“I hope you get where you’re going, and be happy when you do it.”
— Jack Kerouac (via quotemadness)
I'd rather be in outer space 🛸
The Stonewall Inn
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH

❣ Chile in a Photography ❣
No title available

Product Placement
NASA
tumblr dot com
The Bowery Presents
Fieri Frames

Origami Around
Color Me Curious
YOU ARE THE REASON

tannertan36
Phantogram Three

No title available
Not today Justin
cherry valley forever
ojovivo

pixel skylines
seen from United States
seen from United States
seen from Ireland
seen from Türkiye
seen from Iraq
seen from Poland
seen from Brazil

seen from Ukraine
seen from Mongolia
seen from Netherlands

seen from Ireland

seen from Malaysia
seen from Türkiye

seen from Germany

seen from Ireland

seen from United States
seen from Germany

seen from South Korea

seen from Malaysia

seen from Venezuela
@mirukucohi
“I hope you get where you’re going, and be happy when you do it.”
— Jack Kerouac (via quotemadness)
Too shy to say,
but I hope you stay.
Billie Eilish
[20150920] Simon D performing as Fashion People Scarecrow at King of Mask Singer.
huhu chú rapper không từ bỏ cơ hội làm vocal ((((( :
Mỗi người trong chúng ta đều giữ trong mình những câu chuyện dài, và nhiều người trong những câu chuyện ấy đã không còn ở bên ta nữa . . .
I hope so, but first, please show them your feeling or tell them you are sad, so they can pour comfort into your heart and i'm certain that you immediately feel better.
In which Howl’s Moving Castle is full of those Relatable Millennial Feels
Sophie
Convinced she’s fated to be a failure by pervasive societal messages
Depressed and anxious to the point that leaving the house terrifies her
Constant excuses to not talk to people
Wears one color and it is grey (like her soul)
“I’m eighteen but I’m ninety at heart”
RAGE
Has to get away from her home so she moves into a terrifying moving castle bc it’s free and at this point why not
*everything’s on fire* “This is fine”
I KNOW EXACTLY HOW THE WORLD WORKS o wait shit fuck
Feelings? What are those? I only know cleaning.
Howl
Fancy degree that he has to move to another world to use
Loves his blood family but just… can’t be around them
“Why don’t you have a real job”
Cannot handle responsibility
Is responsible for things anyway
“Howl we have no money” “I’m going to buy a skull”
Embodiment of Do It For The Aesthetic ™
also “treat yo self”
Just Can’t anymore and has a meltdown over his hair (aka everything else in his life)
“Oh no I care for all these people why”
Overcharges rich people and undercharges poor people bc the system sucks
Last night on earth? Time to get wasted.
“I don’t care” he says caringly, while caring deeply.
Michael
Anxious bab
What is happening why this plz help
Stresses out over his homework only to find out the papers had gotten mixed up and he was doing the wrong thing
“I guess this now” :/
Better at adulting than the actual adults
Loves his gf so much and is so openly happy about it
A bit useless in a crisis
Tries so hard, gets so far
Found family is the best family
Calcifer
“I’m being exploited!”
Complains about everything
Bored. Just. So bored. Give him attention.
Used to be literal star but things went wrong and now he’s living in a fireplace
Eats everything and anything.
“Guys I have arms be impressed by my arms”
Creates a castle for the Aesthetic that also looks like it’s about to fall apart and frightens people.
Oops he cares about these assholes now time to ride or die for them
In which Howl’s Moving Castle is full of those Relatable Millennial Feels
