Gần 6 tháng cho một hạt mầm nhô lên khỏi mặt đất
Chuyện là, cách đây cỡ 5,6 tháng gì đó, có một con nhóc rút bài trong thờ ơ và lãnh cảm với mình. Con nhóc đó sau đó còn rút ra lá Justice- Công lý. Và một vài lá khác nữa. Nhưng mình muốn nói tới lá bài cội rễ này, lá bắt nguồn này cơ. Đó là hạt mầm cảm xúc. Một lá khởi điểm trong bộ Cốc. Mình nhớ mãi, hồi đó con bé cứ kêu mông lung vô định và kêu thấy lạnh nhạt, trì trệ với mọi thứ, mọi việc, đặc biệt là với cái cách nó cố bám trụ lấy những mối quan hệ đã biết, đã thân quen. Hay nói các khác là cái vòng tròn an toàn nho nhỏ nó cũng mất 1 thời gian để có được. Nhưng đến một thời điểm nào đó, trong cuộc sống, ai cũng vậy mà, cũng lại cảm thấy “ồ cái mình cần hình như ko phải nó”. Thật ra là bởi mọi thứ vận động, con người mình cũng thay đổi và lớn lên, nhiều quan điểm, trải nghiệm mới hơn, khác đi, vô hình thâm tâm lại mong muốn nhiều điều khác hơn so với phiên bản trước. Vậy nên như một vòng quay bất tận, chúng ta luôn cần đầu tư cảm xúc mới, năng lượng mới, sáng tạo mới, để có được nguồn cảm hứng, động lực cần thiết. Với con bé lúc đó, thật ra nó đang để mọi thứ đi theo các lý thuyết, theo các phân tích của xã hội ngoài kia và áp vào mình, chứ bản thân con bé đâu có yêu thích, vậy nên dù công việc bận, dù cuộc sống bận, nó vẫn trống rỗng. Và lá Ace of Cups, như một hồi chuông gọi tiếng lòng nó, rằng “cậu ơi nghe tớ đi, cậu có bỏ quên dòng nước mát trong đã nuôi lớn tâm hồn cậu không, chỉ có nó mới tưới mát được tâm hồn cậu, hãy để chú chim chân thành báo tin vui, khi cậu thật sự mở lòng và dám đối diện với lòng mình, khi cậu thật sự theo đuổi điều cậu thích, thành công sẽ tới”. Kiểu như vậy đấy. Và hành trình gieo mầm của con bé cũng khắc nghiệt vô cùng. phải trải qua những đấu tranh và cân đo nặng nề của lá Justice- Công lý, đó là một sự bùng nhùng rất dài, và tăm tối.
Để rồi suốt mấy tháng qua con bé cứ thăng trầm. Và vượt qua bao nhiều cửa ải hết dấn thân vào việc mình ko ưa nhưng ra tiền, rồi lại từ bỏ, rồi lại thử sức, rồi giờ đây mới thốt được một câu nhẹ nhàng “Nó là nơi tao thuộc về. Cuối cùng t cũng chọn đúng rồi.” Hạnh phúc không? Quá ấy chứ. Còn gì hạnh phúc hơn khi chứng kiến cuộc vượt hầm của một trong số những gương mặt mình từng biết năm ấy. Nó vừa khiến mình bớt cô độc, vừa khiến mình mừng thay, và rằng đó cũng là hy vọng cho những người khác nữa chứ. Thấy không các cậu, hành trình nào cũng sẽ có hoa trái của riêng mình, càng tăm tối, khi bước ra rồi, cảm giác lại càng hạnh phúc hơn. Tin mình. Tin vào quá trình. Và gieo mầm tiếp đi nhé <3







