وجودك بجانبي، ماهو إلاّ بمثابة حارسٌ ليليّ بجواري. تضيء اللّيل بِقبلة، وتطفئ النار المتأججٌ بلمسة، وفي ذلك سرّ جميلَ.
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Türkiye
seen from United States

seen from United States
seen from Italy
seen from China
seen from Yemen
seen from Italy

seen from Malaysia
seen from China

seen from Kazakhstan

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Russia
seen from China
seen from United States

seen from Malaysia
وجودك بجانبي، ماهو إلاّ بمثابة حارسٌ ليليّ بجواري. تضيء اللّيل بِقبلة، وتطفئ النار المتأججٌ بلمسة، وفي ذلك سرّ جميلَ.
I'm sexi but corny pls give me attention pls 😔
١٨ يوم من غير ماعرف عنه حاجة و اما شوفته صدفة في الجامعة تجنبت السلام و بعدت و اتمنى اني انسى في يوم من الايام
Dear future boyfriend,
I love midnight talks a lot.Sing to me your favorite songs and stay awake with me till we both wanna sleep and run out of stories to tell. Im willing to listen. 😊
Anh thương yêu Dạo này anh có còn đau buồn nhiều ? Có còn băn khoăn về những điều chưa hiểu ? Có đi khắp bốn phương trời để chạy trốn cô liêu ?
Em đã định sẽ viết thư cho anh vào một ngày tâm trạng tốt. Nhưng thật lòng thì lúc này em đang không ổn. Em đã suy nghĩ về nó mấy hôm nay vì đây cũng là lần đầu em viết cho anh những dòng thư này. Tưởng tượng một sớm bình minh dậy đón nắng vàng, vừa viết cho anh vừa ăn sáng. Nhưng mọi chuyện không như mình mong muốn cũng là lẽ thường tình rồi, anh nhỉ. Lúc này anh đang ở đâu thế, chéri?
Không giờ ngày 31 tháng 1 năm 2018. Cửa sổ đóng kín buông rèm nên em cũng không biết mặt trăng có đang mỉm cười hay không. Gió đã ngưng ồn ào nhưng em lại cứ nghe thấy tiếng mưa ảo. Trời không mưa anh ạ, vậy tiếng mưa đó phát ra từ nơi nào? Liệu có phải là bên trong trái tim trống rỗng này không? Hanoi những ngày đầu xuân này rét buốt. Khiến vết sẹo trên tay em đau và ngứa lắm anh à. Đến mức em chỉ biết cào cấu nó, nhưng không có nghĩa là em ghét bỏ. Thực ra em còn muốn…mà thôi. Cái lạnh thấm sâu này còn gây cho em một vấn đề nữa. Đó là tay em, nó lạnh như băng. Tay em lạnh lắm ấy, có phải vì ẩn sâu trong em là một con người máu lạnh? Chéri, anh có vì thế mà xa lánh?
Lại sắp đến Tết rồi. Vậy là nhìn lại phía sau…một năm qua của em thật sự quá nhanh và vất vả. Sau một năm trốn tránh thực tại bằng cách ở cạnh nỗi đau, em bị công việc nhấn chìm và tước đoạt toàn bộ thời gian. Em không than vãn, vì đây là con đường mà em đã chọn nên sẽ không hối hận, nhưng anh hãy lắng nghe em, một chút thôi.
