Cách tô màu chữ theo điều kiện
Đầu tiền là chọn vùng cần chỉnh màu chữ
Vào
New Rule
Chọn dòng 2. Specific và ghi chữ muốn tô màu vào, chọn Forrmat. Ok
Keni
Lint Roller? I Barely Know Her
tumblr dot com
The Bowery Presents
RMH

No title available
Xuebing Du

Game Changer & Make Some Noise
No title available

titsay
No title available
Fai_Ryy
★
Claire Keane

Product Placement

Andulka
Sweet Seals For You, Always
almost home
cherry valley forever
TMBGareOK. The Official They Might Be Giants tumblr

seen from Singapore

seen from Italy

seen from Algeria

seen from United Kingdom

seen from United States

seen from United States

seen from Iraq
seen from United States
seen from France
seen from United States

seen from Italy
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Colombia

seen from United States
@sa--chan
Cách tô màu chữ theo điều kiện
Đầu tiền là chọn vùng cần chỉnh màu chữ
Vào
New Rule
Chọn dòng 2. Specific và ghi chữ muốn tô màu vào, chọn Forrmat. Ok
9.11.2024
Sáng nay dậy từ 3h15 để chuẩn bị bài thực tập. Đặt báo thức 2h15 mà 3h15 mới dậy được. May là chuẩn bị vẫn kịp.
Sáng anh ck chuẩn bị đồ đi Tam Đảo với anh em trong phòng.
Mình đi trực, sau đó gọi 4 HS lên để hướng dẫn thí nghiệm.
Tiết 2 mình dạy trả cho cô Lê ở lớp 11A11. HS làm rơi hỏng đồ thí nghiệm mà tiết sau mình thực tập. Không sao, mình lấy bộ Vân Anh đang dùng để làm, thế cũng ổn.
Tiết 4 thực tập, đánh giá nhầm ảnh thí nghiệm của học sinh huhu, Mình nhìn nhầm cái vạch chia áp kế.
Hiện tại là 11h35
CHỜ 10 NĂM ĐỂ LI HÔN
"Khi chúng tôi bước ra từ tòa án, tôi thì khóc, cô ấy lại cười. Cô ấy nói, tôi chờ ngày này đã mười năm, mười năm chăm chỉ học hành của con, là mười năm cô ấy nếm mật nằm gai."
Cô ấy đã nói với anh rất nhiều lần, đợi con thi đại học xong sẽ ly hôn, anh cứ tưởng chỉ là lời nói dỗi của vợ, không ngờ cô ấy nói thật. Hơn nữa, từ ngày đó cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị cho việc ly hôn.
Anh nhớ đến những năm đó vợ rất độc lập, dịu dàng, đột nhiên phát hiện những lúc anh cho là hai vợ chồng chung sống rất hòa thuận, thực chất là bởi vợ không còn muốn tính toán với anh nữa.
Lúc trước anh rất ghét bị vợ sai làm việc nhà, sau đó không biết bắt đầu từ khi nào, vợ đã không còn kêu anh làm nữa, lúc đó anh rất vui, cho rằng phụ nữ đều như thế cả thôi, không chiều cô ấy, thì cô ấy biết điều tự làm thôi.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó vợ đã muốn buông bỏ anh rồi. Cô ấy không cần anh, vậy nên việc gì cũng đều tự mình làm.
Trong mấy năm ấy, vợ không hề đòi anh một đồng nào. Lúc trước khi con còn nhỏ, vợ không đi làm được, mỗi tháng đều kêu anh đưa mình tiền. Anh nhớ lại lúc ấy, anh vô cùng phiền chán mỗi khi nghe vợ nhắc đến tiền bạc, mỗi tháng làm được vài đồng ít ỏi thì đã tiêu hết cho cái nhà này rồi.
Mỗi khi vợ kêu đưa tiền, anh đều nói: “Em có thể xài tiết kiệm chút không, mua máy lạnh trong phòng khách làm gì, khóa hư rồi thì ráng ráng xài tạm cũng được mà. Ngày nào em cũng mua đồ mới cho con, rồi còn đồ trang điểm, có ích gì không. Em không biết thương tôi chút nào hả? Đàn ông kiếm tiền cũng đâu dễ dàng!”
Tôi nhớ khi vừa bắt đầu, vợ sẽ phản bác lại, càng về sau thì ngậm bồ hòn làm ngọt.
