#Vietcong
Dong-Tam-Report-2.pdf
https://drive.google.com/file/d/1lyghZgxJomcZM8CPTd2nWlhnRKz9paZQ/view?fbclid=IwAR2xaqV1v62tyH_9_T2bv8P2VJAFpmw9EazRk6vykc3tHy_1SrWMBvzURsU

No title available
Today's Document
DEAR READER
Mike Driver
trying on a metaphor
Sweet Seals For You, Always
todays bird
Not today Justin

if i look back, i am lost

tannertan36
d e v o n
$LAYYYTER
Lint Roller? I Barely Know Her
we're not kids anymore.
untitled
almost home
taylor price

pixel skylines
Cosmic Funnies

No title available
seen from United States

seen from Italy

seen from China

seen from United Kingdom
seen from Netherlands
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Nepal

seen from Brazil

seen from Brazil

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
@simpleguy
#Vietcong
Dong-Tam-Report-2.pdf
https://drive.google.com/file/d/1lyghZgxJomcZM8CPTd2nWlhnRKz9paZQ/view?fbclid=IwAR2xaqV1v62tyH_9_T2bv8P2VJAFpmw9EazRk6vykc3tHy_1SrWMBvzURsU
Bài hơi dài, nhưng không đọc hết...cũng phí
———
FB Nguyễn Tiến Dân : Mới đây, ngài Trần Quốc Tỏ - thứ trưởng Bộ Công an, đã đăng đàn phát biểu một cách hết sức vô trách nhiệm rằng: “Các thế lực thù địch vẫn chưa hề từ bỏ âm mưu diễn biến hòa bình, bạo loạn lật đổ nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta, với nhiều thủ đoạn mới, tinh vi, đa dạng, thâm độc và xảo quyệt”.
Ai có dịp gặp Tỏ, xin chuyển lời này đến với ông ta:
狮子身中虫, 自食狮子身中肉. Sư tử thân trung trùng, tự thực Sư tử thân trung nhục. Nôm na, Sư tử là chúa của sơn lâm. Muôn loài, không ai địch được nó. Chỉ có giống dòi bọ trong cơ thể Sư tử, mới có thể ăn thịt được nó, mà thôi.
Đảng CS của các ông, cũng thế. Nó, mạnh vô cùng. Không “thế lực thù địch” nào có thể lật đổ được nó. Chính “nguyên cả một bầy sâu bọ” cán bộ lãnh đạo CS, chúng sẽ làm được cái công việc đó..
Nhân ngày Quốc tang cho ông Lê Khả Phiêu, mình lục lại trong kho lưu trữ bài này, đặng phản bác lời của một trong những kẻ chuyên “ngậm máu phun người”.
(P/S: Không hiểu sao, bài này đã bị nhà mạng kiểm duyệt. Mong được các cao nhân về công nghệ tìm và dán lên 3 bức ảnh trong bài. Cảm ơn các bác nhiều).
10.665. AI ĐÃ PHÁ NÁT CÁI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM?
Posted by adminbasam on 03/11/2016
Nguyễn Tiến Dân
3-11-2016
Sáng nay, mình có khách. Đó là một cao niên, “mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao”. Chạm mặt, bác đã tự giới thiệu: “Tôi là một Dư luận viên cao cấp. Không đồng hạng với cái loại bặm trợn, như Trần Nhật Quang và không hàm hồ, như cái đám Mõ làng. Hôm nay đến đây, để chấn chỉnh và uốn nắn những lệch lạc trong tư tưởng và nhận thức của cái lão Dân già”. Bác trao cho mình, cái cạc- vi- dít. Trên đó, ghi một lô xích xông những cái của nợ. Nào là, chức danh. Nọ là, chức vụ. Có cả học hàm và không thiếu học vị. Chữ tây, xen lẫn với chữ ta và còn độn thêm cả một ít chữ tàu. Nhìn, hoa cả mắt. Mình miễn cưỡng, nhận cái mảnh bìa nhỏ xíu đó và hờ hững, đút nó vào túi quần. Đoạn, thong thả thưa lại:
–Rất tiếc, tôi chỉ là 1 phó thường dân. Vô danh – không địa vị. Bởi thế không dám in danh thiếp, để lòe thiên hạ.
Bác ấy, trao cho mình 1 cái lườm, còn sắc hơn cả dao cạo:
–Đừng có nói, ông vô danh. Sự thực, ông là cái thằng phản động nổi tiếng. Ông chuyên chọc ngoáy và bóc mẽ cái Đảng quang vinh của chúng tôi. Tiếc rằng, cho đến tận giờ phút này, chúng tôi vẫn chưa nghĩ ra cách gì, để rút được cái lưỡi sắc nhọn của ông. Ai đời, Tổng Bí thư của chúng tôi vừa mới lên ngôi, ông đã ám quẻ, gửi lời chia buồn. Bọn phản động, đang đói thối mồm. Chúng nhanh chóng vồ lấy và làm thành 1 cái video clip. Rồi, tung nó lên mạng. Đến giờ, đã có trên 700.000 lượt truy cập. Một bài nữa của ông, cũng được chúng đặt tiêu đề, nghe rất giật gân: “Chấn động, sấm Trạnh Trình tiên tri cộng sản tất diệt vong vào năm 2017” và cho lên mạng. Trong vòng chưa đến 20 ngày, đã có tới trên 400.000 lượt truy cập. Nói ra cái điều đó, chẳng phải để khen ông. Mà chỉ muốn nói rằng: Ông là cái thằng rất nguy hiểm và Dân trí Nước mình, vô cùng thấp. Những cái thứ rác rưởi của ông, bao người, cứ dán mắt vào xem. Trong khi, TBT của chúng tôi, đã rặn ra rất nhiều bài Diễn văn. Bài nào, cũng thể hiện sự uyên bác, cộng với, bút pháp bậc thầy. Nhưng, chỉ được đem đọc cho những đứa, mà chúng bắt buộc phải đến nghe. Chứ nếu đem tung lên mạng, ma nó ngó. Ông hãy cho 1 lời giải thích ngắn gọn, về cái hiện tượng này?
–Hết sức đơn giản. Tổng Bí thư nhà các ông, bị mắc bệnh hoang tưởng. Cho nên, viết ra những thứ hoang đường, chỉ dành riêng cho bọn thần kinh nó đọc. Mà cái loại, đã thần kinh lại còn biết chữ, giờ đây hiếm lắm. Lấy đâu ra, lượng truy cập nhiều. Muốn quần chúng đọc, hãy viết về những đề tài, mà họ quan tâm. Tỷ như: “Giải tán chế độ Độc tài. Xây dựng một Nhà nước thực sự của Dân – do Dân và vì Dân”.
–Sao lại phải viết về những đề tài đó, trong khi Nhà nước của chúng ta đã và đang thực sự là của Dân – do Dân và vì Dân? Đồng thời, Đảng CS đang được Nhân dân tín nhiệm, để giao trọng trách “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối cái Đất nước này”. Việc gì phải nghĩ đến chuyên, giải tán nó?
–Ai bảo ông thế?
–Tổng Bí thư, bảo thế và chúng tôi, tin là thế. “Chúng tôi” ở đây, bao gồm những kẻ cuồng tín của 1 cái giáo phái, có tên là Cộng sản. Mọi giáo phải trên đời, đều dạy thiện nam, tín nữ của họ những điều thiện. Riêng giáo phái của chúng tôi, thì ngược lại. Một khi, đã sa chân để đi theo Đảng, chúng tôi, nguyện từ bỏ hết tất cả những giá trị Đạo đức và Văn hóa truyền thống của Dân tộc, từ bỏ hết mọi quyền của 1 con người. Để được sống, như những loài thú vật: Không được suy nghĩ, giống như loài Người và không được cất lên tiếng nói của loài Người. Lãnh đạo Đảng, nôn ra cái gì, chúng tôi sẽ nuốt vào thứ đó. Lãnh đạo Đảng, mắc ách vào cổ, chúng tôi sẽ cày như trâu. Nhà cao cửa rộng, lãnh đạo Đảng chiếm hết. Chúng tôi sẵn sàng, ngủ trong chuồng lợn… Không kêu ca, không oán thán. Mọi sự – mọi việc còn lại, nhất nhất đều phải nhắm mắt, phó mặc cho “Đảng lo”. Có được cái loại ngu tín như chúng tôi, cho nên, Việt nam mới nghèo mạt rệp. Đổi lại, chúng ta được sống trong thanh bình và dân Việt nam, có chỉ số sống Hạnh phúc, đứng vào hàng thứ 2 trên Thế giới. Không như, cái bọn phản động các ông. Lúc nào cũng tuyên truyền những điều bịa đặt và lếu láo: “Sinh ra, đã là 1 Con Người. Thế thì, mặc nhiên, phải được hưởng đầy đủ và tất cả mọi quyền của một Con Người”. Đảng CS không cho, thì các ông đấu tranh, để đòi bằng được những quyền đó. Bao gồm: quyền được Sống, quyền Tự do và quyền Mưu cầu Hạnh phúc. Toàn những thứ, không dùng để ăn được. Toàn những đặc quyền, chỉ dành riêng cho lãnh đạo CS. Các ông, cũng hay giở trò kích động dân chúng. Xúi họ, bắt chúng tôi phải công khai và minh bạch mọi thứ. Trong khi, chúng tôi phải che giấu sự thực, như mèo giấu cứt. Tỷ như Thu chi Ngân sách, tỷ như Mật ước Thành đô, tỷ như Hiệp định phân chia Biên giới trên Đất liền và trên Biển, tỷ như nguyên nhân thật sự khiến biển miền Trung bị đầu độc… Chính các ông, là nhân tố quan trọng nhất, làm “mất sự ổn định về Chính trị” của Xã hội. Không có những kẻ như các ông, Đảng CS mới rảnh tay, để lo cho những kẻ đầu xỏ. À quên, lo cho cái Đất nước này. Hãy tin tôi đi: Chỉ thêm vài ba cái thế kỉ nữa, chúng ta sẽ nhìn thấy “ánh sáng ở cuối đường hầm”.
