“Trong tình yêu, chúng ta thường mong một người mang đến cho mình điều mà chính mình cũng đang thiếu.”
Có người thiếu cảm giác được công nhận, có người thiếu sự an toàn, có người thiếu cảm giác được lắng nghe, và có người… chưa từng học cách dịu dàng với chính mình. Nên khi yêu, họ đặt tất cả những điều ấy lên vai người kia.
Và anh thấy rằng:” Điều ta mong ở người khác thường là điều ta đang đói nhất trong lòng mình.”
Nếu ta luôn khao khát được công nhận, có lẽ bên trong ta đang thiếu sự công nhận.
Nếu ta luôn khao khát được quan tâm, có lẽ đã rất lâu rồi ta quên hỏi: “Hôm nay mình có ổn không?”
Anh mong em đừng hiểu theo hướng:
“Chỉ cần yêu bản thân là sẽ không cần ai nữa.”
Con người sinh ra vẫn cần được yêu, vẫn cần một cái ôm, vẫn cần một người lắng nghe. Đừng bắt một người phải gánh hết phần thiếu thốn mà mình đã mang theo suốt nhiều năm. Không ai đủ sức làm điều đó.
Yêu một người không phải để nhờ họ chữa lành tất cả những vết thương của mình. Mà là để hai con người, mỗi người đều đang học cách chữa lành chính mình, cùng đi bên nhau.
Đừng đợi một người đến để dạy mình yêu bản thân. Người ấy có thể mang đến rất nhiều yêu thương, nhưng họ không thể sống thay phần đời mà mình cần học cách ôm lấy chính mình. Khi biết tự lắng nghe những khoảng lặng trong lòng, ta sẽ bớt đòi hỏi tình yêu phải cứu mình. Và từ đó, tình yêu mới có cơ hội trở thành một cuộc gặp gỡ, chứ không còn là một cuộc giải cứu.”
Trích Rồi Ai Sẽ Chờ Ai Giữa Biển Người - mi9kex1 ( Tiêu đề không bao giờ công bố )