Đợi con đi học, vợ bắt đầu đi làm lại, sau đó, vợ không hề đòi anh thêm một cắc nào nữa. Vấn đề tiền nong của hai người từ khi ấy bắt đầu phân chia rạch ròi.
Vợ muốn mua cái gì liền mua, anh muốn món gì cũng tự mình trả tiền. Anh không biết mỗi tháng vợ kiếm được bao nhiêu, vợ cũng không quan tâm mỗi tháng anh kiếm được bao nhiêu tiền.
Anh nhớ có một đoạn thời gian, vợ tiêu rất nhiều tiền. Mua cho mình rất nhiều quần áo đẹp và mỹ phẩm tốt, anh oán trách vợ: “Em không thể tiêu tiết kiệm lại chút hả, sau này còn phải lo cho con học hành nữa!”
Kết quả vợ liền trách lại:” Tôi tự mình kiếm tự mình tiêu, không lấy của anh một cắc. Con có đi học, anh bỏ bao nhiêu tôi cũng bỏ bấy nhiêu, có khi còn bỏ ra nhiều hơn anh, chứ không có việc ít hơn anh!”
Khi ấy anh liền đứng hình, thế nhưng cũng không để trong lòng, không cho quản thì anh không quản, miễn sao đừng đòi tiền anh là được.
Bấy giờ anh mới hiểu, khi đó vợ đã không còn cần anh chống đỡ về mặt kinh tế nữa rồi.
Không, trong những năm đó, vợ anh không chỉ độc lập về kinh tế, mà còn cả về tinh thần.
Vợ bắt đầu rất ít khi cãi nhau với anh. Anh nói gì, cũng chỉ nghe, không muốn nghe, cô ấy liền trốn vào phòng khác. Khi ấy anh còn nghĩ vợ mình biết hiền lương thục đức rồi, thế nhưng không hề nghĩ rằng vợ anh ngay đến cãi nhau với anh cũng thấy không cần thiết.
Nghĩ lại những năm đó, anh mới thấy mình muốn làm gì thì làm đấy, bất kể làm gì, vợ anh cũng không hề quan tâm. Có một buổi tối anh không về nhà, vợ cũng không hề gọi một cuộc. Khi ấy anh còn cao ngạo cười những tên bị vợ gọi giục, cảm thấy những người ấy thật không có bản lĩnh, bị vợ chỉnh đến mất cả tôn nghiêm.
Bây giờ nghĩ lại. vợ người ta là còn yêu, vợ anh khi ấy đã không còn yêu anh rồi. Khi ấy anh còn vô cùng cao ngạo, cảm thấy người phụ nữ này cũng biết im lặng rồi.
Anh lại nghĩ, những năm ấy vợ vì con cái mà không cãi nhau với anh, ôm đồm hết mọi việc cho con, còn anh thì vui vẻ một chút cũng không hề quan tâm.
Mười năm, vợ lo kiếm tiền, chăm con cái, lo hết việc nhà. Thậm chí ba mẹ vợ có việc gì, cũng không hề mở miệng nhờ anh giúp đỡ. Anh từng vì việc này mà dương dương tự đắc, cảm thấy vợ nên thế này mới phải.
Mỗi lần vợ nhờ việc nhỏ gì, anh liền cảm thấy phiền. Anh không muốn quan tâm đến bất cứ việc gì của vợ, chỉ muốn được phục vụ như hồi giờ, chỉ cần vợ không đòi tiền, vợ thích làm gì cũng được.
Có một lần vợ bệnh, liền gọi điện thoại cho anh. Anh nhớ rất rõ khi ấy đã nói những gì: “Nhà mẹ cô không có ai hả, không phải cô có tiền trong người sao, tìm tôi làm gì?”
Vợ anh không nói một lời liền cúp máy, sau đó vợ khỏi bệnh, anh cảm thấy có chút tội lỗi, tưởng rằng vợ sẽ khóc nháo, thế nhưng vợ lại vờ như chưa có gì xảy ra. Anh liền cảm thấy vợ cũng chỉ đến thế thôi, anh không quan tâm, cô ấy cũng có làm gì được anh đâu.
Anh chưa từng nghĩ đến, người vợ an phận thế này, khi ly hôn với anh lại vô cùng kiên định.
Loại kiên định này phải chăng được tích góp từ cuộc hôn nhân lạnh lẽo này?
Giống như có một lần cô ấy nói: “Anh sớm đã không còn là chồng tôi nữa, mà chỉ là bố của con tôi”.
Vậy nên, cô ấy đợi 10 năm, chuẩn bị 10 năm, đợi khi con thi xong đại học, trở thành người lớn rồi, liền dứt khoát ly hôn.
