Nhớ một người là nhớ đến bao nhiêu?
Đó là lúc tất cả từ ngữ đều trở nên vô dụng.
- Thương Hiệt | Ngũ Nguyệt Thiên
★
No title available
Cosmic Funnies
YOU ARE THE REASON
occasionally subtle

Kiana Khansmith

Product Placement
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
Not today Justin
macklin celebrini has autism
NASA

❣ Chile in a Photography ❣
RMH
noise dept.
taylor price

#extradirty

Origami Around
Cosimo Galluzzi
$LAYYYTER

PR's Tumblrdome
seen from Germany

seen from Ecuador
seen from Bangladesh
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Russia
seen from Ecuador

seen from Türkiye
seen from United Kingdom

seen from T1
seen from New Zealand

seen from Bulgaria

seen from Türkiye

seen from United States
@vanhocchaua
Nhớ một người là nhớ đến bao nhiêu?
Đó là lúc tất cả từ ngữ đều trở nên vô dụng.
- Thương Hiệt | Ngũ Nguyệt Thiên
“Chúng mình bình yên đi Ngoài kia giông bão quá”
(Minh Mẫn)
“Cả nhà ơi. Con muốn nói với mọi người một điều.” “Gì thế con?” Mẹ tôi hỏi, ngồi ngay ngắn lại. “Bố biết con muốn nói gì,” bố nói. “Để bố đoán nhé. Con bị đồng tính. Con làm ai đó có bầu. Con có bầu.” “Bố, thôi đi.” Alice kêu lên. Tôi nhắm nghiền mắt. “Con có bầu,” tôi nói. “Bố cũng nghĩ thế, nhóc ạ,” bố tôi nói. “Con thật sáng giá.” Tôi nhìn vào mắt bố. “Nhưng mà, thật đấy. Con đồng tính.” Ba từ. Mọi người lặng đi mất một lúc. Và rồi mẹ nói, “Con yêu. Thật là… Chúa ơi, thật là… cảm ơn vì đã chia sẻ với chúng ta.” #blogG #1980books #nhatkybimatcuasimon
"Sẽ chẳng còn ngày mai Nếu trái tim em không còn hình bóng anh. Nhưng ngày hôm nay với em không tồn tại Nếu anh đi xa khỏi cuộc đời em..." #blogG #yeunguoikhongnenyeu #greenstar #sachsapphathanh
“Nhiều tháng trước, em đã đến đây. Em ngỡ mình không thể qua được mùa đông khắc nghiệt nhưng may nhờ có anh”.
“Sao lại thế?” Nó ngạc nhiên lắm.
“Vì em được anh che chở, được anh chắn gió đông và tuyết lạnh nên hôm nay, em mới được nhìn thấy mặt trời. Cám ơn anh!”. Sóng biển lại ập vào chân nó, tạo nên tiếng rào rào kỳ lạ. Bột biển tung tóe khắp mặt đá và văng một ít lên cánh nhỏ của mầm non như những giọt sương sớm long lanh dưới ánh mặt trời.
“Sau này, mình nương tựa vào nhau được không anh?” #blogG #nhungmangmaucuocsong #dienyen #lamnguyen#sachsapphathanh
"Mình là một trong những chàng trai dễ thương khiến cậu bị đứng hình sao?" "Cậu là chàng trai duy nhất!"
#blogG #1980books #nhatkybimatcuasimon
"Ở tuổi ba mươi ba, tôi lại yêu lần nữa.
Tình yêu này không giống tình cảm mà tôi trao cho vợ. Nó như tiếng sét giữa trời quang khiến tôi choáng váng. Tôi gặp một người và ngay lập tức muốn bảo vệ, muốn sống trọn đời cùng người ấy. Giống như người đó là một nửa thật sự, một bộ phận còn thiếu trên cơ thể tôi.
