Just a nostalgic November day spent in the forest
Keni
will byers stan first human second
Misplaced Lens Cap
dirt enthusiast

oozey mess
🪼
Lint Roller? I Barely Know Her
RMH
One Nice Bug Per Day
AnasAbdin
almost home
art blog(derogatory)

blake kathryn
taylor price
noise dept.

Kiana Khansmith
No title available
Jules of Nature
Acquired Stardust
Peter Solarz
seen from Trinidad & Tobago
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from Canada

seen from United States
seen from Türkiye

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Malaysia

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United Kingdom

seen from Vietnam
seen from United States

seen from United States

seen from Saudi Arabia
seen from United States
@pacatrang
Just a nostalgic November day spent in the forest
Love you 3000 ❤ https://www.instagram.com/p/B-PdTiaALv6l6KkzBJgGePaDw-UIYd3htz_Obg0/?igshid=1cu76ufl7dfy0
"Em đi tắm cái đã! " Câu nói crush nói với tôi. Đến giờ cũng 7 năm rồi! Bao giờ thì em mới tắm xong đây? https://www.instagram.com/p/B8L2JNgAVyvBdX3ui8bwE2BVpTZ6OJQG_zE9Y40/?igshid=9xoqtzvfrf84
"Em đi tắm cái đã! " Câu nói crush nói với tôi. Đến giờ cũng 5 năm rồi. Bao giờ thì em mới tắm xong đây? https://www.instagram.com/p/B8L1qLdAfu35BTdzk4AnGM6zaZH4zKe-fM1OOA0/?igshid=1o6tsfouuzokz
Trên đời này có 2 điều lạ. 1: là giữa đêm giao thừa thì trời mưa như bão tháng bảy. 2: là em... https://www.instagram.com/p/B7vu0fPFQiTa_mNvXvSnhIS4i8wfBhKuz3MGLk0/?igshid=7sanihezi3xc
I really found peace in him. The world was on fire no-one could save me but he.
Perhaps you don't know, perhaps they don't know how much I've treasured all our memories.
I remember all the little details, all the sceneries, all the words and gestures, even if I pretend not to, so as to not be considered a weirdo.
Even when we are apart, even when hope fades away like the colours of a canva, I still have vivid feelings.
I can feel his hot hands warming mine, his scent welcoming me home, his breath meeting mine, his lips touching mine.
Do you think I resent him and just act egotistically, after all this time? How could I? After what we've been through... Do I still love him ? Always.
When the sun shines we'll shine together.
Took an oath.
Till the very end.♾
Shang... https://www.instagram.com/p/B7LAp0IgkHKFH9wXDQX5cZ468rXzRa7DoT6qKM0/?igshid=1ehjugtuy2rd9
- Cuộc đời được mấy lần mười năm? - Nhìn lại năm qua mình có khá nhiều bất ngờ và biết cố trên tất cả phương diện, đã có lúc mình thực sự suy sụp và tức giận. Nhưng sau cùng quan trọng hơn cả là mình đã nhận được thật nhiều, mang ơn cũng thật nhiều, mà cho đi gần như bằng không. Thực lòng cảm ơn những người thương, những người bạn cũ đã cho mình những bài học, cảm ơn những người bạn mới mang đến những câu chuyện mới, những tình cảm mới, những thứ mình nhận được trong vài tháng qua quả thật là