“Trước kia, tôi là 1 kẻ chỉ biết lao vào kiếm tiền như thiêu thân mà không biết nghỉ ngơi. Nghệ sĩ đều vậy phải không? Chỉ sợ dừng lại một khắc sẽ bị mọi người quên lãng. Và tôi đã không dám dừng lại”.
“Debut (Bắt đầu) hơn 15 năm, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh việc kiếm tiền và uống rượu, uống rượu và kiếm tiền. Tôi chưa từng biết cách nghỉ ngơi cho chính xác. Mệt thì sao? Cứ uống rượu đến say rồi ngủ một giấc là hết mệt. Buồn thì sao? Cứ uống rượu đến say rồi ngủ một giấc là hết buồn“.
“Hạnh phúc là gì? Nhiều người hẳn sẽ nghĩ cô ấy giàu có và thành công như vậy, đương nhiên cô ấy phải hạnh phúc. Vậy càng giàu có sẽ càng hạnh phúc? Hay càng thành công sẽ càng hạnh phúc? Tôi đã tự hỏi mình câu hỏi này rất nhiều lần.”
“Giống như nhiều người bạn trẻ khác, tôi của tuổi 20 chỉ biết lao đầu về phía trước, đặt tiền tài, thành công, sự nghiệp lên hàng đầu. Xã hội và mọi người xung quanh nói muốn hạnh phúc phải có nhiều tiền và nhiều thànhcông. Và nếu muốn thành công thì phải nỗ lực làm việc và không được phép ngơi nghỉ.”
“Lúc đó tôi cảm thấy những lời lẽ này rất đúng và chí lý. Nên vì muốn thành công, mệt cũng không dám kêu mệt, đói cũng không dám kêu đói, buồn ngủ cũng không dám kêu buồn ngủ. Trong đầu nghĩ chỉ cần làm hài lòng xã hội, có nhiều tiền và thành công như xã hội nói, thì mọi thứ sẽ tốt đẹp và trở nên hạnh phúc.”
“Nhưng khi đã thành công rồi, rõ ràng trong mắt xã hội là 1 ca sĩ vừa có tiền vừa có tiếng, thì tôi lại không hề cảm thấy hạnh phúc. Trái lại càng ngày càng thấy mệt mỏi. Không thỏa mãn hay hưởng thụ được thứ gì hết. Thậm chí luôn có cảm giác áp lực và đè nén phải thành công hơn nữa, phải nhiều tiền hơn nữa, phải làm hài lòng xã hội hơn nữa, phải giỏi giang tốt đẹp trong mắt xã hội hơn nữa.”
“Quãng thời gian bất mãn đó khiến tôi muốn dừng lại để suy nghĩ về ý nghĩa thực sự của hạnh phúc. Tiêu chuẩn hạnh phúc của xã hội là có nhiều tiền và nhiều thành công, vậy tiêu chuẩn hạnh phúc của tôi thì sao? Nếu cứ chạy theo tiêu chuẩn của xã hội, thì dù có bao nhiêu tiền hay bao nhiêu thành công cũng không bao giờ là đủ.”
“Tôi lúc đó mới hiểu hạnh phúc không đo đếm bằng bao nhiêu tiền hay bao nhiêu thành công, mà là bằng cảm giác hài lòng và thấy đủ. Nếu có ít tiền và ít thành công, nhưng thấy đủ và hài lòng với tình trạng đó, thì cũng là 1 loại hạnh phúc.”
“Chỉ đến khi gặp (chồng) Sang Soon oppa (tiếng gọi thân mật ở Hàn Quốc), tôi mới thấy mình đã sống như một kẻ khờ dại. Anh ấy có ít tiền như thế, nhưng vẫn rất vui vẻ, rất hạnh phúc.
Anh ấy biết cách nghỉ ngơi và biết cách hưởng thụ cuộc sống. Làm 1 chút lại nghỉ ngơi một chút, tránh để mình mệt mỏi. Dù chỉ là những việc bình thường như nghe nhạc, chơi đàn, đọc sách, anh ấy cũng rất hưởng thụ và lấy làm thú vui. Tôi lúc đó mới nhận ra, cũng có một cách nghỉ ngơi đơn giản như thế!”.
“Thời gian là thứ rất quan trọng. Khi bận rộn, tôi đã không có thời gian để suy nghĩ. Nhưng khi nghỉ ngơi, tôi lại có rất nhiều thời gian để chiêm nghiệm. Về hạnh phúc, về bản thân, về động vật và những người xung quanh tôi.
Tôi có hạnh phúc không? Tôi kiếm được nhiều tiền nhưng có thực sự hạnh phúc? Tôi là ca sĩ nổi tiếng nhưng có thực sự hạnh phúc?” – tôi đã tự hỏi mình những câu hỏi đó và phát hiện một sự thật đáng buồn: tôi có rất nhiều ‘vàng’ nhưng không có lấy 1 hạt ‘gạo’ để ăn. Vậy phải làm sao để trở nên hạnh phúc? À, tôi phải nhanh chóng biến ‘vàng’ thành ‘gạo’, và ăn càng nhiều ‘gạo’ càng tốt.
Việc đầu tiên tôi làm là bán xe và bắt đầu đi bộ. Sở hữu một chiếc xe hơi ngoại đắt tiền từng đem lại cho tôi cảm giác rất tự mãn. Tôi giàu có thế này, tôi thành công thế khác. Nhưng kì lạ thay, sau khi bán nó, tôi phát hiện cuộc sống mình lại trở nên “giàu có” hơn. Tôi nhìn thấy những thứ mà trước đây vì đi quá nhanh nên đã bỏ lỡ: dòng người tràn ra từ khu mua sắm, nữ sinh trung học vui vẻ cười đùa, cụ bà niềm nở bán rau thơm, chú mèo lang thang nơi góc phố, những bông hoa nở rộ vào mùa xuân ấm áp và tiếng hạt dẻ nổ lách tách vào mùa đông giá lạnh…”
“Tôi muốn yêu thương bản thân mình nhiều hơn. Chăm sóc bản thân mình nhiều hơn. Khích lệ bản thân mình nhiều hơn. Trò chuyện và lắng nghe bản thân mình nhiều hơn. Và tôi đã hạnh phúc hơn. Tôi trở thành fan của chính mình. Một fan hâm mộ ấm áp nhất của chính bản thân tôi”
- Lee Hyori | From many wwonderful places on the awesome Internet