Hãy tha thứ cho anh
Đã yêu em khi chẳng có gì trong cuộc sống

Love Begins

izzy's playlists!
Sweet Seals For You, Always

Origami Around
🪼

if i look back, i am lost
Peter Solarz
wallacepolsom

★

祝日 / Permanent Vacation
Stranger Things
Alisa U Zemlji Chuda
I'd rather be in outer space 🛸

shark vs the universe
Misplaced Lens Cap
$LAYYYTER
No title available
we're not kids anymore.
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
taylor price

seen from Türkiye
seen from Canada
seen from United States

seen from Brazil
seen from Netherlands
seen from Australia
seen from Türkiye

seen from United States

seen from United States

seen from T1

seen from Japan
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Türkiye

seen from Malaysia
seen from Netherlands
seen from Germany
seen from United States

seen from United States
@onggiabaycao
Hãy tha thứ cho anh
Đã yêu em khi chẳng có gì trong cuộc sống
Nếu lúc đó thế giới không quá tàn độc với 2 đứa nhóc
hôm đó mình đã lái xe xuyên qua cánh rừng với cơn mưa rào càng lúc càng nặng hạt. Nhưng dường như những cảm giác ban đầu cùng Kim lại không còn nữa. không còn những cái ôm, những cuộc trò chuyện, những bài hát dọc theo đoạn đường đi, chỉ còn lại đó những khoảng lặng như muốn phá tan đi tâm trí của mình.
suy cho cùng Kim vẫn là Kim, và nỗi buồn của mình, mình mong Kim có thể chữa lành nó, nhưng đến cuối ngày mình vẫn là người một mình ngồi trên chiếc bập bênh kia và tự huyền tưởng rằng kim vẫn ở đó. cứ thế bọn mình dần lạc lối và xa cách nhau ở hai cùng cực. và mình, theo cách nào đó, lại không thể kết nối vào tâm trí của Kim, mặc dù đã cố gắng.
Dù sao Kim vẫn là Kim, mình vẫn là mình, 2 con người lạc lối tìm nhau trong những lúc trái tim cần chữa lành.
suy cho cùng, chúng ta vẫn đang lạc lối đấy thôi.
titsayy on Instagram
Hôm trước đọc được một bài viết trên mạng, về việc khủng hoảng tuổi 22. mình nghĩ mình đang trong giai đoạn khủng hoảng tiếp theo của cuộc đời này. Cảm giác không giống như lần đầu. Mình có thể học được cách để hạ lắng mọi thứ xuống. nhưng tâm trí đôi lúc bị trôi dạt, và mình cảm nhận thật rõ ràng như mình đang rơi ở độ cao có thể khiến mình chợt tỉnh giấc lúc đêm rồi không dám quay vào giấc ngủ. Cảm giác đó khiến mình hoảng sợ khi gần chạm đất, nhưng không thoát khỏi được một vòng lẩn quẩn đó. mình thấy như đang mắc kẹt giữa thực tại và những giấc ngủ thoáng qua lúc chiều tà.
Hôm nay lái xe chở kim về, tâm hồn mình lướt đi trong gió. Nhưng trong thoáng chốc mình như bị khượng lại vì cảm giác đáng sợ đó. mình thấy tuyệt vọng vì không được tận hưởng điều mà mình nên có. Tâm trí mình đôi lúc hay chơi đùa với mình, khiến mình quên mất cảm giác bối rối khi lần đầu bước ra thế giới, khi lần đầu được sống với điều mình đã muốn. Mình muốn được bối rối cùng kim. Bối rối khi mua đồ tại một cửa hàng mới,bối rối khi bắt một chuyến xe bus lạ không điểm đến, bối rối cùng kim ăn tại một quán thật mới.
Theo cách nào đó, mình đã học được cách phòng vệ sau những lần kiệt sức vì suy nghĩ. đó là ngủ sớm( nhưng bị phản tác dụng khá nhiều khiến mình thức đến sáng) mà ít nhất trong thời gian này chuyện đó hiệu quả. Mình không thể nào mong mỏi hơn một bình minh, được pha ly cafe fin bên ban công. Năm nay mọi thứ thật tệ hại, mình mừng vì mình đã không còn những suy nghĩ đó.
Em,
Em hỏi anh tại sao khóa Facebook của mình? Anh trả lời rằng anh không thích sử dụng Facebook nữa.
Tại sao em lại không tin?