Nghĩ lại, anh thật không có điểm nào để vợ phải lưu luyến. Bởi vì trong cuộc hôn nhân này, đến bản thân cũng không hề nhớ ra được anh đã cho cô ấy những gì. Chỉ có duy nhất một đứa con, cũng chính là nỗi lưu luyến duy nhất của cô ấy.
Từ tòa án bước ra, anh khóc, bởi anh không thể tưởng tượng được trong tương lai, anh phải một mình giặt đồ nấu cơm, tự mình làm việc nhà, một mình đảm đương hết mọi việc. Cả đời sau anh cũng không thể uống được canh vợ nấu.
Còn vợ thì cười, vì hôn nhân đối với cô ấy, không có chút gì tốt đẹp. Ly hôn rồi, cô ấy chỉ bớt việc chăm sóc một kẻ tính tình không tốt mà thôi.
Đàn ông không nên chờ con cái lớn rồi, mới biết trân trọng vợ mình.
Khi con còn nhỏ, bạn tưởng rằng cô ấy sẽ không bao giờ rời bỏ mình. Khi bạn có lỗi lớn đến đâu, cô ấy cũng sẽ nhường nhịn bạn, bao dung bạn vì con cái.
Thậm chí bạn còn ngây thơ nghĩ rằng, vợ thì nên được răn dạy. Đối với cô ấy quá tốt, sẽ thành hư, đối với cô ấy không tốt, cô ấy mới biết ngoan ngoãn.
Bạn ỷ vào sau khi sinh, cô ấy không còn mạnh mẽ như trước, mà ức hiếp, ghét bỏ, nhìn không vừa mắt, chưa từng cho cô ấy chút quan tâm yêu thương.
Bạn ỷ vào tấm lòng yêu con của cô ấy, không muốn con phải sống trong gia đình không trọn vẹn, miệt thị, lạnh nhạt, thậm chí chỉ xem cô ấy như một bảo mẫu miễn phí.
Bạn nghĩ cô ấy cứ yếu đuối dễ ức hiếp như thế mãi sao?
Sao không nghĩ đến, khi đó cô ấy chỉ là không còn lựa chọn nào khác. Khi cô ấy tích góp đủ sức lực, khi cô ấy đủ mạnh mẽ, khi con cái đã trưởng thành, cô ấy sẽ không hề do dự rời bỏ bạn.
Bởi vì, một tên đàn ông chỉ yêu bản thân mình, nếu không vì con cái thì chẳng có gì đáng lưu luyến cả.
Cả phần đời còn lại với anh, thật sự mệt mỏi!
Cả phần đời còn lại không có anh, hạnh phúc làm sao . .
______________
St
2023-12-09
Camellia Forest
Canon EOS R3 + RF50mm f1.2L
Instagram | hwantastic79vivid
Sự ích kỷ không phải là sống như cách mình muốn, mà là đòi hỏi người khác phải sống như cách mình muốn.
Oscar Wilde
Thế nào là không hợp nhau?
Là người này không đáp ứng được nhu cầu của người kia.
Là người này không chấp nhận được hành động của người kia....
.
Sở dĩ con người ta thấy khổ vì không đạt được điều mình mong muốn.
Vậy không muốn khổ thì đừng muốn nữa...
Đm lần đéo nào hai vk ck cãi nhau cũng là do người khác tác động vào.
Vừa giây trước pha cho cốc cà phê tình cảm lên ngôi giây sau chỉ vì câu trách móc của ai đó quay ra quở mình.
Nhiều khi muốn ở riêng mẹ ra cho đỡ mệt người.
“Mắt nhìn được xa hơn bàn chân bước Để hình dung mình sắp sửa về đâu Nhưng lắm kẻ dấy lên lòng vọng ước Ngóng xa xôi rồi không thể bắt đầu.”
Nguyễn Thiên Ngân
Bạn không nhất thiết phải giống như hoa sen nở rộ vào giữa mùa hè, nếu thích bạn có thể làm bông hải đường vào mùa thu, làm một nhánh hàn mai giữa mùa đông lạnh giá. Bất kì là mùa nào đi chăng nữa, đều có những đóa hoa đang nở rộ cả. Sẽ luôn có những người 30 tuổi vẫn giữa được những thơ ngây thuần khiết năm 18 tuổi, 40 tuổi vẫn có những nhiệt huyết của những năm 20, đừng khắt khe ép buộc bản thân sống thành kiểu người để kẻ khác ngưỡng mộ. Dù thời gian thuộc về thế giới nhưng một cuộc đời có thể tự điều khiển được thời gian, sẽ luôn thuộc về chính chúng ta.
Thay vì việc trách cứ và chờ đợi vì sao người khác không giúp đỡ, đối tốt với mình, mình phải tự mình đứng lên!