Tôi muốn đem tình yêu đó gửi về Thanh. Còn với vợ, tôi chỉ cảm thấy một khoảng trống. Tôi biết mình đã phản bội cô ấy, dù chỉ trong ý nghĩ." #blogG #nhungmangmaucuocsong #dienyen #lamnguyen#sachsapphathanh
Chúng mình hoang phí gần cả đời người cho mong muốn của riêng một ai đó, hay ích kỷ đến nỗi tự ái vì cái tôi quá lớn của mỗi người, có đáng không, có đáng không, anh yêu? Anh có tiếc không? Anh có buồn không? Nếu như được làm lại, anh và em sẽ quyết định thế nào? #blogG #vietchonguoitoiyeu #luuquangminh
"Nhiều lúc cứ tưởng chỉ cần khi chia tay không khóc và tỏ ra mạnh mẽ thì sẽ sớm vượt qua nỗi đau. Nhưng sau cùng mới hiểu, vì không có nước mắt, vì không thể hiện được nỗi đau nên vết thương cứ thế sâu hơn, âm ỉ hơn theo năm tháng... mãi không lành hẳn." #blogG #yeunguoikhongnenyeu #GreenStar #sachsapphathanh
"Dù bạn mười sáu hay sáu mươi, yêu lần đầu cũng sẽ như nhau: mù quáng và ngây ngốc vì tình." #blogG #nhungmangmaucuocsong #dienyen #lamnguyen#sachsapphathanh
"Thế rồi vào năm lớp tám, mình có bạn gái. Đó là một trong những thứ mà cậu gọi là “hẹn hò”, nhưng các cậu chẳng đi đâu ra bên ngoài ngôi trường. Và cậu cũng không thực sự làm bất cứ điều gì bên trong trường. Mình nhớ rằng chúng mình đã nắm tay. Và, chúng mình đã đến cuộc khiêu vũ dành cho khối tám như là một cặp đôi, nhưng mình và bọn bạn đã dành cả buổi tối đó để ăn kẹo Fritos và soi mói mọi người từ chỗ ngồi của chúng mình. Và rồi một đứa con gái đến gặp mình, và nhắn mìnhrằng bạn gái mình đang chờ ở trước cửa phòng tập. Mình nên rời khỏi chỗ đó và đi kiếm cô ấy, và mình nghĩ rằng chúng mình nên làm “chuyện đó”. Theo cái cách kín đáo của trường cấp hai..." #blogG #1980books #nhatkybimatcuasimon
“Cô lặng người, đưa mắt nhìn vô định vào thứ ánh sáng le lói từ đèn đường đối diện. Chúng len qua lỗ gạch thông gió, hắt lên người Uyên những vệt vàng vọt, chia nửa khuôn mặt ra bên sáng, bên tối. Cô xoay người, bước từng bước chậm qua căn phòng vắng rồi thụp người xuống, thu đầu vào giữa hai gối và vòng tay ôm lấy cơ thể gầy gò của mình. Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi toilet cứ “toang… toang… toang…” hòa cùng nhịp với trái tim của cô. Sao mà vừa vặn thế?
Uyên ngồi lặng lẽ như thế, bất chấp thời gian đã qua bao lâu, nước mắt cứ lăn dài trên má rồi chúng đưa cô trôi nổi về những kỷ niệm đã qua, ngày mùa đông cách đây hai năm, cô đã gặp Thành. Lúc ấy Uyên đang đứng run rẩy dưới tán cây liễu đã rụng hết lá vì mùa đông giá lạnh. Cô đợi chuyến xe cuối cùng để về thành phố phù phiếm sau khi viếng mộ mẹ. Lúc nào Uyên cũng thấy cõi lòng trống rỗng, muốn buông thả để cho nỗi cô đơn qua đi. Và đêm đông ấy, cô đã sống thật với cảm xúc của mình…” #blogG #nhungmangmaucuocsong #dienyen #lamnguyen#sachsapphathanh
