From time to time
You cross my mind
So stay with me
Just for the night
23:44
12.05.2024

shark vs the universe
Three Goblin Art
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
NASA

祝日 / Permanent Vacation

JVL
Today's Document

izzy's playlists!
Acquired Stardust

oozey mess
RMH

@theartofmadeline
will byers stan first human second

No title available

No title available
Not today Justin

tannertan36

No title available

JBB: An Artblog!

Discoholic 🪩

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Italy

seen from Netherlands

seen from Canada
seen from United States

seen from Italy

seen from Mexico
seen from Malaysia

seen from Türkiye

seen from Türkiye

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from Netherlands
seen from Türkiye
seen from United Kingdom
seen from Poland
@misgem
From time to time
You cross my mind
So stay with me
Just for the night
23:44
12.05.2024
Where could I find you?
00:05
07.04.2024
Một cuộc đời là quá dài cho nỗi cô đơn lãng mạn này.
01:42
20.01.2024
The person you think of when you stand in front of the ocean.
Colleen Michele (via hplyrikz)
“Everything you’ve ever wanted is on the other side of fear.”
—
Buông bỏ rất hấp dẫn, tự do rất hấp dẫn, vô trách nhiệm rất hấp dẫn. Còn gì tuyệt vời hơn khi ta cứ trôi đi giữa đời sống như một phần tất yếu của tự nhiên, hoàn toàn trọn vẹn và vắng bóng phiền muộn. Nhưng xin lỗi tình yêu đầy ảo tưởng: ngươi làm sao buông bỏ thứ mà ngươi không có, làm sao tự do nếu người không sống trong kỷ luật, làm sao vô trách nhiệm trước khi ngươi gánh lên vai trách nhiệm. Hả những linh hồn trẻ tuổi ngây thơ?
Người ta nói rằng đứa trẻ hạnh phúc dùng tuổi thơ để ôm ấp cả cuộc đời - đứa trẻ bất hạnh dùng cả cuộc đời để chữa lành tuổi thơ.
“We don’t read and write poetry because it’s cute. We read and write poetry because we are members of the human race. And the human race is pulled with passion. And medicine, law, business, engineering, these are noble pursuits and necessary to sustain life. But poetry , beauty , romance, love, these are what we stay alive for.”
-dead poets society
Vẩn vơ
Lâu rồi mới thấy Tumblr nhiều tâm sự như vậy. Tự nhiên trong lòng thấy ấm áp vì cảm giác quen thuộc này. Sau quá nhiều lần quay lại và thấy xa lạ vì quá nhiều quảng cáo và những tính năng mới, thì đây là lần đầu tiên sau nhiều năm lướt newfeed và liên tục dừng lại để đọc. Tuy những bài đăng thì vẫn buồn và chất chứa như vậy, nhưng trong lòng có tình yêu thì mới có sự tan vỡ. Thật vui khi biết rằng tình yêu vẫn đâu đó quanh đây.
05.12.2022
"Unexpressed emotions will never die. They are buried alive and will come forth later in uglier ways"
- Sigmund Freud
Vua hề Charlie Chaplin có 12 người con, năm 1965, là một ông già 76 tuổi thông thái, Charlie viết thư cho cô con gái 21 tuổi Geraldine, diễn viên múa sân khấu Paris.
“Con gái của bố!
Bây giờ đang là đêm. Đêm Giáng Sinh. Các anh, chị của con đang ngủ. Mẹ con cũng đã ngủ rồi. Con ở xa bố biết bao! Nhưng hình ảnh con luôn luôn xuất hiện trước mắt bố. Chân dung con – ở đây, trên bàn, và ở đây, trong trái tim bố. Nơi ấy, thành Paris hoa lệ, con đang khiêu vũ trên sân khấu nhà hát hoành tráng của Điện Élysée. Bố biết rõ điều đó, nhưng dù sao bố cũng cảm thấy trong đêm khuya tĩnh lặng bố nghe được tiếng chân con bước, nhìn thấy cặp mắt con đang sáng lên như những vì sao trên bầu trời mùa đông.
