Về lại chốn này cho bình yên. Viết vài dòng ngắn ngắn thanh thản như ngày xưa vậy. BeP

if i look back, i am lost

❣ Chile in a Photography ❣
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
he wasn't even looking at me and he found me
we're not kids anymore.
Show & Tell

roma★

Kiana Khansmith

No title available
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
ojovivo

izzy's playlists!
Game of Thrones Daily

★
The Stonewall Inn
TVSTRANGERTHINGS
"I'm Dorothy Gale from Kansas"

No title available
sheepfilms
🪼

seen from United Kingdom

seen from China

seen from United Kingdom

seen from Germany
seen from United States
seen from Malaysia

seen from United States
seen from Japan
seen from Spain

seen from United States
seen from Germany
seen from United States
seen from Netherlands
seen from United States
seen from United States
seen from France

seen from Haiti
seen from United States
seen from Russia

seen from Malaysia
@iambep
Về lại chốn này cho bình yên. Viết vài dòng ngắn ngắn thanh thản như ngày xưa vậy. BeP
Một hôm vừa đi dạo vừa đọc nhẩm bài thơ viết về mẹ của Nguyễn Huy Thiệp ở Huế. Hôm ấy đầu Xuân, buổi tối vẫn phải mang áo khoác mỏng. Con đường quanh Đại Nội tự nhiên lưa thưa người:
"Mẹ già nên hay lẫn lộn,
Que diêm mẹ đánh ngược đầu.
Thương con, mẹ vào đun bếp,
Con nhìn, mắt ướt, lòng đau"
Không biết tại sao đầu lại nhớ đến bài thơ ấy trong lúc cắm cúi đi giữa thành phố xa lạ. Có lẽ nhớ mẹ tôi quá nhiều.
Một hôm ở một làng chài ven biển, hôm ấy trời nực mà biển vẫn lộng gió. Sương trải hết lên bàn ăn, nhân viên vừa thay đĩa vừa phải lau. Sương đấy anh. Tôi ừ. Từ phía xa là những vòm đèn trên biển. Lại nhớ một khổ thơ của Văn Cao. Tôi hình như đã đọc trộm từ tủ của ông ngoại:
"Hỡi người cưỡi ngựa về Kinh Bắc
Tôi gửi thư đưa hộ mẹ già
Cố thét nhưng lời tôi yếu quá
Ngựa đều chân chạy, nhạc càng xa"
....
Rồi nhớ cả Lưu Trọng Lư:
"Tan tác, nào hay, vì sóng bạc.
Cuộc trăm năm đừng có đa mang:
Tình nhân chung kiếp dã tràng"
....
Mỗi một lần, gặp một bài thơ đẹp tôi vẫn hý hoáy chép tay. Dần thành nhớ. Một lúc nào đó của tôi còn chút nghệ sĩ, vài khổ con con cứ bật ra như những ánh đèn lòe xa trong não. Không biết tại sao, chắc mục đích duy nhất là để bớt đi những bê tông cốt thép ở đời.
Một hôm tôi nghĩ, 40 tuổi tôi vẫn viết rất nhiều câu chuyện không bao giờ được tổng hợp về tình yêu. Không ai chờ để đọc cho đủ những lặt-vặt-sáng-tác đó. Như hàng vạn trang sách khổ thơ tôi đọc tôi chép tôi đi và tôi viết. Nhìn rất thỏa trên những cảnh đường xa. Và nhớ. Chỉ viết để đỡ tích tụ trong lòng, nay một tý, mai một tý. Nhưng chắp vá như vậy mới thành hình tôi.
Không ai thét lên một câu cảm khái câm lặng như thế như cụ Trần Dần:
"Vô tư như thuở ngày xưa
Nhìn một vì sao
buồn bên ngưỡng cửa."
Rồi ở một trảng cỏ xanh, tôi cứ nhớ mấy câu thơ của Đồng Đức Bốn:
"Chăn Trâu cắt cỏ trên đồng
Rạ rơm thì ít gió Đông thì nhiều,
Ngẩn ngơ đuổi một con diều
Củ khoai nướng để cả chiều thành tro."