quá nhiều với mình. Đặc biệt cảm ơn con Vượn đã đồng hành với mình ở đây cũng như tám năm qua. Mình cũng có lỗi thật nhiều và cũng đã có thật nhiều nuối tiếc, “Tiếc” đến những ngày tháng cuối cùng của năm. “Giá như” lại một lần nữa gọi tên mình. Giá như mình trưởng thành hơn, giá như mình can đảm hơn, giá như mình mạnh mẽ hơn… Nhưng nhờ có những sai lầm mà mình đã học được nhiều hơn, rồi nhận ra được sự thay đổi của lòng người và cuộc sống. Countdown năm nay đánh dấu một hành trình mới bắt đầu ở một thành phố mới, những con người mới, những trải nghiệm mới và cả những thử thách mới. Điều tốt lành đầu tiên mình nhận được trước năm mới vài phút là có một người lạ qua đường đã dúi vào tay mình một cây kem và cười rồi nói gì mình cũng chẳng hiểu. Thật cool! Cuối cùng, xin lỗi và cảm ơn mọi người thật nhiều vì đã ở đây… Chúc mọi người luôn hạnh phúc và bình an, luôn yêu thương hết mình và sẽ được yêu thương trọn vẹn. Ps: năm nay đón giao thừa sớm hơn anh em ở nhà. Lại thêm cool ngầu 😎 https://www.instagram.com/p/B6vltE_AAtpa0HGpoc2FJSBC9s8-KniC-sYJck0/?igshid=17r2xka1izm4s
Trong những ngày tháng yêu đương của tuổi trẻ đó, tôi nhận ra mình đã lỡ rất nhiều điều, tôi và cô ấy đã từng rất thân nhau, đã từng nói , tâm sự với nhau nhiều điều mà tôi cảm giác tưởng chừng đã ở gần đến cái đích cuối cùng, vậy mà hai đứa đều ngượng ngùng giữ trong lòng đợi đối phương nói trước. Rồi đến một ngày tôi phải đi xa , đến một chân trời mới. Tôi và cô ấy không nói chuyện được nhiều với nhau , như trước nữa rôi dần dần mất khẳn liên lạc. Mãi gần đây có dạo cô ấy bảo có những lúc em đến chỗ đó thì thấy dáng anh bước khỏi đi về cũng như tôi bảo khi tôi ở đến chỗ đó đến tối muộn với mọi người thì em không ở lại được, cũng như giờ đây em ở được thì anh lại không ở. Để rồi anh biết rằng thời điểm là rất quan trọng nhưng đến lúc này đã muộn rồi. Và thế là cuối cùng chúng ta lỡ mất nhau, lỡ mất tình yêu của chúng ta
#nguoitinhmuadong
#dongkiemem
Em,
Em hỏi anh tại sao khóa Facebook của mình? Anh trả lời rằng anh không thích sử dụng Facebook nữa.
Tại sao em lại không tin?
Anh đã từng nói rất nhiều lần rằng mình ghét việc phải online Facebook mỗi ngày, dù nó là vì công việc. Đã từ rất lâu anh không còn hứng thú check notification. Anh cũng giật mình lo sợ mỗi khi điện thoại “ting!” một tiếng vì có inbox mới. Thậm chí anh đã phải xóa, rồi cài đặt lại, rồi xóa, rồi cài đặt lại Messenger rất nhiều lần, chỉ bởi anh không muốn thấy bất kỳ tin nhắn nào mỗi khi cầm điện thoại lên.
Em biết không, mỗi ngày lướt newsfeed, anh chán ngán vì những mẩu quảng cáo vô nghĩa và nhạt nhẽo đến buồn cười, mà anh tin là dù anh có dành cả đời này để hide thì cũng không hide hết được. Anh thấy trang chủ Facebook của mình bừa phứa và hỗn loạn. Rao bán hàng. Tin giật gân. Showbiz. Bóc phốt. Mà đỉnh điểm của hỗn loạn và tạp nham, đó là khi anh nhận ra trang ôn thi Đại học anh từng follow giờ đã trở thành nơi bán sextoy.
