Các bà có 1 cái ranh giới gì về sự sợ hãi ko :'= tôi có
Hiện tại cơ thể tui đang breakout vì chắc có lẽ tui đang hoạt động quá công suất của cơ thể mình. Thật ra ko ai ép tui cả nhưng cảm giác nếu bản thân mình ko cố gắng làm nhiều hơn 1 chút thì mình sẽ thật vô dụng vì thế mà tui đã ép bản thân mình sau 12 tiếng vừa học vừa làm ra thì phải đi tập, phải nấu ăn, dọn dẹp...Và N thứ khác.
Có những lúc tui bệnh đến mức tui không thể lết ra khỏi chỗ ngồi hiện tại nhưng chỉ cần 1 liều thuốc tại thời điểm đó làm tui trở nên khỏe hơn thì tui lại tiếp tục 1 ngày của mình.
Tui ko chọn đi bệnh viện không phải là vì sợ sau khi khám sẽ xuất hiện thêm cả đống bệnh.
Tui sợ ở 1 mình, bây giờ tui cũng ở 1 mình nhưng những lúc như thế này mà vẫn phải ở 1 mình thì tồi tệ quá, 4 lần nằm viện kéo dài 1 tuần thì mẹ tui chỉ có thể lên với tui khoảng 3 tiếng 1 ngày vào buổi chiều. Còn lại tui đều phải tự dậy, tự lết cái thân mệt mỏi này đi mua đồ ăn đi xuống phòng để xét nghiệm, lấy máu và khi nhận được báo cáo xét nghiệm + lộ trình điều trị. Nghĩ tới việc mình tiếp tục chuỗi ngày đó 1 mình thì tui rất omg :)))).
Và thế là từ tròn 6 năm đều đặn tui đều pass qua đợt bệnh của mình bằng thuốc và test nhanh hoặc khám ở phòng khám.
Tôi đang sml đây nhưng vẫn nhất quyết ko chịu xin về và chiều nay ko nghỉ học vì sợ ở nhà 1 mình ngủm ko ai hay............












