"Đáng giá hay không, trong lòng mỗi người tự biết. Oan có đầu nợ có chủ, liên lụy đến người vô tội, không đáng để khen hay. Có một số người, một số việc, nếu có thể cứu mà không cứu, có thể làm mà không làm, cả đời đều sẽ có tâm ma, còn người khác có biết hay không, đó là chuyện của người khác." - Chương 5
[Không bàn chuyện người, không bàn chuyện đời, không bàn chuyện phim, chỉ bàn chuyện mình. Chỉ là sống trên đời này không thể dựa vào ai cả, chỉ có dựa vào chính mình. Dù bất kỳ ai đã hy sinh cho bạn những gì, thì đến lúc nào đó, không phải lúc này thì cũng là lúc khác, sẽ tiện miệng kể ra, dù không phải dạng kể công, đòi bạn báo đáp gì nhưng đó cũng sẽ là một dạng áp lực không thể thở nổi, vì vậy, dù ít dù nhiều, sau một trận ốm này, mình lại càng không dám than thở kể lể với một ai, một đồng người cho mình, dù đối với họ không đáng gì nhưng đối với mình đó lại là một ân huệ vô hình mà cả đời đều muốn báo đáp lại. Do đó, mà từ giờ đây, dù đau ốm nghèo đói khổ sở cũng chỉ có thể một mình chịu đựng, cố gắng vượt qua, bởi lẽ không một ai có thể cho bạn cảm giác an toàn, ngoại trừ chính bản thân. - "Đó không phải là thứ người khác có thể đem lại được, nếu lúc nào nó cũng có thể bị tước mất, thì sao còn gọi là cảm giác an toàn." - Chương 6.] .
"Thẩm Kiều hành xử thiện ý, nhưng từ xưa tới nay cũng chưa từng suy nghĩ cần người khác cũng phải dùng tâm tư thiện chí mà hồi đáp lại nguyên vẹn, bởi vì với hắn, không cần người đó có đáp lại hay không, cũng đều không ảnh hưởng đến con đường của hắn. Hắn cảm thấy nên làm như vậy, thì cứ làm, người khác có hiểu có lý giải hay không, có biết có thấy hay không, chế giễu hay cười nhạo, đều không có quan hệ gì với hắn." - Chương 46.
[Con người có thể chia làm thiện và ác, nhưng cũng có những người không thể nào dùng một ranh giới rõ ràng để phân loại họ về phía bên nào. Một Thẩm Kiều này, trong tâm luôn mang theo một tia thiện ý, dùng tấm lòng thiện lương đối đãi với tất cả mọi người, dù có thể không nhận lại được hồi đáp tương tự, có khi còn bị tính kế làm hại, nhưng đạo tâm này chưa một lần bị tổn hại. Chúng ta vẫn luôn để ý cái nhìn của thế nhân, nhưng mình thật sự cảm phục Thẩm đạo trưởng, dùng thiện ý để đối nhân xử thế nhưng chưa từng mềm lòng đối với người làm chuyện ác, đã làm chuyện ác tất phải trả giá.] .
"Hắn nguyện ý đối với người ta dùng thiện ý trả giá, cũng chưa từng để ý chính mình có được bao nhiêu, mất đi bao nhiêu. Nhưng khi người ta cũng đồng dạng dùng thiện ý hồi đáp, thậm chí vì hắn mà chết, hắn lại cảm thấy chính mình không thể hồi báo được mà khó chịu hơn." - Chương 50.
[Thiên đạo này, trời đất này, thế gian này - "Đạo trong lòng, dù có ngàn vạn người, ta vẫn tới." - Chương 84. Không kể người khác nghĩ gì, không nguyện người khác hồi đáp, chỉ cần không hổ thẹn với lòng, đạo tâm vẫn giữ, vẫn là đủ rồi. Mỗi lần nói chữ "đủ rồi" là mình nghĩ bản thân gần tới với cảnh giới cao nhất của Phật rồi. Mấy ai biết như thế nào là đủ rồi, mấy ai thỏa mãn với chừng đó của bản thân, chỉ khi nào không cầu không dục không hy vọng, tự bản thân có thể thấy đủ rồi, không quan ngại người đời, đó mới là đủ rồi.] . Thật sự thật sự thật sự phải nói rất thích rất thích rất thích Thẩm Kiều, truyện dài nhưng không ngán, có những thứ trên đời này đều hiểu, đều biết nhưng để thực hiện được thì rất khó. Thẩm Kiều nói được làm được, cầm lên được buông xuống được, mặc kệ thiên hạ đàm tiếu, chuyện mình mình làm, chuyện người kệ người. Yến Vô Sư cũng vậy, ngông cuồng tự đại vô sỉ, cũng chuyện mình mình làm, thiên hạ mặc kệ. Chỉ là tam quan của mỗi người mỗi khác, đối với Thẩm Kiều là nhân chi sơ tính bản thiện, nhưng với Yến Vô Sư lại là nhân chi sơ tính bản ác, như thế nào cũng được, quan điểm của mỗi người tự mỗi người rồi sẽ có tính toán của riêng mình. - Thị phi thị phi, hữu nhĩ cộng phi, biệt vô tại ý.















