Dai (Lytri) God of Creation & Chaos
seen from China

seen from Australia
seen from China

seen from Malaysia
seen from China
seen from China
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from Qatar
seen from Malaysia
seen from United States
seen from China
seen from United States
seen from Yemen
seen from Brazil

seen from United States

seen from Malaysia
Dai (Lytri) God of Creation & Chaos
#6
Tôi đã luôn cho rằng mình là một người lý trí. Rằng lúc quyết định quen ai, nếu không đi được đường dài với nhau thì tốt hơn là không nên bắt đầu.
Rồi tôi gặp anh.
Ngay lúc đó, tôi hiểu ra rằng, lý trí là một thứ vô dụng nhất.
Anh tốt, anh tử tế. Đời tôi nghĩ, miễn tìm được một người thương tử tế, là quá đủ cho chuyện tương lai rồi. Tôi cũng chả nghĩ được lý do gì để chúng tôi có thể xích mích, cãi cọ hay hiểu lầm nhau. Vì quá đủ tin tưởng, quá đủ thấu hiểu, cảm xúc lại là thứ không thừa cũng chả thiếu.
Nhưng, thứ cảm giác vẫn còn yêu thương tuy biết chắc không đi được bên nhau lâu dài nó nhói tâm can lắm. Cứ như ai cứa vào lòng, không chết đi được, cũng không lành lặn được.
Tưởng tượng luôn cả ngày anh đi. Tưởng tượng luôn cảnh mình sẽ buồn đau, sẽ cô đơn. Và dù tưởng tượng có ngàn lần với ti tỉ thứ sẽ đối mặt, chuẩn bị tâm lý kĩ cỡ nào cũng chẳng buông được, không nguôi được.
Thế có đau không cơ chứ?
Khi sự vật không còn khả năng mô tả bằng khái niệm, nhưng cần san sẻ qua người khác, phương tiện hầu hết mọi người thường dùng nhất là im lặng, hoặc tuyên bố không thể diễn đạt được bằng lời nói, hoặc dùng phép nói tiêu cực bảo rằng "chẳng phải cái này, chẳng phải cái kia", hoặc giả là triết gia, ông viết sách minh chứng vì sao đề tài ấy không thể tranh biện được; nhưng người Ấn có ngón tuyệt kỹ riêng biểu thị những cái thực của đạo không ép được trong khuôn lý trí suy luận. Họ viện đến những phép thần thông thay lời biện giải. Ấy thế là họ biến Phật thành nhà ảo thuật lớn - đại huyễn sư, và không chỉ mình Phật thôi, mà hầu hết những nhân vật chánh xuất hiện trong các văn kiện Đại Thừa cũng là huyễn sư nốt. Theo thiển ý, đó là chỗ tuyệt diệu của kinh điển Đại Thừa: mô tả những hiện tượng thần thông kết gắn vào giáo lý nhiệm màu. Có người cho thế là quá trẻ con, là phỉ báng Phật, một bậc đạo sư nghiêm trang, chân chánh. Nói thế e xét chưa cùng. Các nhà tư tưởng Ấn còn hiểu xa biết rộng; các ngài có một sức tưởng tượng sắc bén hơn, luôn luôn vận dụng các hiệu quả một khi trí thức rơi vào chỗ bất lực
Thiền Luận - D.T.Suzuki
"...Đừng hiểu nhầm rằng ta sống theo lý trí. Sự thật là mọi việc bắt đầu bằng xúc cảm, rồi phát sinh ra hành động. Sau đấy tiến trình tư tưởng mới bắt đầu để lý giải hành động của mình"
Vô Ngã Vô Ưu - Ayya Khema
"...trong sự học có hai lối tìm chân lý. Một là dùng trực giác, tức là dùng cái sáng suốt tự nhiên của tâm mà biện biệt các sự vật; hai là dùng lý trí mà suy xét các sự vật. Lối thứ nhất thì biết rất nhanh mà thấu ngay tới cái tinh thần sâu xa. Lối ấy chính là lối Khổng Tử và Mạnh Tử thường dùng. Học theo lối ấy thì lúc nào cũng cần phải có cái tâm hư tĩnh để tu dưỡng cho đến bậc chân nhân, thì rồi mới có cái trực giác mẫn nhuệ và mới có cái biết rất sáng suốt. Song theo cái học ấy thì có một cái rất khó là ai biết cái gì thì tự mình hội lấy mà thôi, chứ thường không thể lấy lời nói mà giải rõ ra hết các ý nghĩa được, vậy nên mới gọi là tâm đắc, phi hạng trung nhân dĩ thượng có tư cách đặc biệt thì không học được. Hạng trung nhân dĩ hạ, dẫu có học cũng không thành tựu, bởi thế cho nên có người học mất rất nhiều công phu mà vẫn không có sở đắc... Lối thứ hai thì dùng lý trí mà suy sự lý nọ đến lý kia, cho đến cái sự lý cuối cùng. Lối ấy của bên Mặc Tử và Tuân Tử thường dùng. Học theo lối này thì hạng trung nhân dĩ thượng hay trung nhân dĩ hạ đều có thể học được, mà học cái gì thì biết tinh tường cái ấy, có thể phu diễn ra lời nói rất rõ ràng. Bởi thế cho nên phải nói nhiều và viết nhiều, trái với lối tâm học bất ngôn chi giáo. Lối dùng lý trí ấy có mấy điều không lợi, là những điều mà ta có thể nói rõ ra được, thường là những điều thuộc về phần bì phu ở ngoài, ít khi thấu được phần cốt tuỷ bên trong. Mà có thấu đến phần sâu xa nữa, thì cũng chỉ xét mặt nào biết mặt đấy thôi, chứ không quán xuyến được hết các mặt khác. Lý trí lại dễ uốn thế nào cũng được, mà nó lại hay tuỳ tùng cái tư tâm tư ý của người ta mà gây thành ý kiến thiên lệch ..."
Nho Giáo - Trần Trọng Kim
Với người thông minh thì nói ít mà hiểu nhiều, nhưng hiểu nhiều lại làm ít
Thầy Trongsuot
Hai đoạn trích ...
Tình yêu là cái khó nói nhất trên đời. Yêu 1 người đã khó, quên lại càng khó hơn. Tôi luôn tự nhủ rằng: ko bao giờ quay đầu lại cánh cửa đã khép. Nhưng đôi khi lý trí đã ko thắng.
"Ta sẽ vẫn quay lại, để thấy rằng cánh cửa ấy không còn chào đón mình, để thấy rằng ta không còn muốn phá tung nó ra, để thấy rằng …ta không còn muốn bước vào đó nữa, và ta sẽ chỉ đứng đó, đứng đó nhìn một lát thôi rồi ta sẽ quay đi, vì ta biết, rồi sẽ có một người đang đợi ta, ta sẽ quay đi"