Mình ngán ngẩm:
–Thứ nhất, cái mà ông gọi là bịa đặt và lếu láo ấy, được chính Hồ Chí Minh long trọng đặt vào phần mở đầu của cái gọi là bản Tuyên ngôn Độc lập và đem đọc nó, ở quảng trường Ba đình. Các ông, đã hạ bệ Hồ Chí Minh chưa, mà dám nói ra những lời phản nghịch đó?
Thứ 2, người xưa đã dạy: “Tin bạn, mất vợ – tin trộm, mất bò ”. Bây giờ, muốn chúng tôi tin vào cái Đảng CS, đểu từ đầu đến đít của các ông ư? Đừng có hòng. Chỉ cần, “một sự bất tín”, đã đủ cho “vạn sự bất tin”. Huống hồ, Đảng của các ông, về bản chất, chỉ là cái tổ chức lừa đảo. Từ xưa đến nay, chúng đã giữ lời hứa với ai bao giờ. Tin vào Đảng và im lặng không lên tiếng, thế nên, diện tích đất đai của Tổ quốc, ngày càng teo lại. Tin vào Đảng và im lặng không lên tiếng, thế nên, Đất nước tan hoang và môi trường mới bị nhiễm độc đến mức kinh khủng như thế này. Tin vào Đảng và im lặng không lên tiếng, thế nên, con dân Đất Việt, sắp bị lưu manh hóa cả lũ với nhau và đang bị biến thành món hàng hóa, để cho Đảng “xuất khẩu”, dưới cái danh xưng mĩ miều “xuất khẩu lao động”. Mà thực chất, chỉ là đi làm cu li và đi làm đĩ, cho khắp 4 phương trời. Tin vào Đảng và im lặng không lên tiếng, thế nên…
–Thôi thôi, đủ rồi. Tôi chỉ nhắc ông: Đảng của chúng tôi rất mạnh và nó có thể đè ông bẹp dí, trong bất cứ lúc nào.
–An ninh Điều tra, cũng đã gọi tôi lên và cũng đã dọa tôi câu ấy. Tôi nói với họ: “Nợ tiền của người ta, người đi đòi, nhất định giả câm – giả điếc không trả. Người ta đòi rát, thì bắt người, để xù nợ. Tởm lợm thay, cho cái bọn CS đê hèn. Chuyện này, nếu thành hiện thực, bộ mặt chế độ CS, đẹp đẽ gớm. Nếu thích thả vịt ra rồi đi đuổi, xin mời cứ việc”. Có lẽ, họ thấy lão Dân già xương xẩu, khó nhằn và không dễ xơi như Cấn Thị Thêu, như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Bởi thế, họ để tôi yên. Bây giờ, hãy chuyển lời của tôi, đến với đứa nào đã sai ông đến, rằng: “Từ cái loại trẻ con, như Võ Văn Thưởng, từ cái loại choai choai, như Đinh Thế Huynh, cho đến cái loại sồn sồn, như Nguyễn Phú Trọng…, đối với lão Dân già, tất cả bọn chúng, đều chỉ là đồ hàng mã. Toàn những dạng hữu danh – vô thực. Thổi 1 cái, là bay – cho 1 que diêm, là cháy trụi. Chúng chẳng có một mi- li- gờ- ram trọng lượng nào cả. Lấy gì, để đè bẹp được lão Dân già?”.
–Tôi rất biết, Đảng của chúng tôi, đã lừa đảo – lật lọng và ăn cướp trắng trợn của ông hàng chục tỷ VND. Đã khiến ông, phải tan cửa – nát nhà. Giờ đây, phải sống như dân du mục. Vì thế, ông có quyền căm giận và khinh bỉ, cả cái Đảng CS lẫn những lãnh đạo CS của chúng tôi. Nhưng nói ra những điều ấy, ông đã mắc tội “khi Quân – phạm Thượng”. Tội này, to lắm. Ông đã chuẩn bị những luận chứng gì, để tự bào chữa cho mình chưa?
–“Bụt trên tòa, gà nào mổ mắt”. Cán bộ của các ông, rặt 1 lũ Quỷ. Chẳng riêng mình tôi, cả thiên hạ đều căm giận và nguyền rủa chúng. Điểm mặt, vài đứa nhé:
Nguyễn Thị Doan, Trung ương ủy viên của CS. Bà này giỏi lắm, có tận 2 bằng Tiến sĩ Kinh tế. Tuy vậy, suốt đời chỉ là con mọt sách. Chưa hề biết, thực tế nó như thế nào. Bà chưa trực tiếp, làm ra đồng tiền – bát gạo. Cái giỏi của bà, ở chỗ khác. Chỉ dùng khẩu thiệt (miệng lưỡi), bà cũng có thể đắc quan. Cần gì, phải bò lên giường của người khác. Bà này, ăn nói huyên thuyên – tiền hậu bất nhất. Chính bà, chửi cán bộ CS không tiếc lời: “ăn của dân, không từ 1 thứ gì”. Nghĩa là, cứt chúng cũng chẳng từ. Nghĩa là, chúng không hơn gì con chó. Nhổ ra như thế, nhưng rồi bà lại liếm ngay: “Chế độ CS của bà, về bản chất, vẫn tốt đẹp gấp vạn lần bọn Tư bản(!)”. Thật là, tận cùng của sự trơ trẽn và tráo trở.
Giỏi như thế, nhưng Doan cũng chỉ là cái hạng đàn bà CS. Doan đái, chưa qua ngọn cỏ. Phú Trọng, giỏi hơn nhiều.
Học chuyên sâu về Xây dựng Đảng. Học hàm Giáo sư – học vị Tiến sĩ, ông đều có đủ. Đã thế, lại được giao trọng trách Tổng Bí thư. Học gì – làm nấy. Thiên thời – Địa lợi – Nhân hòa, đều đã hội tụ đủ. Tưởng đâu, Đảng CS Việt nam, phải kiên định và vững như cái bàn thạch. Thực tế, không hề như vậy. Giờ đây, trước bàn dân thiên hạ, Đảng CS Việt nam, đã lộ rõ bộ mặt của một cái Tổ chức, có tên gọi là thổ phỉ. Với 2 đặc trưng cơ bản nhất: Thứ nhất, bọn cầm đầu, toàn một lũ lưu manh, vô lại, tàn ác và tráo trở. Sống vô Pháp – vô Luân. Khi hành động, chúng bất chấp thủ đoạn. Thứ 2, chúng không làm ra được bất cứ 1 thứ gì cho Xã hội. Mọi thứ mà chúng đang sở hữu, đều do lừa đảo hoặc do dùng vũ lực, để đi ăn cướp và giết người, mà có.
Kẻ kia, nghẹn họng. Bác ấy trợn mắt, đến suýt lòi con ngươi, rồi thét lớn:
–Lão Dân già kia, hãy câm mồm. Báng bổ nhau như thế, là đủ rồi. Lãnh đạo của chúng tôi, toàn vĩ nhân. Vĩ nhân, là người vĩ đại. Đừng xuyên tạc nói rằng, đó là “loại người có đuôi”. Bằng Tiến sĩ, ai trong số họ cũng có. Tấm bằng “Danh nhân Văn hóa Thế giới”, chúng tôi tự in ra và đang dự định: phân phối nó, cho đến tận cán bộ cấp thôn. Từ trên xuống dưới, rặt 1 lũ có Văn hóa. Sao lão dám vu khống người ta, “toàn một lũ lưu manh, vô lại, tàn ác và tráo trở”. Đã thế, hôm nay, chỉ giới hạn mọi thứ trong đề tài này. Cho phép lão, được nói trước.
Mình móc ra 1 tấm ảnh:
–Xin ông, hãy nhìn vào bức ảnh chụp tại bàn thờ của nhà TBT Lê Khả Phiêu:
(h1. Ảnh chụp bàn thờ nhà Lê Khả Phiêu. Trong đó có tượng Phật Bà và Hồ Chí Minh. Nguồn: internet)
Không thèm nói đến ngọn nến, đặt ở cái chỗ rất phản cảm. Không thèm nói đến cái chuyện “Đông – Tây y kết hợp”. Nghĩa là, bỏ chung vào 1 cái bàn, để thờ cúng cùng một lúc, cả 2 trường phái duy tâm và duy vật. Chỉ xét, 1 khía cạnh khập khiễng vô cùng: Tượng bà Quán Thế Âm Bồ tát, được đúc toàn thân. Trong trắng – ngọc ngà và to lớn. Phật Bà, ung dung tự tại, tọa lạc trên tòa sen. Trong khi, tượng Hồ Chí Minh, nhỏ xíu. Đã đen xì, lại không chân – không tay và tệ hại nhất, nó còn bị đặt không bệ, ngay dưới đít Phật bà. Đầu của Hồ Chí Minh, ngang tầm với cái gì của Phật Bà, tự ông hãy nhận xét.