Có lẽ nếu Ly không quá nghiêm khắc và khắt khe với em như thế, em nghĩ bản thân mình sẽ còn làm tốt hơn bây giờ, tốt hơn nhiều. Không ai có thể hoàn thành tốt công việc một cách hoàn hảo khi lúc nào cũng áp lực và mệt mỏi cả. Anh đã bao giờ trải qua cảm giác, khi chấp nhận vì một người mà hy sinh tuổi thanh xuân, chấp nhận dốc hết sức lực cho một công việc mình không hề thích, nhưng xuất phát từ tâm nên làm tốt nó đến nỗi mọi người nhìn vào đều nói mình giỏi, trong khi mình mệt mỏi, mệt mỏi vô cùng, nhưng vẫn chấp nhận chịu đựng mọi cơn thịnh nộ của người đó, chấp nhận hết lần này đến lần khác để cho người đó làm tổn thương mình, nhưng cuối cùng, người đó, vẫn không hoàn toàn tin tưởng mình. Anh đã từng chưa? Em nghĩ rằng giữa con người và con người với nhau, có những góc khuất, không cần hiểu cũng được, nhưng nếu không có lòng tin, chắc chắn sẽ không bền vững. Ly nói rằng không ai có thể hiểu chị ấy. Em cũng khẳng định luôn không tồn tại một ai có thể hiểu được mình. Nhưng em tin Ly, em hiểu bản chất chị là một người quá mức tốt đẹp. Nhưng chị ấy có tin vào tình yêu em dành cho chị ấy hay không? Nếu không thương chị, sao một đứa giữ lời như em lại kiên định nói rằng cái gì cũng có giới hạn của nó nhưng sức chịu đựng của em với chị là vô hạn?
Vào những lúc buồn vì Ly như thế này, em chỉ biết nhớ về những lúc chị ấy đối xử tốt với mình, chăm lo cho mình từng chút từng chút. Nhớ về những bất hạnh đắng cay dày vò chị hơn ba mươi năm qua đã biến chị thành một con người hay cau gắt không còn niềm tin và hạnh phúc. Ôi…nghĩ đến việc chị đã ngoài 40, em muốn khóc quá chéri à. Cái vẻ đẹp bất cần và kiêu hãnh ấy đã làm em quên mất chị đã già. Hơn nửa đời người rồi, sao chị còn vất vả quá. Ôi Ly…chị có biết là mỗi ngày em đều nguyện cầu cho chị được hạnh phúc? Chị có biết là nhìn chị mệt mỏi và cô độc, có những lúc bé nhỏ đến đáng thương, em cảm thấy căm phẫn cuộc đời này và đó chính là động lực thôi thúc em không ngừng nỗ lực không? Trên đời này, còn ngôn từ nào mãnh liệt hơn cả chữ “thương” không vậy?
Xin lỗi chéri, những tâm sự này khiến thư gửi anh như gửi nhầm địa chỉ. Nhưng mong anh thấu hiểu, suốt một năm qua thời gian của em bó buộc bên Ly và công việc. Hết. Nhưng em vẫn còn nhiều điều muốn chia sẻ với anh. Nếu anh còn quan tâm đến em vậy hãy đọc tiếp, em vẫn đang kể.
Viết có bấy nhiêu mà nhìn đồng hồ giờ đã gần một rưỡi sáng. Trà đã nguội. Nhưng vẫn rất ngon. Dạo gần đây tầm giờ này em hay pha cho mình cùng một loại trà. Em đặt tên nó là Chiếc hôn đầu tiên. Chiếc hôn đầu tiên được tạo nên bởi hương vị dịu dàng của trà táo xanh, caramel, mật mong và hoa nhài. Em vẫn thấy thành phần chưa thực sự hoàn hảo, nhưng vị của nó đúng thật là ngây ngô, ngọt ngào và thanh khiết.
