h
Keni

tannertan36
styofa doing anything
DEAR READER

oozey mess
NASA
Monterey Bay Aquarium
sheepfilms

shark vs the universe
Cosimo Galluzzi

titsay
Misplaced Lens Cap
YOU ARE THE REASON

JBB: An Artblog!

No title available
i don't do bad sauce passes

Discoholic 🪩

No title available
Show & Tell

seen from United States

seen from Netherlands

seen from Germany
seen from United States
seen from United States
seen from India
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from Belgium

seen from United Kingdom
seen from Japan
@ngoccjoker
𝔯𝔦𝔠𝔥 𝔟𝔯𝔢𝔴
“The most painful thing is losing yourself in the process of loving someone too much, and forgetting that you are special too.”
— Ernest Hemingway
Đậm cũng là trà, mà nhạt cũng là trà. Nóng thì hương tỏa, nhạt thì hương bay. Cuộc đời xưa nay, lòng người ấm lạnh. Ấm thì ta giữ, nguội thì ta buông.
(St)
14.05
Hôm qua anh hỏi, em nhận xét anh là người như thế nào. Em liệt kê một đống khuyết điểm của anh, rồi chốt, “Càng ngày em càng phát hiện ra nhiều khuyết điểm của anh. Nhưng đồng thời lại càng yêu anh hơn”.
Em nói thật đó.
Nhớ lúc mới yêu anh từng hỏi, tại sao em yêu anh. Em nói không biết. Mà em không biết thật. Chỉ là vào khoảnh khắc hiếm hoi trái tim em mở cửa, trong suốt hơn 2 năm mất niềm tin vào tình yêu và đàn ông, thì anh bước vào. Em thương anh từ dáng ngồi đến giọng nói. Thương từ mái tóc, bàn tay, thương đến cả mùi hương. Thậm chí nghe tiếng bước chân xa xa thôi, em cũng biết đó là anh. Và mỗi lần ở bên nhau, lặng yên nghe anh nói đủ thứ chuyện trên đời, với em đã là hạnh phúc.
Em biết, so với thế giới chỉ toàn một màu hồng trước giờ em vẫn sống, thì cuộc sống của anh khắc nghiệt hơn rất nhiều. Quá khứ kia vẫn còn nhiều điều anh chưa nói với em, vì chưa đến lúc, vì không muốn em bị ảnh hưởng. Em cũng không muốn biết. Càng không quan tâm. Em liều quá phải không ? Nhưng lý do cho sự điên rồ này, là thương. Ngày hôm qua đã là chuyện xưa. Có em ở đây rồi, từ giờ và mãi về sau, hãy để em thương yêu, chăm lo cho anh, được không ?
Hồi đó mình thương ổng dữ vậy hả ta, sao giờ mỗi lần thấy mặt chỉ muốn đá cho một cái ???
Ngoài hiên mưa, người quên chưa ?
Người đã đến trong cơn mưa chiều, nói yêu tôi nhiều
Và cho tôi biết đau thương cũng nhiều...
Cảm ơn vì đã gặp được nhau, kiếp này xem như đã gặp được quả báo :)
Chúng ta đã nói vô số điều “sau này”, chỉ là không ai lường trước được “sau này” chúng ta lại không bên nhau nữa...
Suốt đời thật ra là một lời nói dối.
(Nhắm mắt thấy mùa hè)
Ngoại tình – hai chữ nghe đơn giản nhưng đủ khiến cả đời người sụp đổ.
Người ta lên án, phân tích, rồi lại tha thứ, như thể phản bội là một tai nạn tình cảm. Nhưng thật ra, ngoại tình chưa bao giờ là "sai lầm phút chốc", "nhất thời yếu lòng", mà luôn là một chuỗi lựa chọn có ý thức, một quá trình cố-tình-sai, từ lúc giấu giếm nhắn tin, tìm lý do gặp gỡ, đến khi vượt qua giới hạn. Mỗi bước đi có tính toán, đều là một cú đâm vào lòng tin của người còn lại.
Và khi bạn tha thứ, bạn không cứu vãn được gì cả, bạn chỉ cho người ta thêm cơ hội để làm tổn thương mình lần nữa.
Người ta vẫn hay biện minh cho ngoại tình bằng "áp lực", "thiếu quan tâm", "vì hôn nhân nguội lạnh". Nhưng thử hỏi, ai trong đời không từng có lúc chênh vênh ? Ai không từng thấy cô đơn ngay cả khi đang ở trong một mối quan hệ ?
Khác biệt nằm ở cách ta chọn phản ứng.
Người có đạo đức sẽ đối diện, sẽ sửa chữa, chứ không tìm lối thoát bằng một vòng tay khác. Ngoại tình không bao giờ là sự cố bất ngờ. Nó là chuỗi hành vi được nuôi dưỡng, là quá trình người ta tự cho phép bản thân bước qua ranh giới.
Không ai "vô tình" phản bội, chỉ có kẻ cố tình nhưng muốn được cảm thông.
Và tệ nhất là xã hội vẫn dạy phụ nữ phải "giữ chồng", phải "hấp dẫn hơn để anh ta không chán".
Nếu tình yêu chỉ tồn tại khi phụ nữ phải gồng mình để giữ, thì đó chẳng còn là tình yêu mà là một dạng nô dịch cảm xúc.
Và thật trớ trêu, kẻ phản bội nào cũng luôn tin rằng mình có lý do chính đáng.
Tha thứ có thể hàn gắn vết thương nhưng không thể hồi sinh lòng tin.
Sự phản bội bắt đầu khi bạn nghĩ mình có lý do chính đáng để làm điều sai.
(Milan Kindera)
Phút yếu lòng không giết ai nhưng sự phản bội thì giết chết lòng tin.