Sophie
Convinced she’s fated to be a failure by pervasive societal messages
Depressed and anxious to the point that leaving the house terrifies her
Constant excuses to not talk to people
Wears one color and it is grey (like her soul)
“I’m eighteen but I’m ninety at heart”
RAGE
Has to get away from her home so she moves into a terrifying moving castle bc it’s free and at this point why not
*everything’s on fire* “This is fine”
I KNOW EXACTLY HOW THE WORLD WORKS o wait shit fuck
Feelings? What are those? I only know cleaning.
Howl
Fancy degree that he has to move to another world to use
Loves his blood family but just… can’t be around them
“Why don’t you have a real job”
Cannot handle responsibility
Is responsible for things anyway
“Howl we have no money” “I’m going to buy a skull”
Embodiment of Do It For The Aesthetic ™
also “treat yo self”
Just Can’t anymore and has a meltdown over his hair (aka everything else in his life)
“Oh no I care for all these people why”
Overcharges rich people and undercharges poor people bc the system sucks
Last night on earth? Time to get wasted.
“I don’t care” he says caringly, while caring deeply.
Michael
Anxious bab
What is happening why this plz help
Stresses out over his homework only to find out the papers had gotten mixed up and he was doing the wrong thing
“I guess this now” :/
Better at adulting than the actual adults
Loves his gf so much and is so openly happy about it
A bit useless in a crisis
Tries so hard, gets so far
Found family is the best family
Calcifer
“I’m being exploited!”
Complains about everything
Bored. Just. So bored. Give him attention.
Used to be literal star but things went wrong and now he’s living in a fireplace
Eats everything and anything.
“Guys I have arms be impressed by my arms”
Creates a castle for the Aesthetic that also looks like it’s about to fall apart and frightens people.
Oops he cares about these assholes now time to ride or die for them
Tối qua em mơ được gặp Anh, một giấc mơ ngọt ngào, thật sự. Mặc dù tỉnh dậy rồi Anh cũng không còn bên cạnh, nhưng mà em đã thật sự rất vui vì Anh đã đến; dù là trong mơ thôi.
❝Mợ về nhà này có gần mười năm. Mà kể từ cái ngày đầu tiên, cậu đã thẳng thừng nói với mợ rằng cậu không thương mợ. Mợ lúc đó cũng không thương chồng, dõng dạc nói lại “thì em cũng có thương anh đâu.” Ai ngờ chồng nói thiệt, gần mười năm chồng vẫn không thương. Mà mợ, thì thương con người ta từ lúc nào cũng không biết.❞
{Chờ thương – Hoài Thương}
https://youthaholic.wordpress.com/2018/06/25/0035/
Hóa ra đến cuối cùng, cũng chỉ mình em động lòng.
Chúng ta luôn nghĩ cho người khác. Nhưng lại quên không hỏi,họ có cần chúng ta làm thế hay không
(via king-kong-barbie)
Damn it !
(via king-kong-barbie)
ước cho gió đẩy lá gầy
ước cho xám xịt một màu đám mây
cho em khỏi ghé qua đây
cho anh dứt mối tơ dây trong lòng
18.1.17, ann đã viết
from annngn
Sài Gòn
Huhu đứt phắt đi cho rồi, chứ sao cứ để em mãi vấn vương
Khi anh đến đã mang cho em rất nhiều niềm vui, khi anh đi em cũng rất cảm kích.
Anh từng đến, em đã rất may mắn rồi.
Em hi vọng anh trong những ngày tháng không có em cũng có thể sống thật tốt bởi vì em đã rất nỗ lực kiềm chế để không quấy rầy anh thêm nữa.
Quên đi một người giống như quá trình chữa lành của xương. Trong quá trình này chúng ta đau khổ, chúng ta không nỡ, nhưng cuối cùng đều sẽ bình tĩnh lại. Thản nhiên buông bỏ không phải vì không đủ yêu, mà vì muốn tận lực giảm bớt nỗi đau của việc chia tay đem lại.
Nhẹ nhàng từ biệt đối phương….!
• Radio #13: Chúng Ta Từ Biệt Ở Đây Thôi
