Đau quá, lâu rồi không đau thế này. Vì ở cùng anh hạnh phúc quá, ngọt ngào quá, vậy mà em đã quên mất em sinh ra từ đâu..

Andulka
Monterey Bay Aquarium
Sade Olutola

Kiana Khansmith

ellievsbear

Jar Jar Binks Fan Club
Cosmic Funnies
Noah Kahan

if i look back, i am lost
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
I'd rather be in outer space 🛸
No title available

shark vs the universe

tannertan36
Today's Document
Sweet Seals For You, Always
official daine visual archive

#extradirty
$LAYYYTER

izzy's playlists!
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from Türkiye
seen from United States
seen from France

seen from Algeria
seen from Algeria

seen from Algeria

seen from United States
seen from Mexico
@meodigiay
Đau quá, lâu rồi không đau thế này. Vì ở cùng anh hạnh phúc quá, ngọt ngào quá, vậy mà em đã quên mất em sinh ra từ đâu..
Phải tập lại thói quen viết blog thôi. Lâu ngày đọc lại những dòng mình viết như một cơn sóng cảm xúc tràn về, thấy ngọt ngào, dịu dàng, vui vẻ, hạnh phúc, thấy cả đau đớn, căng thẳng, nghẹn ngào đủ cả. Rất đáng, rất nên được lưu giữ.
Rồi khi già đi, khi sống chậm lại, những kí ức, những cảm xúc kia đáng quý biết bao.
Ranh giới giữa bạn thân và không gì cả mong manh vậy sao?
Có lẽ mình đã bỏ lỡ cơ hội bạn thân cho mình để tiếp tục được là bạn thân.
Đã bao lâu rồi tụi mình không gặp gỡ? Đã bao lâu rồi mình không được rep 1 tin nhắn trong ngày? Đã bao lâu rồi bạn thậm chí không thèm rep tin của mình?... Đã bao lâu rồi...?
Mình nhận ra, lời chúc mừng sinh nhật, chiếc bánh kem mình chuẩn bị... phải chăng, không đáng được trân trọng?!
Khi nhìn những tấm ảnh cám ơn, những món quà được bạn đăng trên MXH, mình bỗng thấy mình rẻ rúng quá.
. Giống như mình hèn mọn giơ tay từ trong góc khuất, cố gắng, cố gắng níu kéo chút tình bạn này... nhưng mình không còn là gì.
. Giống như mình từ sàn nhà, ngước mắt nhìn bạn đứng trên cao, cố với tới bạn, cố lấy lòng bạn... nhưng bạn không nhìn tới.
...
Thực ra làm sao trách được nhỉ. Xa mặt thì cách lòng. Bạn hay Yêu cũng vậy thôi, đúng không?
...
Và trên hết, mình được đánh giá là "xấu xa" từ miệng người-mà-mình-từng-tin-tưởng-hết-lòng thì chắc là chuẩn rồi.
Cảm giác mà mình nhận từ câu nói đó, chỉ 1 lần, 1 lần mà không thể nào mình quên.
Haha... điên mất thôi. Nó đau hơn xe đụng gãy chân. Mà não cứ 5 ngày 10 bữa lại remix giật giật cái cảm giác đó lên :))))))))
Này gọi là cơ chế não tànn à :)
...
Mà có lẽ mình biết tại sao, bạn thân thành không gì cả rồi
1. Làm bạn thất vọng thời điểm bạn cần nhất, không thể giúp bạn. (Món nợ bạn, mà ko trả lúc bạn cần)
2. Không cùng con đường với bạn, không có điểm giao nhau trong cuộc sống (?!)
3. Thất nghiệp (?!) cũng không phải hoàn toàn thất nghiệp, nhưng thu nhập làm tại nhà quá ít nên tính vậy đi
4. Gu? Style? Thẩm mỹ?
...
Tự nhiên notes ra xong thấy mình cũng không đáng được làm bạn lắm ha.
