Touka nhắm chặt đôi mắt, ngăn dòng lệ đang trào khỏi khóe mi.
Hôm nay trời mang màu xanh thiên thanh,
Còn tâm hồn cô đè nén một nỗi trĩu nặng.
Yomo cùng Touka rời khỏi nơi đã từng là Anteiku, chốn dành cho những kẻ lạc lối. Kể từ ngày cuộc truy quét Anteiku diễn ra, Yomo không nói một lời. Sự im lặng đó trông thật lạnh lùng, thật bạc bẽo nhưng Touka, hơn ai hết hiểu rằng trái tim anh đã vụn vỡ. Cả hai đều mất đi mảnh đất bình yên dành cho mình, đều mất ngôi nhà đã nâng niu mình suốt bao năm.
Ghoul không phải con người. Trong từ điển của Ghoul không có khái niệm của hai tiếng "tự do". Cuộc đời Ghoul là một vòng luẩn quẩn của đi săn , bị săn và tồn tại. Touka chính là nạn nhân của cái quy luật vận hành khắc nghiệt đó. Cô chớm nghĩ về những tháng ngày chui lủi như lũ chuột hoang của mình và Ayato. Máu, tiếng van xin, tiếng gào khóc đến lạc giọng...nghe thật ghê tởm đúng không. Đến nay, những ám ảnh đó vẫn đôi lúc khiến dây thần kinh của cô căng như dây đàn trong mỗi giấc mộng ướt nhẹp và tanh nồng mùi máu. Quay cuồng trong những trận chiến chém giết và tranh giành con mồi, chạy trốn khỏi chiếc mũi thính của kẻ thù và những lưỡi quinque sắc bén của đám Bồ câu. Tự đặt mình đứng giữa ranh giới của sống và chết sẽ khiến phần trăm sinh tồn của hai chị em lên cao hơn. Đó là cách cô và Ayato tồn tại khi còn là những đứa trẻ. Nhưng sau tất cả... cô muốn sống. Đúng vậy, không phải tồn tại mà là sống. Touka cũng đã từng được "sống" thật hạnh phúc và yên bình với cha, với Ayato, với những người hàng xóm . Dù cho họ đã phản bội gia đình cô, cướp đi nhà của ba cha con, cướp đi chốn thanh bình đã mang lại cho cô cảm giác là một con người nhưng cô không thể nào ngăn mình muốn hòa nhập vào thế giới đó lần nữa. Và Anteiku đã đưa cô trở về với giấc mộng cô hằng ao ước. Cô được đi học, được làm việc ở quán café – nơi mọi người cùng nhau sum họp. Ở thế giới loài người, cô được gặp những vị khách thật đáng yêu, nhưng cũng không kém những khách hàng khó chịu khiến cô phát cáu. Cô được nếm trải sự yêu thương của một người cha ấm áp từ ngài quản lí Yoshimura. Được quen biết với những người bạn mới như Koma, như Irimi, như Hinami đáng yêu hay như Nishiki đầu đất. Và ở đây, Touka cũng đã gặp được những người khiến trái tim cô trở nên mềm mại như Yoriko và ...như đồ ngốc Kaneki . Quá khứ càng đẹp, hiện thực càng tàn khốc. Mọi thứ lướt nhanh như tro bụi, không một khoảnh khắc nào mủi lòng dừng lại để Touka nắm giữ.
Ba tháng trôi qua kể từ ngày Anteiku sụp đổ, Touka mất hai tháng để có thể ăn uống như bình thường và mất hầu hết mọi đêm để thao thức. Những ngày đầu tiên, cô gần như không ngủ. Đôi mắt lúc nào cũng sưng đỏ. Khuôn mặt thì nhếch nhác, mệt mỏi. Mỗi lần thấy cô, Yomo chỉ liếc nhìn và thở dài. Nhưng Touka không quan tâm vì cô vẫn đang mải mê trong cái vỏ bi thương của mình. Cô liên tục tự dằn vặt mình bằng những câu " Nếu như..."
Nếu như ngày đó cô không nóng nảy và bất cẩn đi trả thù cho chị Ryouko, có lẽ Anteiku đã không đến bước cùng này.