- Anh đã từng nhớ về em, như một phần của cuộc sống. Nhiều lúc, anh tự hỏi, tại sao chúng ta lại chia tay nhau. - Chia tay là điều cuộc sống phải diễn ra như vậy, vào thời điểm như vậy. - Em nói đúng, những lỗi lầm tuổi trẻ, mặc nhiên không thể thay đổi. Nhưng có khi nào, chúng ta có thể bắt đầu lại? #blogG #tuoitrenaoroicungsequa #kaihoang
"Lẩu thấy ghen tị khi người ta đối với Bát Men như đối với vua chúa, nó được ở trong ngôi nhà mới lợp mái cọ. Thực ra đó chỉ là một cái chuồng chó bằng gỗ, nhưng đối với Lẩu mà nói, ngôi nhà đó chẳng khác gì cung điện. Cái thùng các tông - chỗ ngủ duy nhất của Lẩu thì đã bị dẹp bỏ từ lâu." #blogG #1980books #lauchumeoonongtrai #hanhtran
Em chẳng bao giờ để ý đến những người khác. Em bảo tôi là mối quan tâm duy nhất trong cuộc sống của em. Một ngày, em nhắn tin gọi “Anh ơi, Anh à”. Tôi nhắn tin trả lời thì em chỉ thủ thỉ.
“Chỉ là em nhớ anh nên gọi vậy thôi. Chứ thực ra không có chuyện gì hết ráo!” “Đồ ngốc. Anh cũng rất nhớ em. Nhiều như thể thứ gì đó trong anh đang vỡ ra vậy!” #blogG #yeunguoikhongnenyeu #greenstar #sachsapphathanh
"Khang thu dọn phòng ngủ và đóng gói sách cùng một ít quần áo vào thùng giấy. Cuối tháng này anh sẽ chuyển công tác đến thành phố khác.
Anh kiểm tra các ngăn tủ để kiểm tra một lượt xem còn thứ gì sót lại, một mùi đăng đắng nồng nồng len nhẹ vào không khí. Khang kéo ra một gói bưu phẩm nằm dưới đáy tủ. Nhìn ngày tháng trên đó Khang nhận ra gói bưu phẩm oải hương lần đầu anh đặt hàng ba năm trước..." #blogG #nhungmangmaucuocsong #dienyen #lamnguyen#sachsapphathanh
"Một buổi chiều mùa Hè có gió mát lành. Nắng vẫn trải vàng ươm trên những vòm cây xanh lá hiền hòa.Tôi đi tản bộ thong thả trên đường bờ hồ lúc nào cũng đông vui người qua lại ngang dọc. Rồi tôi chọn cho mình chiếc ghế đá trống người dưới gốc cây cổ thụ lớn, ngồi nghỉ chân, đưa đôi mắt lơ đãng nhìn hoàng hôn với những áng mấy bồng bềnh như kem xốp trên nền trời mênh mang.Tai đeo headphone, một bản nhạc không lời của Yiruma phát ra êm ái, nhẹ nhàng. Khẽ chớp mắt mềm mại, cảm nhận và lắng nghe những thanh âm, sắc màu của cuộc sống. Một buổi chiều hoàn hảo.
Chỉ một lát nữa thôi, J sẽ đến. Anh xuất hiện như mọi khi, với quần jean giản dị, áo sơ mi. Và đặc biệt là nụ cười răng khểnh hiền lành của anh thì không thể lẫn vào với bất cứ một ai khác được. J sẽ vẫy vẫy tay từ đằng xa, ra hiệu cho tôi biết. Tôi đứng dậy, mỉm cười thật tươi và đợi anh chạy tới chỗ mình. Cả hai cùng nhìn nhau, ánh mắt âu yếm như ẩn chứa cả trời yêu thương không ngớt bên trong ấy. Chúng tôi nắm lấy đôi bàn tay của nhau, cùng bước đi trên cùng đường đầy nắng, lá. Và hẹn hò.Những buổi chiều như thế, chỉ có bình yên và thấy trong lành, hạnh phúc biết bao. Tựa như bao sóng gió, khó khăn của cuộc đời ngoài kia cũng không thể len vào nổi giữa câu chuyện tình yêu của chúng tôi." #blogG #saynangsaigon #hamletduythanh