Nói về gu thẩm mỹ, có lẽ, à không, chắc chắn mình là đứa cùi bắp nhất và chục năm rồi không tiến bộ. A, có lẽ vì vậy mà chiếc bánh kem mình cố tình chọn dù mắc hay rẻ cũng không thể được yêu thương...
Ui, đau thiệt, buồn lắm luôn, thấy tửng tửng zị thui chứ buồn thiệt ak. Từ cuối tháng trước tới giờ buồn hai chục ngày rồi. Buồn, nhìn là buồn, không nhìn thì não replay lại cho buồn (ko tha phút nào) ha ha..
Đau hông?
Cả đám từng hứa sẽ làm bạn tới già, ở giá tới già
Mà mình lấy chồng nên bị đá khỏi cuộc chơi, đúng hok?
Nên không được làm gì của nhau nữa, đúng hok?
Do mình "xấu xa" giống lời người đó nói
Nên không được có chữ thân nữa, đúng hok?
Do mình đã làm bạn thất vọng
Nên không được làm bạn của nhau nữa, đúng không?
Do mình..
Tại mình...
...
Thật sự rất trân trọng và biết ơn thời gian được làm bạn thân đó đó đó.
Chiều nay làm mình nhớ đến dòng status 5 6 năm trước của mình.
Mình không biết anh có từng thấy qua không, mà nếu có thì trí nhớ của anh thiệt sự là đỉnh caooo luôn ak ;p
Mình phải đi qua Gò Vấp Spa, anh thì đi hớt tóc, nên sẵn xe anh chở mình ra tiệm hớt tóc gần nhà, rồi mình đi việc của mình tiếp. Lúc anh cầm lái, nhìn xe mình còn một vạch xăng :))) thực ra cũng không phải do mình khổ quá, hết tiền đổ xăng, mà do tối về lười ghé đổ.
- Ủa? Sao xe em chưa đổ xăng nữa?
- Tối em lười quá, chút em đổ.
- Hết xăng rồi nè.
- Hông sao đâu cc, em còn tới 1 vạch xăng lận, chạy lâu lắm lâu luôn ak :3
- ...
Sau đó anh chạy huốt qua chỗ hớt tóc luôn.
- Akkk... huốt rồi anh, lố mất rồi kìa.
- Đâu có đâu.
- Ủa? Sao vậy? Anh đi đâu hả? Hớt tiệm mới hả anh?
- Không, anh đi đổ xăng cho em.
Thiệt ak mọi người, con người tui có thể không cảm động khi chồng cho mấy trăm triệu bằng cái quan tâm nhỏ nhặt này. Lúc đó muốn quay xe về nhà hun 200 cái luôn. Cảm thấy mình rất là hạnh phúc, rất là vui vẻ.
Thực sự ai nghĩ mình sống cuộc sống với quá nhiều mơ mộng cũng được. Mình chỉ mong được sống như thế này mãi với anh, không cần thêm gì nữa.
Yêu anh 🍓
#0004 đổ xăng cho em
_ Vì anh muốn em luôn cảm thấy an toàn, "khi ví em có tiền và xe em đầy xăng" _
Tình yêu nào của hoa hồng đều nở rộ rực rỡ. Nhưng điều làm tôi ngưỡng mộ nhất vẫn là xuất phát điểm của họ, là sự ngưỡng mộ dành cho đối phương.
Họ ngưỡng mộ sự hiểu biết, ngưỡng mộ kiến thức, tầm nhìn của nhau.
Tôi thấy họ thưởng thức nhau mỗi ngày, như thể trân trọng ngắm nhìn một tác phẩm nghệ thuật, mỗi góc nhìn sẽ lại có một vẻ đẹp rất riêng.
Hoa hồng yêu nồng cháy, yêu cuồng nhiệt, yêu bằng cả tấm lòng và nhiệt huyết trong tim. Nhưng cô ấy chưa bao giờ buông bỏ chính mình. Vẫn biết bản thân cần gì, muốn gì, sẽ đi tới đâu là tốt nhất.
Đã bao lâu rồi từ ngày hôm đó, mà khi mình vừa vơi đi công việc thì lại thấy đau lòng...
Mình đau lòng vì không biết sự gắng bó suốt 2 năm cấp 3, đại học, rồi cả thời đầu đi làm vất vả và lời hẹn tuổi 35 liệu còn không?!
Mình cũng không dám bước qua ranh giới
... ghi ko nổi nữa