Những chuyện sắt đá cứ bu lấy kéo chân. Tự do thỏa chí chỉ có trong một giấc mơ lạ. Buổi trưa, rất lâu mới gặp lại. Tôi chỉ mơ đẹp như thế, ngắn ngủi như thế vào một buổi trưa thảnh thơi.
"Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
Đi về bằng những ngón chân thưa
Và nghe em ghé vào giấc mộng
Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa"
- Nguyên Sa
Tôi từ ngày đi làm, gần như chẳng bao giờ ngủ trưa.
người ta liệu có còn nhớ những lời thật đẹp nữa?
ghi vội - 1.6
Gặp gỡ, là đem năng lượng của mình chia sẻ cùng với người khác. Nói chuyện cũng là đem khí thần của bản thân ra như vậy. Có nhiều người đi tụ họp về bị mệt, người ốm không muốn nhiều người đến thăm là có lý do. Biết được việc này thì phải biết giữ, không được tùy tiện. Hiểu được việc này cũng sẽ thông cảm với những người ít nói, không muốn hội hè đình đám, thích ở nhà, thích yên tĩnh, thích tản bộ, muốn được ở một mình, đó là nhu cầu riêng. Năng lượng luôn cần cân bằng, càng thêm tuổi càng phải tìm hiểu thật kỹ, không thể tùy tiện phóng khoáng như lúc còn thanh niên.
Năm nay song hỏa. thay đổi là tất yếu, nên học giữ miệng. Người cũ, việc cũ, chốn cũ...không cần nhắc lại, việc đã qua, đã qua. Cuộc đời không phải là việc nhìn thấy nhiều điều, hay thấu suốt nhân sinh mà nên là sống đơn giản, coi nhẹ được việc nào tốt chuyện đó. Biết nhiều cũng là một dạng tham, người xưa muốn làm trẻ con là vì vậy.
Một khi đã cầm lên được, nhất định phải đặt xuống được. Thân nhẹ mới đi được xa. Có như vậy bạn mới tự do.
"tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ."
Tu thân đứng đầu tiên. Nhưng cũng là việc khó nhất. From BeP
Người xấu muốn quay đầu, đôi khi chỉ cần dừng tay. Nhưng người tốt muốn vượt lên một tầng sống khác lại phải đi qua rất nhiều thử thách. Bởi người tốt thường thiếu ranh giới, và thế giới thì không nhân nhượng với sự mềm yếu.
Lòng tốt không có ranh giới sẽ sớm trở thành gánh nặng.
Anh ơi! Em chúc mừng anh nha.
Anh cảm ơn em nha! Nhưng phải đọc hết hẵng mua nhé. BeP
Em chào anh BeP, em vừa chia tay mối tình hơn 3 năm ở độ tuổi 27. Em không biết nữa, chỉ là em đã cố gắng rất nhiều vì mối tình này. Năm rồi cũng là năm mà e phấn đấu để làm việc nhất, chỉ mong sao qua năm có thể cho bạn ấy một cái đám cưới đủ đầy.
Buồn cái là trong giai đoạn e hơi bận rộn ấy, ny em lại có tình cảm với người khác, nên bọn em chia tay. Em không trách cô ấy, vì em hiểu chuyện tình cảm chưa bao giờ là chuyện của một người cả. Chỉ là sau chia tay, em rơi vào khoảng thời gian vô định, tâm trí bị mắc kẹt bởi nhiều luồng suy nghĩ, em cảm giác em không thoát ra được, dường như cũng quên mất cách để yêu thương người nào đó khác luôn rồi.
Độ tuổi của em, nói già thì không nhưng trẻ thì cũng chẳng trẻ nữa, em vốn là người thích ổn định, cố gắng để mọi thứ theo quy trình, đến khi lệch nhịp như này làm em thấy lạc lõng quá. Em chỉ muốn tâm sự với anh như thế thôi
