Ngày bé đã từng vô số lần ngước lên trời rồi tự hỏi, “Không biết lớn lên mình sẽ trở thành người như thế nào?”.
Sau này lớn rồi, mỗi lần nhìn trời lại chỉ thở dài. Làm sao đây, thật muốn được trở về khi còn bé…
d e v o n

No title available
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
trying on a metaphor
NASA
official daine visual archive
untitled
he wasn't even looking at me and he found me
Mike Driver

Janaina Medeiros
Claire Keane
cherry valley forever

ellievsbear

JVL
TVSTRANGERTHINGS
RMH
ojovivo
Show & Tell

blake kathryn
Noah Kahan
seen from United States

seen from United Kingdom
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Türkiye

seen from United States

seen from United States

seen from United Kingdom
seen from United Kingdom

seen from Türkiye
seen from United States
@dienvl
Ngày bé đã từng vô số lần ngước lên trời rồi tự hỏi, “Không biết lớn lên mình sẽ trở thành người như thế nào?”.
Sau này lớn rồi, mỗi lần nhìn trời lại chỉ thở dài. Làm sao đây, thật muốn được trở về khi còn bé…
“Cảm giác vô cảm như thể chẳng ai có thể chạm tới trái tim mình thật thanh thản biết bao.”
Mỗi lần lên tumblr lại thấy buồn thối ruột. Sao cái thế giới trên này như kiểu toàn người u ám ý :(( Mình từng thích tumblr lắm nhưng sau khoảng 7,8 năm dùng thấy tránh xa những thứ đau buồn, tiêu cực sẽ làm mình bớt tiều tụy hơn. Thật đáng sợ!
Don’t explain. People only hear what they want to hear.
Paulo Coelho
Read More on wordsnquotes
(via wnq-quotes)
“Tớ nghĩ rằng tớ có thể quên được anh ấy. Nhưng trong khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của anh ấy, tớ thấy mình suy sụp…”
“Người ta cưới nhau vì tình yêu ngọt như quả không chín cũng mười Chúng mình cưới nhau chỉ vì lười thôi anh ạ!
Anh lười chạy một quãng đường vừa quen vừa lạ Trở về căn nhà trống huếch Cầm chiếc lược trên bàn gỡ mấy sợi tóc của em. Anh lười tám điện thoại hằng đêm Vừa tốn tiền vừa khiến nỗi nhớ kéo dài thêm Đầu gối thì co lại …
Em lười mỗi sáng thức dậy ngóng đợi tiếng xe Của người hẹn em ăn sáng, Đưa em đi làm, Trốn mưa dưới những hàng me Bảo với em rằng chúng mình còn trẻ lắm!”
Nhà có 2 người - Lê Ngọc https://www.youtube.com/watch?v=xZp7FOUxoMc
Bạn biết không, vấn đề không phải rằng chúng ta không có nhiều sự chọn lựa cho một mối quan hệ mới. Mà vấn đề nan giải hơn việc “bắt đầu” đó là, chúng ta không biết “bắt đầu từ đâu?”…
Gào
Sau rất nhiều cố gắng, rất nhiều tình cảm đã trao đi mà không nhận được một lời hồi đáp…
Mình lại trở lại làm mình trước kia…
Một mình
Mắt trái chưa từng đối mặt với mắt phải nên không biết an ủi, việc duy nhất có thể làm là cùng nhau rơi lệ.
{Mạc Y Phi dịch}
Collected by me.
Cần bao nhiêu can đảm để nói nhớ một người?
Cô đứng bần thần trước quầy siêu thị, nhìn loại bánh quy anh thích anh và thầm nghĩ: “Nếu là trước kia, cô sẽ mua một gói để trong ngăn bàn làm việc của anh. Vì anh vẫn thường mải làm quên cả ăn mà”. Mỗi lần đi shopping qua quầy bán nước hoa, cô lại nán lại kiếm cớ ngắm nghía, đi một vòng, cô lại đứng trước quầy nước hoa nam, chọn đúng mùi nước hoa anh dùng, và đương nhiên, cô sẽ không kìm được lòng mở lọ nước hoa đó, để nhớ lại mùi hương của anh. Mỗi tối trước khi đi ngủ, máy nghe nhạc của cô replay những bản nhạc mà anh và cô thường nghe cùng nhau, và cứ thế ru cô vào giấc ngủ. Mỗi khi gặp bạn bè cũ của hai người, trong cuộc trò chuyện, cô đều chăm chú lắng nghe xem có ai đó vô tình nhắc đến anh, giờ này anh ra sao rồi, có khi nào anh nhắc đến cô trong những câu chuyện với bạn bè. Mỗi ngày, cô đều nhớ đến anh, theo những cách riêng cô chọn.