Ở đây, không có 1 tí tị tì ti gì, gọi là có Văn hóa. Để xảy ra việc tệ hại này, có 2 khả năng: Thứ nhất, Phiêu dốt. Thứ nhì, Phiêu muốn hạ nhục Hồ Chí Minh. Ông chọn khả năng nào? Riêng tôi, tôi không tin vào cái khả năng thứ 2.
“Một con ngựa đau – cả tàu bỏ có”. Ngay tại nước Lào láng giềng: Một chiếc máy bay của họ rơi, mấy chục người thiệt mạng. Cả nước, để tang. Còn ở ta, lũ lụt ở miền Trung, cướp đi sinh mạng cũng khoảng chừng ấy người. Thêm vào đó, bao gia đình đang trong hoàn cảnh màn trời – chiếu đất và không có cả cơm ăn lẫn nước uống. Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Thị Kim Ngân, vẫn coi việc đó, như không. Tầm như thím, còn có những công việc trọng đại và cấp bách hơn thế, đang chờ. Tỷ như, Lễ hội áo dài. Một cái Lễ hội, hết sức tầm phào. Nhưng, nó vẫn được thím cho Tổ chức một cách hoành tráng, ở trung tâm Hoàng thành Thăng long. Nhà gần, nghe tiếng trống Hội, thím lật đật gác tất cả mọi công việc Quốc gia đại sự lại và ngứa nghề – tấp tểnh đi dự. Tại đó, thím lên sân khấu diễn hài. Cũng nghiêng đầu, cũng tạo dáng trước ống kính và rồi, cũng cười đến tủm 1 cái. Thật xứng tầm, với 1 diễn viên nghiệp dư hạng bét. Tôi có vu cáo thím Ngân của các ông hay không, mời xem ảnh.
(h2, Ảnh bà Nguyễn Thị Kim Ngân đang mủm mỉm cười trên sân khấu, trong buổi trình diễn áo dài, ở Hoàng thành Thăng Long – Hà Nội. Nguồn: internet)
Chuyện này, làm tôi nhớ đến 1 câu nổi tiếng của Karl Marx – Tổ sư của cái đám CS nhà các ông: “Chỉ có loài súc vật, mới quay lưng lại nỗi đau khổ của đồng loại. Để chăm lo riêng cho bộ da của mình”. Ý kiến của ông, thế nào?
–…
–Văn hóa, thì lùn. Ý thức, thì tệ hại. Nhưng thím Ngân, vẫn chẳng chút ngượng ngùng. Không biết mình là ai, thím đã từng trơ trẽn, đay nghiến những người đấu tranh cho một nền Dân chủ ở Việt nam: “Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả…”. Dĩ nhiên, chỉ có thím và cái Đảng của thím, đã làm và làm 1 cách hết sức “quyết liệt”. Thế nên, diện tích của Đất nước ta, ngày một teo lại. Nghe nói, đã “ngót” đi đến hàng chục ngàn km2. Cái phần “ngót” ấy, nó chạy đi đằng nào? Lào, không lấy được. Campuchia, lại càng không. Muốn biết cụ thể, nó đã bị nhập vào nước nào, hỏi thím Ngân, sẽ rõ. Ai giữ Nước – Ai bán Nước, chuyện đó, hiện ra rành rành. Chân lý, đâu có thuộc về những đứa to mồm và có súng.
Hai tay kia, dẫu có tệ hại. Nhưng, sao bén gót được TBT Nông Đức Mạnh. Chính tay này, đã bày đặt ra cái chuyện: “Học tập và làm theo tấm gương Đạo đức Hồ Chí Minh”, khiến cả nước nháo nhào. Tất nhiên, y cũng học tập. Không những thế, còn học tập, với 1 tâm địa vô cùng thành kính và thực hành, hết sức xuất sắc. Vợ chết, mồ chưa xanh cỏ, y đã nhanh nhảu rước về nhà, một cái cô U50. Nghe nói, đã qua tĩ tã mấy đời chồng. Chẳng phải, để cân bằng âm dương. Mà có cưới cheo và có hôn thú đàng hoàng. Thế gian, những người tử tế, không ai làm như vậy. Riêng Mạnh, sợ đếch gì, cha con thằng nào.
–Ông im cái mồm đi. Chuyện trai gái, chỉ nên coi đó là chuyện sinh hoạt. Về tổng thể, cựu Tổng Bí thư của chúng tôi, ngoài cái chuyên “răng chắc – cặc bền”, còn lại, ông ta là 1 con người hết sức tuyệt vời. Từ cái khoản phá rừng, cho tới phá nát Đất nước này. Chính vì thế, Đảng của chúng tôi, toàn những tinh hoa trí tuệ của loài Người, mà vẫn phải đội đít ông lên. Để đặt ông, vào ngôi đỉnh cao của quyền lực. Không phải một, mà tận 2 khóa liền tù tì. Xin lỗi ông, nếu cái “quy trình” nó mà cho phép, chúng tôi, sẽ suy tôn ông ta làm TBT suốt đời. Bao giờ, chui vào “tàu ngầm 6 tấm” hoặc Đảng CS bị ông ta làm cho đổ sập, thì mới thôi. Nhìn vào tấm ảnh, được chụp tại nhà riêng của Nông Đức Mạnh, ông có thấy: TBT của chúng tôi, có phong thái tuyệt vời của 1 vị Quân vương hay không?
(h3. Cựu TBT Nông Đức Mạnh tiếp ông Nguyễn Đắc Vinh tại nhà riêng của ông Mạnh trong một dịp tết. Nguồn: internet)
–Không hề. Trái lại, tôi nhìn thấy ở đó, hình ảnh của 1 cái thằng trọc phú điển hình. Đất nước, nghèo mạt rệp. Dân chúng, đói hoa mắt. Xây cung điện công như thế, cũng chẳng nên. Nói gì, đến xây nhà riêng. “Tốt đẹp, phô ra – Xấu xa, đậy lại”. Chuyện như thế, mà nó cũng dám công khai đăng ảnh, để thách thức toàn Dân và toàn Quân. Theo ông, nó có còn là cái giống Người nữa hay không? Các ông, đừng có bịp bợm dân chúng rằng: Cái thằng thối tha kia, đã “lao động đến thối cả móng tay”, để có được cái cơ ngơi đó. Tốt nhất, hãy giải thích cho lũ dân đen chúng tôi: Nó đã ăn cắp của Nhân dân và đã ăn cướp của Đất nước những gì và bằng cách nào, mà có nhiều tiền – lắm của đến thế?
–Thôi thôi, không bàn đến chuyện vô lại nữa. Nhưng ông nói họ lưu manh – tàn ác, là không đúng tẹo nào.
–Nói thế, còn nhẹ. Chính các ông, ra rả nói CNXH ưu việt – CNTB, thối tha và giãy chết. Sao các ông, không để “hạt giống đỏ” của mình, học tập ở trong nước. Để chúng có cơ hội, được thấm nhuần cả Mác – Lê lẫn Tư tưởng Hồ Chí Minh? Nếu phải ra nước ngoài học tập, sao các ông, không tống khứ chúng sang Trung quốc, Cu Ba hoặc Bắc Triều tiên? Bọn Tư bủn thối tha, làm đếch gì có 2 cái môn tuyệt vời ấy? Các ông nói, Trung cộng tốt và bắt chúng tôi, phải đi theo chúng. Trong khi, các ông cài số lùi và hối hả, chạy theo hướng ngược lại. Các ông, chỉ thích Hộ chiếu của bọn Tư bủn và thích dùng tiền bạc ăn cắp/ăn cướp được của Nhân dân, để sang đó mua nhà và định cư ở đó? Nói các ông, là cái bọn lừa đảo, là cái bọn lưu manh, là cái bọn “mẹ mìn” buôn dân…, có phải là vu khống cho các ông không? Ngẩng cái mặt lên, để nhìn thẳng vào mắt tôi. Đừng có giấu cái mồm xuống ngực, như thế. Dỏng tai lên, mà nghe tôi nói tiếp:
Xưa, chính Đảng CS các ông, đã ấn súng vào tay thanh niên Việt. Bắt họ, phải đánh nhau với bọn cừu thù Trung cộng. Bây giờ, chính các ông, lại ôm chân và hôn hít chúng. Chính các ông, bắt chúng tôi, phải quên đi cuộc chiến ấy. Chính các ông, đã cạo đi dòng chữ “anh hùng” trên bia mộ Liệt sĩ Trần Văn Phương… Máu của đồng bào tôi và máu của những cán bộ, chiến sĩ QĐND Việt nam dạo ấy, là nước lã hay sao? Nếu linh thiêng, oan hồn của những đồng bào và chiến sĩ ấy, nhất định sẽ về và bóp cổ cho chết hết những cái loài CS phản trắc các ông.
