"Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con
Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi ngớ ngẩn nhớ ngôi nhà xưa
...
Mẹ ơi! Thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình.
Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ."
Trần Tiến
AnasAbdin

PR's Tumblrdome
No title available
Sweet Seals For You, Always

JBB: An Artblog!
he wasn't even looking at me and he found me
h
Lint Roller? I Barely Know Her
i don't do bad sauce passes
tumblr dot com
One Nice Bug Per Day

pixel skylines
Alisa U Zemlji Chuda
Stranger Things
Xuebing Du
Three Goblin Art
TVSTRANGERTHINGS
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
trying on a metaphor
almost home
seen from United States

seen from Türkiye

seen from Türkiye
seen from Philippines

seen from United States

seen from Italy

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United Kingdom

seen from Canada

seen from Italy
@junmimi
"Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con
Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi ngớ ngẩn nhớ ngôi nhà xưa
...
Mẹ ơi! Thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình.
Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ."
Trần Tiến
Khi thời gian cứ dần qua đi, khi mà chính con cũng đang dần trở thành kiểu người mà con căm ghét. Cảm ơn mẹ vẫn luôn ở bên, động viên, giúp đỡ con vượt qua mọi chông gai của cuộc sống.
Trong những bước đi sắp tới, con sẽ luôn cố gắng để không khiến mẹ thất vọng. Hay luôn bên con, mẹ nhé!
#28/12/2018 Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ. Mãi Yêu <3
“Kể cả khi con không phải là đứa con gái khiến bố mẹ tự hào nhất, con cũng không thể trở thành đứa con làm bố mẹ xấu hổ được.”
— Oh Hae Young Oma
“Đôi khi, cô tự hỏi vì sao mình phải đi xa đến thế, trong khi hạnh phúc thật sự của một đời người chỉ đơn giản là trong một đêm mưa, nằm bên cạnh mẹ, nhìn ra khu vườn sáng mờ trong bóng tối, và lắng nghe tiếng mưa gõ nhịp trên những mái nhà?”
[Nhiệt Đới Buồn | Phương Rong]
“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.”
[Tôi đi học - Thanh Tịnh]
Buồn nốt hôm nay thôi
Vì người không xứng đáng
Một ví dụ đơn giản cho các bạn dễ hiểu:
- Khi người đàn ông trao cho người phụ nữ sự quan tâm, cô ấy trao lại cho anh sự tin tưởng, anh ấy cảm thấy có động lực và trao lại cho cô sự tôn trọng nhiều hơn, cô lại càng có động lực và trao lại cho anh sự ngưỡng một và cảm kích, anh tiếp tục trao lại cho cô sự giúp đỡ, hỗ trợ…Cứ như vậy, bản tình ca tuyệt vời của tình yêu cứ tiếp tục ngân vang mãi.
- Nhưng nếu bạn trao cho người mình yêu sự thờ ơ, họ trao lại cho bạn sự tức giận, vì thế bạn trao lại cho họ sự bực mình, và đến lượt họ trao cho bạn sự thờ ơ trở lại…Vòng xoáy tiêu cực sẽ kéo dài không dứt. Và đến một lúc nào đó, tình yêu sẽ đi đến hồi kết.
Trong đạo Phật có nói “gieo gì gặt nấy”, cũng là để nói về quy luật Nhân- Quả.
Nếu ai đó phản bội bạn, có thể lỗi do họ, nhưng cũng có thể lỗi đến từ chính bạn. Bạn đã gieo xuống tình yêu này những hạt giống tiêu cực: là sự vô tâm, hời hợt, vụng về, ích kỷ, có những lời nói và hành động gây tổn thương…, thế nên những gì xảy ra hôm nay cũng là điều tất yếu.
Khi bạn nhìn thấy ai đó có tình yêu đẹp, bạn có thể cho rằng họ may mắn, nhưng kỳ thực bạn có nhìn thấy quá trình mà họ đã cố gắng nỗ lực vun đắp cho tình yêu của mình không? Họ phải “gieo” xuống những điều tốt đẹp cho tình yêu thì mới “gặt” được một tình yêu đẹp.
Nếu bạn chẳng may thất bại trong tình yêu, đừng bao giờ tìm sự tư vấn từ bạn bè, người thân của mình, bởi vì chắc chắn họ sẽ bênh vực bạn và không tiếc lời chê trách người bạn yêu. Nhưng chỉ có bạn mới biết điều gì đã thực sự xảy ra.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Solitude-Kim-Yoon/ZWZF907A.html
