Nếu giờ mình còn ở Việt Nam, chắc mình với xích đang đi ta bà đây đó. Bây giờ xích có gọi mình cũng không bỏ mà về được.
No title available
Keni
styofa doing anything

pixel skylines
todays bird
wallacepolsom

oozey mess
sheepfilms
trying on a metaphor
KIROKAZE

Kaledo Art

Andulka

⁂

Origami Around

@theartofmadeline
One Nice Bug Per Day
Lint Roller? I Barely Know Her
d e v o n
Game of Thrones Daily
Peter Solarz
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Dominican Republic
seen from Netherlands

seen from Germany

seen from Türkiye

seen from Malaysia

seen from Netherlands
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from Malaysia
seen from France
seen from France
seen from Netherlands

seen from United Kingdom
seen from Australia

seen from Australia
@pphomai
Nếu giờ mình còn ở Việt Nam, chắc mình với xích đang đi ta bà đây đó. Bây giờ xích có gọi mình cũng không bỏ mà về được.
Phải khó khăn lắm mình mới dám quyết định bỏ tất cả mà đi. Giờ thì ba mẹ muốn giữ mình lại bằng những thứ mình không cần. Cả đời này, điều thất bại lớn nhất của ba mẹ là không hề hiểu 3 đứa con của mình nghĩ gì, muốn gì.
Tôi ngồi ở giữa biển khơi
Cố tình lơ đãng đánh rơi nỗi buồn
Thôi đừng nói chuyện trăm năm Nếu người vẫn muốn được cầm tay nhau.
Ngày xưa có thể thoát khỏi VN thì mình lại chần chừ vì những thứ ngu xuẩn.
Bây giờ thừa quyết tâm ra đi thì lại không đi được. Trời ơi, ở đây có còn gì níu kéo mình nữa đâu.
Cà phê, xe buýt, Nguyên Sa, Nguyễn Thiên Ngân và Lana
Tôi tự cho phép mình nhịn ăn sáng vào mỗi Chúa Nhật hàng tuần, những ngày đó, tôi có hẹn với Khang. Sáng thức sớm, tôi đi bộ từ nhà ra quán cà phê cóc trong một căn hẻm nhỏ trên đường Phan Bội Châu. Lúc nào đến nơi tôi cũng thấy Khang đã ngồi sẵn ở đó, ly cà phê của Khang đã vơi một nửa. Khang thấy tôi đến, mỉm cười, tôi đáp lại bằng một nụ cười cũng tươi như thế rồi ngồi xuống cạnh Khang.
- Như cũ nhé chị - tôi nói với chị chủ hàng cà phê.
Chị nhìn tôi cười, sau đó sẽ đi pha một ly cà phê thật đậm, cuối cùng chỉ bỏ đúng một muỗng cà phê sữa đặc vào, không thêm đường, khuấy tan, thêm đá và mang ra cho tôi. Màu cà phê đen sánh, đôi lúc lởn vởn vài vân sữa trông khá đẹp, như một cây gỗ lâu năm với vài vân gỗ sáng màu, ly cà phê sữa đặc sánh lúc nào cũng mê hoặc ánh mắt của tôi.
- Vẫn không ăn sáng sao? – Khang hỏi, mắt không rời tờ báo
- Không, đâu phải ngày nào cũng có cơ hội say cà phê.
Tôi không ăn sáng, lại uống cà phê đen đặc, bụng bắt đầu réo gọi. Chỉ một vài phút sau, cà phê bắt đầu ngấm vào người và tôi cảm thấy mình như choáng, đầu hơi quay nhẹ. Tôi chẳng uống được cà phê đậm, mỗi lần uống như thế, tôi cảm giác mình như uống một loại rượu đắng ngắt nào đó. Nhẹ nhàng và chểnh choảng thấm vào từng sát na trong cơ thể.
- Đi thôi. – Tôi gọi Khang.
Khang đứng dậy, đưa tay cho tôi nắm và kéo tôi ngồi dậy, tôi và Khang nắm tay nhau đi bộ từ quán ra tận đầu đường Bạch Đằng và bắt tuyến xe số 26 ra Bến Thành. Đến Bến Thành, tôi và Khang đứng ở nhà đợi, chuyến xe buýt nào tới trước chúng tôi sẽ lên chuyến đó. Xe chạy đến đâu chúng tôi không cần biết, chỉ cần được đi cùng Khang, tôi chẳng cần đích đến nào cả. Lúc nào chán cả hai sẽ xuống đại một trạm nào đó, lại đợi chuyến xe buýt đầu tiên trờ tới là leo lên đi tiếp, và cứ xuống, cứ lên, cứ xuống, cứ lên như thế cho đến khi hai đứa mệt lã và muốn về nhà.