Guồng quay của Facebook nhanh quá, anh không theo kịp. Chỉ cần một giây F5 trang chủ, mọi thứ sẽ trôi đi. Vậy nên chúng mình mới dễ lạc mất nhau trên newsfeed em ạ.
Em bảo rằng anh có nhiều bạn bè trên Facebook, anh siêng năng tương tác với họ mỗi ngày. Không em. Đó là một nỗi áp lực vô hình, anh tin là em hiểu. Khi network của chúng mình càng mở rộng ra, friendlist càng đầy, thì chúng mình sẽ càng dè dặt và nhát tay. Anh không còn vô tư post những điều mình thích nữa.
Nếu anh post một bản nhạc anh đang nghe, người ta sẽ comment nói cô ca sĩ này hát không hay.
Nếu anh share một bài thơ mà anh thích, người ta sẽ nói sao cứ mơ mộng thơ thẩn mãi.
Nếu anh chụp ảnh một món ăn anh thưởng thức, người ta sẽ hỏi tiền đâu mà ăn sang quá vậy.
Nếu anh viết một status có-vẻ buồn, người ta sẽ bảo anh bi quan.
Nếu anh chia sẻ quá nhiều thứ trong cùng một ngày, người ta sẽ bảo anh spam liên tục và cảm thấy phiền phức.
Từ rất lâu, anh đã phải chọn lọc và cân nhắc rất nhiều mỗi khi post bất cứ điều gì lên Facebook. “Lỡ ba mẹ đọc được”, “lỡ đồng nghiệp đọc được”, “lỡ sếp đọc được”, “lỡ bạn cùng lớp đọc được”… Và thế là danh sách những người cần ẩn bài của anh tăng lên đáng kể.
Cứ như thể mỗi bài viết anh post lên là một mẩu quảng cáo cho chính mình, và anh phải set target audience cho nó vậy.
Sự tự do và nỗi khao khát chia sẻ của anh dần hao mòn. Anh lặng lẽ bấm quit mỗi khi đọc xong bất cứ thứ gì, không buồn like, không thiết share, dù thao tác chỉ chưa đầy một giây.
Nhưng đó chưa phải là điều tệ nhất.
Thành thật mà nói, chúng mình có quá nhiều platform để giao tiếp, vậy tại sao mọi thứ lại chỉ diễn ra trên Facebook? Dù chúng ta có một công cụ khác để làm việc, chúng ta vẫn vô thức nhắn tin cho nhau bằng Messenger. Chúng ta thích nhắn tin cho nhau và lấy đó làm thước đo của sự thân thiết, dù đôi khi anh cảm thấy phiền thực sự khi có quá nhiều câu chuyện xã giao xuất hiện trong đời mình.
Chúng ta mất 0.01 giây để gửi cho nhau một cái icon, một cái vẫy tay và bắt đầu cuộc trò chuyện. Chúng ta cũng mất ngần ấy thời gian để làm việc tương tự và rồi kết thúc đoạn chat.
Nhanh và chóng vánh đến mức buồn bã.
Những tin nhắn cứ đến. Và anh seen. Có nhiều câu chào hỏi nằm bỏ ngỏ và đóng bụi từ bao giờ, mà rất lâu về sau anh đọc lại vẫn không có cảm xúc gì. Đôi khi người ta gửi tin nhắn không phải vì họ muốn chia sẻ và kết nối với anh.
Vậy nên anh từ chối.
Khi rất nhiều người hỏi sao anh không unfriend hoặc unfollow bớt cho khỏe người; hoặc là anh cứ dùng Facebook của mình tự do đi đừng quan tâm đến người khác nói gì? Đơn thuần là anh không thể.