“Có những chiều muốn nằm nghe gió thổi Một bản nhạc không lời Căn gác trống mênh mông Ước nằm im rồi chết Ngoài trời ào ạt đổ mưa…”
- Hải Lam.
Hôm nay sao buồn quá :)
“Cây đến mùa, cây thay lá. Người đến lúc, người cũng thay lòng…”
-sưu tầm-
C’est : mahcv cestlavie632
Facebook: C’est La Vie - Đời Là Vậy DO NOT TAKE OUT WITHOUT CREDIT
KHÔNG MANG RA NGOÀI KHI CHƯA GHI NGUỒN
Ở một giai đoạn nào đó, chúng ta không còn muốn nói chuyện với nhau nhiều như lúc trước.
Không còn muốn nhắn tin thâu đêm như việc cả hai đã từng làm rất lâu trước đây.
Chúng ta đối mặt với nhau bằng sự im lặng, cũng chẳng còn tức giận khi đối phương phạm lỗi, đối phương phản bội hay kể cả việc họ nắm tay người phụ nữ khác đi ngang qua thì chúng ta vẫn cứ vô cảm.
Có những ngày, bầu trời vẫn cứ vẹn nguyên, nhưng trong lòng chúng ta lại mang một màu rất khác.
Cái ngày mà chúng ta dần muốn buông tay nhau, không phải hết yêu, mà do thời gian quá lâu, chúng ta đều cảm thấy nhạt. Nhạt với điều cũ và nhạt với người quen.
Chắc có lẽ khi ấy chúng ta đều hiểu, rốt cuộc chúng ta đều chẳng thuộc về nhau. Chỉ là cùng nhau đi trên một con đường tạm bợ, gặp lỗi rẽ phù hợp thì tự khắc rời xa.
“Có lẽ chẳng phải không yêu nhau, chỉ là không đủ sâu sắc để muốn cùng nhau đi đến cuối đoạn đường”.
“Sống nữa đời người,tôi càng nhận ra một thứ tuy rõ ràng nhất,nhưng không ai muốn thừa nhận nó-nếu không có ngoại hình,không xinh đẹp.Thì không được đối xử công bằng Tôi đọc được một câu thế này: khoảng khắc bạn đứng giữa sự sống và cái chết,sau lưng hay trước mặt là vách núi sâu không tưởng nổi,bạn cảm thấy tay chân tê rần,tim đập nhanh,toàn thân toát mồ hôi,lòng bàn tay như nhúng vào nước đá lạnh.Từng tế bào trong cơ thể điên cuồng hoạt động mong thoát khỏi cái chết,lúc này đây ngoài bạn ra,không ai có thể cứu bạn được,cơ thể này là vật duy nhất theo bạn từ lúc sinh ra đến khi kết thúc cuộc đời,sáng thức dậy bạn phát hiện bạn trai phản bội,bạn thân rời đi,sự nghiệp cũng mất nhưng cơ thể này,sẽ không bao giờ biến mất,vĩnh viễn ở cùng bạn. Cuộc đầu tư an toàn nhất chính là đầu tư vào chính mình,không bao giờ sợ thua lỗ một xu tinh thần nào" #CáYêuTinh
Năm đầu tiên khi chúng mình lấy nhau, đêm nào em cũng cuộn tròn trong vòng tay của anh êm ấm, em cứ nghĩ bình yên mãi mãi là như thế, chẳng xa xôi gì.
Năm thứ hai của hôn nhân, thi thoảng giận nhau, em quay mình về một phía, nhưng chẳng kịp lâu, anh lại ôm em thật chặt, vỗ về những nỗi buồn, nước mắt chưa kịp lăn đã kịp tạnh ráo.
Năm thứ ba khi mình về chung một nhà, khoảng cách giữa chúng mình dần tăng, những vòng tay ôm không còn đủ chặt, giữa chúng mình là những khoảng trống không nhiều nhưng cũng kịp để lại những vết hằn không thể xóa.
Năm thứ tư chính thức gọi nhau là vợ chồng, những bất đồng, những mối bận tâm đã xóa dần đi những vòng tay ấm, chúng mình vẫn nằm chung giường nhưng mỗi người nhìn về một hướng, quay lưng nhiều hơn đối mặt, khoảng lặng của người này - người kia chẳng thể nào chạm tới.
Năm thứ năm kể từ khi mình trao cho nhau chiếc nhẫn của tình yêu và trách nhiệm, chiếc giường vẫn nằm ở đấy, nhưng hai chiếc gối chẳng còn liền kề nhau như ngày đầu, người này trở về khi người kia đã ngủ say; khoảng cách giữa hai chúng ta chỉ là một cái xoay người nhưng sao mênh mông đến vô tận; có những giọt nước mắt rơi rồi tự khô trên nền gối…
Chúng ta, có bao giờ tự hỏi vì sao?
Thật ra, từng đấy năm cùng đi bên nhau, là người yêu rồi trở thành vợ chồng, bỗng nhiên một ngày, chúng ta sợ phải nói cho nhau nghe về một sự thật mà chúng ta đều biết rõ: Vẫn là anh, vẫn là em, tất thảy đều không thay đổi, chỉ có tình yêu của chúng ta đã kịp khác.