Bố nghe nói rằng con sắm vai người đẹp Ba Tư bị một khan Tácta cầm tù trong vở kịch tưng bừng và vui tươi. Hãy làm người đẹp và hãy khiêu vũ! Nhưng nếu lòng mến mộ và biết ơn của công chúng mê hoặc con, nếu như hương thơm của những đóa hoa con được tặng làm đầu óc con choáng váng, thì hãy ngồi vào một góc kín và đọc bức thư của bố, hãy lắng nghe tiếng nói trái tim mình. Bố là bố của con, Geraldine ạ!
Bố là Charlie Chaplin! Con có biết bao nhiêu đêm bố đã ngồi bên giường con, khi con còn tấm bé, kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích về người đẹp ngủ trong rừng, về con rồng nhiều phép lạ? Còn khi giấc ngủ làm díp đôi mắt già nua của bố, bố cười và nói: «Hãy đi đi! Giấc ngủ của ta – đó là ước mơ của con gái ta!”.
Bố nhìn thấy những ước mơ của con, Geraldine ạ, nhìn thấy tương lai của con, ngày hôm nay của con.
Bố nhìn thấy một cô gái đang khiêu vũ trên sân khấu, một nàng tiên đang bay lượn trên bầu trời. Bố nghe thấy khán giả trầm trồ: “Có nhìn thấy cô gái ấy không? Cô ta là con gái của một anh hề già. Có biết ông ta là Charlie Chaplin không?”
Vâng, bố là Chaplin! Bố là một anh hề già! Hôm nay đến lượt con. Hãy khiêu vũ! Bố đã mặc chiếc quần rách rộng thùng thình để khiêu vũ, còn con mặc tấm áo lụa dài của một công chúa để khiêu vũ. Những vũ điệu này và những tiếng vỗ tay như sấm dậy có lúc sẽ nâng con lên chín tầng mây. Con hãy bay! Hãy bay tới đó. Nhưng con cũng hãy hạ cánh xuống mặt đất! Con phải nhìn thấy cuộc sống của những con người, cuộc sống của những vũ công đường phố đang vừa nhảy vừa run lên vì lạnh và đói.
Bố đã từng như vậy, như họ, Geraldine ạ. Vào những đêm ấy, những đêm kỳ diệu, khi con chìm vào giấc ngủ bởi những câu chuyện cổ tích của bố, bố vẫn không hề chợp mắt.
Bố nhìn gương mặt bé xíu của con, lắng nghe nhịp tim con đập và tự hỏi: “Này, Charlie, phải chăng con mèo con này một lúc nào đó sẽ nhận ra ngươi?” Con chưa hiểu hiểu hết bố đâu, Geraldine ạ. Bố đã kể cho con nghe nhiều chuyện cổ tích vào những đêm xa xưa ấy, nhưng chưa bao giờ kể cho con nghe chuyện cổ tích của mình. Mà nó cũng rất lý thú. Đó là câu chuyện cổ tích về một anh hề đói đã hát và nhảy trong những khu phố nghèo của London, và sau đó đi xin bố thí. Đó là chuyện cổ tích của bố! Bố biết thế nào là cái đói, thế nào là không chốn nương thân. Hơn nữa, bố đã nếm trải nỗi khổ nhục của một anh hề rong, trong ngực sục sôi một đại dương kiêu hãnh, và niềm kiêu hãnh này bị tổn thương bởi những đồng xu người ta ném cho bố. Nhưng dù sao bố vẫn sống, vì vậy hãy bỏ qua điều đó.
Tốt nhất là hãy nói về con. Sau tên con — Geraldine – là họ của bố – Chaplin. Với cái họ này hơn 40 năm bố đã mua vui cho mọi người trên trái đất. Nhưng bố khóc nhiều hơn họ cười. Geraldine ạ, trong thế giới con đang sống không chỉ có vũ điệu và âm nhạc! Đêm đêm, khi bước ra từ khán phòng lớn, con có thể quên những người hâm mộ giàu sang, nhưng đừng quên hỏi thăm vợ người tài xế taxi chở con về nhà. Và nếu như cô ta đang mang bầu, nếu như họ không có tiền để sắm tã lót cho đứa con tương lai, con hãy đặt tiền vào túi anh ta. Bố đã đề nghị nhà băng thanh toán các khoản chi phí của con. Nhưng những món nợ của những người khác con cũng phải trả đầy đủ. Thỉnh thoảng con nên đi tàu điện ngầm hay ôtô buýt, đi bộ để ngắm thành phố.