Lúc ngồi trên xe buýt, ly cà phê ban sáng đã thấm đẫm vào người, đầu óc tôi hơi quay quay nhè nhẹ như đang say một loại rượu thần tiên nào đó. Những lúc đó, tôi cho phép mình tựa vào vai Khang, tôi nghe mùi áo sơmi quen thuộc của Khang đang tràn vào phổi rồi lan ra khắp cơ thể mình, đôi khi tôi nằm im, đôi khi tôi lôi một tập thơ của Nguyên Sa hoặc Nguyễn Thiên Ngân ra đọc, cũng có khi tôi đeo tay nghe và nghe Lana đổ từng giai điệu vào tai, tùy theo tâm trạng lúc đó là nắng hay là mưa.
Có hôm, chúng tôi đang ở trên chuyến xe buýt nào đó tôi chẳng nhớ, tôi ngủ quên trên vai Khang, đến khi thức dậy, thấy Khang đang đọc thơ Nguyễn Thiên Ngân:
“Mình dường đã ngủ trăm năm
Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây
Lạ lùng sao, đớn đau này”
Tôi cảm thấy bình yên lạ.
Tôi và Khang không nói chuyện nhiều với nhau, thật ra là chúng tôi không có nhiều điểm chung nên những cuộc trò chuyện rất hiếm. Nhưng bằng một sợi dây vô hình nào đó, tôi với Khang vẫn gắn bó với nhau như những người tình hay tâm sự sớm khuya. Tôi trân trọng từng phút giây im lặng bên Khang, nó không làm tôi chán, mà lại khiến tôi như đang được sống trong một thế giới dành riêng cho mình, chỉ có bình yên tồn tại. Tôi cảm tưởng mọi thứ xung quanh đều ngừng lại, và tôi là kẻ bất tử, chỉ cần nuốt sự im lặng bên Khang là đủ để duy trì sự sống. Hơi thở của Khang là thứ duy nhất nhắc tôi nhớ rằng thời gian vẫn quay và khoảnh khắc này rồi sẽ chấm dứt.
Có một hôm, tôi tựa vào vai Khang, Khang thở nhẹ lên tóc tôi và bảo:
- Khang ước gì chuyến xe này chạy đến tận khi chúng ta chết.
Đó là ngày cuối cùng tôi gặp Khang.
Chúa Nhật sau đó, tôi vẫn nhịn ăn sáng, vẫn đi bộ ra quán cà phê cóc, trên cái bàn quen thuộc của hai đứa, vẫn có ly cà phê đã vơi một nửa nhưng tuyệt nhiên không có Khang. Tôi hỏi chị chủ quán Khang đâu, chị bảo Khang đến sớm hơn mọi khi, uống cà phê xong lại đi mà không nói gì, chị có hỏi Khang sao không đợi tôi đến, Khang chỉ cười mà không trả lời.
Tôi vẫn gọi ly cà phê như mọi ngày và ngồi đợi Khang, chắc Khang ra đầu đường mua báo, lát nữa Khang sẽ quay lại. Tôi uống hết ly cà phê của mình, ly cà phê của Khang đá đã tan hết, nước tan ra màu trong suốt tách biệt với lớp cà phê đen bên dưới. Tôi cảm giác mình và Khang cũng vậy, đã tách biệt nhau từ ngày hôm đó.
Tôi quyết định đi đến nhà tìm Khang. Người ta đang dở nhà Khang. Hàng xóm nói gia đình Khang đã dọn đi từ hai hôm trước, hôm nay chủ mới đến thi công xây nhà mới. Khang không nói gì với tôi cả, Khang bốc hơi khỏi Sài Gòn, khỏi đời tôi và hóa thành một đám mây bay đi đâu đó tôi chẳng biết.
Tôi điện thoại cho Khang, không liên lạc được.
Từ hôm đó, dù bụng đói và uống cà phê đen cỡ nào tôi cũng tỉnh táo, chẳng cảm thấy đầu óc quay cuồng mệt mỏi nữa. Thì ra, tôi chẳng bao giờ bị say cà phê hết, thứ tôi say là cái nắm tay của Khang, là mùi tóc, mùi áo sơmi của Khang, là Khang, là Khang, là Khang.