Nếu như cô không mềm lòng gia nhập Anteiku, có thể mọi người bây giờ vẫn hạnh phúc.
Hai tiếng " nếu như " đó ăn mòn ý chí cô. Nước mắt không ngừng tuôn ra từ hai hốc mắt đã đỏ hoe. Cô không thể ngăn được những giọt lệ đang khao khát được giải phóng khỏi nỗi buồn đang đong đầy linh hồn. Cho dù có khóc đến mù, cô cũng không muốn dừng lại. Cô nghĩ về Anteiku trong hơi nước mịt mù, rồi cô nghĩ về quãng thời gian lang thang cùng Ayato , cuối cùng dừng lại tại căn hộ nhỏ có bốn người luôn tràn ngập tiếng cười. Touka nhếch miệng, tự thưởng cho mình một nụ cười cay đắng. Nếu có cơ hội được viết một bản tóm tắt về cuộc đời mình, chắc chắn cô sẽ không sợ hãi mà ghi : mất mẹ, mất cha, mất Ayato, mất Anteiku, mất Yoriko và mất tên ngốc Kaneki.. Quả là những dấu mốc đáng nhớ khiến người đọc ấn tượng sâu sắc.
Cô tự hỏi không biết Yoriko đang làm gì ? Liệu Yoriko đã biết cô là Ghoul chưa ? Chắc hẳn Yoriko sẽ cảm thấy sợ hãi lắm khi biết sự thật. Nhỡ đâu Yoriko cảm thấy cô thật đáng ghê tởm và sẽ nghĩ cô đang tìm cách hãm hại mọi người ? Dù sao thì mọi chuyện cũng đâu còn quan trọng. Cô đã phải rời xa Yoriko, rời xa con người cô yêu thương vô cùng. Những kí ức về Yoriko luôn là giấc mộng đẹp với Touka, chỉ tiếc rằng cô phải tỉnh dậy quá sớm. Nếu thời gian thương tình, cô đã có thể kết thúc tuổi trẻ của mình bằng cách giữ lời hứa đi chơi với Yoriko ngày hôm đó. Đây đã có thể là một cái kết hoàn hảo. Còn Ayato thì sao? Chắc hẳn thằng ngốc đó vẫn đang luẩn quẩn với bọn Aogiri khốn kiếp ? Đã bao giờ nó tự hỏi bản thân việc mình làm đang là sai trái và gây tổn thương cho mọi người...? Touka khẽ bật cười. "Sai trái " ? Có lẽ cô không có quyền được nghĩ về điều này. Chính bản thân Touka khi sinh ra đã là một điều sai trái. Những kẻ như cô đáng ra không nên xuất hiện trên thế gian . Đầu óc cô lại mơ màng hướng về một không gian tưởng tượng. Nơi không có Ghoul tồn tại chắc hẳn sẽ thanh bình lắm. Con người không phải ngày đêm sợ hãi những con quỷ ăn thịt và những con quỷ đó sẽ không bao giờ phải sống chui lủi, cay nghiệt hay hứng chịu mọi ánh mắt khinh thường, ghê tởm đổ dồn về phía mình. Khi ở không gian đó, tên ngốc Kaneki chắc chắn vẫn đang cười thật vui vẻ và đang thao thao bất tuyệt về đống sách tẻ ngắt của hắn. Kaneki sẽ có một cuộc đời thật đẹp nếu không gặp Rize...Không, cuộc đời hắn sẽ thật đẹp nếu như không có Ghoul. Kaneki là một con thí trên ván cờ khắc nghiệt này. Càng ngày hắn càng bước xa thế giới con người. Càng ngày hắn càng bước xa cô để dấn thân vào thế giới của kẻ khao khát sức mạnh - thế giới lạnh lùng, vô tình và biến chất. Giờ đây, hắn đã đi quá xa. Cô đã từng nói với Yomo rằng cô tin Kaneki sẽ trở về với mọi người, trở về với Anteiku. Nhưng đôi lúc, cô vẫn hoài nghi về niềm tin của mình. Kaneki biến mất, không một dấu vết để cô có thể bám vào đó làm cơ sở để tiếp tục chờ đợi. Vậy mà sau tất cả, cô vẫn ngóng chờ hắn sẽ quay về. Đây là kiên định hay ngu ngốc đây ?