Anh đã từng nói rất nhiều lần rằng mình ghét việc phải online Facebook mỗi ngày, dù nó là vì công việc. Đã từ rất lâu anh không còn hứng thú check notification. Anh cũng giật mình lo sợ mỗi khi điện thoại “ting!” một tiếng vì có inbox mới. Thậm chí anh đã phải xóa, rồi cài đặt lại, rồi xóa, rồi cài đặt lại Messenger rất nhiều lần, chỉ bởi anh không muốn thấy bất kỳ tin nhắn nào mỗi khi cầm điện thoại lên.
Em biết không, mỗi ngày lướt newsfeed, anh chán ngán vì những mẩu quảng cáo vô nghĩa và nhạt nhẽo đến buồn cười, mà anh tin là dù anh có dành cả đời này để hide thì cũng không hide hết được. Anh thấy trang chủ Facebook của mình bừa phứa và hỗn loạn. Rao bán hàng. Tin giật gân. Showbiz. Bóc phốt. Mà đỉnh điểm của hỗn loạn và tạp nham, đó là khi anh nhận ra trang ôn thi Đại học anh từng follow giờ đã trở thành nơi bán sextoy.
Guồng quay của Facebook nhanh quá, anh không theo kịp. Chỉ cần một giây F5 trang chủ, mọi thứ sẽ trôi đi. Vậy nên chúng mình mới dễ lạc mất nhau trên newsfeed em ạ.
Em bảo rằng anh có nhiều bạn bè trên Facebook, anh siêng năng tương tác với họ mỗi ngày. Không em. Đó là một nỗi áp lực vô hình, anh tin là em hiểu. Khi network của chúng mình càng mở rộng ra, friendlist càng đầy, thì chúng mình sẽ càng dè dặt và nhát tay. Anh không còn vô tư post những điều mình thích nữa.
Nếu anh post một bản nhạc anh đang nghe, người ta sẽ comment nói cô ca sĩ này hát không hay.
Nếu anh share một bài thơ mà anh thích, người ta sẽ nói sao cứ mơ mộng thơ thẩn mãi.
Nếu anh chụp ảnh một món ăn anh thưởng thức, người ta sẽ hỏi tiền đâu mà ăn sang quá vậy.
Nếu anh viết một status có-vẻ buồn, người ta sẽ bảo anh bi quan.
Nếu anh chia sẻ quá nhiều thứ trong cùng một ngày, người ta sẽ bảo anh spam liên tục và cảm thấy phiền phức.
Từ rất lâu, anh đã phải chọn lọc và cân nhắc rất nhiều mỗi khi post bất cứ điều gì lên Facebook. “Lỡ ba mẹ đọc được”, “lỡ đồng nghiệp đọc được”, “lỡ sếp đọc được”, “lỡ bạn cùng lớp đọc được”… Và thế là danh sách những người cần ẩn bài của anh tăng lên đáng kể.
Cứ như thể mỗi bài viết anh post lên là một mẩu quảng cáo cho chính mình, và anh phải set target audience cho nó vậy.
Sự tự do và nỗi khao khát chia sẻ của anh dần hao mòn. Anh lặng lẽ bấm quit mỗi khi đọc xong bất cứ thứ gì, không buồn like, không thiết share, dù thao tác chỉ chưa đầy một giây.
Nhưng đó chưa phải là điều tệ nhất.
Thành thật mà nói, chúng mình có quá nhiều platform để giao tiếp, vậy tại sao mọi thứ lại chỉ diễn ra trên Facebook? Dù chúng ta có một công cụ khác để làm việc, chúng ta vẫn vô thức nhắn tin cho nhau bằng Messenger. Chúng ta thích nhắn tin cho nhau và lấy đó làm thước đo của sự thân thiết, dù đôi khi anh cảm thấy phiền thực sự khi có quá nhiều câu chuyện xã giao xuất hiện trong đời mình.
Chúng ta mất 0.01 giây để gửi cho nhau một cái icon, một cái vẫy tay và bắt đầu cuộc trò chuyện. Chúng ta cũng mất ngần ấy thời gian để làm việc tương tự và rồi kết thúc đoạn chat.
Nhanh và chóng vánh đến mức buồn bã.
Những tin nhắn cứ đến. Và anh seen. Có nhiều câu chào hỏi nằm bỏ ngỏ và đóng bụi từ bao giờ, mà rất lâu về sau anh đọc lại vẫn không có cảm xúc gì. Đôi khi người ta gửi tin nhắn không phải vì họ muốn chia sẻ và kết nối với anh.
Vậy nên anh từ chối.
Khi rất nhiều người hỏi sao anh không unfriend hoặc unfollow bớt cho khỏe người; hoặc là anh cứ dùng Facebook của mình tự do đi đừng quan tâm đến người khác nói gì? Đơn thuần là anh không thể.