Tiếng chuông điện thoại vang lên làm tôi giật mình. Thấy số lạ tôi chằng muốn bắt máy. Tôi nhìn xung quanh mới nhận ra chuyến xe buýt tôi đang ngồi chỉ có lác đác vài ba người. Một chú nghoẹo đầu ra ghế ngủ ngon lành, một chị gái ngồi chăm chú nhìn ra đường, hai cô bé sinh viên đang ngồi trò chuyện với nhau. Tôi ngồi một mình, nhìn nắng xuyên qua cửa sổ và trải xuống sàn xe một màu nhàn nhạt. Tôi mất liên lạc với Khang đã ba năm. Không tin tức, cứ như Khang đã rời khỏi trái đất hoặc cũng có thể Khang chưa từng tồn tại.
Số lạ cứ kiên trì gọi cho tôi. Tôi không thèm bắt máy, cho đến lần thứ 5, tôi bắt máy nhưng chẳng thèm nghe, cứ để đồng hồ nhảy từng giây, tôi cố tình làm cho người ở đầu dây bên kia nãn lòng mà bỏ cuộc đừng gọi nữa. Sau một hồi im lặng, bên kia tắt máy nhưng vẫn tiếp tục gọi lại. Tôi mất kiên nhẫn, nhấn nút xanh và kê lên tai. Bên kia là một câu hỏi dồn dập:
- Nghi, Nghi có còn yêu Khang không? Còn yêu Khang không?
Là Khang.
Khi yêu thương tan vỡ
Em chẳng biết nói gì
Ngay cả cánh chim di
Cũng rã rời mệt mỏi
She laughs like god. Her mind's like a diamond
Nhà kế bên đã xây bức tường cao hơn cửa sổ nhà tôi nên ánh đèn không hắt lên tường nữa. Tôi nằm co ro trong bóng tối. Hôm nay, nỗi-buồn không đến. Màn đêm như một chất lỏng sền sệt bọc lấy người tôi rất khó chịu. Lưng tôi mồ hôi đang rịn ra nhưng tôi lười đi mở quạt. Tôi sợ phải chuyển động trong cái không gian đặc quánh như thế này, rất sợ.
Tôi nằm im.
Đêm đang yên tĩnh như một mặt hồ lặng sóng. Tiếng chó sủa ma, tiếng xe chạy ngoài đường, tiếng thằn lằn rớt vào mặt hồ rồi mất hút, để lại từng vệt sóng nước lăn tăn.
Tự dưng tôi nhớ hai câu thơ của chị Ngân
"Ngủ vùi một vạn mùa đông
Đến khi tỉnh dậy chỉ mong quên người"
Tôi hay viết lại những câu thơ của chị, theo ý mình, vì tôi thích có một cái gì đó của riêng mình hơn. Kiểu như tôi học tập từ một người đi trước để lớn lên, vậy đó.
Tôi buồn một-vạn-mùa-đông
Qua rồi giông bão, vẫn mong tay người.
Tôi nghĩ mình nên đi nhắm mắt lại và cố ngủ đi, vì tôi đã bắt đầu viết lan man. Tôi viết, rồi xóa, rồi lại viết. Những con chữ vô nghĩa cứ xuất hiện rồi lại biến mất chẳng giúp ích gì cho tôi lúc này. Tốt nhất là thôi đi.
Chuyện cá cược với nỗi-buồn, tôi đã thua từ lâu.
"Ngủ vùi một vạn mùa đông Đến khi tỉnh dậy chỉ mong quên người" . Nguyễn Thiên Ngân
Ở đây quả thật rất tốt, mình có thể nói mọi thứ mà không sợ ai biết được. Nhưng cũng hơi buồn vì sẽ chẳng ai hiểu mình.
Giá mà mình là phân tử khí nào đó, để cả cái chết cũng không làm mình đau được.
Thương nhau thương cả đường đi Thương em cả lúc chia ly đôi đường
Một chuyện hẹn hò
Tháng 11 năm 1967
An Nghiêng nắng như đổ lửa.
Tôi đứng trước sân ga trong khi cái nắng đặc quánh của An Nghiêng phủ đầy người. Tôi cố nhận ra khuôn mặt nào trong số những khuôn mặt kia là của John – người trên tấm ảnh tôi đang cầm. Từng dòng người đổ ra từ con tàu uể oải, John đã ra chưa?
***
Tôi kê chiếc bàn mới mua từ một hiệu đồ gỗ cũ vào sát tường bên dưới cửa sổ. Tôi đã kiếm loại bàn này quá lâu rồi, bàn làm bằng gỗ sồi, bề mặt gồ ghề, lởm chởm chứ không phải loại đã được bào phẳng tắp. Tôi cũng không hiểu tôi mua cái bàn này để làm gì, chẳng thể kê viết được, chẳng để được vật gì đứng vững nhưng kể từ lần gặp đầu tiên tôi đã biết nó thuộc về tôi, chỉ là của tôi.
