- Sao vậy? - Mưa đêm. Nằm nghe radio của Woim. Giọng Nu nghe buồn quá. - Vẫn vớ vẩn ghê.Nghe mấy cái buồn vậy hoài làm méo gì. - Radio thôi mà. Buồn hay vui là do kỷ niệm mình ôm ấp khi nghe thôi. - Lại sến. Đọc “ thất tình không sao” của cha Bóng xà bang Thạch chưa. Bê đê nên viết chua lắm, mà viết vậy mấy đứa bánh bèo như mày mới sáng ra được. - Ụa, tao dạo này có tình để thất để có phúc phận đọc quyển đấy luôn ah. Vớ vẩn. Vẫn đang tìm cái “tình” muốn lòi mắt. Nhiều khi buồn quá cũng muốn tìm cái tình mới để kể mày nghe, chứ tao sợ mày ngán nghe chuyện cân nặng của tao rồi. - Ờ, mày mập như con voi rồi pé. Kiếm tình yêu rồi thất tình này nọ, rồi nhịn ăn đi cho ốm. Biết đâu giảm cân thành công. - Moá, vậy lỡ tao buồn rồi ăn thêm nữa thì sao? Vừa thất tình lại vừa mập.Thấy là biết bất hạnh rồi. :)))))))))))))))))))))) Khi người ta hỏi hai con bạn thân thì nói gì với nhau. Khi người ta hỏi sao con bánh bèo lại chơi được với con chuẩn lạnh lùng lâu năm vậy.