Lý trí biết rõ phải từ bỏ, trái tim lại ko nỡ buông. Phải làm sao đây?

JBB: An Artblog!
h
Monterey Bay Aquarium

izzy's playlists!

PR's Tumblrdome

Kaledo Art
🪼
almost home
Sade Olutola
i don't do bad sauce passes
taylor price

shark vs the universe
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ

❣ Chile in a Photography ❣

Product Placement

Janaina Medeiros
Mike Driver
Peter Solarz

No title available
sheepfilms
seen from Colombia
seen from Netherlands

seen from United States

seen from Hong Kong SAR China
seen from Italy

seen from Vietnam
seen from Saudi Arabia
seen from Canada
seen from United States

seen from Austria

seen from Greece
seen from Türkiye
seen from Germany
seen from United States

seen from Indonesia

seen from Iraq
seen from Sweden
seen from United States

seen from United States
seen from Canada
@edo125
Lý trí biết rõ phải từ bỏ, trái tim lại ko nỡ buông. Phải làm sao đây?
Tôi không phải là một người cởi mở, thực ra tôi cũng có rất nhiều thất vọng ở trong lòng, cũng có rất nhiều khoảng trống như muốn nuốt lấy tôi trong những đêm đen.
Tôi biết rằng, cuộc sống không bao giờ chỉ có rực rỡ. Tôi chỉ thích cười, tôi thích bầu không khí trong lành và tươi sáng.
Tôi mong muốn được như trà vậy, giữ hết nỗi đắng cay ở trong lòng, tất cả những gì tỏa ra đều là hương thơm.
- Y Khuynh dịch
Mình đã từng đọc một câu đại loại như “mình sống tiếp bởi vì không đủ can đảm để rời bỏ thế giới này”.
Thật ra việc tồn tại thật sự, thật sự rất rất mệt mỏi...
Thật ra anh không biết, lúc anh cho em một viên kẹo, cũng có người bằng lòng cho em bánh ngọt, nhưng mà em không cần. Em không hối hận vì mình không cần bánh ngọt, điều em hối hận chính là cứ nghĩ viên kẹo đó sẽ mãi ngọt như lúc ban đầu.
Blue dịch
Giờ thì em chẳng tha thiết nhận kẹo hay bánh ngọt từ ai nữa. Và em cũng ko biết, liệu cứ để ngày ngày bình lặng trôi qua hay dốc lòng yêu thương rồi nhận lại giông bão thì tốt hơn nữa... Chỉ là có những ngày trong lòng ngổn ngang suy nghĩ, ước gì có người ôm em trong tay họ...
Đúng là cái gì cũng thế, lúc có trong tay thì ko biết trân trọng, đến khi mất đi rồi mới biết nó quý giá đến thế nào...
Mình nuôi bé đc hơn 1 năm, do bạn mình có em bé nên ko thể tiếp tục chăm sóc bé nữa. Bé ngoan mà cũng nhát lắm, ít tiếp xúc với người. Mình vẫn nhớ ngày đầu tiên bé về nhà mình, hồi đó đang hot cái trò dạy boss bằng thú bông, mình cũng thử vs bé, thế là cu cậu sợ hãi trốn luôn trong nhà vệ sinh, nịnh bao nhiêu cũng ko chịu ra ngoài.
Vì mình cũng chỉ nuôi mỗi bé, nên cũng hay trêu chọc, làm đủ trò để cậu ý cáu lên, rồi cũng hay quát mắng khi cu cậu làm sai.
Nếu biết ngày hôm sau bé sẽ bỏ đi, mình sẽ cho nó uống thêm ít sữa, ăn thêm ít hạt, lang thang ngoài trời nắng nóng như thế, hoặc bị ai đó bắt mang đi bán, chắc bé hoảng sợ lắm.
Là mẹ ko tốt, lẽ ra khi biết con đến tuổi cần giao phối, mẹ phải tạo điều kiện cho con, chứ ko phải cấm đoán con như thế. Mẹ xin lỗi Mít ơi, con về với mẹ đi, mẹ sai rồi