Càng trở nên thân thiết, quen thuộc, chúng ta càng không muốn và không cần bận tâm những nỗi buồn, muộn phiền của đối phương. Chúng ta sợ, chúng ta ngại, chúng ta thờ ơ và thoái thác mối quan tâm với người mình yêu sau những năm tháng trở thành vợ chồng. Khi đã yên tâm về một mối quan hệ, đó cũng là khi hai con người dần trở thành xa lạ.
Kỳ lạ thay, chúng ta từng sẵn sàng đánh đổi tất cả để có được tình yêu, để được cùng nhau đi đến hôn nhân nhưng chung sống rồi, niềm vui của người này lại là nỗi buồn của người kia. Sẽ còn có bao nhiêu đêm trên chiếc giường hạnh phúc ấy, chúng ta nằm nghe lại những thổn thức của tim mình mà thôi rơi lệ vì cô đơn nữa không?
Mình đừng trách thời gian làm gì, cũng đừng trách cuộc đời khắc nghiệt, hãy cứ trách vì tình yêu của mình không đủ lớn để xóa đi những nỗi buồn, những chênh chao trong những năm tháng sống cùng nhau, người này buồn mà người kia chẳng biết. Mình đừng trách, đừng giận hờn mà làm gì, bởi yêu một người là cho họ cái quyền làm đau mình; nên là vợ chồng rồi, chúng ta cứ vô tư làm khổ nhau, vô tâm để mặc nhau loay hoay trong những nỗi buồn, nỗi đau, muộn phiền không thể tránh. Ai rồi cũng sẽ có nhiều hơn một người để bận tâm, để chẳng thể nào nhìn mãi về một hướng. Với hôn nhân, tình yêu sau những năm tháng tuổi trẻ chỉ là một dấu phẩy, mình có đặt nhau đứng trước hay đứng sau thì mãi mãi vẫn chỉ là một số không vô định.
Có những buổi chiều chếnh choáng cô đơn, bước chân chợt không muốn trở về, loay hoay trên phố đông một mình, lạc lối, muốn nghe tiếng ai đó gọi mà điện thoại trong túi cứ mãi im lìm. Phố lên đèn, tình nhân bắt đầu chung lối, kẻ đón người đưa rộn ràng, chỉ có riêng mình trên phố xa, chưa già nhưng lòng đã dần nguội lạnh những yêu thương.
Trong cuộc hôn nhân ấy, mình cần gì? Mình sẽ cần một người để thương hay cần một người nằm chung giường nhưng buồn vui chẳng thấu? Và mình, mình đang tiếc những năm tháng yêu nhau, tiếc một cuộc hôn nhân dài đằng đẵng những đợi chờ hay sẽ tiếc cho mình một cuộc đời không hạnh phúc?
Nhiều người vẫn nghĩ, khi chiếc giường vẫn còn hơi ấm thì cuộc hôn nhân ấy vẫn sẽ tồn tại, nhưng chẳng ai biết rằng, khi để mặc một người loay hoay trong nỗi cô đơn quá lâu, họ đã không còn sẵn sàng đánh đổi nỗi cô đơn của mình để đợi chờ một cái xoay lưng trở lại sau những đêm dài tự vòng tay ôm lấy mình nữa… Thật ra thì, tất thảy chúng ta đều sẽ biết thương lấy mình sau những năm tháng thương một người để hiểu rằng, hôn nhân không phải là để trói buộc nhau đi đến tận cuối đời, để những đêm dài nằm cùng nhau mà nhìn về hai hướng; hôn nhân là khi người này xoay lưng, người kia vẫn sẽ ôm chặt, bởi nếu không như thế, ngay khoảnh khắc để một người quay lưng, tình yêu cũng đã thay màu mất rồi…
Thế nên, mình ạ, đừng tiếc nhau những lời hỏi thăm, đừng tiếc nhau những tin nhắn mùi mẫn, đừng tiếc nhau những cái ôm rất chặt, và đừng tiếc nhau những yêu thương khi đã là vợ chồng. Bởi mình, đâu biết chắc rằng mình sẽ không mất nhau khi người kia quay lưng trong một đêm dài nào đó, mình vô tâm để họ tự loay hoay với nỗi buồn? Bởi mình, có dám chắc sẽ giữ được cuộc hôn nhân này mãi mãi, giữ được người ở cạnh mình nguyên vẹn khi không thể cho - đi - dù - chỉ - là - một - vòng - tay - sau - những - năm - tháng - ngủ - chung - một - giường?
“Nơi đây, an nghỉ Vương Lịch Xuyên, sinh ở Thụy Sĩ, học ở Mỹ, yêu một cô gái Trung Quốc, vì vậy chết ở Trung Quốc.”
{ Chuyện cũ của Lịch Xuyên }
“Rất lâu rất lâu sau đó, tất cả lại trở về giống như rất lâu rất lâu trước đó, ai cũng không phải là ai của ai.”
(”Phấn Hoa Lầu Xanh” - Tào Đình)
—–
Không quá đặc biệt, nhưng thực sự rất thích câu này.
Tào Đình, sẽ có một ngày quay lại, viết vài dòng tặng cố nhân.