Người yêu em có tình cảm với người khác tức là bạn đó không đủ tình cảm để gắn bó với em. Trong việc tình cảm cá nhân, thật khó để biết ai sai ai đúng. Nhưng với anh, người rời đi thì là lựa chọn của họ. Có thể ta níu kéo, ta đau khổ, nhưng nói chung lựa chọn là ở họ, em không thể có cách nào để vãn hồi. Tất nhiên, một mối tình đủ để em phải nghĩ ngợi, thậm chí mắc kẹt thì chứng tỏ với em là sâu đậm. Anh tôn trọng phản ứng này của em. Nhưng theo anh thì nó chỉ nên đau đâu đó một thời gian. Thời gian còn lại để làm việc khác. Em 27, đang ở tuổi đẹp nhất để lao động, cống hiến, kiếm tiền và xác định một chỗ đứng trong lĩnh vực của mình. Em nên dành thời gian cho việc đó. Còn những thứ em "tưởng" là ổn định, quy trình, anh xin lỗi, tất cả đều sẽ chệch nhịp dù chỉ là 1 thay đổi nhỏ. Vì thay đổi chính là bất biến duy nhất của cuộc đời này. Anh nói vậy, chắc em sẽ hiểu thôi. Khi em ngon lành. Em sẽ tự gặp những cơ hội tương đương. BeP
Anh à. Em đang sống cuộc sống của một đứa trẻ dù đã gần 30.
Kể từ khi ra trường tới giờ em chưa làm ở đâu ổn định được quá một năm. Lúc thì làm thiết kế, khi thì lại làm content. Có lúc em còn đi làm phục vụ, làm thủ thư. Giờ nhìn lại thì em chẳng có gì trong tay hết, ngoài cái bệnh Bipolar em phải uống thuốc mỗi ngày. Với em ngủ dậy như mở một chiếc hộp chocolate của Forrest, không biết sẽ được nếm vị gì.
Em từng thích vẽ, thích đàn. Có thể dành cả ngày chỉ để đọc sách và cầm cọ. Nhưng giờ em chỉ muốn cả mình và ba mẹ được yên lòng. Em nên làm gì đây anh nhỉ?
*Lâu rồi em ko viết gì. Xin lỗi anh vì những lời chẳng đầu chẳng đuôi.
Chà, nghe giống anh một thời thế, làm đủ thứ nghê. Chẳng đâu vào đâu cả. Anh thấy em có vẻ bi quan về bản thân, cảm giác trống rỗng? Em vẫn có sức khoẻ, từng thích nọ thích kia, nhưng mà hình như đang thiếu động lực hoặc đang cần anh thúc đẩy? Em có bao giờ ngồi ngay ngắn đối mặt với sự thật tại sao em lại nhảy chỗ này chỗ kia, sao trong tay ko có gì, sao ko dám theo đuổi việc này việc kia chưa? Viết rõ ràng ra lý do, mục đích, việc cần làm? Em làm thử chưa. Anh nghĩ ba mẹ ko cần em làm yên lòng đâu. Họ chỉ cần em tự biết chăm sóc bản thân, độc lập để họ khỏi lo lắng thôi. Còn thời buổi này, nói về cơ hội thì chắc cũng không thiếu. Miễn là em để tâm vào làm, và sẵn sàng thay đổi. Anh hay người khác có cho em 1 vạn lời khuyên nhưng em vẫn ở đó và xác tín em là "một đứa trẻ 30 tuổi" để tránh thay đổi thì cũng khó lắm. Anh thì luôn tin ai cũng thay đổi được, nhưng phải là tự họ, chứ không phải nhờ ai khác. Anh mong em cũng vậy.
Chào anh BeP!
Cũng lâu rồi em mới tạo lại tài khoản Tumblr.
Dạo gần đây em vừa chia tay cô gái mà e đã yêu và hy sinh rất nhiều. Em phát hiện cô ấy nhắn tin và chạm với người khác nên em đã chủ động nói lời chia tay. Nhưng mà giờ không hiểu sao em lại nhớ cô ấy nhiều dù làm việc hay đi chơi cũng không còn quá nhiều niềm vui. Liệu em có nên cưa cẩm lại cô ấy không.
Anh nghĩ em nên dành thời gian mà chăm cho bản thân. Đừng để mình rảnh rang quá. Với người nào xứng đáng, và em xét thấy xứng đáng hãy bỏ thời gian ra cùng họ. Người, vật, sự việc đều có hợp, yêu, hiểu, cần. Em nắm rõ vào rồi tiến bước, cái gì của mình, sẽ quay lại với mình. Cái nào không phù hợp, đương nhiên nó sẽ tự tìm đường tách khỏi em thôi. Đừng hỏi anh khi bản thân em đã có câu trả lời trong lòng. Have fun em.