Hãy quan tâm tới mọi người! Hãy để ý tới những góa phụ và trẻ em mồ côi! Và ít ra là một lần trong ngày, con hãy tự nói với mình: “Mình cũng giống họ thôi”. Vâng, con cũng là một trong số họ, con gái ạ. Hơn nữa. Nghệ thuật, trước khi cho con người ta đôi cánh để có thể bay cao, thường bẻ gãy chân anh ta. Và nếu như có một ngày con cảm thấy mình cao hơn công chúng, thì ngay lập tức hãy bỏ sân khấu. Con hãy bắt chiếc taxi đầu tiên và đi ra ngoại ô Paris. Bố biết rất rõ những vùng này. Ở đấy con sẽ nhìn thấy nhiều vũ nữ giống như con, thậm chí xinh đẹp hơn, duyên dáng hơn, với niềm kiêu hãnh lớn. Ở đấy không ai biết tới ánh đèn sân khấu rực rỡ của con. Đối với họ đèn sân khấu là mặt Trăng.
Con hãy nhìn thật kỹ! Có phải họ khiêu vũ tốt hơn con không? Hãy thừa nhận đi, con yêu! Bao giờ cũng có thể tìm thấy người khiêu vũ đẹp hơn con, diễn hay hơn con.
Và hãy ghi nhớ: trong gia đình Charlie không có kẻ thô lỗ có thể mắng chửi người xà ích hay giễu cợt kẻ hành khất đang ngồi bên bờ sông Seine. Bố sẽ chết, những con sẽ sống. Bố muốn con không bao giờ biết đến sự nghèo khổ. Cùng với bức thư này bố chuyển cho con một cuốn séc để con có thể chi tiêu tùy thích. Nhưng khi con tiêu 2 phrăng, đừng quên nhắc nhở mình rằng đồng phrăng thứ ba không phải của con. Nó phải thuộc về một người lạ mặt đang cần đến nó. Mà người đó con có thể dễ dàng tìm thấy. Chỉ cần con muốn nhìn thấy những người lạ mặt nghèo khổ là con sẽ gặp họ khắp nơi. Bố nói với con về tiền, vì bố biết được sức mạnh khủng khiếp của nó.
Bố đã làm việc khá lâu trong rạp xiếc. Và bao giờ bố cũng rất lo lắng cho những người đi trên dây. Nhưng phải nói với con rằng con người hay bị vấp ngã trên mặt đất hơn trên sợi dây mạo hiểm. Có thể, vào một trong những buổi dạ hội mà con được mời, ánh sáng của một viên kim cương nào đấy sẽ làm con lóa mắt. Đúng lúc đó, nó sẽ là sợi dây thừng mạo hiểm đối với con, và con không thể tránh được sự vấp ngã. Có thể, vào một ngày đẹp trời, gương mặt tuyệt mỹ của một hoàng tử nào đó sẽ hút hồn con. Chính vào cái ngày hôm ấy, con sẽ trở thành một người đi trên dây thiếu kinh nghiệm, mà những người thiếu kinh nghiệm bao giờ cũng dễ vấp ngã. Con đừng bán trái tim mình vì vàng bạc, châu báu.
Hãy nhớ rằng viên kim cương lớn nhất của con là mặt trời. May mắn thay, nó tỏa sáng cho tất cả mọi người. Còn đến một lúc nào đó, con bắt đầu yêu, thì hãy yêu thương con người đó với tất cả trái tim. Bố đã nói với mẹ viết cho con về điều đó. Trong tình yêu, mẹ hiểu biết nhiều hơn bố, tốt nhất là để mẹ nói với con. Công việc của con đầy khó khăn, bố biết điều đó.
Thân thể con chỉ được che bằng một mảnh lụa. Vì nghệ thuật có thể xuất hiện thoát y trên sân khấu, nhưng phải trở về từ đó không những trong y phục mà còn sạch sẽ hơn.