#0003 Không có em, anh không biết nên đi đâu chơi luôn
Ngọt ngào nhất có lẽ là biết được, dù ở đâu, xa hay gần, người bạn đời của mình luôn nghĩ về mình, luôn nhớ tới mình.
Anh lại sắp phải Mỹ để lo công việc cho ba mẹ. Theo kế hoạch mình sẽ xin visa và đi cùng, nhưng mấy bạn biết rồi đó, tuổi mình trẻ quá, các ràng buộc không nhiều, rất khó đậu. Nên cuối cùng chồng mình phải đi 1 mình.
Trong một buổi chiều, 2 đứa đang dạo phố vu vơ kiếm đồ ăn, thì ảnh chợt nói: "Đi Mỹ không có em, anh cũng chẳng biết đi đâu, làm gì luôn.." rồi yên lặng tiếp.
Kiểu như không phải nói mình nghe, mà vô thanh vô thức nói lên suy nghĩ trong lòng.
Tự nhiên thấy ấm áp lắm luôn. Dù biết sắp xa nhau mấy tháng, nhưng kiểu ấm lòng, anh luôn nhớ đến mình. Thấy ngọt khỏi cần ăn chè tráng miệng luôn kkk
#0002 Một tô sủi cảo tôm cuteeeee
Thường cả 2 đứa đều ngại đường đông kẹt xe, nên mấy hôm trong tuần sẽ ăn tối gần nhà, cho ko đụng giờ tan ca với nvvp. Ấy vậy mà tự nhiên hnay, ck đi xa ơi xa, xe đông quá trời, để dắt mình đi ăn sủi cảo tôm 🥟 🥟 Trước khi đi còn nhắc mình uống thuốc dị ứng nha 🌝 cưng gì đâu.
Sủi cảo nóng hổi bưng ra, thơm và khói nghi ngút 🍲 anh ck bungbu của mình ngồi tròn xoe mắt đợi mình cắn ngụm đầu tiên, để hỏi “Ngon không em? Thích không em?” - mình chợt nhận ra, có những khoảnh khắc đáng yêu rất bé nhỏ, rất đời thường vậy thôi.
Mình muốn lưu giữ lại tất cả, lưu giữ tất cả tình yêu anh dành cho mình.
#0001 Bóp lưng cho em - Hông hiểu nằm, ngồi làm sao mà giờ đau khắp người, lưng nhức băng băng luôn. Thế là thanh niên ko hề biết bóp lưng, đã xoa xoa bóp bóp cả đêm luôn. Thích nhất cái hơi ấm từ tay ck chuyền qua, chưa hết đau, mà nó phê lắm 🌝🌝
Tích luỹ 5000 điều dễ thương anh chồng bungbu dành cho vợ - let’s go 💫
Nỗi sợ của người lớn
Mình có một nỗi sợ là bị bỏ lỡ những cuộc vui, F.O.M.O viết tắt của Fear Of Missing Out.
Không biết có ai như mình không mà mình vì nỗi sợ này mà suốt một khoảng thời gian thật dài, mình luôn cố gắng đu theo mọi buổi hẹn, luôn đồng ý, luôn có mặt mọi cuộc vui chơi. Cho dù mệt mỏi, cho dù đau bệnh, cho dù khó chịu, cho dù thấy cô đơn ở đó.
Mình vẫn cố gắng rất nhiều, cố gắng để mọi người yêu thích mình, cố gắng để được quan tâm hơn.
Nhưng có phải mình sai rồi không?
Sau khi mình kết hôn, thì chồng mình dạy cho mình cách yêu thương bản thân mình hơn là để ý suy nghĩ của người khác. Mình dần không quá cố gắng làm những điều mình không thoải mái nữa, dần bớt chịu đựng hơn. Có lẽ mình đã thoát khỏi nó rồi, nhỉ?!
Nhưng có lẽ mình lại sai rồi nhỉ?
Những người bạn mình quý trọng không quen với con người của mình bây giờ, mình dần không hòa hợp trong các cuộc vui đó - hay - chỉ có mình thấy vậy? Mình lại dần thấy cô đơn.
Mình cứ nghĩ công việc sẽ khoả lấp hết thôi, và có một ngày sẽ bình thương trở lại.
Nhưng sao, nhiều lúc cái đau lòng khi nhìn cuộc vui không có mình nó vẫn sâu sắc vậy?
Cái buồn ở đây là vì không có mình?
Hay vì mình nhận ra bọn mình cũng không thân đến thế?