Càng sử dụng Facebook, anh nhận ra chúng mình càng dễ phán xét, dễ mang định kiến và dễ bị thao túng bởi định kiến. Chúng ta nhìn thấy nhau qua vài dòng status, vài bức ảnh, và đôi khi nghĩ rằng đó là tất cả. Chúng mình ai cũng phải sống trong hằng hà những định nghĩa và khái niệm mà người khác gán vào, mà đôi khi chính bản thân cũng không hề hiểu, hoặc biết. Anh không thích và không muốn người khác hiểu sai về mình, đó là lý do vì sao anh dè dặt và cẩn trọng.
Facebook rất thông minh, thậm chí đôi khi anh tin rằng Facebook còn thông minh HƠN rất nhiều người. Điều này khiến anh cảm thấy hoảng hốt.
Facebook không phải lý do trực tiếp khiến anh cảm thấy mệt mỏi. Anh kiệt sức vì con người.
Đúng vậy.
Khi tất cả mọi người đều hỏi lý do vì sao anh khóa Facebook, anh cần một người nói với anh rằng: Okay, dẹp mẹ Facebook đi và cùng nhau đi uống bia tâm sự nào. Hoặc chỉ cần nói “Okay” ngắn gọn thôi cũng được.
Nhưng không ai làm điều đó cả. Tất cả những gì họ làm, là hỏi về lý do của anh, rồi không tin lời anh nói.
…
Đúng vậy.
Anh không thích sử dụng Facebook nữa. Kể từ ngày anh rời khỏi nơi mà chúng mình đã luôn hiện diện, anh cảm thấy nhẹ nhõm và bình yên lạ kỳ.
Nếu anh có biến mất, xin đừng tìm.
Moe no suzaku (Naomi Kawase, 1997)
Có người lựa chọn bỏ đi, có người ở lại. Mình học được một điều là dù cho như thế nào cũng sẽ không để bản thân phải đi quá xa một lần nào nữa. Mình chỉ cố gắng tìm mọi cách để vượt qua cho dù có khiến bản thân trở nên kiệt sức về tâm trí lẫn thể chất. Dù gì nỗi buồn cũng là một phần không thể thiếu trong thế giới của người trưởng thành.
Chúng ta có thể làm gì cơ chứ, bỏ mặc bản thân? Điều đó sẽ không bao giờ giúp ta có lại người mình yêu. Người lựa chọn bỏ đi, thì tại sao lại quan tâm mình nữa chứ. Mình chỉ có thể tự mình đứng dậy sau ngần ấy lần mộng tưởng rằng sẽ có người trở về để giúp mình đứng lên. Nhưng không có ai cả. Người mộng tưởng là mình, người cảm thấy đau khổ cũng là mình.
Vậy rốt cuộc ai là kẻ đáng thương?
Tình yêu, cho dù là gì đi chăng nữa, đôi lúc lại cho mình cảm giác vừa giải qua những ngày buồn bã, những khoảnh khắc tưởng như đang lạc lối.
Có phải chúng ta sẽ chữa lành cho nhau không? Hay chỉ đang tự cố gắng cứu lấy chính mình và thi thoảng lại cảm thấy cô đơn đến cùng cực.
Nhiều người đã bỏ mình đi, cho dù mình đã cố giữ lại, mình biết một phần bên trong đã tan rã. Mình sẽ không còn đặc biệt trong mắt mọi người nữa nếu đã nắm thóp được điểm yếu của mình. Nhưng mình vẫn cứ ngồi trên bập bênh đó và cố dang tay ra với hy vọng nhỏ nhoi sẽ cân bằng được nó. Chỉ là chút mộng tưởng nhỏ đó giúp mình thức dậy mỗi sáng để đối xử thật tốt với mọi người xung quanh và bám lấy người mình yêu thương. Chỉ là phần nhỏ nhoi đó liệu rằng có đang lụi tàn không tâm trí mình hay không? Mình đã từng tưởng tượng một buổi sáng thức dậy, không còn một tí cảm xúc trên khuôn mặt, cũng không phải cố gắng chiều lòng người khác và việc để người khác ra cũng là chuyện không thể tránh khỏi.