From BeP with Love turned 11 today!
Khi lớn và đỡ ngu ngơ hơn một chút tôi bắt đầu làm hoà. Tôi học cách chấp nhận.
Làm hoà với bản thân, với cha mẹ, với vợ con, bạn bè, với công việc, với sếp, với các đồng nghiệp.
Biết điểm giới hạn của mình, lúc nào nên tiếp tục, lúc nào nên rút lui để không sa đà vào những thứ có thể cuốn tôi đi quá nhanh.
40 còn lớn gì nữa nhỉ, nhưng tôi vẫn thấy mình trẻ con, thiếu hiểu biết. Vẫn còn quá nhiều thứ phải sửa sang, chỉnh trang lại. Một câu nói thức tỉnh của vợ, nếu như lúc trước cái tôi của mình còn lớn, thì sẽ thành một trận cãi nhau. Một câu nói của mẹ. Một câu hỏi của bố. Ánh nhìn của các con. Một cái thắc mắc và chỉ trích thẳng thắn của đồng nghiệp. Nếu như không có cái "làm hoà" hoặc "biết" (chỉ tạm biết) giới hạn của mình, chắc chắn không thể nhận ra, rồi lại sửng cồ, cáu gắt và làm mọi thứ mọi việc bằng cảm xúc.
Rất nhiều lần tôi phải trả giá. Giá đắt quá, mà làm sao cứ lặp lại, mà lặp lại sai lầm đến lần 2 lần 3 thì là lựa chọn, và là do mình ngu. Cảm giác đối diện thẳng thắn không né tránh đấy là cảm giác rất tệ lúc đầu, thế mới biết trong How to think, tại sao tác giả nói phải cần nhiều dũng cảm. Hoá ra là vậy.
Nhưng trời cũng thương tôi, luôn chỉ cho tôi tìm được một lối.
Đó là khi tôi hiểu mình, và làm hoà với đời mình. BeP
"Vì lối sống giản đơn trước hết là do cách nghĩ, nên lẽ tự nhiên giáo dục đóng vai trò rất lớn.
Thường thì có hai phương pháp nuôi dạy con trẻ: thứ nhất là nuôi dạy chúng cho chính chúng ta; thứ hai là nuôi dạy chúng cho chính bản thân chúng.
Trong trường hợp thứ nhất, đứa trẻ được xem như là một phần bổ sung cho cha mẹ: chúng là tài sản của họ, chiếm một vị trí trong số những thứ mà họ sở hữu. Đôi khi vị trí này là cao nhất, đặc biệt là khi cha mẹ coi trọng cuộc sống tình cảm. Lại có khi, nơi mà lợi ích vật chất thống trị, đứa trẻ chỉ xếp thứ hai, thứ ba, thậm chí là cuối cùng. Dù sao đi nữa, chúng cũng chỉ là một người không có tiếng nói.
Khi còn nhỏ, chúng lệ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ, không chỉ vâng lời mà còn bị chèn ép mọi cá tính, mọi bản chất riêng. Lớn lên, sự lệ thuộc này trở thành một sự tước đoạt thực sự, lan đến cả ý nghĩ, cảm xúc, mọi thứ thuộc về chúng. Tuổi vị thành niên của chúng vì thế mà kéo dài mãi. Thay vì dần trưởng thành và độc lập, chúng tiến vào chế độ nô lệ. Chúng phải là những gì cha mẹ cho phép, phải theo công việc, tín ngưỡng, chính kiến hay sở thích thẩm mỹ của cha mẹ. Chúng sẽ nghĩ, nói, hành động và kết hôn theo sự hiểu biết và giới hạn của sự độc đoán gia trưởng.
.....