Tự nhiên, mình thấy bác ấy bật khóc và khóc, như chưa từng được khóc. Lát sau, vừa nấc, vừa nói:
–Em trai tôi, cũng đã bị bọn Trung cộng giết, trong cái cuộc chiến đó. Nhưng bác Dân già ạ, oán thù nên cởi, không nên buộc. Bác xem, người Mỹ đã ném 2 quả bom Nguyên tử xuống Nhật bản, khiến bao nhiêu người chết và di hại của nó, để lại nhiều đời sau. Nhưng cuối cùng, họ vẫn hòa hoãn bắt tay với nhau đó thôi. Mình với Trung quốc, cũng thế.
–Trên cổ ông, là cái đầu hay là cái bắp cải, tôi chưa rõ. Nhưng, đừng “bì phấn với vôi”. Sau Chiến tranh, quân đội Hoa kỳ chiếm đóng Nhật bản. Đó, là sự thực. Nhưng khi rút về nước, họ không hề lấy đi của Nhân dân Nhật bản, cho dù chỉ 1 cm2, diện tích lãnh thổ. Ngược lại, họ giúp Nhật bản về vốn liếng, về kĩ thuật tiên tiến. Để Nhân dân Nhật bản, tự xây dựng lại Đất nước của mình. Dĩ nhiên, từ đống tro tàn của Chiến tranh. Quan trọng nhất, họ đã giúp đỡ, để Nhật Bản, chuyển đổi sang mô hình chính quyền Dân chủ. Tất cả những thứ đó, là bệ phóng cho sự thịnh vượng của Nhật bản ngày nay. Chính vì vậy, Nhân dân Nhật bản ghi nhớ công ơn của họ và nguyện làm Đồng minh với họ đời đời. Ông có cần tôi kể ra những gì, mà thằng bạn đểu của các ông đã làm trên Đất nước này, hay không? Không cần à.
Cho nên, cả Dân tộc này (trừ bọn đầu xỏ của các ông), đều căm ghét chúng. Tập Cận Bình sang thăm Việt nam, dân chúng, không đem cờ hoa đi đón. Cả 1 rừng người, cùng với rừng biểu ngữ phản đối, nghênh tiếp ông. Ngược lại, Tổng thống Obama sang thăm Việt nam, hàng trăm ngàn người dân Việt, họ đã hân hoan đổ xuống đường, chào đón ông ta. Tôi đã soi tất cả những bức ảnh tường thuật những cuộc đón tiếp đó: Toàn những nụ cười và nét mặt rạng rỡ. Không có một ai trong những bức ảnh ấy, nâng cao biểu ngữ: “Obama go hom”. Đó, là lòng dân. Các ông đi ngược lòng dân, các ông sẽ chết.
–Chúng tôi có cái Đảng quang vinh lãnh đạo. Nó đứng vững trên đôi chân: “Chủ nghĩa Mác – Lê” cộng với “Tư tưởng Hồ Chí Minh”. Còn cái “chân giữa”: những phần tử suy thoái, biến chất hoặc “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, đều bị Đảng chúng tôi hoạn sạch. Trên dưới 1 lòng, chúng tôi, chết thế đếch nào được.
–Tổng Bí thư nhà các ông, là cái đồ cạn nghĩ. Cho nên, mửa ra cái câu đó, mà không hề biết xấu hổ. Xin hỏi, trong các ông, đứa nào đã đem khái niệm “Kinh tế thị trường” pha vào cái nền Kinh tế tập trung, quan liêu, bao cấp của CNCS và nhâng nháo tự nhận, đó là sự sáng tạo? Cái ấy, không gọi là “tự chuyển hóa”, thì gọi nó là cái gì? Xưa, ra rả nói rằng: “Đế quốc Mỹ, là kẻ thù không đội trời chung”. Sao bây giờ, chính TBT nhà các ông năn nỉ xin vào thăm Hoa kỳ và nài nỉ xin được Tổng thống của chúng tiếp? Cái đó, không gọi là “tự diễn biến”, thì gọi nó là cái gì? Xưa, “trên răng – dưới dép” đói rã họng, phải nhờ Dân nuôi. Bây giờ, có Chính quyền trong tay, sao trở mặt, coi Dân như kẻ thù và đối xử với họ, cực kì tàn ác. Cái đó, không gọi là suy thoái, thì nên gọi nó là cái gì?
Bác ấy, đánh trống lảng:
–Ông nói: Chế độ CS nhất định sẽ bị sụp đổ, vì nó đi ngược lại tất cả những quy luật của Tự nhiên và Xã hội. Dốt như tôi, không biết “quy luật”, nó là cái gì. Ông có thể, giải thích 1 cách đơn giản và dễ hiểu hơn, được không?
–Bàn về Binh pháp Tôn tử, 贾林 Giả Lâm có viết: 人离财竭,虽伊、吕复生,亦不能救此亡败也. Nhân li tài kiệt, tuy Y – Lã phục sinh, diệc bất năng cứu thử vong bại dã. Nghĩa là: Lòng dân li tán, đồng đội bỏ đi, tiền khô cháy túi, dẫu Y Doãn – Lã Vọng (2 vị quân sư nổi tiếng. Y Doãn, giúp cho Thành Thang vương tiêu diệt Hạ Kiệt. Còn Lã Vọng, giúp Chu Văn vương lật đổ Trụ vương) có sống lại, cũng không thể cứu được trường hợp bại vong này.
Xem cung cách, mà dân nước Việt đón tiếp Tập Cận Bình và Obama, người ta biết: Dân chúng, không còn thiết tha gì với cái CNCS. Xem cái cách, mà Cả Trọng “đả ruồi – diệt muỗi”, người ta biết: Nội bộ của các ông, nát bét hết cả rồi. Xem cái cách, mà các ông vội vã phát hành trái phiếu Quốc tế để đảo nợ, người ta biết: Quốc khố rỗng hay đầy.
Chừng ấy thứ, đã đủ để trả lời cho câu hỏi của ông, được chưa?
Nghe đến đây, bác ấy thẫn thờ như kẻ mất hồn và vô thức đứng dậy, ra về. Nhìn dáng đi xiêu vẹo của bác, mình thấy thương hại vô cùng. Đến nhà lão Dân già, mà không làm được cái việc chủ sai, nó sẽ cắt cơm.
Ôi! Miếng cơm của cái bọn Dư luận viên, dẫu có tồi tàn, cũng đâu phải dễ kiếm và dễ nuốt.
Nguyễn Tiến Dân
Tel: 0168 – 50 – 56 – 430
Địa chỉ: Vì tin vào cái lũ CS, nên bị chúng lừa đảo, cướp sạch của cải. Bởi thế, mất nhà và trở thành Dân du mục. Nay đây – mai đó, chưa có nơi ở cố định.
1. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng biết níu giữ là khôn ngoan. Nhưng khi lớn lên, ta mới nhận ra rằng biết buông bỏ mới là trí tuệ.
2. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng người giàu có là người lấy về rất nhiều. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng người giàu có là người cho đi rất lớn.
3. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng mạnh mẽ là vượt qua người khác. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng mạnh mẽ là vượt qua chính mình.
4. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng kẻ nói nhiều là kẻ thông minh. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng người biết lắng nghe mới là người thông thái.
5. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng nếu ta thắng phải có hơn người thua. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng đến nơi là mọi người cùng thắng.
6. Khi còn nhỏ, ta thường muốn sống thật lâu. Nhưng khi lớn lên, ta muốn sống sao cho có ý nghĩa với cuộc đời .
7. Khi còn nhỏ, ta thường muốn người khác chấp nhận mình. Nhưng khi lớn lên, ta nhận ra rằng chỉ cần mình chấp nhận mình là đủ.
8. Khi còn nhỏ, ta mong muốn thay đổi cả thế giới. Nhưng khi lớn lên, ta mong muốn thay đổi chỉ bản thân mình mà thôi.
9. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng khi trưởng thành, ta sẽ không còn bị tổn thương. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng, trưởng thành là biết điều chỉnh tiếng khóc về chế độ im lặng.
10. Và khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng có tiền sẽ có tình yêu, có vật chất người ta sẽ quý,….Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng KHI LƯƠNG THIỆN BẠN SẼ CÓ MỌI TRÁI TIM.
St.
ĐẤT NƯỚC....!!!
