S68-43475 by Apollo Image Gallery https://flic.kr/p/2gwZhz2

seen from Netherlands
seen from Japan

seen from Georgia
seen from Russia

seen from United States
seen from Netherlands

seen from Australia

seen from Netherlands
seen from China
seen from China
seen from United States
seen from United States

seen from Mexico
seen from China
seen from China
seen from United States
seen from China

seen from United States
seen from United States
seen from United States
S68-43475 by Apollo Image Gallery https://flic.kr/p/2gwZhz2
S68-40395 by Apollo Image Gallery https://flic.kr/p/2gwZhxt
New @kickstarter project is live. A new design for #projectapollo featuring the #lunarrovingvehicle and reprints of #apollo11 - See bio link #screenprinting http://chopshopstore.com/glis2 https://www.instagram.com/p/CkmATrfOsE2/?igshid=NGJjMDIxMWI=
S-II, the second stage of the Saturn V moon rocket. Built by North American Aviation in Seal Beach, California. Propellant: LH2 (liquid hydrogen) and LOX (liquid oxygen). Thrust: 1 million lb.
S-IC, the first stage of the Saturn V moon rocket. Propellant: RP-1 (rocket-grade kerosene) and LOX (liquid oxygen). Thrust: 7.5 million lbs. Boeing built these stages at a NASA-owned factory in New Orleans.
I had the good fortune to meet and converse with astronaut Michael Collins, Lunar Module Pilot of Apollo 11, at NASM in 2009. A true gentleman, witty and engaging, humble and so intelligent, he signed my copy of his autobiography and discussed my doctoral dissertation with me. I will cherish the memory always. Godspeed, Sir. #michaelcollins #projectapollo #astronaut #lunarorbitrendezvous #lmp https://www.instagram.com/p/COOiIvrno7l/?igshid=r4vdtq6l8h75
Coming in August! #poprockmusic #indierockmusic #projectapollo #apollo50th #lunarlanding #conspiracytheories #nasa #neilarmstrong #apollo11 #astronauts #vídeo #videorelease #outerspace #wewenttothemoon #barryalexanderking #lunarlanding (at Lost in Space) https://www.instagram.com/p/CB_K3WiKOpC/?igshid=tdfzxft44rj
source(s): project apollo archive đây là hai tấm ảnh yêu thích của tớ trong Project Apollo Archive, làm tớ nhớ đến tuần trước, lúc chạy xe ngoài đường đã thấy Mặt Trăng rất là tròn và to. thật tuyệt khi ở đây, tớ có thể nhìn thấy trăng và sao rất rõ vì chẳng có tòa nhà cao tầng nào xung quanh che mất tầm nhìn cả. nhà cửa thấp lè tè thật ra cũng có hay của nó.
Mặt Trăng lúc nào cũng đem lại cho tớ cái cảm giác buồn bã cô đơn. cái thứ ánh sáng bàng bạc soi khắp mọi nơi mà không của riêng ai, nên dù chúng ta có nắm lấy được một chút thì cũng chẳng để lại cảm xúc gì đặc biệt.
cũng chẳng có âm thanh nào tồn tại ở đấy cả, nên cho dù có bất cứ điều gì xảy ra, dù tốt hay xấu, dù to hay nhỏ, thì mọi thứ cũng chỉ đều diễn ra trong thinh lặng.
trong tâm tưởng của tớ, Mặt Trăng lúc nào cũng ngắm nhìn Trái Đất, một tinh cầu đủ màu sắc trải qua ngày và đêm trong khi chính nó lúc nào cũng chìm trong bóng tối. bầu trời nơi ấy lúc nào cũng màu đen. Trái Đất có trở nên phì nhiêu và phong phú hơn sau ngần ấy năm thì Mặt Trăng vẫn cứ khô cằn như vậy.
bởi thế nên khi ngắm nhìn Mặt Trăng, tớ luôn tưởng tượng rằng, ở một nơi xa xôi, Mặt Trăng thực chất là đang đứng yên, khắc khoải chờ mong có một lần Trái Đất sẽ dừng lại và để mắt đến một lần, cầu xin Trái Đất chia sẻ với mình một chút sức sống.
“tớ đã cho đi. tớ đã mang đến ánh sáng và thủy triều cho cậu. đổi lại, cậu có thể nào hãy san sẻ một chút sức sống với tớ được không? xin cậu.”
nhưng thực tế là, Trái Đất sẽ chẳng bao giờ mảy may. Trái Đất sẽ chẳng bao giờ đáp lại lời thỉnh cầu ấy.
“bởi vì sự cho đi của cậu là tự nguyện và không phải thiết yếu. bởi vì người ta vẫn sống tốt khi không có sự cho đi của cậu. vậy nên cậu nghĩ rằng mình đang cho đi nhưng thật ra không phải là cho đi. bởi vì cậu không cho đi nên cũng chẳng có gì để người ta phải đáp lại. đó chỉ là một kiểu tình cảm đơn phương vô vọng mà thôi.”
và rồi, cứ mỗi năm, Mặt Trăng sẽ cách xa Trái Đất thêm 3.8cm và quay chậm dần đi. thế không phải là một câu chuyện buồn lắm sao? rồi sau mấy tỷ năm nữa, đến một ngày, nó sẽ thoát ra cái vòng lặp luẩn quẩn quen thuộc này. nhưng liệu như thế có phải là khởi đầu cho một điều gì đó tốt đẹp hơn không?
vậy mà, nếu có thể, tớ vẫn muốn lên Mặt Trăng. thế có phải kỳ quặc lắm không?
vì nghe bảo là, ở trên đấy, chúng ta chỉ nặng bằng 16.5%, tức là khoảng một phần sáu, so với cân nặng thật sự ở tinh cầu Mẹ quen thuộc này.
giả như nỗi buồn có thể đong đếm được, có phải cũng sẽ nhẹ hơn rất nhiều ở đấy không? có thể tớ rồi sẽ vui vẻ hơn nhiều so với bây giờ cũng nên.
tớ đã nghĩ như thế và hy vọng.
con người ta sống thì cần phải hy vọng mà, đúng không? vì nếu không, thì hẳn tất cả những con tim trên Trái Đất này đều đã khô cằn như Mặt Trăng và tan vỡ từ rất lâu rồi.
dù là, khi ấy, tớ sẽ không thể nghe những bản nhạc yêu thích hay thậm chí cả tiếng bước chân của chính mình, mọi âm thanh chỉ còn dựa vào ký ức và tưởng tượng, khóc hay cười cũng chỉ là trong thinh lặng. nhưng như thế chắc cũng chẳng có gì to tát lắm đâu. tớ tự tin vào trí nhớ của mình. tớ cũng quen rồi với những nỗi buồn trong thinh lặng. tớ cũng có phải là kẻ thích ồn ào gì đâu. chỉ là, không có trọng lực thì muốn viết gì đó cũng hơi nhọc công đấy. mọi thứ chỉ có thể ghi lại và cất đi trong tâm tưởng mà thôi. rồi một ngày, bộ nhớ cũng sẽ đầy. và những điều cũ nhất sẽ bị xoá đi. nghĩ lại thì như thế cũng không tệ.
thế nên, khi gặp ai đó và muốn tìm hiểu nhiều hơn về họ, tớ luôn muốn bắt đầu bằng một câu hỏi:
“cậu nghĩ gì khi nghĩ về Mặt Trăng?”
nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra.
25.05.19