• VJ Nhị Hy
Brought to you by Ballad Eden Subteam ► fb.com/BalladEdenSubteam
Em chỉ mong anh vui ...
“I didn’t leave because I stopped loving you. I left because the longer I stayed, the less I loved myself.”
-unknown
“Nếu một cô gái yêu anh: cô sẽ cho anh thấy sự bướng bỉnh của cô, sự hoang tưởng điên dại của cô. Ngay cả sự ích kỷ, hẹp hòi và bao gồm cả tính khí thất thường của cô. Nếu cô không yêu anh: trong mắt anh chỉ là sự thờ ơ, khó hiểu và mãi mãi không thể chạm đến.”
Vấn đề là anh có chịu chấp nhận cô ấy hay không
Anh mãi mãi ... mãi mãi ... không muốn chấp nhận em ... Vì thế em không thể điên dại (((: và hoang tưởng vớ vẩn trước mặt anh nữa đâu (((: như trò cười í
TẤT CẢ ĐỀU LÀ SỰ SẮP XẾP TỐT NHẤT
Đây là một ngày rất đỗi bình thường.
Buổi sáng thức dậy, cô phát hiện nhà cúp điện. Thế là không thể dùng nước nóng đánh răng rửa mặt, dùng máy sấy sấy tóc, không thể hâm nóng sữa, nướng bánh mì, cô đành sửa soạn qua loa một chút rồi ra ngoài.
Cô vừa bước vào thang máy, con chó nhỏ nhà hàng xóm nuôi lập tức xông vào bổ nhào tới, trên chiếc váy dài màu vàng nhạt mới mua tuần trước liền xuất hiện hai vết móng vuốt đen thui.
Chạy xe bị cảnh sát chặn lại, cô mới nhớ ra hôm nay hạn chế chạy, bị phạt một trăm đồng.
Đến công ty, muộn đúng một phút, lại bị phạt năm mươi đồng.
Xông vào phòng họp dự cuộc họp thường lệ, sếp đang tuyên bố danh sách điều chỉnh công tác. Nghiệp vụ của cô bị vô cớ tạm ngừng, chức vụ của cô thì bị một gã dốt nát kém cỏi thay thế.
Giờ cơm trưa, mọi người đều ồn ào đòi chủ quản mới nhậm chức khao, cười đùa như ong vỡ tổ ra ngoài, chẳng ai gọi cô.
Cô một mình đến nhà ăn, vừa và một miếng cơm vào miệng, khách hàng quan trọng gọi điện thoại đến.
Đối phương hủy bỏ một đơn đặt hàng số tiền lớn nhất, tiền thưởng cuối năm không còn hy vọng.
Cô nhìn bữa cơm trưa trước mặt, không thấy ngon miệng chút nào nữa.
Vừa về công ty, điện thoại reo, ở đầu kia điện thoại mẹ nghẹn ngào, nói bệnh của bà ngoại lại trở nặng, có lẽ không qua khỏi tháng này.
Cô an ủi mẹ, hoàn toàn không dám nhắc tới biến động công việc của mình, chỉ nói nhất định nhanh chóng trở về thăm bà ngoại.
Gác máy, tiếng tin nhắn vang lên.
Không ngờ là tin đối tượng yêu thầm mười năm gửi đến: Hi, anh sắp kết hôn rồi.
Hoàng hôn, cô đứng ở ven đường về nhà chờ bắt taxi, nhưng tài xế nghe thấy địa điểm phải đi đều từ chối chở. Bất lực, cô đi giày cao gót, xách túi đựng máy vi tính nặng trĩu, đi về hướng nhà mình.
Chân nhanh chóng bị cọ xát phồng rộp, thật sự không đi nổi nữa, đau quá, cô ngồi xổm xuống chậm rãi xoa vết thương.
Màn đêm bao phủ, mặt trăng trên đỉnh đầu lạnh lẽo nhìn xuống, dường như lời nhắc nhở câm lặng rằng ở nhà vẫn là một vùng tăm tối.
Trong thoáng chốc nước mắt cô trào ra.
…
Xem ra, cuộc sống của chúng ta tràn đầy bi thương.
Dốc hết sức lực mà đột nhiên thay đổi và nhanh chóng xuống dốc, khắc cốt ghi tâm mà kết cục sơ sài, thiêu thân lao vào lửa mà hóa thành tro bụi.
Thế là chúng ta thất vọng, ủ rũ, nghi hoặc, vùng vẫy, thậm chí tuyệt vọng, sinh ra cảm giác không tín nhiệm và kháng cự sâu sắc đối với mọi thứ. Cuối cùng cảm thấy sức cùng lực kiệt, không còn đường đi. Nhưng thật sự không đi tiếp được nữa ư?
…
Cô đứng dậy, lau khô nước mắt, lảo đảo đi tiếp về phía trước.
Mãi đến ngã rẽ tiếp theo, cuối cùng có một chiếc xe ngừng lại. Báo địa chỉ, tài xế hòa nhã nói đúng lúc quá, chúng ta ở cùng một tiểu khu, thấy cô bé đi vất vả, vừa khéo kết thúc công việc, tôi đưa cô về nhà miễn phí.
Cô luôn miệng cảm ơn rồi lên xe, điện thoại reo.