Đất nước mình không những “ngộ” đâu em
Mà phải nói là rất “ngầu” mới đúng
Từ Bắc vô Nam dân không ai cầm súng
Nhưng giết đồng bào là số một em ơi
Người ở quê tưới rau bằng thuốc lạ
Kẻ thị thành dùng hóa chất nuôi heo
Miếng thịt đỏ để mười ngày không thối
Và dân ta cứ thoải mái rao mời
Thế cho nên Vũng Áng cá chết tươi
Thì Sài Gòn chạy ra mua bằng hết
Những chiếc xe to chất đầy cá chết
Vào trong Nam làm nước mắm cho dân
Đất nước mình xem ra rất tương thân
Nhưng chuyện ấy chỉ xảy ra trong đảng
Cán bộ chở che nhau vì ăn chung một ảng
Bất kể nhân dân trắng mắt ngồi chờ
Cho tới khi dân nổi dậy bất ngờ
Thì đảng mới giả vờ…xin lỗi
Em tin đi, dân sẽ cười tha tội
Bởi đất nước mình là một lũ mau quên
Đất nước mình lây nhiễm bệnh mau quên
Nên Vũng Áng cũng chỉ là chuyện nhỏ
Hãy nhìn kỹ cả nước mình bỏ ngỏ
Tàu hay Tây bất kể, tự nhiên vào.
Đất nước mình ngầu lắm mới tự hào
Mẹ liệt sĩ ngắm tượng đài quên đói
Trẻ vùng cao ở truồng chân quên mỏi
Chạy tới trường cho kịp trống điểm danh
Đất nước mình đầy một lũ lưu manh
Lấy tiếng loa phường thay cho súng ống
Dân cứ mãi tin vào ngày mai thơ mộng
Chẳng còn bao xa nên tiếp tục chịu đòn
Đất nước mình có một lũ luồn trôn
Quỳ mọp trước cả tập đoàn quỷ đỏ
Đất nước mình cứ mỗi ngày mỗi nhỏ
Vì đất đai bị chia chát trăm lần.
Đất nước mình vậy đó, cứ lâng lâng
Như say thuốc chạy lòng vòng. . . mãi mãi.
-Cánh Cò-
Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Khi một cây trong thân chứa đầy nhựa độc nở hoa, lũ ong bướm xôn xao tìm tới, tranh nhau lấy phấn hoa.
Trong cuộc sống, có những kẻ tranh nhau lao vào những thứ phù hoa để tìm niềm vui và hạnh phúc cho cuộc đời mình”.(1)
Những cây trong thân chứa đầy nhựa độc thường có hoa sặc sỡ và cả hương thơm, để lôi cuốn lũ ong bướm đến, giúp chúng thụ phấn, đậu trái, kết hạt, có thêm được nhiều mầm sống mới, phát tán khắp nơi.
Những thứ phù hoa trong nhân gian cũng có vị ngọt và hương hoa của nó, để lôi cuốn những kẻ yếu lòng, ươm vào cuộc đời họ những hạt giống buồn, rồi mang nỗi buồn đi khắp nơi.
Ngày đầu tiên đến với Phật, ai cũng cố thu xếp lòng mình cho thật gọn, để có được nhiều chỗ cất chứa yêu thương, muốn ôm hết mọi thứ vào lòng, muốn mỉm cười với tất cả những người chung quanh, xem những thứ phù hoa như chất độc, xem tâm từ bi là lẽ sống, quyết buông xả nhiều thứ, chỉ giữ lại những gì qua được trăm năm. Tâm đó gọi là “sơ tâm”, tâm của buổi ban sơ, “sơ tâm” bao giờ cũng đẹp, trong veo và mạnh mẽ.
Nhưng vài lần nếm vị ngọt từ những thứ phù hoa, chút danh chút lợi, “sơ tâm” chẳng còn, hoặc chỉ còn một chút, không còn trong trẻo và mạnh mẽ như ngày xưa.
Những niềm vui mong manh từ những điều phù hoa là thứ mà cuộc sống giăng ra để chúng ta quên đi ước mơ bình yên ngày xưa của mình.
Có kẻ oán trách cuộc sống, có thể cuộc sống đã làm con người buồn nhiều lắm, nhưng thật ra, ai cũng có lỗi trong những ngày cuộc sống làm mình buồn, do tự mình đã đánh mất đi “sơ tâm”, để không còn gì tựa vào chống chọi với những chướng duyên.
Đôi khi phải buông xuống cả những thứ mà người đời cho là hạnh phúc, khi đó, chúng ta mới có được hạnh phúc thật sự.
Người ngủ an.
Vô Thường.
Núi 12.7.2020
Om Mani Padme Hum
_______________________
[1] Nguyên Hán văn: 如毒樹開花,遊蜂而競採,愚癡著欲人,受用以為樂。Dòng thứ 29, khung thứ ba, trang 728, bộ kinh mang mã số 0728, 諸法集要經, tập 17 大正新脩大藏經。
https://www.facebook.com/100001643878327/posts/3282801771784586/?d=n
Lời Kinh trong lòng bàn tay: “Khi một cây trong thân chứa đầy nhựa độc nở hoa, lũ ong bướm xôn xao tìm tới, tranh nhau lấy phấn hoa. Trong c
BÙI CHÍ VINH
BI KỊCH VIỆT NAM
Ở trong nhà có thể bị điên
Bước ra đường thấy toàn cảnh chướng tai gai mắt
Tín đồ tự đánh lừa mình bằng cách ăn chay niệm Phật
Trong khi bọn quan lại bất lương ngồi sẵn cõi Niết Bàn
Trước cái ác, người ta dễ đầu hàng
Còn cái thiện thì quay lưng vì sợ mình liên lụy
Thời mạt lộ chúng sinh hay là thời của quỷ
Không có chỗ cho trẻ thơ tập thở với người già
Nghĩa là không có máng cỏ nào cho Chúa sinh ra
Sự bóc lột được chống lưng bằng chủ trương, nghị quyết
Tội lỗi được ngụy trang bằng giáo điều, luận thuyết
Con người phải đóng thuế toàn thân ngay lúc mới chào đời
Ở trong nhà cố thủ cũng tồi
Bước ra đường thì đối đầu thậm tệ
Nước Việt Nam sau thời kỳ Nguyễn Huệ
Là thời huynh đệ tương tàn, thời sâu bọ lên ngôi !
BCV
LÊN TRUYỀN HÌNH
Như mọi ngày, cứ vào lúc tờ mờ sáng, mẹ Việt Nam anh hùng có tên là Ngu Thị Muội lại mò mẫm xuống con rạch bên nhà để mong kiếm con cua, con tép cho hai bữa ăn của mình. Hồi lúc trước mẹ còn làm biếng, chỉ ngồi nhà ăn cơm với muối, mấy ngày liền mẹ không đi cầu được, bụng sình lên, mẹ sợ lắm rồi. Cho nên bây giờ dù mưa hay nắng, mẹ vẫn phải làm siêng lặn lội thân cò, kiếm chút chất dinh dưỡng nuôi cái thân già cả xóm không ai ưa của mẹ.
Sáng nay, mới bắt được hai con tép con lận vào cạp quần, thì có một cán bộ xã tới kêu mẹ lên để có phái đoàn quay phim, phỏng vấn, sau đó sẽ trao quà tặng cho mẹ nhân ngày thương binh liệt sĩ.
Nghe có quà, mẹ lóp ngóp leo lên, lòng mừng khấp khởi, chắc mẩm rằng hôm nay sẽ được một bữa no.
Về tới nhà mẹ, họ yêu cầu mẹ thay đồ mới để lên phim. Mẹ nói: “ Tao đâu còn đồ mà thay. Có cái quần khác phơi từ hôm qua tới giờ chưa khô, làm sao giờ?” Tay quay phim tỏ vẻ sốt ruột: “ Thôi kệ đi, cứ cho bả mặc quần ướt. Tui chỉ quay nửa phía trên thôi, không ai thấy đâu mà sợ”.
Ông trưởng đoàn bèn nhanh nhẹn bày ra trên mặt chiếc bàn gổ xiêu vẹo vài cái tách uống trà lấy từ trong túi đồ nghề ra, lại thêm đĩa trái cây là 2 trái Thanh long và một bó nhãn. Thấy trái cây, mắt mẹ sáng quắc lên, cái bụng đói sôi lên òng ọc, mẹ thò tay ra toan lấy ăn nhưng chị cán bộ giữ tay mẹ lại: “ Cái này là để quay phim, không phải để ăn. Tụi tui còn đi quay mấy nhà khác nữa. Má làm như chết đói tới nơi”. Mẹ rụt tay lại. Không ai thấy được rằng đã có một trái nhãn nằm gọn trong lòng bàn tay mẹ, và cũng không ai biết được là chỉ một tích tắc sau, trái nhãn đã nằm yên trong cạp quần của mẹ. Mấy cái việc lén lút này mẹ thạo. Ngày xưa mẹ còn dấu được cả đống du kích trong nhà, thì bây giờ việc dấu trái nhãn chỉ là chuyện muỗi.
Ông trưởng đoàn ngồi xuống cái ghế đối diện với mẹ, cầm máy thu âm lên và bắt đầu cuộc phỏng vấn :
- Đảng và nhà nước ta luôn tri ân những người có công với cách mạng. Hôm nay thay mặt chính quyền địa phương, chúng con đến thăm hỏi để xem cuộc sống hàng ngày của mẹ ra sao ?
- Đói. Đói dữ lắm. Bây không thấy người tao xanh lả xanh lướt đây sao ?
Ông trưởng đoàn trừng mắt:
- Mẹ không được nói đói, nghe kỳ lắm, mẹ phải nói no, mẹ nói lại đi.
- Ừa. Mẹ no, no dữ lắm. Bây không thấy người tao xanh mét ra đây sao ?