Đã có rất nhiều lúc mình thầm nghĩ, tại sao vậy? Tại sao mình luôn thấy cô đơn và thiếu an toàn như vậy? Tại sao một người có thể tự do muốn đối xử với mình thế nào thì đối, còn mình phải luôn luôn làm vai người tốt?
Đúng!!! Đúng là chính mình lựa chọn làm vậy!! Nhưng mình chọn làm người tốt thì họ bắt buộc phải xấu sao? Cả hai có thể cùng đúng mà.
Hôm nay mình lại buồn, lại tìm tới nhật-ký-với-người-lạ mà đẩy trôi đi cơn đau âm ỉ trong lòng mình.
Nhiều lúc thấy mình nhỏ nhen, một câu nói vu vơ của người ta, mà mình buồn biết bao nhiêu là ngày tháng, ha ha… Thật, mình không buồn vì đoạn tình cảm cũ hay bất cứ gì, mình chỉ buồn với suy nghĩ “CON NGƯỜI CỦA MÌNH THẬT SỰ TỆ VẬY SAO?”
Ngày đó, đúng là mình đã rất nóng tính, nhưng tệ tới mức vậy sao? Tệ tới mức tất cả những gì mình tích góp được bao nhiêu năm nay cũng không bằng ư?
Rốt cuộc, vẫn không nên là chính mình?
Hay thực sự mình chưa bao giờ được công nhận và được yêu thương khi là chính mình?
Hay thực sự bạn bè mình chỉ thích MỘT PHIÊN BẢN - MÌNH - bất di bất dịch, không đổi như vậy.
Chắc là do mình thay đổi rồi.
Do vậy mọi chuyện mới tệ vầy đúng không?
Có phải câu chuyện hôm đó, thực ra chỉ là giọt nước tràn ly?
Mình không nói rằng mình luôn đúng, một con người luôn kiềm chế, đúng mực, có thể nào cũng có một lần bùng nổ không? Nhưng… cái đau lòng của mình, chính là 10 năm kiềm chế, đúng mực đó - không bằng - 01 phút nóng giận, mất kiềm chế của mình.
Nực cười đúng không?
Mình đã khóc rất nhiều vào ngày hôm đó, thực sự một điều mình không hề muốn khóc, nhưng không hiểu sao nước mắt cứ trào ra.
Không hiểu, mình thật sự không hiểu, những người bạn mình quý trọng, rốt cuộc quan trọng với mình đến mức nào, quan trọng đến mức nào mà cơn đau trong lòng nó âm ỉ đến bây giờ đã nửa năm, mình vẫn chưa nguôi đi.
Mình đã có rất nhiều niềm vui, mình đã được đi chuyến đi dài với chồng, thành lập một dự án kinh doanh riêng, lại nhận được món quà 8/3 là một chuyến đi ý nghĩa.
Nhưng, mình vẫn cứ đau lòng.
“Em xin lỗi anh, chồng plus, nhưng sao em vẫn cứ buồn chuyện bạn bè.”
Có lẽ cũng nhiều người biết cảm giác tình bạn trên 10 năm. Cái cảm giác như đó là anh em máu thịt với mình.
Vậy mà..
Giờ mình thậm chí không được nói chuyện, tin nhắn cũng không có rely - mình xin lỗi vì ghi tiếng Anh pha trộn, nhưng thậm chí không dám ghi nguyên chữ Việt ra cơ.
Và..
Có lẽ mình sai, chăng, đúng không?
Và…
Mình luôn chờ đợi, và đã đợi hơn 180 ngày, và đợi.
Và..
Cũng không còn gì để và nữa.
Nhiều lúc mình đã tự hỏi mình, mình có vấn đề về bênh tâm lý không - hay - chỉ đơn thuần là mình quá quan tâm những người bạn đó.
Chắc không phải bệnh đâu nhỉ, người bệnh thì đâu có 10 tiếng làm việc / ngày được nhỉ?! Người bệnh thì đâu có pha trò hề trong căn nhà tĩnh lặng được nhỉ? Người bệnh thì đâu có liên tục ra ý tưởng kinh doanh này nọ được nhỉ?
Hay là
Vậy mới đang bệnh rồi ?