Bố đã già, và có thể, lời bố nói nghe buồn cười. Nhưng, theo bố, thân thể thoát y của con phải thuộc về kẻ nào yêu tâm hồn cởi mở của con. Không có gì đáng sợ nếu như đây là ý kiến 10 năm trước của con về vấn đề này, nghĩa là nó thuộc về quá khứ. Đừng sợ, 10 năm không làm con già đi. Bố biết rằng giữa thế hệ bố và con luôn luôn có sự đối đầu. Con hãy quyết đấu với bố, với ý nghĩ của bố. Bố không thích những đứa con dễ bảo. Và khi mà nước mắt của bố chưa rỏ xuống bức thư này, bố muốn tin rằng Giáng Sinh hôm nay là một đêm kỳ diệu.
Bố muốn điều kỳ diệu sẽ xảy ra, và con thực sự hiểu tất cả những gì bố muốn nói với con. Bố Charlie đã già thật rồi, con gái Geraldine ạ. Sớm hay muộn, thay cho chiếc áo dài trắng dành cho sân khấu con phải mặc bộ áo tang để bước tới nấm mồ của bố. Bây giờ bố không muốn làm con buồn. Có điều thỉnh thoảng con nên soi gương – trong đấy con sẽ nhìn thấy những đường nét của bố. Trong huyết quản của con đang chảy dòng máu của bố. Ngay cả khi máu trong huyết quản bố đã khô cạn, bố vẫn muốn con không quên bố Charlie của mình. Bố không phải là thiên thần, nhưng luôn luôn khao khát trở thành một con người. Cố gắng lên, con nhé!
Hôn con, Geraldine, Charlie của con. Tháng 12. 1965”
Ảnh: Charlie Chaplin & con gái Geraldine Chaplin
Cre : Hóng
“Luật Miranda: Miranda Right: một quyền dân sự được ghi trong hiến pháp Hoa Kỳ, cảnh sát phải đọc quyền này trước khi bắt một ai đó để họ hiểu quyền của mình. Tạm dịch như sau: “Ông/bà có quyền giữ im lặng. Tất cả những gì ông/bà nói và làm sẽ có thể được sử dụng để chống lại ông/bà trước tòa. Ông/bà có quyền có luật sư, nếu ông/bà không có, chính quyền sẽ chỉ định một vị cho ông/bà.””
— Chú thích của Dịch giả trong Tác phẩm Một Phát Một Mạng của Tác giả Lee Child
Hồi ức của một Geisha
1. Tôi thấy ông ta quan sát thế giới rất kỹ, ông thấy được nhựa cây thông chảy ra, thấy vòng ánh sáng của mặt trời sau lớp mây che. Ông ta thấy thế giới hữu hình, mặc dù thế giới này thường không làm cho ông ta thỏa mãn.
2. Trước khi cậu đưa tôi đến đây cậu đã nói với tôi những lời cuối cùng như thể này “Con gái có đứa thông minh, có đứa ngu đần. Cháu dễ thương đấy, nhưng cháu cũng ngu đần. Cháu không thể tự mình xoay sở để sống ở đời được đâu. Cậu sẽ gởi cháu đến một nơi mà người ta bảo cháu làm theo ý họ. Cháu hãy làm theo lời họ. Cháu sẽ được chăm sóc mãi mãi".
3. Chúng ta sống trên đời giống như nước chảy xuống một ngọn đồi, đều chảy theo một hướng cho đến khi chúng ta gặp phải cái gì đấy buộc chúng ta phải rẽ sang một hướng khác. Nếu tôi không gặp ông Tanaka, thì đời tôi chỉ là một dòng nước chảy từ ngôi nhà ngà say cho đến biển. Khi ông ta xô tôi về chỗ xa lạ, ông đã thay đổi tất cả. Nhưng bị đẩy vào thế giới xa lạ không giống hẳn như rời bỏ gia đình của mình. Khi nhận được thư của ông Tanaka, tôi đã sống ở Gion hơn sáu tháng, thế mà trong thời gian ấy, tôi chưa bao giờ từ bỏ lòng tin rằng một ngày nào đó tôi sẽ có cuộc sống ở đâu đó tốt đẹp hơn, với người thân yêu trong gia đình. Tôi chỉ sống ở Gion một nửa, còn nửa kia tôi sống trong các giấc mơ sẽ về lại nhà. Cho nên có thể nói những giấc mơ nhiều khi rất nguy hiểm, chúng như ngọn lửa âm ỉ, và nhiều khi thiêu rụi hoàn toàn chúng ta.
4. Tôi biết cô thông minh lanh lợi, nhưng tôi nghĩ hành động ấy không được thông minh lắm. Những người có mạng thủy không phải muốn chảy đi đâu thì chảy, mà chúng ta phải chảy theo dòng đời chúng ta đang sống.