Cuộc sống này sẽ trả lời mình bằng sự cố gắng của mình.
Hóa ra mình yêu thương bản thân mình chẳng đủ
Trưa nay gọi cho ck, ck bảo ck đang về xem người ta làm sân như nào, mình cũng báo mình bây giờ mới tan, về đến nhà 5 phút thì ck về, loanh quanh không thấy ck đâu, mình ngồi đợi cơm, thức ăn thì chẳng có vẻn vẹn một bát con thịt băm. Một lúc sau gọi điện thì bảo ck ăn cháo bên nhà cô rồi.
Tự dưng cảm xúc rất khó chịu, khi mìn còn hỏi ck uống bia không em mua nhé. Khi ck chỉ nghĩ đến mình mà chẳng bao giờ nghĩ đến cảm xúc người khác.
Mình sang và cáu với ck, đột nhiên ck trung xg không nói nữa, mình cũng im lặng. Lúc về ck bảo là: Ck bảo với vk là ck sang nhà cô ăn cơm mà.
Mình chẳng nghe rõ nữa, vừa đói vừa mệt, cộng thêm những chuyện không hay ở trường làm tâm trạng của mình chỉ muốn nổ tung, mình cần điều chỉnh lại cảm xúc. cần trầm lắng hơn.
À trưa nay đột nhiên anh Dũng gọi nhờ mình đi ôn đội tuyển HSG, mình thì chảng chuẩn bị gì, và mình không thích điều ấy nên mình từ chối.
Khi động đến quyền lợi thì ai cũng xù lông lên cả thôi
Chuyện là trường mình năm nay đi thi học thạc sĩ thì khó khăn lắm, ai muốn đi thì phải xin trước hội nghị viên chức rồi thì phải xét duyệt mới cho đi. trong thời gian hè mình và anh B đã viết đơn để xin đi thi, HT đã kí đóng dấu.
Tuàn vừa rồi chị H và anh Bách đã làm đơn xin HT để được học trong năm nay, và mình không biết chuyện đó, đến khi kết quả đã rồi thì không có tên mình. Vấn đề làm mình khó chịu ở đây là:
1. Mình cũng dự dịnh sẽ không học vào năm nay, nhưng vô hình chung mình bị đẩy ra kẹt ở giữa, khi mình nói chuyện sẽ bảo lưu thì chị H lại bảo chắc gì đã được bảo lưu, trong khi chính chị là người khuyên mình như vậy trong hè.
Kinh nghiệm: Chuyện của mình tuyệt nhiên không thể trông chờ người khác quan tâm giúp đỡ, mình không thể trách họ không báo mình, là mình không chủ động và rụt rè.
Kinh nghiệm: Muốn không bị yếu thế thì phải giỏi hơn người khác, mạnh hơn người khác, phải tận dụng mối quan hệ của mình.
Người ta sẽ chẳng quan tâm đến mình bị làm sao hay như thế nào cả. Tự thương lấy mình thôi!
“Đừng quá đa nghi trong chuyện tình cảm. Họ đã muốn lừa con thì có trăm ngàn cách để lừa. Nghi ngờ không giúp con xác minh được hết đâu. Chỉ khổ tâm con..”
—
“Người khác sẽ không nhớ những điều em đã làm cho họ. Họ chỉ nhớ đến em khi họ cần em làm gì đó. Nhưng em phải nhớ rõ, cho người khác cái tuyệt đối của mình là dại dột lắm. Em thương người, mà người ta không thương em, em thấy mình đã đủ đáng thương chưa?”
Có một điều tôi học được từ trong tuổi trẻ đã từng nông nổi của mình là việc cứ cố chấp giữ một người cạn lòng, cạn tình đối với mình, đó không chỉ là điều làm khó họ, mà là tự tàn phá bản thân.
Phàm ở đời, nếu người mình thương không thương mình được nữa, thì nên học cách tự yêu mình. Nhiều chuyện trên đời đúng là khó chấp nhận, nhưng có nhiều việc không thể cưỡng cầu.
Nếu đã định là nghiệt duyên, không thể đi bên nhau lâu dài hơn nữa, sớm hay muộn cũng trở lại là những người dưng xa lạ. Thì dừng lại được, là một chuyện tốt. Hãy mừng cho nhau.
Tương lai vẫn còn nhiều cuộc gặp gỡ.
Mình cứ lang thang mãi thôi... Không sao tìm được người mà chỉ cần nghĩ về họ là đủ để bản thân thấy an lòng.