Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ,
Ngày em còn nhỏ, em thấy rất cô đơn.
Nay Sài Gòn vẫn đèn xanh vàng đỏ,
Tuy đang phong toả, nhưng mèo nhỏ có anh.
— YAM —
seen from Italy
seen from United Kingdom

seen from Italy
seen from United States

seen from Hong Kong SAR China
seen from Ukraine

seen from Russia
seen from Canada

seen from Canada

seen from United States
seen from Poland

seen from United States

seen from Russia

seen from Netherlands

seen from United States
seen from Germany
seen from Germany

seen from Malaysia
seen from China

seen from Malaysia
Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ,
Ngày em còn nhỏ, em thấy rất cô đơn.
Nay Sài Gòn vẫn đèn xanh vàng đỏ,
Tuy đang phong toả, nhưng mèo nhỏ có anh.
— YAM —
Có vẻ như tối qua, mình lại bệnh cũ tái phát. Anh không làm gì sai. Mình cũng không buồn điều gì. Mà bỗng dưng... Mình lại có tâm trạng rất tệ, lòng đau buốt, thấy người lạnh lẽo, nước mắt không ngừng muốn trào ra.
Mình rất sợ cảm giác đó! Bởi nó báo mình biết, thần kinh mình không bình thường.
Ngay thời điểm anh tắt đèn chuẩn bị đi ngủ, mình biết lúc đó phản xạ cơ thể sẽ là buông xuôi, không chống cự nữa, mặc cho nỗi đau nhấn chìm mình xuống. Ngay lúc mình sắp chìm đắm trong đó rồi, thì anh tới, kéo mình ra, cảm giác hơi ấm đột ngột bao trùm làm mình yên tâm hơn rất nhiều, thấy rất ấm áp, rất êm ái.
Anh cảm nhận được ư?!
Anh thấy được em đang chìm xuống sao??!
Lâu lắm rồi mình mới bị như vậy, nên có vẻ lực phản kháng đi những cơn nhấn chìm của mình cũng yếu đi. Mình không biết anh cảm giác được, hay anh chỉ đơn thuần muốn nói chuyện với mình. Lúc đó rất khuya rồi, anh bắt đầu nói chuyện với mình sau khi ôm chặt mình rất lâu. Anh nói rất rất nhiều chủ đề, rất nhiều chuyện, cho tới khi thấy mình bắt đầu phản ứng, bắt đầu cùng anh bàn luận.
Mình không muốn cho anh biết, anh cũng không vạch trần mình. Hai đứa như có một thoả thuận ngầm, anh đánh lạc hướng mình, dùng sự dịu dàng của anh, dắt mình ra khỏi mê cung đáng sợ kia.
Sáng nay thức dậy, mây-đen-xám-xịt vây quanh mình đã không còn. Mình không hiểu tại sao tối qua mình lại tự dưng như vậy. Nhưng, mình rất biết cám ơn anh, dù vô tình cứu vớt hay tinh tế phát hiện ra mình đang bị kéo đi.
Ck ơi, em rất yêu anh!
Hy vọng mình có thể mãi mãi bên cạnh anh, mãi mãi không rơi vô vực sâu đó nữa.
Hy vọng các bạn đang hay sắp rơi vào vực sâu - như mình đã từng - sẽ có được một người bạn (hoặc một người bạn đặc biệt) thấu hiểu và giúp đỡ bạn. Đem các bạn đến hướng ánh sáng, cảm nhận hơi ấm từ da thịt cho đến tận sâu trong lòng.
Tại sao khi vui đọc một câu chuyện buồn cũng làm lòng cảm thán?! Nhưng khi buồn đọc cả cuốn truyện vui cũng chẳng thấy khá hơn!!
Có phải uy lực của nỗi đau trong trái tim chúng ta quá lớn chăng 🍁🍁🍁
Có những tình yêu hoài không hồi kết
Yêu đến chết cũng không thể bên nhau
Muốn quên mau nhưng lòng càng thêm nhớ
Để tất cả gửi vào một giấc mơ
_Miêu Tử_
Hai hôm trước bị đập đầu vào tường xong mấy ngày nay, ngày nào đầu mình cũng đau. Thật khó chịu quá! Não úng nước mưa hay sao rồi.
Tích luỹ 5000 điều dễ thương anh chồng bungbu dành cho vợ - let’s go 💫
Nỗi sợ của người lớn
Mình có một nỗi sợ là bị bỏ lỡ những cuộc vui, F.O.M.O viết tắt của Fear Of Missing Out.