Ngày anh lẳng lặng rời xa cô, hình như chỉ có mình anh là đi, còn tất cả những điều thuộc về anh, vẫn ở lại, lì lợm trong trái tim cô. Cô vẫn lặng lẽ quan tâm và theo dõi anh từ xa, mặc dù từ ngày ấy, cô chưa một lần nhắn tin cho anh.
Bạn bè hỏi: “Mày vẫn nhớ anh ấy sao? - Ừ - Thế sao mày không nhắn tin cho anh ấy? - Có cần thiết không?
Phải vậy không nhỉ? Có nhất thiết phải nói cho một người rằng chúng ta đã nhớ họ nhiều như thế nào? Người ấy biết rồi thì sao? Liệu họ có nhớ chúng ta hay đã lãng quên từ lâu rồi?
Nỗi nhớ thật sự rất đáng sợ. Nó dai dẳng và ám ảnh chúng ta mỗi ngày. Dù hàng nghìn lần chúng ta dặn lòng phải quên, nhưng nỗi nhớ vẫn cứ đeo bám như khiêu khích rằng, thực ra chúng ta chẳng hề mạnh mẽ như chúng ta tưởng. Nhiều khi tôi tự hỏi, tại sao chúng ta có thể nhớ một người lâu đến như thế? Có khi thời gian họ xa ta, đã dài hơn cả quãng thời gian từng ở bên nhau, vậy mà chúng ta vẫn nhớ rõ mồm một từng kỷ niệm như vừa mới hôm qua. Nhưng rồi, chúng ta nhận ra, ký ức mãi chỉ ở lại trong ký ức, và con người của ngày hôm qua sẽ mãi mãi không quay trở về. Và thật buồn, vì chúng ta nhớ họ biết bao.
Khi một người nhắn tin cho người yêu cũ: “Anh nhớ em” hay “em nhớ anh”, tôi nghĩ, câu nói ấy chính là lời nói bất lực nhất. Nó có nghĩa là, họ đã cố quên, nhưng họ không làm được. Nó có nghĩa là, giây phút ấy, họ đã vứt hết cái tôi, sĩ diện, để lộ ra sự yếu đuối nhất cho đối phương, dù biết là có khi chẳng hề được đáp lại.
Bạn tôi, trong cơn say, đã không kìm lòng khóc nức nở và nhắn tin cho người yêu cũ: “Em nhớ anh. Anh đọc xong không cần trả lời đâu, vì em chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng thôi”. Tin nhắn ấy thật buồn, và xót xa. Phải gồng mình chịu đựng cô đơn bao lâu, phải tự mình lau nước mắt trước khi đi ngủ bao đêm, phải đấu tranh giữa lí trí và cảm xúc bao ngày, mới có thể đủ can đảm để thốt lên câu nói ấy. Chắc hẳn, sau tin nhắn ấy, bạn tôi vẫn sẽ khóc, và cô đơn, có khi bạn sẽ hối hận vì giây phút yếu đuối không làm chủ được chính mình. Nhưng rồi, bạn sẽ thanh thản, vì ít nhất trái tim còn biết nhớ, nghĩa là còn biết yêu và rung động.
Chẳng phải ai cũng đủ dũng cảm để thốt lên câu nói ấy. Người ta thường chọn giữ lại nỗi nhớ cho riêng mình. Vì họ sợ, nói ra rồi người ấy vẫn chẳng quay về, vậy cũng có ích chi? Hoặc là họ sợ, trong phút yếu lòng nói ra câu ấy, họ lại chẳng thể mạnh mẽ như bấy lâu nay vẫn cố tỏ ra. Và rồi họ lại chẳng thể đành lòng từ bỏ thứ tình cảm mà họ đã biết từ lâu đã chẳng dành cho bản thân mình. Giá mà một lần, dám đối diện với cảm xúc thật của chính mình, có thể gào lên với người ấy, “em đã rất nhớ anh” hay “anh chưa một ngày quên em”, thì sẽ nhẹ lòng biết bao.
Vậy thì, cần bao nhiêu can đảm để chúng ta có thể nói với một người, rằng chúng ta đã nhớ họ nhiều như thế nào?