Ông trưởng đoàn phấn khởi nhìn thẳng vào ống kính máy quay phim, cái miệng hô hốc há to ra trước micro :
- Ngày trước, trong kháng chiến chống Mỹ, mẹ Ngu Thị Muội rất kiên cường. Dù thiếu thốn đến mấy, mẹ vẫn hàng ngày rót cơm nước xuống hầm nuôi sống cán bộ. Nay cách mạng đã thành công, chắc niềm vui của mẹ sẽ nhân đôi…?
- Vui cái đầu mày. Tao mà biết vầy, hồi đó tao rót nước sôi xuống hầm cho không thằng nào còn trồi đầu lên được.
Ông trưởng đoàn làm mặt giận :
- Mẹ nói gì kỳ quá. Đang quay phim mà. Yêu cầu mẹ nói cho đúng chính sách.
- Ờ, mẹ vui, vui dữ lắm. Nhứt là nghe tin thằng cán bộ nào chết, mẹ mừng muốn nhảy đổng lên.
- Giờ xin mẹ cho biết dưới sự chỉ đạo của đảng, cuộc sống của mẹ luôn được chính quyền xã quan tâm chăm sóc, mẹ thấy sao ?
- Quan tâm chăm sóc bà nội tao. Có miếng đất trồng lúa tụi bây cũng cưỡng chế. Lâu lâu tao có chuyện cần lên xã, gặp mấy con cán bộ mặt mày hung dữ như mấy con mụ phù thủy…..
Chị cán bộ hồi nãy cấm mẹ ăn trái cây sấn sổ bước tới :
- Mẹ không được nói xấu cán bộ. Mẹ phải nói cán bộ xã rất hiền lành, rất thương dân, nghe chưa ? Hay là mẹ muốn ăn bạt tai?
Sợ bị đòn, mẹ Việt Nam anh hùng bèn lẽo lự :
- Đó là mẹ nói ở mấy xã khác, còn ở xã này, mấy cô cán bộ mẹ gặp đều hiền lành, dễ thương như mấy con mụ phù thủy.
Ông trưởng đoàn nhoẻn miệng cười thỏa mãn :
- Xin hỏi mẹ, trước chính sách lo cho dân của đảng và nhà nước ta, mẹ có ước mơ gì không ?
- Có. Có chớ. Mẹ đang ước mong thằng Mỹ quay trở lại như ngày xưa, để mẹ khỏi phải lo đói như bây giờ. Hồi đó nói nó ác, chớ nó dễ thương thấy mồ. Tụi nó đi hành quân về, làm biếng vác nặng, gặp mấy người dân làng như má là tụi nó kêu lại cho hết đồ hộp trong ba lô của tụi nó. Mẹ ăn đâu hết. Mà lúc đó mẹ ngu gì đâu, mẹ chuyển xuống hầm cho mấy thằng chó đẻ ăn…
Nghe tới đây, ông trưởng đoàn gào lên:
- Thôi, cúp. Tắt máy. Dọn đồ nghề đi nhà khác. Ở đây thêm chút xíu là đi tù cả đám bây giờ…..
Loc Duong
TIẾNG "DẠ".
Nghe tiếng "Dạ" sao mà thương đến lạ. Người Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung, có thói quen dùng từ "dạ" khi nói chuyện, khác với người miền Bắc lại dùng từ "vâng". Để ý sẽ thấy ít có người Sài Gòn nào nói từ "vâng". Khi có ai gọi, một người Sài Gòn nói "vâng!" là trong dáng dấp của câu nói đó có giọng đùa, cười cợt.
Khi nói chuyện với người lớn hơn mình, người dưới thường đệm từ "dạ" vào mỗi câu nói:
''Mày ăn cơm chưa con ?
- Dạ, chưa!"
"Mới dìa/dzề hả nhóc?
- Dạ, con mới!"…
Cái tiếng "dạ" đó, không biết sao trong cảm giác nghe của một người Sài Gòn với một người Sài Gòn thấy nó "thương" lạ...dễ chịu mà gần gũi, nhẹ nhàng mà tình cảm lắm lắm. Cảm giác nó thật riêng so với những nơi khác. Nghe một tiếng "dạ" là biết ngay tên này là dân miền Nam cái đã rồi hẵng hay...
Một người miền khác, có thể là Bắc hoặc Trung, diễn tả một khoảng thời gian ngắn vài ngày thì nói:
"Từ bữa đó đến bữa nay", còn người Sài Gòn thì nói: "Hổm rày", "dạo này"…
Người khác nghe sẽ không hiểu, vì nói chi mà ngắn gọn ghê. (Lại phát hiện thêm một điều là người Sài Gòn hay dùng từ "ghê" phía sau câu nói để diễn tả một sắc thái tình cảm riêng.
Tiếng "ghê" đó chẳng hàm ý gì nhiều, nó mang ý nghĩa là "nhiều" là "lắm". Nói ''Nhỏ đó xinh ghê!", nghĩa là khen cô bé đó xinh lắm vậy. Lại so sánh từ "hổm nay" với "hổm rày" hay nghe ở các vùng quê Nam Bộ, cũng một ý nghĩa như nhau, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau. Nghe người Sài Gòn dùng một số từ "hổm rày, miết…" là người Sài Gòn bắt chước người miền sông nước vậy. Nhưng nghe vẫn không trái tai, không cảm thấy gượng, vì trong người Sài Gòn vẫn còn cái chất miền Nam chung mà.
Nghe một đứa con trai Sài Gòn nói về đứa bạn gái nào đó của mình xem… "Nhỏ đó dễ thương ghê!", "Nhỏ đó ngoan!"… Tiếng "nhỏ" mang ý nghĩa như tiếng "cái" của người Hà Nội. Người Sài Gòn gọi "nhỏ Thuý, nhỏ Lý, nhỏ Uyên" thì cũng như "cái Thuý, cái Uyên, cái Lý" của người Hà Nội thôi.
Nói một ai đó chậm chạp, người Sài Gòn kêu "Thằng đó làm gì mà cứ cà rề cà rề… nhìn phát bực!" Nghe cứ như là đùa, chẳng làm câu nói nặng nề lắm.
Một người lớn hơn gọi:
"Ê, nhóc lại nói nghe!"
Hay gọi người bán hàng rong:
"Ê, cho chén chè nhiều nhiều tiền ít coi!"…
"Ê" là tiếng Sài Gòn đó, coi gọi trổng không vậy mà chẳng có ý gì đâu, có thể nói đó là thói quen trong cách nói của người SàiGòn.
Mà người Sài Gòn cũng lạ, mua hàng gì đó, thường quên mất từ "bán", chỉ nói là:
"Cho chén chè, cho tô phở"…
"Cho" ở đây là mua đó nghen.
Nghe người Sài Gòn nói chuyện với nhau, thường bắt gặp thế này:
"Lấy cái tay ra coi!"
"Ngon làm thử coi!"
"Cho miếng coi!"
"Nói nghe coi!"…
"Làm thử" thì còn "coi" được, chứ "nói" thì làm sao mà "coi" cho được nè ? Vậy mà người Sài Gòn lại nói, từ "coi", cũng chỉ như là một từ đệm, dân Sài Gòn nói dzậy mà.
Ngồi mà nghe người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau thì quái lắm, lạ lắm, không ít người sẽ hỏi:
"Mấy từ đó nghĩa là gì dzậy ta ?"
– Mà "dzậy ta" cũng là một thứ "tiếng địa phương" của người Sài Gòn à.
Người Sài Gòn có thói quen hay nói:
"Sao kỳ dzậy ta?"
"Sao rồi ta?"
"Được hông ta?"…
Nghe như là hỏi chính mình vậy đó, mà...hổng phải dzậy đâu nghen, kiểu như là nửa hỏi người, nửa đùa đùa vậy mà.
Tiếng Sài Gòn là thế đó, nếu bạn giả giọng Sài Gòn nói chuyện, dù có giống cách mấy mà bỏ quên mấy tiếng đệm, mấy tiếng Sài Gòn riêng riêng này thì đúng là… "bạn hông biết gì hết chơn hết chọi!"
Mà giọng Sài Gòn đã thế, cách người Sài Gòn xưng hô, gọi nhau cũng có phần mang "màu sắc" riêng.
Người Sài Gòn có cái kiểu gọi "Mày" xưng "Tao" rất "ngọt". Một vài lần gặp nhau, nói chuyện ý hợp tâm đầu một cái là người Saigon mày tao liền. Nếu đúng là dân Sài Gòn, hiểu người Sài Gòn, yêu người Sài Gòn sẽ thấy cách xưng hô ấy chẳng những không có gì là thô mà còn rất ư là thân thiện và gần gũi.
Mày-tao là kiểu xưng hô hay thấy trong mối quan hệ bạn bè của người Sài Gòn. Cách xưng hô này thấy dàn trải từ đủ các mối quan hệ bạn bè; từ bạn học giữa mấy đứa nhóc chút xíu, cho đến mấy bác mấy anh lớn lớn tuổi.
