốt, chọn ngày lành, không phải vì mê tín, mà là họ hiểu rõ: thời chưa tới, lộ ra sẽ hỏng.
Ngày nay, có người vừa nhen nhóm một ước mơ đã vội loan báo khắp nơi.
Cuối cùng...
khi việc không thành, vừa mất mặt, vừa mất niềm tin.
Người xưa gọi đó là "phá vận bằng miệng".
Còn người khôn, đi từng bước, lặng lẽ mà vững chắc.
Bạn có kế hoạch, hãy ủ ấm trong lòng.
Làm được - tự người ta sẽ thây.
Vận mệnh không cân phô trương, chỉ cân bạn vững tâm - thì đường đi sẽ mở.
Lời kết:
𝐒𝐨̂́𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 đ𝐨̛̀𝐢, 𝐧𝐞̂́𝐮 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐡𝐨̣𝐜 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐜𝐚́𝐜𝐡 "𝐠𝐢𝐮̛̃" - 𝐬𝐞̃ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐛𝐚𝐨 𝐠𝐢𝐨̛̀ "𝐠𝐢𝐮̛̃ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜".
𝐆𝐢𝐮̛̃ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐥𝐨̛̀𝐢, 𝐠𝐢𝐮̛̃ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐭𝐚̂𝐦, 𝐠𝐢𝐮̛̃ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐩𝐡𝐮́𝐜.
"𝐓𝐫𝐨̛̀𝐢 𝐜𝐨́ 𝐠𝐢𝐨́, đ𝐚̂́𝐭 𝐜𝐨́ 𝐫𝐮𝐧𝐠,
𝐍𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐜𝐚̂𝐲 𝐜𝐨́ 𝐫𝐞̂̃ 𝐬𝐚̂𝐮 - 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 đ𝐨̂̉."
Nếu tôi có thay đổi, tôi rất muốn biết mình sẽ thành người như thế nào?
Sau đợt nằm viện vì ngộ độc, hôn mê. Bác sĩ nói: "Độc ngấm, em có mê sản thì thần kinh của em có thể bị ảnh hưởng, nếu thấy bất thường em hãy đi khám lại".
Tôi vẫn cảm thấy tôi có gì đó không đúng, có gì đó sai sai. Tôi chỉ hi vọng, nếu có thì mọi người vẫn bao dung cho tôi, vẫn hiểu cho tôi. Thế thôi! Đủ rồi.
Thầy hướng dẫn nói "Thời nay con người ta hay lựa chọn các cách chữa lành xa sĩ, để khoe khoang chứ không phải chữa lành, người ta đâu nhận ra rằng thiên nhiên xung quanh chúng ta là một liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất. Hôm nào ra đường, con đừng vội vã mà thử cảm nhận thiên nhiên quanh đường con đi, cảm nhận từng hạt mưa hay từng giọt nắng xem thiên nhiên tuyệt vời biết bao, điều mà con bỏ lỡ mỗi ngày".
Hôm sau tôi gặp thầy, thầy bảo hôm nay trông con khác thế? tôi vui mừng nói con đã làm theo lời thầy, cởi bỏ khẩu trang, áo khoác chạy chậm rãi trên đường và cảm nhận năng lượng của thiên nhiên, thầy thấy con khác như thế nào?.
Thầy bảo "Con đen hơn".
Tự nói với bản thân dù có chuyện gì cũng sẽ mạnh mẽ đối đầu, mạnh mẽ chấp nhận, gồng cứng ngắt.
Về đến nhà nghe mẹ hỏi "sao rồi con" tự nhiên mềm nhũn, mọi thứ vỡ òa, muốn xĩu xuống xĩu lên, nhõng nhẽo một trận cho đã cái nư.
Malnye Trần, 17 tháng 04, 2024.
Ngày 18 tháng 02, 2024. Chúc mừng sinh nhật chính mình 🥳🥳
Hôm nay là ngày sinh nhật của tôi. Vừa ngót nghét tuổi 28. Nhưng tôi không có gì để mừng, chỉ có một căn phòng nhỏ, một chiếc điện thoại cũ với tâm trạng buồn vui lẫn lộn.
Tôi không nhận được bất kỳ lời chúc nào từ ai chắc vì không ai nhớ đến ngày sinh nhật của tôi. Cũng phải, vì nhớ đến sinh nhật của một người khác không phải là nghĩa vụ của một ai cả.
Đối với tôi ngày sinh nhật cũng như ngày thường, chẳng bánh kem, chẳng rượu ngoại... chỉ có tôi loay hoay không biết nên làm gì, hông biết nên hy vọng gì, không biết nên tin vào gì.
Thế thôi, sinh nhật qua rồi.
Cuộc sống đâu thể như phần mềm soạn thảo, viết một đoạn có thể xóa, lỡ định dạng sai có thể undo, còn sai nhiều quá thì mình có quyền không lưu. Cuộc sống là phải sai một li đi 1 dặm, bút sa thì gà chết...
Cuối cùng, có cằm được cây bút thì cũng chỉ là gà, luôn sẳn sàng để chết.
Malnye Trần, 08 tháng 12, 2024.
Tự cảm thấy mình bất ổn chắc không đến nổi nhỉ,
Tôi là một người rất lạc quan, cười nói rất nhiều thậm chí tưng tửng có khi tự hỏi mình là "mình có bị khùng không ta?". Tôi luôn xem lạc quan là điểm mạnh của mình nữa.
Dạo gần đây thấy hơi bất ổn, lười giao tiếp, hay cáu gắt, mất ngủ hoặc có ngày ngủ rất nhiều và chỉ muốn ngủ thôi, cảm giác chán chán, thiếu động lực làm việc, đầu óc mong lung, trống rỗng, mất tập trung kinh khủng rồi cả việc giảm ham muốn với người yêu... nhưng vẫn cố tỏ ra mình lạc quan, vui vẻ mà đuối lắm, đuối trong tâm hồn ấy. Nghĩ lại có rất nhiều chuyện mình giấu nhẹm đi, rồi tối tự mang ra suy nghĩ rồi tự hành hạ mình.
Tự nhiên sực nhớ ra, mình có biết một loại bệnh trầm cảm là "trầm cảm cười" hoàn toàn phù hợp với các triệu chứng mình gặp phải, hoặc là mình đang rơi vào khủng hoảng độ tuổi, hoặc có khi là do khủng hoảng độ tuổi dẫn đến trầm cảm, mình chết mất.
Có nên đi gặp bác sĩ tâm lý không?. Mà mình đang nhận thức được mình gặp vấn đề gì thì chắc không phải đang mắc bệnh nhỉ. Hi vọng mình chỉ là đang stress một xíu, ăn gì đó mình thích, đi đâu đó mình muốn cho khuây mà giờ mình chỉ muốn ở trong phòng với một bình nước ngọt thôi...
Không sao, còn nhận thức là còn cứu được... Cố lên tôi ơi. Ai đó giúp tôi với!
Malnye Trần, 16 tháng 12, 2023.