- Summer Kat -
Tôi vẫn cứ nói rằng cậu không quan tâm, cậu không coi trọng, cậu hời hợt và xem tôi như trò đùa. Cậu vẫn đáp lại bằng lời khẳng định nghe như biện minh rằng không phải, bảo rằng tôi đừng có nói như thế nữa. Một sự khẳng định yếu ớt nghe như một lời nói dối nông cạn. Rồi cậu và tôi vẫn tiếp tục làm tổn thương nhau, tôi vẫn cảm thấy bị bỏ rơi, cậu vẫn tiếp tục nghĩ những gì cậu nghĩ, làm những gì cậu làm.
Bởi vì chúng ta không đứng vào vị trí của người kia mà thấu hiểu.
Tôi không hiểu được tại sao cậu lại đối xử với tôi như thế, lại làm tôi buồn nhiều đến thế. Tôi không biết tất cả tổn thương này là do tôi lại đa cảm mà tự chuốc lấy hay thật sự là cậu đang bỏ rơi tôi, mặc cho cậu phủ nhận nó thế nào đi nữa. Bản năng của tôi, đó là làm đau người đã làm tổn thương mình, không lí trí, không suy nghĩ.
Cậu không hiểu được những gì tôi nói. Cậu đáp lại bằng những câu ngắn dễ quên, tôi cảm giác cậu còn chưa đọc kĩ nghe kĩ những gì tôi nói. Cậu nghe, nhưng là nghe thấy chứ không phải lắng nghe. Tôi đã nói với cậu bằng tất cả nỗi buồn gom góp lại, rằng lịch sử đang lặp lại rồi, chúng ta lại đang trượt theo đường mòn dẫn đến cái kết ngày trước rồi, tôi cảm nhận rất rõ điều đó. Cậu lại phủ nhận, rep lại rất chậm bằng những tin ngắn nghe chỉ thấy hời hợt. Cậu nghĩ tôi đang đùa ?
Chúng ta đã từng kết thúc như thế nào, tôi là người biết rõ nhất, nhớ rõ nhất, bởi vì tôi là người đang tâm buông bỏ tất cả. Và bây giờ mọi thứ lại đang trượt dài theo những tổn thương cũ như vết chân người trượt dài trên đường băng mùa đông trơn tuột. Tôi không giữ lại được. Bởi vì vẫn như ngày đó, tôi không thấy được sự tha thiết muốn giữ lại của cậu. Nếu như cậu đã hết tha thiết, thì tôi sẽ thẳng tay mà ném nó ngang qua cửa sổ, rồi đóng cửa sổ lại. Nếu như cậu đã chẳng còn cần, thì mọi thứ với tôi cũng sẽ ngay lập tức trở thành vô giá trị.
Tôi không cho phép bản thân cần cậu tới mức bi lụy, dù nhớ cậu và thương cậu là có thật, là rất nhiều. Nhưng tôi buông bỏ được. Đau đớn, mệt mỏi tới vượt ra ngoài khả năng diễn đạt của tôi, nhưng tôi vứt bỏ được. Ở cậu cả.
Nên hãy chúc chúng ta may mắn đi.
an oldie but, goody
“Đứng trước người làm mình đau đến tận cùng vẫn không buông nổi một lời trách móc.”
Nhã Tú
“Có khi đau đớn quen rồi Có đau thêm nữa cũng thôi bất ngờ.”
[Nguyễn Thiên Ngân]
Saying Yes to happiness means, learning to say No to the things and people that do not make you happy. – Em cần viết lại những gì đã xảy ra với mình. Để em có thể nhìn nhận lại, 3 tháng – 6 tháng sau này, mình sẽ ở đâu. 12/07 là ngày mình nói chuyện nghiêm túc về mối quan hệ sau khi em nói muốn dừng lại, em nghĩ mình không nên tiếp tục bởi những gì anh đã nói về mối quan hệ của mình.
–
Em hỏi anh, nếu đối lại anh là em, anh có đồng ý yêu nữa không?
Anh bảo: Không.
– Vậy thì, để quay lại với em, anh nghĩ sẽ dễ dàng như vậy sao? Em cũng có lòng tự trọng của mình, cũng có mong cầu hạnh phúc của mình, em yêu và tin anh nhưng sẽ không để anh làm tổn hại đến em một lần nữa. Đối với em, hạnh phúc là cần thiết, nhưng cái giá của nó là những thứ xứng đáng với hạnh phúc em nhận lại, không phải những thứ anh đang cho em bây giờ.
Mình sẽ cùng chờ tương lai.