Hổng biết cái máu dân Sài Gòn nó chảy mạnh quá hay sao mà thấy mấy cách gọi này nó... tự nhiên và dễ nói hơn là mấy từ như "cậu cậu - tớ tớ" của miền Bắc. Nói chuyện bạn bè với nhau, thân thiết mà gọi mấy tiếng mày mày tao tao thì nghe thật sướng, thật thoải mái tự nhiên, và khoai khoái làm sao ấy. Gọi thế thì mới thiệt là dân Sài Gòn.
Đấy là ngang hàng, ngang vai vế mà gọi nhau, chứ còn như đám nho nhỏ mà gặp người lớn tuổi hơn, đáng bậc cha, chú thì khác. Khi ấy "tụi nhỏ" sẽ gọi là chú, thím, cô, dì, hay bác và xưng "con" ngọt xớt. Có vẻ như người Sài Gòn "ưa" tiếng chú, thím, dì, cô hơn; cũng như đa phần dân miền Nam khác vậy mà. Mà có lẽ cách gọi này cũng còn tuỳ vào việc ước lượng tuổi của người đối diện.
Gặp một người phụ nữ mà mình nhắm chừng tuổi nhỏ hơn mẹ mình ở nhà thì:
“Dì ơi dì...cho con hỏi chút...!" -
Còn lớn hơn thì dĩ nhiên là "Bác ơi bác..." rồi.
Những tiếng mợ, thím, cậu,... cũng tuỳ vào vai vế và người đối diện mà gọi. Có người chẳng bà con thân thuộc gì, nhưng là bạn của ba mình, lại nhỏ tuổi hơn, thế là gọi là chú và vợ của chú đó cứ thế gọi luôn là thím.
Gọi thì gọi thế, còn xưng thì xưng "con" chứ không phải "cháu cháu" như một số vùng khác.
Cái tiếng "con" cất lên nó tạo cho người nghe cảm giác khoảng cách giữa mình với đứa nhỏ đang nói kia tự dưng… gần xịt lại. Nghe sao mà quen thuộc, và gần gũi đến lạ lùng. Tự dưng là thấy có cảm tình liền. Nói tiếp chuyện xưng hô, người Sài Gòn có kiểu gọi thế này :
Ông đó = Ổng
Bà đó = Bả
Dì đó = Dỉ
Anh đó = Ảnh
Chị đó = Chỉ
Cô đó = Cổ
Còn nữa:
Ở bên đó = Ở bển
Ở trong đó = Ở trỏng
Ở ngoài đó = Ở ngoải
Hôm đó = Hổm.
Nói chung, khi cần lược bỏ chữ "đó", người ta chuyển thanh ngang hoặc thanh huyền thành thanh hỏi. Không hiểu sao mà dấu hỏi tự nhiên cái trở nên giữ vai trò quan trọng... ngộ nghĩnh dzậy nữa. Nhưng mà kêu lên nghe hay hay đúng hông? Gọi vậy mới đúng là chất miền Nam - Sài Gòn á nghen. Người Sài Gòn cũng có thói quen gọi các người trong họ theo... số. Như anh Hai, chị Ba, thím Tư, cô Chín, dượng Bảy, mợ Năm... Mà nếu anh chị em họ hàng đông đông, sợ gọi cùng là chị Hai, anh Ba mà hổng biết nói về ai thì dzậy nè, thêm tên người đó vào.
Thành ra có cách gọi: Chị Hai Lý, chị Hai Uyên, anh Ba Long, anh Ba Hùng... Thêm nữa, nếu mà anh chị em cùng nhà thì tiếng "anh-chị-em" đôi khi được...giản lược mất luôn, trở thành:
"Hai ơi Hai, em nói nghe nè..." và "Gì dzạ Út ?"... Tôi thích cách gọi này, đâm ra ở nhà gọi Dì Út tôi chỉ là một tiếng Út gọn lỏn. Có chuyện nhờ là cứ "Út ơi...con nhờ chút!" hoặc với mấy chị tôi thì "Hai ơi Hai... em nói nghe nè!".
Cách gọi này của người Sài Gòn nhiều khi làm người miền khác nghe hơi... rối. Cách xưng hô của người Sài Gòn là vậy. Nghe là thấy đặc trưng của cả một mảnh đất miền Nam sông nước. Cứ thế, không sang trọng, điệu đà như giọng người dân đất Bắc, cũng chẳng trầm lắng, thanh thanh như tiếng Huế Kinh Thành, cái giọng Sài Gòn đi vào tai, vào lòng, vào cách cảm, và nỗi nhớ nhung của người Sài Gòn lẫn dân miền khác bằng sự ngọt ngào của sông nước miền Nam, bằng cái chân chất thật thà của truyền thống xa xưa, và bằng cả cái "chất Sài Gòn" chảy mạnh trong từng mạch máu người dân Sài Gòn.
Đi đâu, xa xa Sài Gòn, bỗng dưng nghe một tiếng "Dạ!" cùng những tiếng "hen, nghen" lại thấy đất Sài Gòn như đang hiện ra trước mắt với những nhớ thương... ❤
Người Viết: Quý Nguyễn
Nguồn sưu tập Fb
#AnNam
#TuDuyDotPha
Www.VietNamCongHoaPhapDinh.com
Www.hiepdinhparis.com
https://www.facebook.com/1516199995107461/posts/3156918587702252/?d=n
Don't use Chinese products
XÁC ĐỊNH QUAN ĐIỂM, LẬP TRƯỜNG
Tác giả : BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU Ngày đăng: 2020-06-30
Thực tế cho thấy Quốc gia nào theo Chủ nghĩa Cộng sản, thì nhân dân các nước đó bị cai trị bởi một chính sách ngu dân, độc tài, bóc lột, bất công, tham nhũng, nghèo đói. Còn hơn thế nữa, chủ nghĩa cộng sản cưỡng bức CON NGƯỜI thành SÚC VẬT, vì có trí óc, nhưng không được tự do tư tưởng; có tiếng nói, nhưng không được tự do phát biểu. Cộng Sản Việt Nam còn thêm cái tội bán nước, bởi vì kẻ nào dám công khai nói “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”, liền bị Công An bắt vào đồn tra tấn đánh đập.
Vì không chấp nhận chủ nghĩa man rợ ấy, tôi đã phải lìa bỏ xứ sở ra đi tìm tự do, thay vì ở lại để góp phần vào việc kiến thiết quê hương sau chiến tranh. Để chứng tỏ không phải là người tha phương cầu thực, tôi luôn luôn tìm đủ mọi cách kết hợp với người đồng tâm, đồng chí hướng, nhằm lật đổ chế độc độc tài toàn trị cộng sản.
“Đất Lành, Chim Đậu”. Hoa Kỳ tuy không là Quê Mẹ, nhưng đã cho tôi tự do để được sống xứng đáng với phẩm giá con người, nên Hoa Kỳ là quê hương thứ hai của tôi. Khi được quê hương thứ hai nhìn nhận làm công dân, tôi phải có trách nhiệm và bổn phận làm nghĩa vụ công dân.
Theo nhận định của tôi, đảng Dân Chủ không còn là đảng đối lập trong thể chế dân chủ. Đảng Dân Chủ hiện nay là đảng khủng bố để đưa đất nước xinh đẹp này trở thành vô chính phủ. Đường lối hành động của đảng Dân Chủ rập khuôn theo phương châm “Cứu Cánh Biện Minh Phương Tiện” của cộng sản, nghĩa là phi đạo đức, miễn là đạt được mục đích giành quyền thống trị.
Là một nạn nhân cộng sản có quá nhiều kinh nghiệm với những trò lừa bịp, đối trá, tôi nhận thấy rằng nếu đảng Dân Chủ lên cầm quyền đất nước này, thì nhân dân Hoa Kỳ cũng sẽ bị biến thành súc vật giống như số phận của người Việt Nam trong nước. Cho nên, tôi mạo muội dâng lời đề nghị với đồng hương Việt Nam Tự Do để thành lập Phong Trào Ủng hô Tổng thống Donald Trump, vì ông là lãnh tụ chủ trương dân giàu nước mạnh.
Với chủ trương “Đoàn Kết gây Sức Mạnh”, tôi sẵn sàng làm việc với tất cả các thành phần chính trị, tôn giáo, ngoại trừ Việt Cộng và tay sai.
Việt Cộng đã bán nước Việt Nam. Việt Cộng còn dùng tiền thuế của nhân dân Việt Nam để gửi tình báo, gián điệp ra hải ngoại nhằm tổ chức những phần tử làm tay sai cho chúng. Do đó, xin bà con phải hết sức đề cao cảnh giác trước âm mưu đánh phá của Việt Cộng và tay sai. Tôi xin nói rõ rằng Phong trào là một tập hợp của những người có nhân cách, không chấp nhận làm súc vật, nên cương quyết chống Việt Cộng trường kỳ, cho tới bao giờ chủ nghĩa cộng sản không còn trên QUÊ MẸ VIỆT NAM.