Lối giáo dục còn lại thì ngược lại hoàn toàn: nuôi dạy con trẻ vì chính bản thân chúng. Vai trò bị đảo ngược: cha mẹ ở đó để phục vụ con. Ngay khi đứa trẻ ra đời, nó trở thành trung tâm. Ông nội tóc bạc và người cha mạnh mẽ đều phải nhún nhường trước những lọn tóc tơ ấy. Lời nói ngọng nghịu của nó là mệnh lệnh. Chỉ cần một dấu hiệu từ nó là đủ. Nếu nó khóc đêm, chẳng ai được phép mệt mỏi; cả nhà phải thức dậy. Chẳng bao lâu, người mới đến này phát hiện ra quyền năng tối thượng của mình, và trước khi biết đi, nó đã say men quyền lực ấy. Càng lớn, điều ấy càng ăn sâu và lan rộng. Cha mẹ, ông bà, giúp việc, thầy cô – tất cả đều phải nghe theo nó.
Nó nghiễm nhiên nhận lấy sự tôn kính, thậm chí cả sự hy sinh của người khác; nó đối xử như một kẻ nổi loạn với bất kỳ ai không nhường bước trước nó. Chỉ có nó là nhất, hoàn hảo, không bao giờ sai. Tất cả điều này tạo nên một ông chủ không biết điều, mà khi kịp nhận ra thì đã quá muộn! Một ông chủ vô ơn, vô lễ, thậm chí là vô tình. Nó không còn đoái hoài đến những người mà nó nợ tất cả, và cứ thế sống mà chẳng có luật lệ hay giới hạn nào.
Nếu so sánh hai lối giáo dục này – một bên đề cao môi trường, một bên đề cao cá nhân; một bên là sự độc đoán của truyền thống, bên kia là sự chuyên chế của cái mới – ta sẽ thấy chúng đều tai hại ngang nhau. Nhưng tệ hại nhất là sự kết hợp của cả hai, sản sinh ra những con người nửa máy móc, nửa chuyên chế, mãi dao động giữa tinh thần nô lệ và tinh thần nổi loạn hay thống trị.
Con trẻ không nên được giáo dục vì chính chúng, cũng không vì cha mẹ: bởi con người không sinh ra để trở thành một nhân vật hay một mẫu vật. Chúng nên được giáo dục vì cuộc sống. Mục tiêu của giáo dục là giúp chúng trở thành những thành viên tích cực của nhân loại, những lực lượng gắn bó keo sơn, những người phục vụ tự do cho tổ chức xã hội văn minh. Việc tuân theo một nguyên tắc giáo dục nào khác đều làm phức tạp đời sống, biến dạng nó, gieo mầm mọi rối loạn."
......
Mỗi năm tôi đều đọc lại cuốn sách mỏng này một lần. Mỗi một năm thì đều nhìn thấy những điều mới mà trước giờ chưa vỡ vạc ra được, nhưng có lẽ cái thú vị của sự "giản đơn" này là như thế: Cuộc sống hiện đại biến những lựa chọn của ta thật phức tạp, dần đi xa khỏi những mục tiêu ban đầu, thứ ta nghĩ là cần, thứ ta nghĩ là lợi dần trở thành những điều đeo bám thành gánh nặng. Để tiến được xa và nhẹ nhõm hơn, phải biết lược bỏ, "làm phép trừ" và tập trung vào những việc thiết thực nhất. Sau dần trở thành một nếp nghĩ, một thói quen hàng ngày và từ đó có năng lượng cho vài việc giá trị hơn.
"Học như đi ngược dòng sông, không tiến thì sẽ lùi" "Tâm trí như đồng bằng rộng mở, buông bỏ dễ dàng nhưng kiểm soát lại khó khăn"
Trong mọi việc, nhìn nhận bản thân trước tiên, sau đó cố gắng nhìn nhận trên góc nhìn của đối phương. Tìm điểm tốt trước hết chứ đừng bới ra điểm xấu, như thế thì thư giãn hơn nhiều.
Khắt khe với mình, bao dung với người. Không phải là yếu nhược đâu, trời biết đất biết là được. Thiệt hay hại, cứ đường dài mới nói được hay.
Trên đời làm gì có việc gọi là "tự biết lo xa". Bởi vì lo gần, xong có những sự việc xảy đến, thấy tất cả những cái lo gần này tan theo bọt nước, đành phải xây lại, lần này tính toán dài hơi hơn một chút, hy vọng nó ổn. Nó tạm ổn, nhìn vào hệ thống, thấy điều này có thể chỉnh sửa được, áp dụng được. Thành ra lo xa.