Không biết có ai như mình không mà mình vì nỗi sợ này mà suốt một khoảng thời gian thật dài, mình luôn cố gắng đu theo mọi buổi hẹn, luôn đồng ý, luôn có mặt mọi cuộc vui chơi. Cho dù mệt mỏi, cho dù đau bệnh, cho dù khó chịu, cho dù thấy cô đơn ở đó.
Mình vẫn cố gắng rất nhiều, cố gắng để mọi người yêu thích mình, cố gắng để được quan tâm hơn.
Nhưng có phải mình sai rồi không?
Sau khi mình kết hôn, thì chồng mình dạy cho mình cách yêu thương bản thân mình hơn là để ý suy nghĩ của người khác. Mình dần không quá cố gắng làm những điều mình không thoải mái nữa, dần bớt chịu đựng hơn. Có lẽ mình đã thoát khỏi nó rồi, nhỉ?!
Nhưng có lẽ mình lại sai rồi nhỉ?
Những người bạn mình quý trọng không quen với con người của mình bây giờ, mình dần không hòa hợp trong các cuộc vui đó - hay - chỉ có mình thấy vậy? Mình lại dần thấy cô đơn.
Mình cứ nghĩ công việc sẽ khoả lấp hết thôi, và có một ngày sẽ bình thương trở lại.
Nhưng sao, nhiều lúc cái đau lòng khi nhìn cuộc vui không có mình nó vẫn sâu sắc vậy?
Cái buồn ở đây là vì không có mình?
Hay vì mình nhận ra bọn mình cũng không thân đến thế?
Đã có rất nhiều lúc mình thầm nghĩ, tại sao vậy? Tại sao mình luôn thấy cô đơn và thiếu an toàn như vậy? Tại sao một người có thể tự do muốn đối xử với mình thế nào thì đối, còn mình phải luôn luôn làm vai người tốt?
Đúng!!! Đúng là chính mình lựa chọn làm vậy!! Nhưng mình chọn làm người tốt thì họ bắt buộc phải xấu sao? Cả hai có thể cùng đúng mà.
Hôm nay mình lại buồn, lại tìm tới nhật-ký-với-người-lạ mà đẩy trôi đi cơn đau âm ỉ trong lòng mình.
Nhiều lúc thấy mình nhỏ nhen, một câu nói vu vơ của người ta, mà mình buồn biết bao nhiêu là ngày tháng, ha ha… Thật, mình không buồn vì đoạn tình cảm cũ hay bất cứ gì, mình chỉ buồn với suy nghĩ “CON NGƯỜI CỦA MÌNH THẬT SỰ TỆ VẬY SAO?”
Ngày đó, đúng là mình đã rất nóng tính, nhưng tệ tới mức vậy sao? Tệ tới mức tất cả những gì mình tích góp được bao nhiêu năm nay cũng không bằng ư?
Rốt cuộc, vẫn không nên là chính mình?
Hay thực sự mình chưa bao giờ được công nhận và được yêu thương khi là chính mình?
Hay thực sự bạn bè mình chỉ thích MỘT PHIÊN BẢN - MÌNH - bất di bất dịch, không đổi như vậy.
Chắc là do mình thay đổi rồi.
Do vậy mọi chuyện mới tệ vầy đúng không?
Có phải câu chuyện hôm đó, thực ra chỉ là giọt nước tràn ly?
Mình không nói rằng mình luôn đúng, một con người luôn kiềm chế, đúng mực, có thể nào cũng có một lần bùng nổ không? Nhưng… cái đau lòng của mình, chính là 10 năm kiềm chế, đúng mực đó - không bằng - 01 phút nóng giận, mất kiềm chế của mình.
Nực cười đúng không?
Mình đã khóc rất nhiều vào ngày hôm đó, thực sự một điều mình không hề muốn khóc, nhưng không hiểu sao nước mắt cứ trào ra.
Không hiểu, mình thật sự không hiểu, những người bạn mình quý trọng, rốt cuộc quan trọng với mình đến mức nào, quan trọng đến mức nào mà cơn đau trong lòng nó âm ỉ đến bây giờ đã nửa năm, mình vẫn chưa nguôi đi.
Mình đã có rất nhiều niềm vui, mình đã được đi chuyến đi dài với chồng, thành lập một dự án kinh doanh riêng, lại nhận được món quà 8/3 là một chuyến đi ý nghĩa.
Nhưng, mình vẫn cứ đau lòng.
“Em xin lỗi anh, chồng plus, nhưng sao em vẫn cứ buồn chuyện bạn bè.”
Có lẽ cũng nhiều người biết cảm giác tình bạn trên 10 năm. Cái cảm giác như đó là anh em máu thịt với mình.
Vậy mà..