Sống trên đất nước tự do, quyền lựa chọn bầu cho đảng Cộng Hòa hay cho đảng Dân Chủ là hoàn toàn tùy thuộc vào quyết định của mỗi cá nhân. Nhưng tôi khẳng định rằng ngày nay ai bầu cho đảng Dân Chủ là chấp nhận xóa bỏ lịch sử lập quốc Hoa Kỳ và chấp nhận sự lãnh đạo của một tập đoàn chỉ biết quỳ xin trước hiểm họa của làn sóng đỏ Trung Cộng đang tràn tới Hoa Kỳ. Tôi đã già, thời gian tồn tại trên hành tinh này không bao nhiêu năm nữa, nhưng tôi hăng hái chiến đấu chống lại cộng sản, vì tôi nghĩ tới tương lai dòng họ Việt Nam.
Lời dạy của Tổ tiên:
“HÃY ĐEM ĐẠI NGHĨA ĐỂ THẮNG HUNG TÀN”.
Phong trào Ủng hộ Tổng thống Donald Trump là:
PHONG TRÀO VÌ ĐẠI NGHĨA.
Làm tại Thành phố Westminster, Tiểu bang California, Hoa Kỳ
Ngày 26 tháng 6 năm 2020.
Bằng Phong Đặng văn Âu
Telephone: 714 – 276 – 5600
----------
7 BÍ MẬT VỀ NGƯỜI VIỆT NAM CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT.
1 .Họ có thể tranh luận cãi vã , thậm chí đánh nhau đổ máu vì Bóng Đá Anh , chất lượng ôtô Hàn - Nhật , Iphone - Samsung . Nhưng khi Trung Quốc chiếm biển Đông , giết ngư dân Việt Nam thì không ai dám lên tiếng.
2. Họ có thể đứng xếp hàng cả đêm ngoài trời chỉ để mua IPhone , giầy dép thời trang mới về . Nhưng chỉ mấy giây đồng hồ đèn đỏ giao thông họ cũng không thể đợi .
3.Họ mẫn cảm , đau khổ , rơi nước mắt , thậm chí tự tử vì một bộ phim hoặc ngôi sao điện ảnh Hàn Quốc.v.v. Nhưng họ lại thờ ơ , vô cảm với những mảnh đời bất hạnh, khổ sở của đồng bào Việt Nam.
4.Họ có thể nổi giận kéo cả làng ra đốt xe , giết tên ăn trộm chó . Nhưng họ lại im lặng trước những kẻ trực tiếp gây ra cuộc đời họ nghèo nàn lạc hậu.
5.Họ luôn ca ngợi sự lãnh đạo tài tình của Đảng, sự phát triển kinh tế giáo dục của Việt Nam. Nhưng họ lại muốn sang các nước Tư Bản chủ nghĩa du học, định cư, xuất khẩu lao động.
6.Họ chửi nước Mỹ không có dân chủ , sắp sụp đổ, phân biệt chủng tộc. Nhưng họ và gia đình lại muốn tiếp cận nền giáo dục , hàng hóa của Mỹ bằng mọi giá.
7.Họ có thể quyên góp tiền bạc cho ngôi sao nước ngoài , sang tận Châu Phi làm từ thiện. Nhưng họ lại ngoảnh mặt làm ngơ với những đói khổ với chính đồng bào mình .
#Vietnam_Embassy
https://www.facebook.com/groups/toivasuquan/permalink/3026380500745140/
Kêu gọi hỗ trợ: sáng nay mình nhận được tin bạn Binh To ở Nhật (nhờ người báo cho mình) là fb bạn ấy đã bị disable giống như bạn Nương Nương
Nếu tiếp theo là FB mình bị hack hay report, thì mình cũng muốn nói rằng việc khủng bố này chỉ “giúp” tăng thêm sự đoàn kết của người Việt Nam ở nước ngoài, tăng thêm sự chán ghét thói tiêu cực, xách nhiễu, lạm thu, kiếm tiền phạm pháp của các ĐSQ - các cơ quan đại diện cho bộ mặt, cho quốc thế của Việt Nam ở nước ngoài. Tất cả những đồng tiền phạm pháp này, một đồng cũng không về ngân sách quốc gia, mà về những túi riêng cho những kẻ vinh thân phì gia bằng mồ hôi, nước mắt, xương máu người Việt Nam ở nước ngoài.
********************
Nội dung toàn văn như sau:
Cảnh sát Nhật đã bắt một người Việt Nam với tội danh đưa hối lộ tiền mặt 200.000 Yên (khoảng gần 2.000 USD) cho Lãnh sự quán Việt Nam tại Osaka để được cấp các giấy tờ cần thiết liên quan dến tư cách lưu trú.
Người bị bắt là nam, 55 tuổi sống tại Quận Nagata, thành phố Kobe. Theo thông tin từ phía cảnh sát thì trong khoảng tháng 1 đến tháng 2/2018, người đàn ông này được 2 người Việt Nam khác nhờ (chắc là làm dịch vụ nhỉ??) xin cấp các giấy tờ liên quan đến tình trạng hôn nhân tại Lãnh sự quán, và để xin cấp các giấy tờ đó người đàn ông này đã hối lộ lộ nhân viên lãnh sự 200.000 Yên.
Người đàn ông này đã nhận tội với cảnh sát "Tôi đã nghĩ là nếu hối lộ nhân viên lãnh sự thì họ sẽ cấp giấy tờ cho tôi".
Đối với nhân viên lãnh sự thì phía Nhật không thể khởi tố vì không có quy định khởi tố/ phạt công chức nước ngoài nhận hối lộ.
→ Tháng 12/ 2019 Lãnh sự quán Việt Nam tại Fukuoka bị đưa lên tivi ầm ầm vụ tương tự, bây giờ thì đến LSQ tại Osaka. Sắp tới đến lượt ai nhỉ?
Vụ hối lộ đại sứ quán ở Osaka 20man (tương đương 40 triệu VNĐ) để làm giấy liên quan đến việc kết hôn (báo đăng ngày 25/6/2020)
Link Youtube:
https://youtu.be/C_JtH5nM3uM
Link báo Yahoo:
https://news.yahoo.co.jp/articles/1bc3d31a101bbf6deb184623741cb59371e0c349
Link báo Kansai Tivi
https://www.fnn.jp/articles/-/56293
Vụ hối lộ đại sứ quán ở Osaka 14 man (tương đương 28 triệu VNĐ) để làm giấy tờ liên quan đến việc kết hôn (báo ngày 11/6/2020)
Link báo Nikkei:
https://r.nikkei.com/article/DGXMZO60239670R10C20A6000000?s=4
Liên quan đến việc dịch và post bài từ báo Nhật về việc cảnh sát Nhật bắt môi giới làm giấy tờ cho người Việt Nam hối lộ nhân viên Lãnh sự quán Việt Nam tại Osaka 200.000 JPY, 2 thành viên Binh To và Nương Nương đã post bài về vấn đề này (xem ảnh trong cômment). Sau khi post được 1 ngày thì dần dần 2 FB này bị "disable" và bài viết cũng như comment của 2 thành viên này cũng biến mất trên trang Tôi và Sứ Quán. Chuyện này không thể là ngẫu nhiên được. Mình post lại thông tin cho các bạn đọc.
https://www.facebook.com/groups/toivasuquan/permalink/3024405470942643/
Sau khi 2 bạn ở Nhật lần lượt đăng tút về vụ mới đây lãnh sự quán Việt Nam tại Nhật bị cảnh sát Nhật khui ra vụ việc phạm pháp lạm thu, cấp
********************
Cảnh sát Nhật đã bắt một người Việt Nam với tội danh đưa hối lộ tiền mặt 200.000 Yên (khoảng gần 2.000 USD) cho Lãnh sự quán Việt Nam tại Osaka để được cấp các giấy tờ cần thiết liên quan dến tư cách lưu trú.
Người bị bắt là nam, 55 tuổi sống tại Quận Nagata, thành phố Kobe. Theo thông tin từ phía cảnh sát thì trong khoảng tháng 1 đến tháng 2/2018, người đàn ông này được 2 người Việt Nam khác nhờ (chắc là làm dịch vụ nhỉ??) xin cấp các giấy tờ liên quan đến tình trạng hôn nhân tại Lãnh sự quán, và để xin cấp các giấy tờ đó người đàn ông này đã hối lộ lộ nhân viên lãnh sự 200.000 Yên.
Người đàn ông này đã nhận tội với cảnh sát "Tôi đã nghĩ là nếu hối lộ nhân viên lãnh sự thì họ sẽ cấp giấy tờ cho tôi".
Đối với nhân viên lãnh sự thì phía Nhật không thể khởi tố vì không có quy định khởi tố/ phạt công chức nước ngoài nhận hối lộ.
→ Tháng 12/ 2019 Lãnh sự quán Việt Nam tại Fukuoka bị đưa lên tivi ầm ầm vụ tương tự, bây giờ thì đến LSQ tại Osaka. Sắp tới đến lượt ai nhỉ?
Còn vụ nữa liên quan đến Lãnh sự quán VN tại Osaka (copy link của bạn khác) đăng trên Yahoo Japan ngày 11/6/2020
https://news.yahoo.co.jp/articles/407645b55411ebd766522abadb23e2cb281249e5
Bạn nào có thời gian dịch tiếp ghim lên đây cho bà con khắp nơi cùng đọc.
Bản tin trên đài truyền hình MBS ngày 25/6/2020
https://www.mbs.jp/news/sp/kansainews/20200625/GE00033623.shtml