“cùng bay, ngắm nhìn phố xá phồn hoa ngày nào nay bất chợt lặng thinh, u sầu. nghe từng căn nhà, góc phố, cành cây, chiếc lá thở và hít hà hương xuân. bay lên trên để ngắm nhìn đô thị cũng có một ngày như thế này, một ngày người ta chỉ dám mơ về.” mình viết những dòng này từ đợt giãn cách xã hội năm ngoái. còn đợt giãn cách năm nay, có nhiều điều phải suy tính hơn nên không thể thảnh thơi như năm ngoái. thế nhưng, mình vẫn cố gắng duy trì những thói quen tốt: đọc sách (dù không được nhiều nhưng cũng cố gắng vài trang sách mỗi ngày),gửi tin nhắn hỏi thăm bạn bè, trò chuyện với gia đình (dù hơi bất lực và gò ép). cuộc sống này vốn dĩ chẳng dễ dàng, chỉ là cách mình đối mặt với nó như thế nào mà thôi. Có lẽ Kim không biết mình hay viết và nghĩ về Kim. Đối với mình trong mắt bạn bè thì mình khá trầm tính và trưởng thành hơn các bạn cùng trang lứa (do mình hơn các bạn 1 tuổi vì mình học muộn). Mình hiểu chuyện đó vì trước đây mình viết và đọc sách khá nhiều. Những người bạn cấp 3 của mình đôi lúc lại nhắn tin tìm lời khuyên từ mình, mình cũng rất sẵn lòng. Trải qua nhiều chuyện trong quá khứ, mình đã được ít nhiều tiếp xúc với nhiều người, đôi lúc mình có thể đoán được một phần trong con người đó để thích nghi. Với Kim mình luôn cố gắng tìm hiểu về những điều nhỏ nhặt, những chủ đề và đôi lúc phải tỏ ra hài hước đúng với tính cách của Kim. Nhưng ngoài những chuyện đó ra, trong đầu mình lúc nào cũng là một mớ hỗn độn. Cho mình có thật sự nói ra với Kim, nhưng đôi lúc vẫn cảm thấy bị lạc lỏng ở đâu đó giữa đoạn hội thoại. Có lẽ với mình việc lắng nghe và thấu hiểu thật sự quan trọng. Dù gì hy vọng dịch mau sớm chóng qua để mình được gặp lại Kim.
Thi thoảng mình lại cảm thấy gục ngã, thi thoảng lại bị quá khứ kéo trở về, mình lại như quay trở về con người trước đây. Những cảm giác đó dường như rất thật sau những giấc mơ khi chiều tối ghé đến.
Kim từng nói mình nếu sau này cả hai không còn bên nhau nữa thì chắc mình sẽ sớm quên Kim thôi. Mình đã suy nghĩ rất lâu, cố gắng chấp nối những điều nhỏ nhặt nhất để có thể bù đắp vào những thiếu sót ấy. Người ta khi yêu một ai đó thật nhiều đều cần sự an toàn khi ở bên cạnh, mình đã cố gắng làm điều đó thật tốt (đôi lúc mình còn nghi ngờ bản thân). Có lẽ đôi lúc với Kim đó là sự nghi ngờ, còn với mình đó là sự bảo đảm. Mình đã thật sự đắn đo khi để một người bước vào cuộc sống của mình nhưng mình lúc nào cũng tìm cách để cố giữ thật chặt. Mình đã hứa với Mẫn là sẽ cố gắng tiếp tục sống và không làm ai phải tổn thương cả (ít nhất mình vẫn còn nhớ lời hứa, cho dù trí nhớ dạo nào tệ đi rất nhiều).
Chúng ta mong đợi gì hơn ở một người cơ chứ?
(mình hay nhìn mấy bức ảnh cũ của Kim rồi tự nhiên bật cười, thi thoảng cũng là động lực để bước tiếp)
Anh mong mỏi gì hơn nữa đâu, một đêm mưa, nằm ườn trên ghế sofa ở góc phòng, xỏ đôi tất cọc cạnh, và cái đầu chẳng nghĩ gì. Mùa đông năm đó anh hay đi một mình về phía trước Thôi em day dứt làm gì những nỗi đau đã cũ, cuộc đời vẫn thế, hạnh phúc vẫn đôi lần bỏ đi biền biệt, lòng người thì thênh thang. Một đêm mưa lâu tạnh, anh bất chợt tỉnh giấc, vẫn là ngủ quên dưới sàn nhà lạnh sống lưng, mặc quần đùi và đắp chăn bông, vẫn đôi tất cọc cạch, nhưng anh chẳng còn nhớ những điều anh từng quay quắt muốn quên. Cuộc đời anh bấy giờ chắc hẳn đã có nhiều khoảng lấp.
Tiếng radio rè rè hoà vào mưa mãi vẫn chưa êm.
Anh hay nghĩ, bây giờ cuộc đời mình không đủ dài, sống không đủ lâu, sau này có lựa chọn, cũng là lựa chọn hết lòng với người. Anh tự huyễn hoặc mình như vậy là đủ, người ta không cần gì hơn nữa khi tâm tình đủ đầy không đòi hỏi. Nhưng mà khổ nỗi, con người ta vừa khao khát vừa tham lam, đến bao nhiêu cũng không đủ, yêu bao nhiêu cũng không vừa, học bao nhiêu thì cũng vẫn dại.
Em thấy đấy, việc chúng mình cứ quẩn quanh ở dăm ba nỗi buồn, nhìn lại những tháng năm đã trượt dài.
Nhưng cơn giông bất chợt