5. Sự quân bình giữa cái tốt và cái xấu sẽ mở cửa số phận.
6. Hy vọng cũng như đồ trang điểm trên tóc. Con gái muốn mang rất nhiều thứ này. Nhưng khi thành bà già, họ thấy chỉ đeo một cái thôi cũng đã ngu xuẩn rồi.
7. Chúng ta không mấy ai gặp được người tốt trên đời này như lòng mình mong muốn.
8. Nước không bao giờ chờ đợi. Nó biến dạng, chảy khắp nơi, tìm những xó xỉnh không ai ngờ để chảy tới. Nó tìm cái lỗ tí ti trên mái nhà hay dưới đáy thùng để chảy qua. Nước là yếu tố đa năng nhất trong ngũ hành, rõ ràng như vậy. Nó cuốn đất đi, dập tắt lửa, làm cho sắt rỉ và mục ra. Ngay cả gỗ, là yếu tố quan trọng trong ngũ hành, cũng không thể sống được nếu không có nước mang thức ăn đến cho nó.
9. Tôi không bao giờ tìm cách đánh bại người tôi đang chiến đấu – ông ta trả lời – tôi tìm cách đánh bại lòng tin của họ. Người nào tâm trí đang bấn loạn vì nghi ngờ sẽ không tập trung tư tưởng vào con đường dẫn đến chiến thắng. Hai người bằng nhau – bằng nhau thật sự - chỉ khi nào họ cùng có niềm tin như nhau.
10. Nhưng tôi phải thú thật rằng tôi đã sống trong cảnh hạnh phúc một thời gian lâu tôi mới nhìn về quá khứ để thấy lại cuộc sống cô đơn của mình trước đó. Tôi nghĩ không thể kể chuyện đời mình ra được, tôi không tin có ai thành thật nói về nỗi khổ đau của mình cho đến khi không chịu đựng được nữa.
11. Cho dù chúng ta thành công hay gặp thất bại, thì đàng nào chúng ta cũng nếm mùi đau khổ, tất cả trước sau gì cũng bị thời gian cuốn trôi, như mực nước trên giấy, sẽ bị thời gian xoá mờ.
- Arthur Golden
Những người đàn ông không có đàn bà
1. Âm nhạc quả có tác dụng khơi gợi một cách sống động, đôi khi chi tiết đến mức xót xa.
2. Những người như thế, để con người thẳng băng của mình hòa hợp được với thế giới méo mó (cứ cho là vậy) xung quanh, mỗi người ít nhiều phải có công tác điều chỉnh, nhưng thường thì bản thân họ ít khi nhận ra họ đang sử dụng những kỹ năng phiền toái thế nào để sống. Họ tin rằng mình đang sống với tâm thế rất tự nhiên, chính trực, không màu mè, giả tạo. Thế rồi, ở một thời khắc nào đấy, khi bị thứ ánh sáng đặc biệt từ đâu đó rọi vào, họ đột nhiên nhận ra tính chất nhân tạo, hay là tính phi tự nhiên trong sự vận hành của mình và phải đối mặt với cục diện, có khi rất bi, có khi lại rất hài. Đương nhiên, cũng có không ít người tốt số (chỉ có thể nói như vậy), đến lúc chết vẫn chưa nhìn thấy ánh sáng kiểu đó, hoặc có nhìn cũng không cảm thấy gì.
3. Thứ mà những người phụ nữ mang lại cho gã là khoảng thời gian được hòa vào hiện thực nhưng đồng thời lại vô hiệu hóa hiện thực.
4. Theo ý kiến cá nhân của Tokai thì tất cả phụ nữ từ lúc sinh ra đã có một cơ quan độc lập chuyên phục vụ cho việc nói dối. Nói dối ở đâu, thế nào sẽ khác nhau tùy từng người. Nhưng mọi phụ nữ, đến một thời điểm nào đó nhất định sẽ nói dối, lại còn nói dối về điều quan trọng. Đương nhiên họ nói dối cả những điều không quan trọng nhưng bên cạnh đó cũng không ngần ngại nói dối những điều quan trọng nhất. Khi ấy, nét mặt và giọng nói của hầu hết phụ nữ sẽ không thay đổi. Bởi lẽ, không phải họ, mà là cơ quan độc lập trong người họ đang tự ý làm việc đó. Vì thế, trừ những ngoại lệ hiếm hoi, việc nói dối này không khiến lương tâm trong sạch của họ bị cắn rứt hay khiến họ mất đi giấc ngủ an lành.