Hồi đó mình khoảng 6-7 tuổi, thường đi bộ sang quán bánh cuốn gần nhà để ăn sáng trước khi đi học. Trong lúc đợi bánh, vợ chồng cô chú chủ quán thường hay trêu đùa với mình. Đến bây giờ mình cũng chẳng thể nhớ nổi câu từ chính xác của những câu chuyện là như thế nào, mình chỉ nhớ đại ý rằng "trước mình, mẹ có sinh 1 đứa trẻ khác, nhưng ko may người đó qua đời, vậy nên mình mới có mặt ở trên đời" 🙂
Ngày nhỏ mình rất ương, vậy nên đối với những câu chuyện như vậy, mình chọn cách ko tin. Mình mặc kệ và chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó với bố hay mẹ. Vài năm sau chẳng ai trêu mình chuyện đó nữa, nhưng mình lại phát hiện ra đúng là trước mình mẹ có sảy thai 1 lần. Sau đó, cứ mỗi khi mình thất bại, trong đầu việc đầu tiên mình nghĩ đến là "Liệu nếu người kia có thể sống, họ sẽ mang lại hạnh phúc và tự hào cho bố mẹ hơn mình hay ko?" Và mình cứ mặc cảm như thế cho đến bây giờ.
24 tuổi và mình nhận ra câu đùa vô thức của người lớn lại mang đến áp lực ntn đối với một đứa trẻ. Thật quá độc ác khi dùng những lời lẽ như vậy với 1 đứa trẻ con. Tại sao họ lại làm như thế nhỉ? Họ có vui ko khi nói ra những lời như thế?
Thật đáng ghét khi bây giờ mình hiểu rõ mọi chuyện, lại chẳng thể tìm họ để nói chuyện, để trừng phạt. Mình chỉ hi vọng thế giới bớt đi những người vô duyên như vậy, để những đứa trẻ có thể lớn lên thoải mái hơn, vui vẻ hơn..
P/s: post này với mục đích viết ra cho nhẹ lòng, dạo này mình thất bại nhiều ghê 😩
Nếu cả thế giới dồn anh đến với sự đen đủi đó, vậy thì a chỉ có thể lặng lẽ chấp nhận thôi. Những ngày này mình thật sự rất hoang mang, ko có định hướng cho tương lai, ko có mục tiêu rõ ràng, mình thực sự ko biết mình muốn gì, muốn trở thành người như thế nào. Mỗi ngày mình đều hỏi câu đó nhưng đến giờ vẫn chưa có câu trả lời. Mình thất nghiệp cũng lâu lâu rồi, trong khi bạn bè thì ổn định rồi, ko ổn định thì cũng là tìm đc cho mình 1 hướng đi, thì bản thân mình vẫn đứng đây, loay hoay ko biết nên đi thế nào. Mình apply cũng nhiều, đủ loại công việc, đủ loại công ty, gọi đi phỏng vấn thì ko nổi 5 công ty và chẳng pass chỗ nào cả 🙂 Thực sự vẫn biết là do bản thân mình chưa tốt, chưa biết cách trả lời phỏng vấn, chưa có kinh nghiệm lại ko chấp nhận môi trường quá khắc nghiệt. Là do mình đòi hỏi quá nhiều, hay do mình ko xứng đáng để đòi hỏi mức lương, tính chất công việc như thế. Mình thực sự ko biết. Thực sự ko biết là do mình ko chịu chấp nhận hay do mình quá đen đủi. Haiz. Đau lòng quá. Thời gian này bao mới qua đi?
“Anh đã bao giờ thử mở lòng đi yêu một người rồi kết quả là chẳng được gì chưa? Anh đã thử cảm giác cả những giây phút tuyệt vọng nhất vẫn còn muốn chờ đợi chưa?…”
đúng là ăn tiền của người khác rất mệt mỏi. kể cả là ng thân trong gia đình....
*note lại 1 ngày mở mắt ra đã tổn thương đầy mình*
đúng là lúc khó khăn ms biết chỉ có thể dựa vào bản thân mình. mỗi ng đều có cs riêng of ng ta. trách sao đc :)
:)
dạo này lo nghĩ nhiều quá. buồn rầu nhiều quá. mà chẳng biết vì cái gì. haizzz
Mẹ nói, là con gái, nếu sau này đi lấy chồng, nhất định phải là một người phụ nữ giống như biển.
