Reblog this if you miss someone
No title available

@theartofmadeline

roma★
todays bird

Discoholic 🪩

Origami Around
Misplaced Lens Cap
occasionally subtle

No title available

blake kathryn

Kaledo Art
ojovivo
One Nice Bug Per Day

#extradirty
Peter Solarz
AnasAbdin
DEAR READER

祝日 / Permanent Vacation

oozey mess
wallacepolsom

seen from Japan
seen from Poland
seen from United States

seen from Italy

seen from Canada
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
@rwolfed
Reblog this if you miss someone
A flower she gave
My heart blossoms
Happy birthday to me
You were the absolute beauty in my eyes.
You were
remember how i loved for the very first time
favourite series
good luck to me
mùa hè cuối cùng của thời học sinh...
we watch the sunset over the castle on the hills
made friends and lost them through years
Hoàng tử bé - Antoine de Saint-Exupéry
“Con người ở đâu? - Sau cùng ông hoàng nhỏ tiếp tục. - Trong sa mạc thấy hơi bơ vơ…
- Ngay giữa loài người, cũng bơ vơ, - rắn nói.”
“[…] Thế nào gọi là “thuần dưỡng”?
- Đó là một điều bị lãng quên quá lâu rồi, - cáo nói. - Nó có nghĩa là “thiết lập mối quan hệ…”
- Thiết lập mối quan hệ?
- Đúng như vậy, - con cáo nói. - Đối với tớ, hiện giờ cậu chỉ là một cậu bé hoàn toàn giống trăm nghìn cậu bé khác. Và tớ chẳng cần gì ở cậu. Và cậu cũng chẳng cần gì ở tớ. Tớ đối với cậu chỉ là một con cáo giống như trăm nghìn con cáo khác. Nhưng, nếu cậu thuần dưỡng tớ, chúng ta sẽ thấy cần nhau. Đối với tớ, cậu sẽ là duy nhất trên đời. Tớ đối với cậu sẽ duy nhất trên đời…
[…]
Nhưng rồi cáo trở lại với ý nghĩ của nó:
- Đời tớ tẻ nhạt. Tớ săn gà, người săn tớ. Tất cả các con gà đều giống nhau, và tất cả mọi người đều giống nhau. Vì thế, tớ hơi chán. Nhưng nếu cậu thuần dưỡng tớ, đời tớ sẽ rực nắng. Tớ sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn mọi bước chân khác. Các bước chân khác sẽ làm cho tớ chui ngay xuống đất. Nhưng bước chân của cậu lại sẽ gọi tớ từ hang chạy ra, như là một điệu nhạc vậy. Và cậu hãy nhìn kia! Cậu thấy không, ở kia, những đồng lúa mì ấy? Tớ không ăn bánh mì. Lúa mì đối với tới là vô dụng. Các cánh đồng lúa mì đối với tớ chẳng có gì hấp dẫn. Cái đó buồn lắm. Nhưng cậu có mái tóc màu vàng kim. Thế thì sẽ rất tuyệt một khi cậu thuần dưỡng tớ! Lúa mì, vốn màu vàng kim, sẽ gợi cho tớ kỷ niệm về cậu. Và tớ sẽ yêu tiếng gió reo trong lúa mì…
[…]
- Người ta chỉ hiểu được những vật người ta đã thuần dưỡng, - cáo nói. - Loài người bây giờ không còn đủ thì giờ hiểu cái gì hết. Họ mua những vật làm sẵn ở các nhà buôn. Nhưng vì không ở đâu có nhà buôn những người bạn, nên con người không có bạn nữa. Nếu cậu muốn có một người bạn, hãy thuần dưỡng tớ!
[…]
- Phải thật kiên trì, - cáo trả lời. - […] Ngôn ngữ là nguồn gốc của ngộ nhận.
[…] - Nếu cậu đến, chẳng hạn như lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ, mình đã cảm thấy hạnh phúc. Thời khắc càng trôi, mình lại càng hạnh phúc. Đến bốn giờ thì mình phát cuồng lên và lo lắng; và mình sẽ hiểu cái giá của hạnh phúc!
[…]