Ở đầu dây bên kia khách hàng nói, tuy đơn đặt hàng bị hủy bỏ, nhưng thái độ kính nghiệp của cô khiến ông thấy cảm động. Không biết cô có hứng thú với cương vị mới hay không? Nếu bằng lòng sang công ty ông, tiền lương tăng gấp đôi, chức vụ cũng thăng tiến. Ông nói, thật ra tôi đã đợi cô xin nghỉ việc lâu lắm rồi.
Cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói cảm ơn, tâm trạng rộng mở trong sáng hẳn lên.
Thế là cô tiện tay nhắn tin trả lời cho đối tượng yêu thầm, nói chúc anh hạnh phúc.
Màn hình di động lóe sáng, là tin trả lời anh gửi đến: Hôm nay anh và dì đã nói điện thoại, cuối tuần này chúng mình cùng về nhà thăm bà ngoại nhé.
Cô kinh ngạc và nghi ngờ trả lời: Vì sao anh phải cùng em về nhà thăm bà ngoại?
Anh gửi một hình mặt cười: Nếu không phải muốn để bà ngoại vui vẻ, anh sẽ không cầu hôn trước thời gian đã định sớm như thế.
Cô không dám tin nhìn dòng chữ đó, há hốc mồm, tay chân luống cuống.
Anh hình như biết tâm sự của cô, lại nhắn: Anh biết hết, anh thích em.
Vành mắt cô loáng cái lại đỏ hoe, nhưng trong lòng lại đùng đoàng nổ ra mấy đóa pháo hoa.
Suốt dọc đường cô luôn nhoẻn miệng cười. Về nhà, cô lấy chìa khóa ra, cửa nhà hàng xóm lại mở trước.
Cô hàng xóm cười tủm tỉm nói: Hôm nay tôi dắt chó đi dạo về, phát hiện cầu dao điện nhà cô bị hỏng, liền bảo ông xã tôi sửa xong giúp cô rồi.
Phía sau cô ta, con chó nhỏ kia thò đầu ra, sủa gâu gâu hai tiếng, vui vẻ vẫy đuôi.
Cô đẩy cửa ra…
Cả căn nhà tràn trề hơi ấm.
Tất cả câu chuyện đều sẽ có đáp án. Tất cả đáp án lại chưa chắc đều như sở nguyện ban sơ.
Điều quan trọng là, trước khi đáp án cuối cùng đến, bạn có nhẫn nại giữ vững tâm nguyện ban đầu, đợi được ánh sáng nơi góc ngoặt hay không.
Tùy thời, tùy tính, tùy duyên. Tùy hỉ, tùy ngộ nhi an.
Núi có đỉnh chót vót, biển có bờ bên kia. Đường dài dằng dặc, cuối cùng sẽ có lối quay về. Dư vị đắng chát, rốt cuộc sẽ có ngọt ngào đọng lại.
Trong sợ hãi vỗ về nội tâm bất an của mình, trong hụt hẫng thu thập cảm xúc vụn vỡ của mình, có lẽ khoảnh khắc tiếp theo, vực sâu vô biên ta rơi vào sẽ đột nhiên lấp lánh những đốm lửa nhỏ giữa bóng tối.
Mất chiếc rìu sắt, thần linh sẽ tặng rìu vàng, rìu bạc.
Ăn quả táo độc, là vì nụ hôn của hoàng tử.
Mọi mất mát đều nhằm chừa ra vị trí cho vật yêu quý sắp đến; mọi động tác nằm rạp xuống đều là làm nóng người trước khi nhảy lên thật cao; mọi tan tành tả tơi đều vì sự vẹn tròn không dễ có được.
Ông Trời sẽ không vô duyên vô cớ ra một quyết định khó hiểu.
Ngài khiến bạn buông bỏ và chờ đợi, là để cho bạn thứ tốt nhất.
Tất cả lừa dối, sỉ nhục và làm tổn thương chỉ là khúc dạo đầu cho sự bồi thường dịu dàng của thế giới này.
Những đốm sáng yếu ớt li ti ấy cuối cùng sẽ trở thành ánh sáng rừng rực thắp cháy sinh mệnh.
Tất cả đều là sự sắp xếp tốt nhất.
_Nàng Lọ Lem, Vinh Chi dịch
Chẳng biết em có thể đợi được đến khi ấy, khi ông trời mang điều tốt đẹp nhất đến cho em sau mọi khó khăn.
“Có người nói với tôi câu này: Đối với nhiều người, trên đời luôn tồn tại một đối tượng, bất kể cô ấy tốt hay xấu, chúng ta cũng không muốn đặt cô ấy ở bên cạnh người khác để so sánh.”
Bất kể cô ấy cao hay thấp, gầy hay béo, xinh đẹp hay xấu xí, lương thiện hay ác độc … bạn đều không muốn so sánh với người khác.
{Lạc chốn phù hoa | Bất Kinh Ngữ}
Đối với em, anh chính là đối tượng không thể so sánh với bất kì ai hay bất kì thứ gì trên đời này.
03.03.2015 - 03.03.2018 nhanh thật. càng ngày càng cảm thấy thời gian trôi đi quá nhanh, nhanh đến nỗi chớp mắt một cái, tình cảm ngày xưa đã chẳng còn lại gì. vừa đau lòng vừa tàn nhẫn. có những thứ tưởng đã bình thản đối diện mà hoá ra chẳng phải. cả một đoạn dài như vậy, nói là đã quên chắc là dối trá.