Con chỉ cần lặng lẽ ở một nơi thấp nhất, cũng đủ làm cho tất cả các nước ở dòng sông đều đổ cả về con giống biển vậy, không nhìn thấy bờ bến. Làm cho những người ở bên cạnh mê mẩn mà nhìn con…
— Mai Can Thái Thiếu Bính © Photo Gallery
thực sự cảm thấy cđj cũng chống lại mình
Để tìm ra được điểm yếu trong con người tôi không khó. Đó là: “khi đã yêu ai thì trái tim dành hết tất cả cho họ” và rồi mặc kệ họ xử trí thế nào. … Kể cả họ vứt bỏ, đâm thấu trái tim tôi biết bao nhiêu lầm…tổn thương. #Thì #tôi #vẫn #không #thể #không #ngừng #yêu #họ. #Đôi #khi #thậm #chí #còn #yêu #nhiều #hơn #nữa. … Có phải điều đó làm tôi khác biệt, làm tôi trở thành một kẻ đáng sợ. Đến nỗi, họ không còn cảm giác gì. Cũng không còn muốn làm tổn thương tôi. Họ lẫn tránh, rồi lặng lẽ rời xa tôi. … Đôi khi tình yêu cũng khó hiểu lắm, yêu nhiều quá cũng có thể mất nhau, nhưng yêu hời hợt đôi khi có cảm giác lạ lạ man mát. Khiến cho họ có cảm giác có thể mất nhau bất cứ lúc nào, mà cảnh tỉnh về cách yêu của mình cho đúng. … Tôi cũng không chắc về cách yêu của mình với họ có đúng không. Nhưng dù sao tôi cũng đã được yêu hết mình. Không toan tính, không suy nghĩ được mất. … Tôi vẫn cam tâm trước những lần bị tổn thương và được tổn thương người mình đã yêu và từng yêu, để họ biết được giá trị con người tôi là không giả tạo. Là trân trọng là yêu họ. Theo cách của tôi. … #dzomtran
muốn dựa vào ng quá. kể hết ch trong lòng e
“Mình không thể bảo rằng bạn hãy đừng buồn, đừng u uẩn nữa bởi vì mình biết đó là điều mà trưởng thành cần phải có. Là một thứ mình phải thỏa hiệp trong rất vô số những điều mình phải chấp nhận để lớn lên.
Mình chỉ muốn bạn hãy nhớ, còn những con đường bạn chưa đi qua, những thành phố bạn chưa đặt chân đến, những món ăn bạn còn chưa nếm thử, những con người bạn chưa gặp mặt, chưa chuyện trò, chưa mến thương.
Có những đổ vỡ trong cuộc đời sẽ làm bạn sụp đổ niềm tin, thì mìnhmong bạn hãy nhớ đến những điều đó, những điều mà cả cơ thể hay trái tim bạn chưa được cảm nhận. Để nhận ra thế giới này còn rộng lớn lắm, và còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi mình lắm.
Bạn biết không, phòng ăn của khách sạn Muse ở BKK có thể nhìn ra một “khu rừng” nhỏ, bên cạnh nó có một tòa nhà cao nhìn hơi cũ kĩ. Ánh nắng ngày hôm đó mình ngồi rất đẹp, mình đã có thể nhìn thấy những hạt bụi mờ bay thanh thản trong nó. Mình nhìn ra thành phố đó, sức sống và vẻ đẹp của nó buổi sớm mai. Và mình đã tự nhủ, ‘hãy chờ đấy, mình nhất định sẽ hạnh phúc’.
Mình mong bạn đừng cho rằng bạn không xứng đáng được hạnh phúc. Mình sẽ rất giận nếu bạn nghĩ như thế, bởi vì bạn xứng đáng, rất xứng đáng. Ai ai cũng vậy. Cũng có thể giải thoát và hạnh phúc. Chỉ cần bạn tin.
Mình muốn nói với bạn, rằng mình sẽ đánh cược, cược rất to - bạn nhất định sẽ hạnh phúc. Một người như bạn, nhất định phải hạnh phúc, không thể sai được!”
{ @thoigiantinhlang } des by BeHi@Tu Es Mon Lilas
chỉ cần bớt suy nghĩ vẩn vơ đi thôi. mình nhất định sẽ giải thoát và hạnh phúc :)
khi bạn biến mất. nh ng ta lại chẳng nhận ra. vừa hi vọng ng ta tìm thấy, lại vừa muốn oán trách sao ng ko nhận ra