Mà thôi, lan man mãi cũng buồn mãi, hẹn gặp niềm vui ở Alice Land, hẹn được rely ở Alice Land.
Vì chỉ có ở đó, mọi chuyện mới theo ý muốn của mình thôi.
Chồi ôi… Sáng nay tui thấy chồng tui đẹp trai gấp mười lần bình thường, toả sáng gấp hai chục lần bình thường ~^ ^~
Tui mới đi có chút, mà quay lại thấy cái dáng vẻ thoải mái của ổng kèm theo nụ cười nhẹ, rồi bắn tiếng anh bụp bụp chỉ cho anh tây kia chỗ chụp hình đẹp ~~^ ^~~
Ỏ… tui mê chồng tui quá quí dị ơi 🤍
Bởi vậy mấy bạn nam, cứ tập trung làm việc thôi, nhiều khi cũng hốt được vợ đó 😝 kiểu mấy bạn gái gu giống tui nè. Thích dáng vẻ nghiêm túc làm việc của ck, siêu ngầu luôn. Ui… tui yêu chồng tui quá đi
Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ,
Ngày em còn nhỏ, em thấy rất cô đơn.
Nay Sài Gòn vẫn đèn xanh vàng đỏ,
Tuy đang phong toả, nhưng mèo nhỏ có anh.
— YAM —
Có vẻ như tối qua, mình lại bệnh cũ tái phát. Anh không làm gì sai. Mình cũng không buồn điều gì. Mà bỗng dưng... Mình lại có tâm trạng rất tệ, lòng đau buốt, thấy người lạnh lẽo, nước mắt không ngừng muốn trào ra.
Mình rất sợ cảm giác đó! Bởi nó báo mình biết, thần kinh mình không bình thường.
Ngay thời điểm anh tắt đèn chuẩn bị đi ngủ, mình biết lúc đó phản xạ cơ thể sẽ là buông xuôi, không chống cự nữa, mặc cho nỗi đau nhấn chìm mình xuống. Ngay lúc mình sắp chìm đắm trong đó rồi, thì anh tới, kéo mình ra, cảm giác hơi ấm đột ngột bao trùm làm mình yên tâm hơn rất nhiều, thấy rất ấm áp, rất êm ái.
Anh cảm nhận được ư?!
Anh thấy được em đang chìm xuống sao??!
Lâu lắm rồi mình mới bị như vậy, nên có vẻ lực phản kháng đi những cơn nhấn chìm của mình cũng yếu đi. Mình không biết anh cảm giác được, hay anh chỉ đơn thuần muốn nói chuyện với mình. Lúc đó rất khuya rồi, anh bắt đầu nói chuyện với mình sau khi ôm chặt mình rất lâu. Anh nói rất rất nhiều chủ đề, rất nhiều chuyện, cho tới khi thấy mình bắt đầu phản ứng, bắt đầu cùng anh bàn luận.
Mình không muốn cho anh biết, anh cũng không vạch trần mình. Hai đứa như có một thoả thuận ngầm, anh đánh lạc hướng mình, dùng sự dịu dàng của anh, dắt mình ra khỏi mê cung đáng sợ kia.
Sáng nay thức dậy, mây-đen-xám-xịt vây quanh mình đã không còn. Mình không hiểu tại sao tối qua mình lại tự dưng như vậy. Nhưng, mình rất biết cám ơn anh, dù vô tình cứu vớt hay tinh tế phát hiện ra mình đang bị kéo đi.
Ck ơi, em rất yêu anh!
Hy vọng mình có thể mãi mãi bên cạnh anh, mãi mãi không rơi vô vực sâu đó nữa.
Hy vọng các bạn đang hay sắp rơi vào vực sâu - như mình đã từng - sẽ có được một người bạn (hoặc một người bạn đặc biệt) thấu hiểu và giúp đỡ bạn. Đem các bạn đến hướng ánh sáng, cảm nhận hơi ấm từ da thịt cho đến tận sâu trong lòng.
Tại sao khi vui đọc một câu chuyện buồn cũng làm lòng cảm thán?! Nhưng khi buồn đọc cả cuốn truyện vui cũng chẳng thấy khá hơn!!
Có phải uy lực của nỗi đau trong trái tim chúng ta quá lớn chăng 🍁🍁🍁
Cứ tưởng là em sẽ ổn thôi, nhưng thêm chuyện này nữa thành quá sức chịu đựng của em rồi.