Hạnh phúc hay vỡ vụn
Mùa hè năm 2025, nơi trái tim em bỗng đánh thức trở lại. Sau bao năm cố gắng, kìm nén và để rồi vỡ vụn. Ngày gặp anh lại sau bao năm xa cách, cái ôm của anh, vòng tay của anh, bãi biển cũ, sao băng thế rơi, tiếng vỗ của sóng. Mọi thứ như muốn em trở lại, trở lại bên anh, trở lại vòng tay của anh, trở lại những năm tháng thanh xuân, em chưa từng đau vì ai... Hôm ấy, trái tim em bỗng nhảy múa, chỉ cần nhìn anh, ngồi cạnh anh, anh ôm thế là hạnh phúc đủ lắm rồi. Nhưng có những lúc thức tỉnh, bỗng như cái tát vào mặt em, em tự mình đấu tranh tâm lý, tự mình giằn xé, tự trách bản thân mình và tự đặt câu hỏi cho chính mình. Mình đang làm gì? thứ mình muốn là gì? Để rồi tự mình lại phải khổ sở thế này. Sau lần gặp lại anh, em lại càng nhớ anh nhiều hơn. Đôi lúc chẳng thể kiềm chế được bản thân. Chỉ muốn lại gần anh, chỉ muốn anh, chỉ muốn yêu anh lại lần nữa, chỉ muốn sống bên anh trọn đời... Ý nghĩ này dần dần lớn lên, hạnh phúc ấy dần trở lại. Những nổi buồn trước kia biến mất, chỉ đổi lại tình yêu quá lớn em dành cho anh. Ngày càng lớn... mà đôi lúc em nghĩ mình sẽ làm liều 1 lần để giữ anh, và bên cạnh anh mãi mãi. Thế rồi mùa hè vẫn vỡ vụn, khi chính em vô ý làm tan vỡ trái tim anh, làm anh tổn thương, em nghĩ mình là đứa tồi tệ. Hai tháng qua điều khiến em lo sợ nhất đó chính là không còn gặp lại anh nữa, không nhắn tin trò chuyện với anh, không còn nói ra những điều mà em luôn dấu kín.
Mùa hè năm nay có những lúc nắng nóng không thể chịu nổi, có những cơn mưa rào xé toạt cả bầu trời, có những cơn gió ngang qua làm lòng em dịu lại, thở một hơi thật dài, em nghĩ những quyết định của em thì chắc chắn có lúc em sẽ hối hận, nhưng biết làm sao được anh ơi, em như đi vào ngõ cụt, chỉ còn mình em bơ vơ. Ôm cái nổi sợ hãi này. Cơn gió thoảng qua, dịu nhẹ, êm đềm rồi lại biến mất đi ư? Em đã bước 99 bước về anh, còn 1 bước nữa nhưng anh có thể bước về hướng em không? Hay hai ta là hai ngã rẽ, chỉ giao nhau những lúc cô đơn, nhớ nhung nhất? Rồi lại đường ai nấy đi mà chẳng để lại chút lưu luyến gì?
Hôm nay em làm xong hồ sơ, đã đưa ra thêm một quyết định nữa trong cuộc đời, em đã ngoài 30, cũng đã trưởng thành, cũng đã hiểu được những gì mình đang làm và sẽ làm, em cũng có ước mơ, em cũng có hoài bão, em cũng đã từng chờ đợi, em cũng đã từng yêu, em cũng đã từng đau như nát lòng, em cũng đã mất đi lý trí, cũng đã từng rất hạnh phúc. Thế nhưng đôi lúc, em lại muốn được chở che bởi đôi vòng tay của anh, người duy nhất làm em tổn thương, thật nực cười đúng không anh? Lần này em đi, em sẽ khóc, khóc vì nhớ anh, khóc vì em yêu anh, khóc vì sao mình không cố níu thêm lần nữa. Thêm một lần đau rồi thêm một lần đau nữa, nhưng mà em đang tập, tập sống thêm một lần nữa không có anh, không nghĩ về anh và không nhớ anh...
Mùa hè năm nay, thật đặc biệt đối với em, em sẽ nhớ mãi tình yêu này, từng giây phút này, từng tia nắng, từng hạt mưa, từng ngọn gió... Để rồi em lưu lại vào một góc, thương nhớ mang tên "ANH"














