Lúc này, tôi thực sự rối trí. Tôi nên viết đơn ly hôn để tự giải thoát hay cố chờ anh thêm bốn năm nữa. Nhưng liệu rằng bốn năm có giúp anh bỏ được ma túy hay “40 năm tao cũng không bỏ được” như lời anh nói?
Học hết phổ thông nhưng gia đình không có điều kiện nên tôi đành phải ngậm ngùi từ bỏ giấc mơ giảng đường và xin vào làm nhân viên phục vụ cho một nhà hàng.
Anh - một chàng trai Hà Nội hào hoa, lãng tử lạc vào xứ Huế. Giống như tôi, anh cũng là một nhân viên chạy bàn. Lần đầu tiên gặp nhau, tôi đã bị anh hớp hồn bởi cái vẻ ngoài điển trai và giọng nói miền Bắc là lạ, ấm áp.
Quen và yêu nhau được 2 tháng, anh thú nhận với tôi rằng anh bị nghiện và trốn vào đây vì sợ công an bắt đi cải tạo. Qua phim ảnh, tôi cũng đã có những hiểu biết cần thiết về nghiện ma túy nhưng tôi tin rằng với tình yêu của mình, tôi sẽ giúp anh cai nghiện.
Một tháng sau, anh ngỏ lời cầu hôn và có ý định đưa tôi về bắc sinh sống khi tình hình đã tạm yên ổn. Lúc đó, tôi thực sự ngỡ ngàng, tôi hoang mang, không biết mình nên quyết định thế nào khi nghĩ đến viễn cảnh sống với anh chồng nghiện, rồi gia cảnh bần hàn hiện tại. Nhưng cuối cùng… tôi cũng gật đầu đồng ý.
Tôi bước lên xe để về chốn phồn hoa, bỏ lại sau lưng làng quê nghèo khó. Gánh nặng gia đình đè lên đôi vai gầy của mẹ khi ba đứa em tôi đang còn tuổi ăn học mà cha tôi lại nát rượu. Song, ai cũng mừng vì tôi đã được ấm thân (không ai biết rằng chồng tôi là một kẻ nghiện).
Sau ngày cưới, tôi đã nhỏ nhẹ khuyên nhủ anh hãy nghĩ đến tôi, nghĩ đến tương lai mà từ bỏ con đường nghiện ngập. Anh trấn an tôi bằng những lời đường mật, đầy yêu thương và hứa hẹn sẽ cai nghiện.
Thế nhưng, bao nhiêu tiền bạc, của nả riêng của hai vợ chồng đều bị anh nướng vào làn khói trắng. Ngay cả đôi nhẫn cưới anh cũng cho vào tiệm cam do. Sau một hồi gặng hỏi, bố mẹ chồng tôi đành phải ra chuộc về.
Hai tháng sau ngày cưới, khi tôi mang thai đứa con đầu lòng cũng là lúc công an ập vào nhà bắt anh đi cai nghiện. Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Nghĩ đến chồng, nghĩ đến thời hạn cải tạo 2 năm, nghĩ đến tương lai, tôi suy sụp hẳn.
Rồi cũng đến ngày tôi hạ sinh cho anh một bé trai. Bố mẹ chồng tôi mừng lắm, bà con lối xóm nói là chồng tôi có phúc, đi cải tạo mà vẫn có một “cục vàng”.
Có con, tôi như được an ủi phần nào. Thỉnh thoảng, cả gia đình lại thuê một chuyến xe vào trại thăm anh. Những giây phút gặp nhau ít ỏi, tôi đã không quên dặn dò anh cải tạo tốt để về với mẹ con tôi. Anh chỉ ậm ừ. Tôi tin rằng, nhìn thấy con, anh sẽ có thêm động lực để cai nghiện…
Theo xaluan.com