Cũng không có việc đột nhiên khiêm tốn, chọn cách sống humble. Bởi vì cũng hỗn loạn, cũng không biết trên dưới, có lúc tưởng với được cả mây, cho trăng vào túi, chân không chạm đất, một chút thành tựu đã nhìn mọi người "khang khác". Sau bị dập cho tơi tả, nhớ như in cái câu "tử tế lúc mình đang đi lên, bởi vì khi đi xuống kiểu gì cũng sẽ gặp lại."
Mọi lời khuyên đều nghe thì hay, phần lớn bỏ ngoài tai, tiếp tục vấp phải sai lầm. Bởi vì không có hoàn cảnh. Phải ở trong hoàn cảnh đó, ứng đúng với những thứ người đi trước đã vấp phải, đã nói, mới thấy câu nói đó đúng và thấm thía. Hoàn cảnh này, mỗi cá nhân sẽ cảm nhận một khác.
Nhưng hoàn cảnh thay đổi, vị thế thay đổi, con người cũng thay đổi. Nên cuộc đời cần có tự vấn, cần phải có rất nhiều quãng lặng để ngồi yên đối mặt với những suy nghĩ của bản thân, nhìn thành bại của mình mà sửa chữa, tìm ra phương pháp. Thời này, bao nhiêu người có thời gian "rảnh" để mà nghĩ? Thậm chí ngồi xuống đối mặt với thực tại của cá nhân thôi đã thấy sợ rồi, nên thiền đâu có dễ học?
Rất nhiều lần như thế thành ra việc tu vi, công phu hàm dưỡng của cá nhân.
Nếu không ở trong hoàn cảnh, không gặp việc, không đối mặt với người, không có cú ngã, chẳng nhận thất bại, không biết mình, chẳng quan tâm đến người thì mọi đạo lý ở đời đều chỉ được đem đi làm trò tiêu khiển, tệ hơn là một trò cười mà thôi. Mà cứ khi nào đạo lý bị đem ra làm trò cười, thì bạn biết rồi đấy.
Happy Monday.
Your ability to get comfortable with the stuff that is uncomfortable that is required for success, is the indicator to where you're gonna end up
30 tuổi
Mỗi ngày 24h
15h làm việc
7h để ngủ
2h để ăn uống, đi lại
Phải sống có trách nhiệm!
Đôi khi có một vài nỗi buồn nhưng nó không được phép ở lại lâu. Chỉ thoáng qua phút chốc. Em là một người tích cực điển hình.
Cho tới khi cảm thấy trống rỗng vô cùng, em lúng túng không biết phải xử lý như thế nào với mớ cảm xúc hỗn độn đó. Bởi e cũng không rõ nguyên nhân là gì!
Chắc đây không phải một câu hỏi đâu ạ, vài lời tâm sự cùng người lạ thôi. Cảm thấy có lỗi vì dã cùng mọi người gửi những điều không vui vẻ đến anh!
Chào em, Thỉnh thoảng cho mình nghỉ ngơi, ngồi trống rỗng nhìn cây cối, đường xá, bóng nắng, hoặc chẳng làm gì cả. Tốt nhất hãy làm việc đó một mình. Cho phép mình có những phút giây như thế, không sao hết. Chúng ta luôn vội vã, luốn bị hối thúc, luôn có deadline, việc luôn chờ, người cần ta luôn đợi. Nhưng lạ là, có nhiều khi ta không bao giờ dành thời gian để ngẫm nghĩ về ta cho đủ, ngẫm nghĩ về những điều ta đang làm, đang thực hiện, đang sống ra sao. Phần lớn là ta phản ứng lại trước những sự kiện của cuộc đời thôi. Làm người, không phải là một cỗ máy. Trống rỗng, buồn chán, không kiếm việc gì làm mà chỉ nằm một chỗ, hình như thế giới này ko có chỗ cho những việc như thế? Mình cứ mỗi khi như thế lại cảm thấy việc đó cứ sai sai. Anh cũng thế thôi, nhưng anh phát hiện ra mấy cái này từ sớm. Anh cho mình thời gian. A không phán xét mình nữa, tha cho mình một hai hôm lười biếng, lang