Ông hoàng nhỏ đi thăm lại những đóa hồng. - Các cô chẳng giống chút nào với đóa hồng của tôi, các cô chưa là gì cả, - em bảo các bông hồng. - Chưa ai thuần dưỡng các cô, các cô cũng chưa từng thuần dưỡng ai. Các cô giống như con cáo của tôi trước kia. Nó chỉ là một con cáo giống như trăm nghìn con cáo khác. Song tôi đã làm cho nó trở thành bạn tôi, và bây giờ nó trở nên duy nhất trên đời. Và các bông hồng hết sức lúng túng. - Các cô đẹp, nhưng các cô trống rỗng, - em nói với họ. Người ta không thể chết vì các cô được. Phải, đóa hồng của tôi, một người qua đường bình thường tưởng là nàng giống các cô. Nhưng đối với tôi thì nàng quan trọng hơn tất cả các cô, bởi vì chính nàng mà tay tôi đã tưới. Bởi vì chính nàng mà tôi đã đặt vào dưới bầu kính. Bởi vì chính nàng mà tôi đã che bằng tấm bình phong. Bởi vì nàng mà tôi đã bắt những con sâu ( trừ hai ba con dành để thành bướm). Bởi vì chính nàng mà tôi đã ngồi nghe than thở, hay tán hươu tán vượn, hay đôi khi cả im lặng nữa. Bởi vì đó là đóa hồng của tôi.
[…] Đây là điều bí mật của tớ. Nó đơn giản thôi: người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy.“
Bởi vì thời gian mà ta dành cho nhau…
my favourite book
“Anh tin là trên đời này nhất định sẽ có một người yêu em.
Anh ấy sẽ xuyên qua biển người mênh mông khắp thế gian, đi qua từng người, từng người một, ấp ủ trong lồng ngực một trái tim đập mãnh liệt, thổi bùng nhiệt huyết khắp cơ thể mình đem theo tình yêu sâu nặng mà đi về phía em, giữ chặt lấy em.
Em phải đợi.
Anh ấy nhất định sẽ tìm thấy em.”
Clip được gom từ các movie thanh xuân nổi nhất.
Trans + Nguồn: Thu Ngân
;)
fake it until you become
Phố tôi có bác bán bánh mỳ bị điên. Hay nói một mình. Thỉnh thoảng lấy tay đấm vào đầu liên tục. Lúc khỏe, bác sẽ bán bánh mỳ, hiền lành, cười với hàm răng chiếc còn chiếc mất. Một bên mắt bị hỏng, hoặc có nhìn được hay không tôi không biết. Nó đục ngầu. Có lẽ chính vì vậy mà bác hay trả nhầm tiền. 15 nghìn cái bánh mỳ, có khi bác trả lại cả 20 nghìn. Có người cứ thế cầm mà đi. Lũ trẻ con cũng hay trêu bác, vì bác vừa đi vừa nói nhảm, lại hay đấm tay vào đầu. Chúng nó trêu, hò hét cái câu gì đó mất dạy, sau đó hò nhau chạy. Lần nào bác cũng dậm dậm chân dọa rồi lại thôi. Bác có mảnh đạn còn găm trong đầu. Biên giới năm 1979. Nó không bao giờ được lấy ra. Câu chuyện chỉ được kể khi tôi ngồi đợi vợ bác tráng trứng cho vào bánh mỳ. Vợ bác nói: “Trở trời thế này là đầu đau lắm, nhà phải có người trông, không là đập phá đồ đạc. Đi lang thang, người ta đánh cho thì khổ.” Câu chuyện cắt đứt mạch ở đó. Mảnh đạn không lấy ra giống như câu chuyện không bao giờ được kể cho trọn vẹn. Và rồi nó sẽ bị lãng quên. Bác đã mất được 2 năm. ….. Tôi ngồi nhậu. Quán vỉa hè. Người lính đi chiếc xe đạp cũ. Lặng lẽ đứng nép một góc, cây sáo trúc thổi khúc nhạc quê. Tiếng sáo bị át bởi những chiếc loa công suất lớn, bài nhạc trẻ thịnh hành, những xô bồ cười nói, chúc nhau cốc bia, chén rượu. Vài cái bật lửa, cây bút, cái cắt móng tay trong chiếc giỏ để trên yên sau xe. Không cạnh tranh nổi với kẹo cao su chào mời tận bàn, sau