" Sau khi đã đuổi hắn đi như thế, hắn có thèm quay lại không?"
Ba tháng rưỡi sau sự kiện Anteiku, Touka nằm trên giường trằn trọc. Có lẽ tên Kaneki đang đi lạc ở đâu đó. Mặc dù trông hắn ngố thế thôi nhưng cũng thông minh lắm, chắc chắn sẽ tìm được đường về. Nhưng giờ Anteiku mất rồi, hắn sẽ phải về đâu ? Hắn cần có một bến đỗ để trở về.
Bốn tháng sau ngày Anteiku mất, Touka và Yomo đang ngồi ăn tối. Cô dè dặt quan sát sắc mặt anh nhưng dường như việc đó là vô ích. Yomo thuộc kiểu người liệt cơ mặt.
" Yomo, em có chuyện muốn nói với anh. "
Yomo ngẩng lên nhìn Touka chằm chằm.
"Tốt. Không có cảm xúc gì. ", Touka thầm nghĩ.
" Em nghĩ em đã khóc đủ rồi và em đang rất chán. Có lẽ em cần làm việc gì đó. "
" Em muốn làm gì ?", Yomo băn khoăn.
" Em muốn giống ngài Yoshimura. Em muốn tạo một nơi mọi người có thể cùng nhau tụ tập."
" Em nghĩ rằng em và anh có thể mở một quán café giống như Anteiku vậy. Dù sao chúng ta cũng phải kiếm tiền để trang trải cho những sinh hoạt khác."
Yomo im lặng không nói gì nhưng cô biết anh có vẻ như không thích ý tưởng đó lắm.
" Dù sao chúng ta cũng đã chuyển sang quận khác, bọn Bồ câu vẫn sẽ mải mê ở quận 20 thôi. Em biết anh yêu quý ngài Yoshimura nhiều như thế nào. Em muốn hai chúng ta cùng nhau thực hiện ý nguyện của ngài ấy. Khi em vẫn đang lạc lối, chính ngài đã mang em về Anteiku và chăm sóc em như người thân. Cũng đã đến lúc em cứu giúp những kẻ lạc lối khác rồi."
" Nếu em muốn mở quán café, chúng ta sẽ mất nhiều thời gian và tiền bạc để chuẩn bị."
" Nếu vậy trong lúc chờ đợi, hãy nói cho anh ý tưởng của em."
" Em muốn mở một nơi giống Anteiku. Một chốn về cho những tấm thân bơ vơ, nơi dừng tạm cho những kẻ vô gia cư và ngôi nhà cho những bước chân lầm lạc. Anh biết đấy, em vẫn mong chờ một ngày tên ngốc đó trở về. Khi hắn quay lại, hắn sẽ biết phải về đâu."
" Em muốn đặt tên quán là gì để cậu ta có thể dễ dàng nhận ra đó là nơi để quay về ?
"𝑊ℎ𝑒𝑛 𝑦𝑜𝑢 𝑐𝑙𝑜𝑠𝑒 𝑦𝑜𝑢𝑟 𝑒𝑦𝑒𝑠, 𝑦𝑜𝑢 𝑐𝑎𝑛 𝑠𝑒𝑒 𝑡ℎ𝑒 𝑑𝑎𝑦 𝑟𝑒𝑤𝑖𝑛𝑑..."
Trên TV bỗng vang lên tiếng hát quen thuộc. Touka giật mình rồi ngẫm nghĩ, hình như cô đã từng nghe bài hát này ở đâu đó. A, đó là bài hát Yoriko có đợt bắt cô nghe cho bằng được. Bài hát lúc dịch ra là " Tôi sẽ trở về ", tên tiếng Anh là...Touka cố gắng lục lọi trong đống kí ức hỗn độn của mình. Hình như là "I will re...". Đúng rồi, " I will return "