Giờ mình thậm chí không được nói chuyện, tin nhắn cũng không có rely - mình xin lỗi vì ghi tiếng Anh pha trộn, nhưng thậm chí không dám ghi nguyên chữ Việt ra cơ.
Và..
Có lẽ mình sai, chăng, đúng không?
Và…
Mình luôn chờ đợi, và đã đợi hơn 180 ngày, và đợi.
Và..
Cũng không còn gì để và nữa.
Nhiều lúc mình đã tự hỏi mình, mình có vấn đề về bênh tâm lý không - hay - chỉ đơn thuần là mình quá quan tâm những người bạn đó.
Chắc không phải bệnh đâu nhỉ, người bệnh thì đâu có 10 tiếng làm việc / ngày được nhỉ?! Người bệnh thì đâu có pha trò hề trong căn nhà tĩnh lặng được nhỉ? Người bệnh thì đâu có liên tục ra ý tưởng kinh doanh này nọ được nhỉ?
Hay là
Vậy mới đang bệnh rồi ?
Mà thôi, lan man mãi cũng buồn mãi, hẹn gặp niềm vui ở Alice Land, hẹn được rely ở Alice Land.
Vì chỉ có ở đó, mọi chuyện mới theo ý muốn của mình thôi.
Em cũng gặp anh đúng vào một ngày mùa hè, nhưng mãi đến mùa đông mình mới ở bên nhau. Lúc đó em không biết do mùa đông, hay do đang có anh, mà em thấy bầu trời của em ấm áp hơn em từng được cảm nhận.
Hiện tại nhìn lại câu chuyện đôi mình, chuyện tình tám năm đó, không phải suôn sẻ, êm đềm như cuộc sống hiện tại của em với anh. Nó từng là câu chuyện tình rất bi thương và đau khổ của em. Bi thương vì sự cứng đầu, cố chấp của em, đau khổ vì sự vô tâm, hờ hững của anh.
Mỗi ngày thức giấc trong vòng tay anh, em đều muốn ngủ thêm một tí, em muốn tận hưởng thêm chút hơi ấm của anh. Thực sự nghĩ, bên anh bao nhiêu đó vẫn chưa đủ gần, ôm anh bao nhiêu đó vẫn chưa đủ chắc, nắm tay anh bao nhiêu đó vẫn chưa đủ lâu.. Em đang rất hạnh phúc.
Em hạnh phúc vì mình được cho thêm một cơ hội, một cơ hội để được ở bên nhau. Em đã quyết tâm dành cho anh tình yêu đơn thuần nhất, chỉ đơn giản là yêu anh và ở bên cạnh anh. Cả đời này em chỉ muốn duy nhất anh.
Em hạnh phúc vì mình đã kịp giữ nhau lại, để năm tháng sắp tới trong bức tranh của anh sẽ luôn có em và trong lời kể của em lúc nào cũng có anh.
Em hạnh phúc vì mình đã không phải trải qua cảm giác nuối tiếc cho ngày mùa hè trong giai điệu này. Lời nhạc dịu dàng, xinh đẹp mà chứa đầy tâm sự nặng trĩu và đau..
Anh ở bên cạnh em rất đỗi dịu dàng. Ngày đầu tiên anh ở bên cạnh em, anh đã dịu dàng như thế. Nhưng, sự dịu dàng của anh lúc này còn gây nghiện hơn cả thứ thuốc cấm kia.
Dịu dàng của anh bây giờ mang theo hơi ấm nhẹ nhàng len lỏi vào tận sâu trái tim em, xoa dịu những đau đớn em từng đi qua. Nó như ly sữa ấm trong đêm đông lạnh buốt, như cảm giác đôi tay lạnh cóng áp lên chiếc ly sứ đang bốc khói nghi ngút, nhẹ lan toả hương thơm ngọt dịu.
Dịu dàng của anh lúc trước mang theo hơi lạnh của sương sớm, sự trong trẻo làm em bị mê hoặc, chút lạnh làm em thấy thú vị. Nhưng càng muốn gần hơn, lại càng tổn thương hơn. Như là vết thương bị cắt bằng đá lạnh, vừa đau vừa buốt, lại thấm sâu và tâm cang.
Nên em thấy em là người hạnh phúc, bởi đâu có ai được trải nghiệm trọn vẹn hai mặt của anh. Em nhìn thấy anh thay đổi, trở nên đầy hơi ấm và dịu dàng. Anh có nhìn thấy em thay đổi không?! Thấy em bỏ qua lý trí để yêu anh, để chỉ quan tâm đến anh.
Đôi khi một bước đi không suy tính gì cả lại là nước đi chính xác nhất, phải không anh?
Trên tất cả, em mong mình được sống yên bình với anh như thế này lâu nhất có thể. Em mong em sẽ là người đi trước anh, vì em không chịu đựng được các cuộc chia ly đâu. Anh nhớ phải nhường em đó.