Con trai không nói chuyện thanh xuân.
Ngày xưa tôi thường hay thắc mắc, sao nói về thanh xuân hầu hết người ta nói về tuổi xuân của người con gái thế, tôi không hiểu được...
Năm ấy 22 tuổi, tôi đi làm, thử việc lương chẳng được bao nhiêu, nhưng cũng không xin tiền bố mẹ nữa.
Có một tối, đóng tiền trọ hết cả rồi, sáng hôm sau đi làm vội chẳng kịp vay ai, tôi nhịn cơm sáng. Trưa đó đói quá, tiền trong ví chẳng đủ mua cái bánh mì.
Bạn gái cũ đến giờ hỏi tôi ăn gì trưa nay, tôi bảo ra hàng ăn, cơm thịt kho tàu, dưa chua canh rau muống ngon như nhà làm,... không quên cười hehe.
Em gọi, nhưng tôi bảo ồn quá không nghe nổi, thực ra lúc đó đói hoa mắt tay run, chẳng muốn nói chuyện, sợ em thấy giọng tôi khác.
Lúc ấy tôi xuống sảnh tòa nhà ngồi ghế, hết giờ cơm thì về văn phòng rót nước ấm ngồi uống, vì sợ mọi người thấy không đi ăn cơm sẽ hỏi.
Tối hôm đó tôi sang nhà bạn vay ít tiền mua mì gói, đợi sang tuần có lương rồi trả. Tháng đó tôi không gặp bạn gái lần nào dù cách có vài cây số, nhà gọi điện hỏi dạo này thế nào, tôi bảo ổn, con vẫn đang cố, bố mẹ ở nhà giữ sức khỏe...
Tôi không quên được ngày hôm đó, bất kể thằng con trai nào có một hôm nào như thế, cũng sẽ không thể quên được, không thể quên được.
Thanh xuân của con trai có gì?
Tôi không chắc tất cả giống nhau.
Bác trai cả trong nhà tôi mất sớm, hai anh họ tôi lưu lạc đất khách kiếm đồng tiền nuôi thân nuôi mẹ, gần ba mươi tuổi lẻ mới về lại quê hương dựng nhà.
Bạn tôi yêu một cô hot girl hồi cấp 3, năm nhất năm hai cô ấy bỏ, sau này bạn không yêu ai được ra hồn, cái nghèo đeo bám làm bạn cắm đầu học cắm đầu kiếm tiền, bạn mới lấy vợ xây nhà thôi, nhưng cũng nợ. Bạn bảo làm ra tiền mà cũng có được tiêu đâu.
Cô em tôi quen chia tay đứa bạn trai hồi đầu năm, thằng nhóc không đủ can đảm tiếp tục được, nó bảo vì yêu xa, vì nó không cha không mẹ, sợ không đem lại hạnh phúc cho em...
Hôm trước tôi có gặp cô em đồng nghiệp cũ.
Trò chuyện một lúc em bảo, em thấy con trai tuổi các anh khổ. 25 tuổi bọn em chỉ cần một công việc vừa vừa, có thời gian chăm sóc bản thân là được, mấy năm nữa lấy chồng cũng xong.
Còn bọn anh tầm này thì phải lo nhà cửa xe cộ rồi, con gái không tiền cũng được, trai không tiền không sự nghiệp thì chẳng ai chơi với.
Yêu thì em thấy người ta toàn đặt ra tiêu chuẩn đàn ông phải trưởng thành hiểu chuyện, biết yêu chiều bạn gái, mới mong giữ được người yêu, trong khi cuộc sống bình thường cũng mệt lắm rồi.
Tôi cười cảm ơn cô gái hiểu chuyện, trả lời là anh thấy cũng bình thường, chắc tại bọn anh quen rồi. Gái trai ai cũng có cái khổ thôi...
Ai mà chẳng có thanh xuân, chẳng có một thời trẻ. Có điều con trai không thích nói về thanh xuân lắm, có thể vì họ vốn chẳng cần, chẳng thích nhắc đến, đó không phải phong cách của con trai.
Thanh xuân của vài đứa con trai gói gọn trong một vài cái "Không" thế này:
Khó khăn không dám nói với gia đình vì sợ bố mẹ lo, không tiền không dám yêu vì sợ làm người ta khổ, mệt mỏi không kêu vì sợ BỊ chê yếu đuối, thất bại không an phận, vì sau này ai lo...
Viết xong bài này tôi cũng chỉ cười xấu hổ, vì những người đàn ông tôi vừa kể trong bài là có thật, và đúng là họ chẳng bao giờ kể lể ra ngoài là tuổi trẻ, thanh xuân của họ thế nào thật...
Nếu có một người con trai nào mà kêu khổ quá với bạn, chắc hẳn bạn phải là người thân thuộc với hắn lắm...
Con trai không nói chuyện thanh xuân...