thang làm những việc không có chút ích lợi gì nhưng mà vui. Hôm nào mà có tiền, còn tự ra ngoài ăn một bữa hoành tráng một mình, đi chơi thật đã cũng một mình. Sau này, nó thành ra khoảng thời gian cá nhân mà cả gia đình anh ai cũng tôn trọng. Họ biết anh rồi sẽ về, sẽ trở lại, chấp nhận nó. Anh cũng vui vẻ hơn, yêu đời hơn, công việc vẫn phải làm thôi, mà đầu óc mình cũng đỡ hơn. Mình là con người, không phải là một cỗ máy, tích cực mãi, sống lối sống hustle mãi không phải là tốt. Cứ tiêm niềm vui, tiêm dopamine, tiêm tích cực vào người để triệt hạ nỗi buồn, những cảm xúc chán ghét, tránh xa tiêu cực thì đâu có đúng? Một hai ngày như thế không sao cả, nó giúp ta thức tỉnh à là cuộc sống còn vài thứ vài khoảnh khắc như vậy. Thế nên là cứ sống thôi. Dần dần, rồi mình sẽ hiểu ra. BeP
Hi a, hiện tại em mới nghỉ việc. Công việc trước đó liên quan tới IT, được mọi người đánh gia cao, em tự thấy mình cũng đã rất cố gắng và đã có động lực. Từ lâu nay em có sở thích về nghệ thuật (nhiếp ảnh, phim,... liên quan về mặt hình ảnh). Giờ em không biết nên làm gì, vẫn tìm kiếm công việc tương tự như trước hay rẽ sang liên quan về sở thích của mình. Mong a có thể cho em một số lời khuyên ý kiến ạ.
Chào em. Tại sao em ko vừa duy trì công việc IT (Được đánh giá cao, đã có kinh nghiệm, đã mất nhiều thời gian cho nó) vừa theo đuổi đam mê của mình? Tại sao cứ phải bỏ tất cả để chạy theo 1 đam mê, mà cũng chưa chắc nó sẽ dẫn mình đi về đâu, trong khi lựa chọn đó có % cao sẽ đưa mình vào cảnh thiếu hụt chi phí duy trì cuộc sống -> sinh ra stress -> sinh ra chán nản cả việc mình giỏi lẫn việc mình đam mê? Anh cũng từng như thế. Sống khá chật vật, vì cuộc đời thẳng băng ra là khó. Khi đã thấm đòn, chấp nhận đi làm, cày như trâu, có chút vốn, tự tin hơn, đầu tư ngược lại vào sách vở, dụng cụ, khoá học và giờ làm cả 2: Việc mình "ko thích lắm" để nuôi cái "mình rất thích" và di chuyển một cách khéo léo trên con đường đó. Công việc cho anh nhiều mối quan hệ quý giá sau này. 80% việc của anh là từ các kết nối trong lúc đi làm. 20% còn lại đến từ cái sở thích của anh, và cũng chất lượng, do mình có đầu tư cẩn thận và bài bản vào đam mê đó. Anh biết có rất nhiều người sẽ cho em lời khuyên kiểu nhất nghệ tinh nhất thân vinh, rồi lắng nghe trái tim nọ kia về công việc. Nhưng ko em ạ. Cho đến khi nào mình ấm bụng, tài khoản đủ sống 3 - 6 tháng không suy nghĩ gì. Không bị quấy nhiễu và bào mòn bởi những cái chi phí cố định cho cuộc sống vô cùng thực tế này thì mình phải lao động rất vất vả để có tự do, và thời gian dành cho sở thích của mình. Mẹ anh vẫn nói: "Trước tiên con phải nuôi được miệng mình đã." Sau này anh thấy việc tung hứng này mới chính là cuộc sống, mình càng nhìn thấy cuộc đời này lắm thú vị như thế. Anh viết dài rồi. Anh hy vọng em sẽ tìm cho mình được con đường. Mà ko có đường nào chính xác cả đâu, ko một ai biết được hết. Chỉ là trên con đường ấy, mình ngày càng mạnh, tự tin, đủ trải nghiệm để đối mặt, biết đâu ta đến một chỗ chính ta còn ko ngờ tới. BeP