Tôi tìm được hình John khi kéo ngăn bàn để lau chùi phía bên trong. Bức ảnh đã hơi mờ vì dính nước, nhưng vẫn có thể nhận ra được khuôn mặt người đang ông đang cười, đường nét rắn rỏi, không đẹp nhưng dễ cuốn hút người xem. Phía sau tấm hình là dòng chữ: John – 12RE, đường Nhật Biên, TP.Đổ Bình.
“Chào anh,
Tôi tìm được tấm ảnh của anh trong ngăn kéo một chiếc bàn ở tiệm đồ cũ, nếu anh cần lấy lại vui lòng liên hệ với tôi theo địa chỉ ngoài phong bì”
Một tuần sau khi lá thư của tôi được gởi đi, tôi nhận được thư hồi âm của John. Nhưng trong thư John không có ý định lấy lại tấm ảnh, anh chỉ nói chúng tôi nếu có duyên được biết nhau thì hãy làm bạn với nhau. Và từ lần đó, tôi và John gởi cho nhau khoảng 3 lá thư mỗi tháng. Chúng tôi cũng chẳng có gì nhiều để nói, chủ đề đa số là An Nghiêng và Đổ Bình ra sao, thời tiết thế nào, có gì hấp dẫn xảu ra trong thời gian gần đây, chỉ vậy thôi.
Lá thư thứ 18 John viết.
“Ngày 06 tháng 11 gặp nhau tại nhà ga An Nghiêng.”
***
Người cuối cùng rời tàu cũng không mang gương mặt của John theo.
Mỗi ngày chỉ có một chuyến tàu từ Đổ Bình đến An Nghiêng thôi. Tôi tự hỏi liệu có phải John đã trễ chuyến tàu hôm nay không, có thể mai anh sẽ đến.
Hôm sau, tôi vẫn mang hình của John ra ga đợi, chẳng khuôn mặt nào mang đường nét của người trong ảnh cả. Người cuối cùng đã xuống tàu. Hôm nay, John cũng không đến
Tôi vừa đi trên đường ray vừa suy nghĩ, nếu cứ đi thế này, tôi sẽ đến được Đổ Bình, sẽ gặp được John chứ. Có thể là như vậy, nhưng có thể cho dù tôi có đi đến đâu cũng chẳng thể nào gặp được John, bởi vì tôi có biết John có hình dáng thế nào đâu. Tấm ảnh này ư? Nó không nói lên được điều gì, đã chắc gì người trong ảnh là John, có thể đó là một người họ hàng nào đó của anh, cũng có thể người trong ảnh và người gởi những bức thư cho tôi chẳng liên quan gì nhau hết. Tôi cũng không hy vọng John có thể tìm được mình giữa đám đông, vì John có thấy hình tôi bao giờ.
Có thể hôm qua tôi đã gặp John trong số những người xuống tàu, nhưng không có cách gì để tôi và John có thể nhận ra nhau. Tôi nghĩ nếu lúc đó mình viết tên anh vào một tấm bảng thì có lẽ anh đã nhận ra mình. Nhưng mọi việc không đơn giản như vậy, chưa một lần nào trong suốt 18 lá thư John gởi, anh nhận mình là John, kể cả cuối thư cũng chẳng có một chữ ký.
Trong suốt sáu tháng qua, tôi đã nói chuyện với ai, ai là John?
An Nghiêng nắng như đổ lửa, trước mắt tôi có một con tàu đang chạy đến.
An Nghiêng, ngày 30 tháng 2 năm 1969
John đang đứng ở nhà ga An Nghiêng và tôi đang đứng ở sân ga Đổ Bình
Chúng tôi vẫn chưa gặp được nhau.
Mình hay có cái tật, nếu còn tha thiết với cái gì đó thì mình nghĩ nó xứng đáng cho mình đánh đổi tất cả, dù là năm tháng, dù là đau buồn hay gì thì nó vẫn xứng đáng. Nhưng cứ khi mình thay đổi, lỡ mà chuyện đó từng làm gì sai với mình thì mình sẽ hối hận, sẽ day dứt mãi.
Bây giờ mình đang ở cảm giác như vậy, phải chi hai năm trước mình đừng trẻ con.
Hay là mình yêu nhau đi, Để mình biết cho dù cuộc đời này có khó khăn thế nào vẫn có người đợi mình về, Để mình biết cho dù cuộc đời này có khó khăn thế nào vẫn có người trở về.
Những ngày giông bão đã qua
Ta gom thành một bài ca tặng người
Từ nay chỉ giữ yên vui,