“Tới gặp người em muốn gặp đi thôi Nhân lúc mặt trời còn rực rỡ, gió nhẹ chẳng hanh khô Nhân lúc phồn hoa chưa tàn phấn bụi.
Tới gặp người em vẫn muốn gặp đi thôi Nhân lúc em còn yêu người ấy Nhân lúc người ấy còn yêu em.”
• Sưu tầm
KIROKAZE
sheepfilms

blake kathryn
Sade Olutola
Game of Thrones Daily
Monterey Bay Aquarium
Not today Justin
NASA
YOU ARE THE REASON
Xuebing Du
tumblr dot com

izzy's playlists!

ellievsbear
Cookie Run:Kingdom Official!
RMH
Doug Jones
Color Me Curious
official daine visual archive
macklin celebrini has autism

Love Begins
seen from Chile

seen from United Kingdom
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from Spain

seen from South Korea
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United Kingdom
seen from United States

seen from Kazakhstan
seen from Malaysia
seen from United States
seen from Spain
seen from France
@lilshin-july
“Tới gặp người em muốn gặp đi thôi Nhân lúc mặt trời còn rực rỡ, gió nhẹ chẳng hanh khô Nhân lúc phồn hoa chưa tàn phấn bụi.
Tới gặp người em vẫn muốn gặp đi thôi Nhân lúc em còn yêu người ấy Nhân lúc người ấy còn yêu em.”
• Sưu tầm
HÃY SỐNG CHO THẬT TỐT ĐỜI NÀY NẾU KHÔNG RỰC RỠ, THÌ ĐÃ SAO?
Nhìn quanh: có người 20 tuổi đã mất, người 90 vẫn vui sống; có kẻ học cao chạy ship, kẻ ít học làm chủ; người xinh đẹp 40 vẫn độc thân, người bình thường đông con cháu; người hút thuốc, uống rượu lại sống thọ, người làm việc cật lực lại đột tử tuổi thanh xuân. Đúng — sai, chuẩn mực, cuối cùng chỉ có lòng mình làm thước đo.
Đời người ngắn ngủi. Một ngày, bạn tỉnh dậy — thêm một ngày sống; không tỉnh dậy — một kiếp người khép lại. Thứ ta nên làm chỉ là dùng tâm nếm từng miếng cơm, ngắm từng đóa hoa, tận hưởng từng khoảnh khắc.
Hạnh phúc thực ra rất giản đơn: có nhà để về, có người đợi, có cơm để ăn.
Năm tháng yên bình, kỳ thực chỉ là bữa cơm nóng trên bàn, ngọn đèn sáng chờ bạn trở về.
Đời người có quá nhiều thứ không kịp: chớp mắt là hết ngày, ngoảnh đầu là hết năm, quay lưng là hết cả một kiếp. Hạnh phúc mà ta theo đuổi không nằm ở quá khứ hay tương lai — nó nằm ở phút giây hiện tại: bữa tối trên bàn, người thân bên cạnh, ba bữa cơm, bốn mùa xuân hạ, gia nhân quây quần mạnh khỏe bình an, ngọn đèn ấm áp trong nhà.
Ấy mới chính là phong cảnh tuyệt đẹp nhất nhân gian.
| Sưu tầm
Đời mà có một người vui cái vui của mình, buồn cái buồn của mình, chẳng là đủ rồi sao, có tâm sự trong lòng, lặng nhìn nhau không nói mà cũng cảm biết, thế chẳng là đủ rồi sao?
Thương Nhớ Mười Hai | Vũ Bằng
"Nguyện cho người trên bàn có hoa, trong chén có trà, ngày mưa có ô, đêm tối có đèn.
Nguyện cho người thanh đạm không tranh, một đời có người lương thiện bầu bạn."
• Bạch Lạc Mai
"Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa Tại sao cây táo lại nở hoa Sao rãnh nước trong veo đến thế?"
Phố Ta | Lưu Quang Vũ
— Kriti G.
"Con đi qua trăm bể mơ một triệu mùa xuân cuối cùng nơi muốn đến lại là nơi đã từng..."
Thơ của Lam
