Tôi dùng tiêu đề với chữ thường, bởi vì nó là 1 điều cũng bình thường với bao người , chì vì là tôi ghi nó ra đây.
*2 tuần trước* : Tôi nhận thông tin công ty mình dẹp, CEO và quản lý(sếp) công ty tôi mấp mé vấn đề này như là xi nhan. Rồi, như 1 miễng film vừa tráng, hình ảnh dần rõ nét hơn qua từng ngày: rằng tôi cùng với sếp đang đừng trước một ngã rẽ tưởng tượng. Tôi không chắc về điều gì nhưng sếp auto co sẵn backup cho chúng tôi, không bị mất công việc. Tôi dự định tháng 11 dọn ra trọ ở ghép, nhưng ngày 28/10, tôi quyết định rời khỏi cái hộp an toàn của mình trước ngày 1/11 vì thẻ xe theo tháng của tôi đã khóa, nó báo hiệu nhiều rủi ro.
Tôi đi training ở công ty mới, sau khi nộp CV và phỏng vấn đơn giản là đậu. Cho đến hôm qua, tôi đã đi xem 5 phòng trọ sau khoảng 40 contact chat trên FB, hẳn là tôi rất khổ sở nếu không có FB, để chuẩn bị chỗ đáp mới, cho 1 vị trí công việc mới, ở thời điểm VN sau lần chống dịch thứ 4 bão tố. Tôi chọn căn phòng đầu tiên trong list xem phòng.
Phần vì "tấm ảnh cục diện vấn đề" dần dần rõ ràng cũng là dần về cuối tháng, phần vì tôi phân vân xen lẫn lo lắng, công việc, khách hàng cùng với những cuộc gặp mặt đến hẹn (tân gia, sinh nhật, họp, thanh lý đồ thay cho sệp) ... và những chuyện nhỏ nhặt mới mẻ khác.
Vì tôi có khả năng multi-task thế nên cảm giác mọi thứ cứ thường đến dồn dập theo combo ? Tôi tự hỏi.
Phân vân: tôi tự hỏi liệu là 1 tín hiệu từ vũ trụ rằng tôi nên chuyển hướng hay không? Nếu ở lại ngành nghề cũ, tôi nên đi theo sệp cũ hay là sếp mới?
Công việc & khách hàng bỗng bộn bề khó khăn để giải quyết, vấn đề đơn giản bình thường bỗng phức tạp sau khi CEO bị sa thải vì có hành vi "đi đêm" bị tổng bắt được. Mặc dù việc khách hàng mắc kẹt chẳng hề liên quan và tôi lại là người ở giữa mớ bòng bong này.
Lo lắng: Mặc dù cùng ngành nghề mà tôi có hiểu biết nhưng là vị trí mới, KPI thử thách hơn và cũng mới mẻ, đồng nghiệp mới, môi trường mới và tôi không ướm trước được liệu mình với "đôi giày đẹp mới" này sẽ thế nào?
Thế rồi tôi được bạn đồng nghiệp khuyên rằng: tới đó, vô làm rồi mới tính được! Nghĩ trước, có rất nhiều biến số, nghĩ không ra đâu.
Phải, tôi xem trên mạng rồi phải lòng 1 đôi giày nào đó, tôi chọn size theo bảng hướng dẫn của shop thì cũng nhiều khả năng là 1 đôi giày đi không phù hợp: nó có thể không vừa chân, đi vào không đẹp dáng, hoặc ... nó có thể đẹp đến mức tôi chẳng có bộ đồ nào mặc với nó.
Còn đồi mặt với nỗi sợ, tôi chọn nhìn thằng và chiến đấu vì tôi đánh giá cao nỗi sợ. Có thể tôi đã đặt kỳ vọng. Nhưng những thứ tôi muốn thì nằm ở ngoài vùng an toàn, thế thì tôi sợ là đúng logic. Tôi biến nó thành 1 trải nghiệm mới - thế là đủ.
Như vậy vào tháng 11 tôi có: nơi ở mới, công việc mới, nhiệm vụ mới, bạn trọ mới, sếp mới, đồng nghiệp mới và quan trọng là một tôi mới. Dù thật lòng tôi chưa sẵn sàng cho một.bản.thân.mới nhưng khi type ra đây, tôi bỗng thấy mình đang được đặt vào tư thế đó rồi, That's OK! Chiến thôi!
Tôi tin bản thân mình! Tôi đang học điều đó.
Tôi biết cách đối phó với sự kỳ vọng! Tôi đang học điều đó.
Tôi biết ơn bản thân và vũ trụ. Tôi đang trưởng thành nha! ^^
Cuối bài viết, bởi vì tôi muốn ai đó nếu đọc tới đây, thì tôi sẽ muốn tặng họ gì đó, hãy nghe bài hát đính kèm nhé! Hoặc người nhận món quà đó cũng chính là tôi luôn.