5. Khi biết tôi làm nghề viết lách, Tokai không chỉ nói chuyện phiếm mà còn dần dần bộc bạch cả những chuyện riêng tư. Có thể anh nghĩ, giống như bác sĩ trị liệu hay nhà truyền giáo, người làm nghề viết lách có quyền (hay nghĩa vụ) chính đáng để nghe tâm sự của người khác.
6. Đúng thế, rắn vốn là sinh vật lưỡng nghĩa. Con to nhất, thông minh nhất còn biết giấu quả tim ở chỗ khác để không bao giờ bị giết. Vì vậy, nếu muốn giết nó, ta phải đến hang ổ bí mật của nó lúc nó đi vắng, tìm cho ra quả tim đang đập và xẻ ra làm đôi. Tất nhiên điều này không hề đơn giản.
7. Trở thành những người đàn ông không có đàn bà đơn giản lắm. Chỉ cần yêu sâu sắc một người và nàng biến đi đâu mất là xong.
8. Cô gái đưa ra một ví dụ cụ thể. Chẳng hạn, một người đàn ông mở cửa phòng và thấy một phụ nữ đang khỏa thân thay quần áo. Người nói: 'Xin lỗi quý bà' rồi vội vàng đóng cửa là người lịch sự. Ngược lại, người nói: 'Xin lỗi quý ông' rồi vội vàng đóng cửa là người nhanh trí.
9. Nhưng trên thế giới này, không làm điều không đúng đắn đôi khi chưa đủ. Có người sử dụng khoảng trống kiểu đó làm đường tránh.
10. Đêm hôm ấy trời mưa. Mưa không lớn nhưng là cơn mưa dai dẳng đặc trưng của mùa thu, không thấy có dấu hiệu sẽ tạnh. Cơn mưa, hệt như lời thú tội đơn điệu với nhiều đoạn trùng lặp, không quãng ngắt, không quãng ngân.
11. Rốt cuộc thì gã sinh ra để gặp chuyện như vậy. Một cuộc đời vốn không thành tựu, không sản phẩm. Chẳng thể làm cho ai hạnh phúc, đương nhiên bản thân cũng không. Hạnh phúc là thế nào, giờ Kino không còn xác định được nữa. Gã cũng không thể nhận biết rõ những cảm giác như đau đớn, tức giận, thất vọng, buông xuôi. Tất cả những gì gã có thể làm chỉ là gắng sức tạo ra một nơi bấu víu chắc chắn để tâm hồn gã, sau khi mất đi sức nặng và chiều sâu, không bị trôi đi mất.
12. Khi trái tim của cô ẩy cử động, lập tức trái tim tôi cũng bị kéo theo. Như thể hai con thuyền đang bị cột bởi một sợi dây thừng.
13. Mất đi một người đàn bà là như vậy đó. Có lúc, mất đi một người đàn bà cũng là mất đi tất cả đàn bà. Cứ thế, chúng tôi trở thành những người đàn ông không có đàn bà.
- Haruki Murakami
"Để kết thúc bài phát biểu, ông ta nói, ông ta muốn nhấn mạnh lần nữa những tình cảm hữu nghị đang khăng khít, đáng phải khăng khít, giữa Trại Súc Vật và các trại láng giềng. Giữa lợn và người không có và không cần phải có bất kỳ xung đột quyền lợi nào hết. Nỗ lực và trở ngại của hai bên là một. Chẳng phải vấn đề lao động ở khắp mọi nơi đều giống nhau ư? Đến đây có thể thấy rõ là Pilkington sắp bật mí một câu dí dỏm chuẩn bị sẵn cho cả bàn cùng nghe, nhưng mất một lúc ông ta khoái chí quá không thốt lên nổi. Tắc nghẹn hồi lâu khiến mấy cái cằm tím cả lại, rồi ông ta cũng bật ra: “Nếu các vị phải đối phó với súc vật hạng dưới,” ông ta tuyên bố, “thì chúng tôi phải đối phó với giai cấp hạng dưới!” Câu nói chữ khiến cả bàn cười ồ lên; ông Pilkington lần nữa lại chúc mừng đàn lợn đã duy trì được khẩu phần ít, ngày công dài, loại bỏ được tình trạng o bế nhân công, là những gì ông ta quan sát được trong Trại Súc Vật."
- Trại súc vật