Càng sử dụng Facebook, anh nhận ra chúng mình càng dễ phán xét, dễ mang định kiến và dễ bị thao túng bởi định kiến. Chúng ta nhìn thấy nhau qua vài dòng status, vài bức ảnh, và đôi khi nghĩ rằng đó là tất cả. Chúng mình ai cũng phải sống trong hằng hà những định nghĩa và khái niệm mà người khác gán vào, mà đôi khi chính bản thân cũng không hề hiểu, hoặc biết. Anh không thích và không muốn người khác hiểu sai về mình, đó là lý do vì sao anh dè dặt và cẩn trọng.
Facebook rất thông minh, thậm chí đôi khi anh tin rằng Facebook còn thông minh HƠN rất nhiều người. Điều này khiến anh cảm thấy hoảng hốt.
Facebook không phải lý do trực tiếp khiến anh cảm thấy mệt mỏi. Anh kiệt sức vì con người.
Đúng vậy.
Khi tất cả mọi người đều hỏi lý do vì sao anh khóa Facebook, anh cần một người nói với anh rằng: Okay, dẹp mẹ Facebook đi và cùng nhau đi uống bia tâm sự nào. Hoặc chỉ cần nói “Okay” ngắn gọn thôi cũng được.
Nhưng không ai làm điều đó cả. Tất cả những gì họ làm, là hỏi về lý do của anh, rồi không tin lời anh nói.
…
Đúng vậy.
Anh không thích sử dụng Facebook nữa. Kể từ ngày anh rời khỏi nơi mà chúng mình đã luôn hiện diện, anh cảm thấy nhẹ nhõm và bình yên lạ kỳ.
Nếu anh có biến mất, xin đừng tìm.
"thiết tha" - thiết là khắc, tha là chà đi xát lại. em vẫn luôn nhớ anh thiết tha - tức một nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm chà đi xát lại đến vẹn toàn tỉ mỉ. anh đã đến nơi này vì em, vì người khác. và đã đi. trở về nơi anh và cũng có một hạnh phúc mới rồi. thế mà em vẫn ngoan cố nhớ anh thiết tha.
anh ơi, thành phố này vẫn vậy, mặt trời vẫn lên mỗi ngày và tháng bảy vẫn đầy những cơn mưa bất ngờ khiến em thi thoảng lại cảm cúm vài lần. em vẫn đi làm, đi học, vẫn thi thoảng đi uống vài ly. sau những cuộc vui dài ngắn em vẫn trở về bên chiếc gối sũng nước mắt và tha thiết đầy ắp trong lòng. đã bao giờ em tuyệt vọng đến vậy chưa? em cũng không chắc nữa.
anh đã đi được một quãng đường thật dài không có em, hay cách khác, cuộc sống anh - em không có mặt. chỉ như chiếc radio bật tắt. anh đã biết quan tâm đến cảm nhận của người khác nhiều hơn, biết bảo vệ lấy người anh yêu thương - và chưa bao giờ đó là em cả. không sao. em chịu được. em sẽ bằng cách nào đó, đi qua được tất thảy những điều này và hong khô mấy cái gối sũng nước.
quên được đúng không anh chỉ cần mình không can dự gì cuộc đời nhau nữa? bây giờ anh vui, hãy cứ vui và hạnh phúc đủ đầy. em cũng sẽ vui theo một chiều hướng nào đó, sẽ tỉ mỉ khâu lòng mình lại. và quên.
anh có biết từ "quên" trong tiếng Trung được viết bằng 2 từ là "vong" và "tâm"? ấy là chết cả cõi lòng thì có thể quên được. sớm thôi.
Anh chọn đưa em đi lượn hồ Tây thay vì vào quán cafe rồi mỗi đứa ôm một cái điện thoại, anh chọn cách hai đứa tự nấu ăn thay vì đi ăn nhà hàng để có thời gian bên nhau nhiều hơn.
Anh chẳng muốn nhà hàng, anh chẳng cần quán sang, chỉ muốn mọi thứ nhẹ nhàng và thật tự nhiên, nhưng tình cảm sẽ luôn đong đầy trong mọi việc mình làm.
Sau bốn năm, cuối cùng em đã ở đây với anh
Cảm ơn em!
Em quyết say biển chứ không chịu say anh...
