động lực vượt qua những hành trình gian nan
“phía sau nơi tăm tối nhất mở ra những nơi sáng nhất”

ellievsbear

titsay
No title available
styofa doing anything
No title available
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year

Kiana Khansmith
$LAYYYTER
I'd rather be in outer space 🛸
Monterey Bay Aquarium
tumblr dot com
d e v o n

#extradirty

izzy's playlists!

if i look back, i am lost

tannertan36
No title available
Peter Solarz
Cosimo Galluzzi
Keni

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Greece

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from India
seen from Denmark
seen from United States
seen from Türkiye
seen from United States
seen from New Zealand
seen from United States

seen from India
@ngothythy
động lực vượt qua những hành trình gian nan
“phía sau nơi tăm tối nhất mở ra những nơi sáng nhất”
me, with my beloved Penti I camera
me, with my beloved Penti I camera
this pretty vintage “car” was sold to save some space at my previous coffee shop tho. sad
;
– Kodak Portra 160 film, by Penti I half-frame
Hey I've known you for awhile. Are you with someone right now? I might have a crush on you 🤒
awweeee thank you so much :”>let’s say hi on instagram ;)
I’m currently not with anyone so… yeahhh :”)
please help me calm my inner peace...
It's still hard to believe this one was shot on my Penti half frame. All the shades of lights, the shadow, contrast, and sharpness all look good together
In love ✨
• Film: Kodak Portra 160
• Penti I half-frame
Location: Cham Caphe, HCMC, Vietnam
Penti I half-frame
This is my first “sucessful” touch of my half frame camera, which is the #3rd roll I used to shoot. But unfortunately this one is the first came out.
really love this one
Da Lat, Jan 2019
sometimes, all you need is to get away, sneak in a random local food store, and eat with your heart out.
yes I did that.
I took a month-off work, just to find my inner peace: three days with so many random food shops, taking random film shots, eating instant noodles with cokes while watching Netflix...
and yeah, that’s how I end my 2018. no matter what happened last year, I choose to keep it as experience & memory, from that I use my month break to get ready for 2019.
––––––––––
I don’t wanna talk about all the good and bad in my 2018, because that’s my first year of work, first year officially making money, but it was JUST for the money.
I may enjoy the work maybe not, but my top priority was how to get money, not my feelings.
last year, I ignored myself.
after January break, I know the key. I care for myself that health is the top priority. and I know how to focus on what I need rather than what I want and then I realize, my work done faster, better, my life is happier too I hang out for coffee sometimes, trying to find ideas everywhere.
–––––––––––
yeah, pretty much for a start of something new.
camp fire
aesthetic Dalat, thru my lens, from the bus.
– Sep, 2018
this is how you should start your day. – Da Lat, Vietnam
Sep, 2018
— Dalat City, Vietnam
sometimes it’s a sad story...
have you ever been on travel mini truck?
"Starry starry night paint your palette blue and grey look out on a summer's day with eyes that know the darkness in my soul..." – Don McLean
How’s your day going?
nhà mình có vị trí "đắc địa" – nằm giữa cả 3 cái trung tâm cấp cứu, là TRUNG TÂM CẤP CỨU chứ không phải là bệnh viện bình thường, (cả 3 đều trong phạm vi dưới 2km, trong đó cách 300m là một trung tâm cấp cứu của toàn miền Nam), vậy mà vẫn không thể cứu nổi ba mình, cũng vì những người không biết coi trọng tính mạng người khác.
mình chẳng biết chú tài xế đó là như thế nào. nhưng cái cảm giác khi mà một người, chỉ vì ngại khó một chút, ngại bất tiện một chút, mà tốn của Ba chắc cũng 10 phút chỉ để được bưng ra xe, vậy đó mà khi xong chuyến, người ta chỉ nhận tiền, đi về, và ngày ngày có thể gặp gỡ người thân. trong khi đó ba mình, bị trễ 4 phút.
nhà có gần cách mấy, thậm chí là sát vách cấp cứu đi nữa, cũng chỉ là không có tác dụng, khi gặp những người như vậy.
mình thấy không xứng đáng. sao Ba mình lại vì những người như vậy mà mất cả một cuộc đời. gia đình mình chỉ vì những người như vậy mà mất vĩnh viễn người thân. mình không chấp nhận. và sẽ không bao giờ chấp nhận.
4 phút đó, có ai trả lại được cho Ba mình không?
trên đời này sẽ không ai hiểu được cảm giác căm phẫn của mình khi nói ra câu này đâu.
mình mua máy ảnh, tất cả là bằng tiền của mình, nhưng chả có nghĩa lý gì. vì ba không cho chụp film, nên toàn lén dùng, cũng có nghĩa là chưa bao giờ có ảnh chụp Ba cả.
bây giờ chỉ có ngồi buồn chứ chẳng biết nói gì.
mình đâu có thay đổi được ai chứ.
cũng không thể bắt toàn thế giới cư xử thân thiện được.
mình tuy không tự nhận là “nice, kind”, nhưng mình không hề nề hà bản thân cái gì. ai cần gì, mình cũng giúp cả, trong khả năng của mình. nhưng cho dù mình có giúp được ai, thì cũng chả ai làm Ba mình sống lại, mỗi ngày lên mạng học tiếng Anh và nấu món Tây cho con gái ăn, rồi rửa chén, rồi sai vặt...
mỗi người, có bao giờ tiếc 4 phút “act kind to others”?