bài hát đầy ngẫu hứng của ca sĩ đường phố. Người lính già không chào mời ai. Tôi đứng dậy xin mua chiếc bật lửa. 5 nghìn. Tôi đưa 20 nghìn. Chú móc bịch nilon được cuộn chặt ở túi áo trước đếm tiền trả. Áo lính xanh đã bợt hết màu, mũ cối - chỉ sứt lỗ chỗ. Tôi nói: “Con biếu chú.” Chú chắp tay cảm ơn. Hỏi “Cậu có thích bài nào không?” Tôi lắc đầu. “Chú trước đi bộ đội ở đâu chú?” “Quảng Trị năm 72 cậu ạ.” - Mắt chú chỉ ánh lên một chút - Rồi lại tắt. ….. Chú tôi, ngày tôi còn nhỏ chỉ thích được ngồi sau xe chú, chú chở đến lớp. Kể câu chuyện bom đạn khi xưa. Tôi rất hào hứng, trẻ con không hiểu được chuyện, chỉ thấy bom đạn bắn nhau là sướng rồi. Tôi hỏi chú đã bắn được đứa nào chưa. Chú không bao giờ trả lời. Chú chỉ bảo: “Mày còn nhỏ, đừng nghĩ đến bắn giết.” Chú giải ngũ, làm nghề sửa xe máy. Vẫn con xe su hào cũ, áo lính lấm lem, khắp người toàn dầu mỡ. Vợ chú ở nhà bán thêm tủ kem, lần nào chú đón tôi cũng được chiêu đãi. Ngày tôi đi du học, chú lên chào, vẫn dúi cho tôi 500 nghìn tiền taxi đi sân bay, không nhận không được. Chú nói chuyện với bố. “Hôm nay giỗ Trúc, Biên, Khang, Hợi..” - vài cái tên tôi không nhớ nổi - “Bom chết cùng một ngày, em mới ở Quảng Trị về đấy chứ.” Chú kể, uống nước trong cái hào, nắng cạn toàn xác đồng đội bên dưới. Chú chiến đấu ở Quảng Trị, rồi lại lên đường đi Biên Giới. Chú mất năm ngoái, tôi bay về chỉ kịp thắp nén hương tàn. Chú bị điếc một bên tai do áp lực của bom. ….. 17/2/79 Súng nổ dồn nơi Biên Giới. Đại Bác đốt cháy Hoàng Liên Sơn. Thanh niên viết đơn bằng máu để lên đường ra trận. Có hàng vạn người không bao giờ trở về nữa. Đất Mẹ cần. Người ta đi giữ mảnh trời quê hương. 17/2/2017 Giữa những siêu phẩm của Robben, Casemiro, giữa những triệu view, nghìn view You Tube, những dư âm của Valentine còn lại. Tôi không quên Biên Giới năm 79. Sách sử có thế không ghi, nhưng tôi vẫn nhớ nằm lòng. Vang vang như câu hát của Hải Bột: “Trời hòa bình có xanh như, ngày xưa ngắm nhìn?” ….. Cảm ơn các anh, các chú, các bác. Xin kính cẩn nghiêng mình. From BeP (ảnh của bác Trần Mạnh Thường - 20 cuộn phim đen trắng lịch sử!)
Reblog lần thứ n :3
Happy Together (1997)
“ Kiên cường quá lâu cũng là một nỗi cô đơn” Phải vậy không.
Đêm ấy tôi ôm cô ngủ, cái ôm rất chặt. Trong mơ tôi thấy mình đi lạc đường, cứ quanh quẩn ở một ga tàu vắng. Thấy cô cũng đứng đợi ở làn bên kia. Khi chuyến tàu của cô đến, tôi chạy theo mà kêu gào. Đến đứt hơi tắc thở. Đợi anh với. Cô chỉ nói em mừng cho anh. Thế rồi tôi khóc. Như trẻ con rơi mất món đồ xinh trên đường mà mẹ không thể quay lại nhặt. Sáng dậy cô đã đi rồi. Chỗ cô nằm đêm qua lún xuống thành một thung lũng nhỏ, những gợn sóng của ga giường cứ lan ra khắp phía, chạm đến da thịt tôi. Mùi hương cô để lại, vài sợi tóc vương trên gối. Tôi nhặt lên. Tóc tôi ngắn cạnh tóc cô dài. Tuy thế mà chẳng đủ bù đắp cho nhau. Căn nhà trống hoác, gió ngoài kia mỗi lúc một lạnh. Chiếc áo cô treo ngay ngắn trên ghế. Trên bàn có mảnh giấy cô để lại: Anh. Có con đường, ta sẽ phải dùng chính trái tim mình để mà đi. From BeP