Bố ông!
sheepfilms
No title available
art blog(derogatory)
DEAR READER

izzy's playlists!
almost home

ellievsbear

Love Begins
NASA

PR's Tumblrdome
RMH
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open

pixel skylines
No title available

Product Placement
Sweet Seals For You, Always
Game of Thrones Daily
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
Mike Driver

seen from Malaysia

seen from T1

seen from United Kingdom

seen from Germany

seen from Australia
seen from T1
seen from South Korea
seen from Finland
seen from Indonesia

seen from Australia
seen from United Kingdom
seen from Germany

seen from Türkiye
seen from T1

seen from Malaysia

seen from T1
seen from Lithuania

seen from United States

seen from India
seen from Germany
@mylinhthink
Bố ông!
Chúng ta đều yêu những người mà chúng ta không thể có...
damn sad and true
Đầu tháng Năm. Tự dưng nhớ hồi đi học phổ thông quá.
Mùa hè hồi đó không nóng bức, khó chịu như mùa hè bây giờ. Thì phải. Mà không phải thì mình cũng kệ. Trong ký ức của mình, 12 mùa hè của 12 năm phổ thông lúc nào cũng trong lành và mát.
Chắc tại hồi đó biến đổi khí hậu chưa khủng khiếp như bây giờ.
Chắc tại hồi đó không phải xách xe máy ra đường đi làm, đâu biết cơn nóng hầm hập ngoài phố thế nào đâu mà nhớ.
Chắc tại mình đang nhớ về những ngày hè sau kỳ thi cuối năm.
Chao ôi, sau thi sao mà nó sướng! Vô lo vô nghĩ theo đúng nghĩa của cụm từ này.
Bao giờ thì trở lại những ngày như thế.
Mới thấy: tuổi trẻ thật là giàu, càng trẻ càng giàu, cái gì cũng có.
“Có vết thương mười năm đứng âm thầm vì cơn mưa sống lại.”
Có vết thương chẳng cần cơn mưa nào cũng sống lại cơ hay chưa!
Thỉnh thoảng, nỗi buồn lại lặng thầm ập đến với mình như cơn sóng triều trong đêm muộn. Yên ả. Không báo trước. Mình bị nhấn chìm trong cơn sóng của lẫn lộn những nỗi buồn đau có tên và không tên. Có những cơn đau mình tưởng đã vứt lại phía sau nhiều tháng ngày về trước, cũng lén lút bò về, cầm theo mình-của-ngày-cũ, tan hoang và hiu hắt. Lại có những cơn buồn đau mới của chuỗi tháng ngày vô định phía trước, của việc không thể thấu suốt rằng những quyết định hiện tại liệu có thể giúp mình an trú, hay lại đưa mình vào đáy sâu?
Chợt nhận ra, lớn lên, thật buồn. Điều ao ước cuối cùng, và có lẽ là duy nhất, là mình có thể đối diện với những cơn đau buồn này thật bình thản. Nhưng có lẽ không phải hôm nay. Không phải là hôm nay.
Mood
other dancers may be on the floor
dear, but my eyes will see only you
Trích đoạn phim kiếm hiệp.
Một nhóm giang hồ chặn đường cô gái. Tên to đầu nhất đứng lên phía trước, rút kiếm chỉ thẳng, hô to “Nợ máu phải trả bằng máu !”.
Đám đàn em phía sau mặt hừng hực băm trợn.
Nữ hiệp thỏ thẻ, “Cho em trả góp theo tháng được hem mấy anh.. :”) “
Don't be in my dream ever again. You always left me sad there (and even after I woke up).
Sometimes I feel everyone has the right to get mad but me.
Be happy
To whom I love, and whom I no longer love.
Đồng nghiệp cũ
My favourite memory happened on my favourite time of the year
Dear H.
(This letter is from me, whom you know. With much love. More than you can know.)
(What I am about to say now may scare you, or may not. Either way, I want you to just keep calm, and don't be scared.)
You are beautiful. You always are.
And to me, you are special.
You are my crush at first sight. In fact, you are my first crush at first sight. I had never experienced such crush before I met you.
My teacher once said, love at first sight does not simply occur. To get such, you have to go through a process in which you build up your own image, or sense of your ideal lover. When a person comes to your life, if he / she meets your standards of an ideal lover, which you have built through time, he / she becomes your love at first sight. It may sound all of a sudden, but actually it has gone through the process.
My teacher was right. That day you came in to my life, I knew, I sensed that you are that one.
There is a saying that easy come easy go. Ridiculously my feelings for you, which did easily arise, have not gone. It may fade from time to time. But deep down, it's still there, unchanged.
You are whom I think of all the time.
I feel sad, I think of you. I feel happy, I think of you. I achieve something, I really want to tell you. And whenever I experience difficulties I want to cry I want to give up, automatically I think of you, then, I incredibly have courage to stand back and move on. You said you are not as good as I think you are, but you are. You really are. I am not saying that you are so good you are my idol, but you are the first one I turn to when I need the will to carry on.
If I dream of you one night, my thought the whole day after that will be about you.
See how special you are to me?
What do I expect from you when I said I want you to accidentally see this unsent letter one day?
You liking me back? I do love that idea, but it's life, which, as you said, is not that easy. So I will lower my expectation.
I just want you to be happy, knowing that you are special, you are meaning something to someone you know out there.
Just be you. The one who is always beautiful and really good.
That's all.
Mùng 2 Tết, mình đã khóc nguyên một tập phim Something in the Rain (tập cuối).
Có lẽ, 2019 là một năm hiếm hoi mà mình có thể công nhận là vui vẻ, tốt lành, ngay từ lúc năm ấy còn chưa đi qua.
Năm 2019, những bóng ma, cũ và thậm chí cả mới, vẫn nhảy ra dọa mình. Nhưng chúng chỉ làm mình lo sợ, chứ không quật mình ngã đau như năm trước đó nữa. Mình coi đó là một điều tốt, bởi đó có nghĩa là bản thân mình đã mạnh mẽ hơn.
Sang năm mới, nếu nói bản thân không mong vạn sự như ý thì mình đã nói dối. Nhưng để thực tế hơn, mình sẽ mong mình khỏe và mạnh để vượt qua những lúc khó khăn, nhiều sự không được như ý.
Tóm lại, mong là que 2020 soit aussi merveilleuse que 2019.