Hôm nọ em đi sinh nhật HUB, muốn nghe Nam hát là chính nhưng một phần là muốn xem mặt Sachiko. Thế mà Nam chẳng hát bài nào, giữa Sachiko với bà phù thủy cũng không xảy ra gì cả, nhưng trước mặt em em thấy con nhỏ lén liếc anh rể tương lai mấy lần. Thật xấc xược! Hôm đó cũng không có tâm trạng nghe nhạc vì U23 Việt Nam thua, nhưng cũng thú vị. Đó mới là thế giới mà em muốn thuộc về, nơi tụ tập những con người có màu sắc và cái chất riêng. Ừ thì vẫn như mọi khi đi chơi, em lại được người ta khen ngầu, chất. Nhiều con mắt đổ dồn vào mình, người bấm máy tác nghiệp, thậm chí có cô bạn còn phải dàn cảnh để chụp trộm em nhưng bị em phát hiện nên em cũng nhìn thẳng vào ống kính. Anh biết không, em thật sự rất thích lúc mình là Đỏ. Đẹp, điên, bí ẩn, bất cần, và cô độc. Đến mức bà phù thủy kiêu ngạo xứ nghệ thuật từ trước tới nay lần đầu tiên nói rằng trông em chất. Vậy là sự tồn tại của Đỏ đã được công nhận. Em lúc này là Đỏ thật rồi. Khi lá rụng hết, bỉ ngạn cuối cùng cũng nở hoa.
Nhưng em trống rỗng. Thật nực cười, một kẻ không biết hạnh phúc là gì như em thì hứa hẹn sẽ đem lại hạnh phúc cho ai!? Em, đã luôn không thực sự vui vẻ. Hôm ấy bà phù thủy cũng hỏi rằng em không thích nơi này à. Em có chứ, nhưng em không sao cười được. Anh, em đã luôn đơn độc và lạc lõng. Dù có đi bên ai, đến bất kì nơi nào, em vẫn cảm thấy bản thân mình trơ trọi. Em tách biệt đến nỗi người ở cạnh cũng cảm thấy xa vời. Em mất đi một thứ quan trọng nhưng lại không tìm nó. Mỗi ngày em đều gượng ép bản thân mình thức dậy, mỗi bước tiến về phía trước đều cảm thấy như đám tro tàn dẫm dưới gót chân. Em rầu rĩ nhìn mặt đất thay vì mỉm cười ngước lên ngắm bầu trời. Rất nhiều lần nước mắt vô cớ tuôn rơi. Em thấy lồng ngực giá buốt như bên trong là một dòng sông hiu quạnh, còn cơ thể mình thì mục rữa.
Em đã qua cái tuổi trẻ bi quan, mà ngược lại, em giã cỗi nhìn thấu cái sự đời một cách trần trụi mà tuyệt vọng. Em có một câu chuyện không thể kể sự thật cho bất kì ai. Và vẫn đang phải trải qua nó, từng chút từng chụt nhìn bức tường dối trá này sụp đổ. Anh thương yêu, một đứa sinh ra và lớn lên trong bi kịch như em, liệu cuộc đời này có phải một sai lầm? Liệu việc tiếp tục sống là đúng? Em đã luôn tồn tại vì người khác, vậy đến khi em làm điều mình thích để sống cho chính mình, đấy có gọi là ích kỉ không? Em chăm sóc người mình yêu thương nhưng mạng sống của mình lại không trân trọng, điều đó có nực cười? Khi em là một Em khác và nhìn bản thân mình, em còn không thể hiểu. Thật đau thương…
Em giờ rất thích uống rượu, hút thuốc nhiều hơn, nhưng tạm dừng chất kích thích vì không có người để cùng em điên cuồng. Mấy hôm nay em thèm cảm giác chuếnh choáng say quá, nhưng chưa bao giờ thử ngồi uống rượu một mình. Có lẽ sắp tới em nên thử. Chắc sẽ rất thú vị. Có lẽ sẽ ngồi uống ở bến bờ cô độc.
Anh thương yêu, liệu anh có thể hứa với em một điều? Khi duyên phận đưa anh đến bên em, xin hãy ôm lấy em vỗ về bằng vòng tay ấm áp an toàn và cho em cảm giác bình yên mà em đã luôn tìm kiếm. Xin hãy nói những lời yêu thương bằng giọng nói chân thành. Hãy nói yêu em. Dù cho là nói dối. Thì chỉ cần anh lừa dối em đến hết cuộc đời…
Woke up around 2:30am from a dream and now I can't go back to sleep :(
Oh CAN he, now…?
4:01am