"Chờ anh cũng đã mấy thu rồi Lòng em cứ đứng không yên ngồi Dòng thư biên hết tâm can lòng Miền trong chàng có nhớ em không?"
Vọng Nguyệt | Hứa Kim Tuyền
Ái tình sẽ biến chúng ta thành người dịu dàng ấm áp nhất thế gian.
Khúc Vỹ Vỹ | Trans: Bảo Bối Ngủ Ngon
"Em thích anh, nên mong anh được quay quần bảo bọc, mong đường anh đi muôn hoa đua nở, náo nhiệt vui tươi."
Diễn Viên Lấn Sân | Bắc Nam
Còn sống nghĩa là gì vậy?
Ngày qua ngày, hô hấp không khí, uống nước, ăn này kia, nói chuyện với người ta, nghỉ ngơi. Hoặc hối hả, hoặc nhàn hạ. Đếm mặt trời mọc nơi đằng đông và lặn nơi đằng tây. Trên thực tế, bình thường một người sống lâu, cũng chỉ hơn hai mươi lăm ngàn ngày… Ngẫm mà sợ.
Giữa sống và chết chỉ cách nhau hai mươi lăm ngàn ngày. Thời gian luôn hữu hạn thế đó, không nên vì băn khoăn, lưỡng lự mà lãng phí mất.
Bởi vì có thể nhìn thấy nụ cười của người mình yêu, có thể ôm lấy thân thể của người mình yêu, kỳ thật chỉ có ngắn ngủi trong chớp mắt mà thôi.
Bình Đạm Như Thuỷ | Thứ Hồng
Đời này ai cũng chỉ khát khao một chốn để an cư, điều mà những người phiêu bạt thật sự hưởng thụ không phải là "rời xa" mà là "trở về", hưởng thụ cảm giác yên tâm khi thấy hết thảy những thứ thân quen, bất luận mình đi xa đến đâu vẫn luôn ở phía sau đợi chờ.
An Cư Lạc Nghiệp | Đại Đao Diễm
“Ba ngàn Minh Đăng thắp vì người, nguyện người một đời bình an, sợ rằng không đủ...”
Thiên Quan Tứ Phúc | Mặc Hương Đồng Khứu
"Tagore từng nói rằng, nếu như bạn yêu một người, hãy để tình yêu của bạn như ánh mặt trời bao phủ lấy người ấy và để người ấy tự do."
Chỉ có anh ấy khiến tôi tán thưởng chính mình Còn đem tình yêu Biến tất thảy bình thường trở nên dẹp đẽ
Cỏ có khi tươi khi héo, hoa có khi nở khi tàn. Mỗi một người độc nhất đều có niềm vui nỗi buồn độc nhất mà người khác không thể hiểu được...
Trong thế giới ồn ào này, chúng ta bị đủ loại âm thanh, ý kiến, quan điểm thi nhau chiếm lĩnh tư duy, từ đó vội vàng phán đoán, vội vàng kết luận, rồi lại vội vàng áp đặt cho hạnh phúc và thành công một tiêu chuẩn ước lượng. Thế nhưng cuộc sống sâu sắc là vậy, nhân tính phức tạp là thế, tiêu chuẩn mỹ mãn thực sự chỉ có một thôi ư? Con đường chính xác chỉ có một thôi sao? Không đi theo con đường bình thường thì chắc chắn là sai lầm và bất hạnh?
Chúng ta không thể áp đặt giả thuyết của bản thân lên hạnh phúc và bi thương của người khác, bởi vì nước mắt được lau bằng khăn lụa cũng chỉ như nước mắt được lau bằng khăn giấy, bởi vì điều mà chúng ta quan tâm và coi trọng chưa chắc đã là điều mà người khác quan tâm và coi trọng.
Bề ngoài êm ấm chưa chắc đã thực sự hạnh phúc, thoạt nhìn đáng thương cũng chưa chắc đã đau khổ. Ăn sơn hào hải vị trong nhà hàng sang trọng chưa chắc đã cực kỳ giàu có, lặng bước một mình cũng chưa chắc đã cô đơn, chỉ đơn giản là lý tưởng chúng ta theo đuổi khác nhau mà thôi.
Lý Tiểu Ý
“Ta biết chứ em buồn hơn thế kỷ Màu mắt trong đã nhuốm những u sầu Nghĩ tuổi trẻ mà xót thầm tuổi trẻ Cần bao nhiêu dịu dàng xoa dịu một cơn đau …”
Trần Việt Anh