Anh đã đưa em đi biển như lời anh hứa, chỉ tiếc là không được ngồi uống bia với em bên bờ biển khi đêm xuống, thời tiết chẳng chịu ủng hộ mình lấy một lần, nhưng anh đã dũng cảm để cầm tay em, cõng em đi dạo trên biển rồi.
Giờ đây anh chẳng mong gì hơn, nếu có lần sau, nhất định anh sẽ thực hiện nốt lời hứa của mình, hãy tin anh!
#bien #sea #promiss #night #walk
Người tốt nhất, chưa chắc đã phù hợp nhất. Nhưng người phù hợp nhất chắc chắn là người tốt nhất.
Người ta cứ mải mê đi tìm những người tốt nhất để yêu, đúng với tiêu chí của họ mong muốn, nên có khi trải qua năm dài tháng rộng, người ta mãi chẳng thể tìm cho mình một mối tình đúng nghĩa, vậy mà vẫn cứ ngoan cố chấp nhận nhìn người ta nắm tay đi ngoài phố mà không tránh khỏi chạnh lòng.
Nhưng người mà người ta cho rằng tốt nhất, liệu có phải người sẽ mang đến hạnh phúc, hay chỉ mang đến sự hài lòng nhất thời?
Lâu lắm rồi chưa đi đâu thật xa vài ngày, tránh sự vồn vã hàng ngày của Hà Nội. Ngoài ngồi ven hồ Tây uống bia hay trà đá thì cũng chẳng có chỗ nào lang thang nữa, con Huệ thì cũng chẳng còn ở Việt Nam, thằng Hiệp thì cũng có gia đình riêng, vậy là mình cứ lang thang mơ hồ một mình trong cái thành phố này.
Muốn thoát ra để đến nơi nào đó, nhưng công việc thì cứ bó hẹp thời gian lại, tiền thì phải lo cho nhiều việc khác nữa, tự lập rồi, nói chung là khổ bỏ mẹ ra. Tuổi trẻ sao mà nhạt, sao mà cứ lê thê chôn chân ở văn phòng mỗi ngày như thế. Muốn chạy đến đâu đó tìm lại thời tuổi trẻ ngông cuồng ấy quá, mang theo cả những người anh em đã bên mình qua bao cung đường, nhất là con bé một thời mình Crush nó, hên là nó cũng Crush lại.
Nhớ lần chạy xe xé tan màn đêm tối đầy mưa và sương lạnh lẽo của Hà Giang để đến Lũng Cú cho kịp giờ, một bên là vực sâu, một bên là vách đá, mất lái một cái thôi là cả hai đứa lao xuống vực hoặc đâm vào vách chứ chả chơi. Rồi tết dương, người ta ở Hà Nội quẩy Countdown, còn mình thì nguyên 3 ngày trong rừng trekking, không có lấy một chút sóng điện thoại của rừng Bạch Mộc, lắm khi treo leo trên những vách núi thẳng đứng, phải bám vào những thân cây dại mà trèo lên, chỉ cần bật gốc cây coi như rơi xuống mất xác giữa rừng. Còn cả đêm ngủ trên bờ biển Vân Đồn không có lấy một bóng người, trực chờ chỉ sợ cướp…
Hết hè rồi sắp hết cả thu, vẫn còn có quá nhiều lời hứa hẹn phải đến đâu đó mà chưa làm được, thời gian hay tiền bạc, cuối cùng cũng chỉ là cái cớ biện minh cho sự chậm trễ. Bia hồ Tây thì ngồi mãi rồi, cũng nên chuyển ra biển đổi gió chứ, ngồi đó cả đêm với bạn bè chẳng cần ngủ, ôm lại sự đời, ôm lại tháng ngày mà không có tiền, không có thời gian vẫn đi được, còn bây giờ, chẳng biết bản thân sợ cái gì mà không đi, cũng có khi uống say rồi ngồi đó ôm nhau mà khóc, khóc vì tiếc cho mình còn trẻ mà đã sợ quá nhiều, sợ nhiều đến nỗi chẳng làm được việc gì, chẳng dám có những chuyến đi nghèo mà chất của một thời tuổi trẻ.
Đi thì có tuổi, mà trả nợ thì cả đời.