Lint Roller? I Barely Know Her

blake kathryn
KIROKAZE
Sweet Seals For You, Always
Game of Thrones Daily
he wasn't even looking at me and he found me
🪼

Kaledo Art
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
Cosimo Galluzzi
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
Cosmic Funnies
Three Goblin Art
Jules of Nature

No title available
Today's Document

ellievsbear
$LAYYYTER

Origami Around

@theartofmadeline
seen from United States

seen from Malaysia

seen from Brazil
seen from Brazil

seen from United States
seen from Norway

seen from Brazil

seen from United States

seen from United States

seen from Brazil

seen from Canada
seen from United States

seen from Bangladesh

seen from T1

seen from United States

seen from France

seen from Türkiye
seen from Brazil

seen from United States
seen from Saudi Arabia
@hatdexinhsblog
〔Bài dịch số 1248〕 ngày 24.02.2026 :
Vũ Thu Hoài dịch
Trích một đoạn văn trong quyển 《此刻是春天 - Khoảnh khắc này là mùa xuân》 của Lư Tư Hạo
新年愿望,如果真的有用的话,那便是:希望你想下楼的时候,电梯就停在门口;希望你肚子饿的时候,打开冰箱就有吃的;希望下雨的时候,你的包里恰好备着伞;希望你难过时,可以有首歌给你安慰;希望那个你可以分享秘密的人,也是能够安慰你的人。
祝你早安、午安、晚安。
Điều ước năm mới, nếu thật sự có tác dụng, thì tôi mong đó là :
Mong rằng khi bạn muốn xuống lầu, thang máy đã chờ sẵn ngay trước cửa
Mong rằng khi bạn đói bụng, trong tủ lạnh sẽ có sẵn đồ ăn; Mong rằng khi trời đổ mưa, trong túi bạn vừa hay có sẵn môt chiếc ô; Mong rằng khi bạn buồn, sẽ có môt bài hát dịu dàng an ủi bạn;
Mong rằng người mà bạn có thế chia sẻ bí mật, cũng chính là người có thể ở bên và vỗ về ban.
Chúc bạn buổi sáng, buổi trưa, và buổi tối đều bình yên.
Cuộc đời thường khắt khe với những ai không đủ giỏi và nổi bật. Ta được dạy phải chờ đến khi sẵn sàng, phải nỗ lực đến khi xứng đáng thì mới được công nhận. Nhưng sự thật là không phải ai cũng bắt đầu trong trạng thái hoàn hảo, và không phải ai sinh ra cũng đã sẵn vạch đích. Phần lớn những khởi đầu đều diễn ra khi ta còn mơ hồ về tương lai, chỉ có trong mình trái tim can đảm dám bắt đầu.
Chúng ta thường nghĩ phải làm được điều gì đó thật lớn lao thì cuộc đời mới đáng sống. Nhưng có lẽ, sống trọn vẹn không nằm ở đích đến, mà nằm ở việc ta có dám chọn con đường của riêng mình hay không.
Dám đi, dù biết sẽ khó khăn. Dám thử, dù biết có thể thất bại. Dám sống như chính mình, thay vì sống để vừa vặn với mong đợi của người khác.
Trong lòng ai cũng có ngọn lửa, những kẻ đi qua chỉ có thể thấy khói. Bạn sống vì ngọn lửa trong tim mình, chứ không phải vì làn khói trong mắt người khác. Không làm được tinh anh của động Đại Vương, không phải Tôn Ngộ Không thì đã sao, hãy làm nhân vật chính của cuộc đời mình.
Không phải ai cũng cần trở thành vĩ nhân. Có những cuộc đời rực rỡ theo cách rất lặng thầm. Một người bình thường, sống tử tế, giữ được ngọn lửa trong lòng và không phản bội ước mơ của mình, đã là một thành tựu lớn.
Nếu hôm nay bạn vẫn đang loay hoay chưa biết mình sẽ đi về đâu, thì điều đó không có nghĩa là bạn sai đường. Có thể bạn chỉ đang ở đoạn đầu của hành trình mà thôi. Và chỉ cần bạn cho phép mình bắt đầu, cuộc đời, bằng cách nào đó, sẽ mở ra những lối đi riêng dành cho bạn.
Mong bạn luôn được sống như mong muốn và hết mình với cuộc đời này.
#MãNhânNgư
---
#Nobody2025 | #TiểuyêuquáinúiLãngLãng | #TheFool | #TheWorld | #Tarot
23/12/2025
Có một giai đoạn, mình đặt rất nhiều kỳ vọng vào một người. Không phải vì họ hứa hẹn điều gì quá lớn, mà vì mình đã tự vẽ ra trong đầu quá nhiều viễn cảnh. Mình tin rằng họ sẽ hiểu, sẽ ở lại, sẽ làm những điều mà mình mong đợi — dù chưa từng nói ra.
Mình quên mất rằng kỳ vọng là thứ rất im lặng. Nó lớn dần lên trong lòng mình, nhưng người kia thì không hề hay biết. Và thế là mỗi lần họ vô tâm, mình buồn. Mỗi lần họ không làm như mình tưởng, mình thất vọng. Không phải vì họ sai, mà vì mình đã đặt lên họ một vai trò quá lớn so với khả năng và mong muốn của họ.
Có lúc mình trách họ lạnh lùng. Sau này mới nhận ra, có thể họ chỉ đang sống đúng với con người họ. Chỉ là mình đã mong họ trở thành một phiên bản khác — phiên bản phù hợp với nhu cầu của mình.
Kỳ vọng quá nhiều vào một người giống như đặt trái tim mình vào tay họ, rồi âm thầm yêu cầu họ phải giữ thật khéo. Nhưng không phải ai cũng biết cách nâng niu những điều mong manh. Và cũng không công bằng khi bắt họ phải gánh trách nhiệm cho những mong chờ mà mình chưa từng nói rõ.
Đến khi học được cách hạ kỳ vọng xuống, mình thấy lòng nhẹ hơn. Không phải vì mình bớt quan tâm, mà vì mình bắt đầu quay lại quan tâm đến chính mình. Mình hiểu rằng, một người có thể đồng hành, nhưng không ai có nghĩa vụ phải lấp đầy tất cả khoảng trống trong lòng mình.
Có lẽ trưởng thành là khi mình vẫn tin vào điều tốt đẹp, nhưng không đặt hạnh phúc của mình hoàn toàn vào tay một ai khác. Và nếu có kỳ vọng, mình học cách nói ra — hoặc học cách chấp nhận rằng, không phải kỳ vọng nào cũng sẽ được đáp lại.
Hoá ra những khoảnh khắc cần có người ở bên cạnh nhất, đến cuối cùng vẫn tự mình trải qua.
Tình yêu tồn tại mãi theo thời gian. Chúng tôi gặp và yêu nhau năm mười bảy tuổi, kết hôn năm hai mươi bảy tuổi và có hai đứa con ở tuổi ba mươi bảy. Nếu nói có điều gì đáng tiếc trong mối quan hệ này thì đó chính là việc chúng tôi đã không thể lén lút ăn vặt cùng nhau khi mới 7 tuổi.
@taifang dịch
Nhớ nè: Hãy đối xử với bản thân bằng tình yêu thương mà mình tìm kiếm ở người khác. Khi mình đủ đầy, viên mãn và tự trọng, tình yêu thương tương xứng sẽ đến. Ngay cả khi nó không đến từ người ngoài, bạn vẫn có một phiếu từ chính bản thân.
Với người ngoài, bạn chi phối được không đáng kể, thậm chỉ không một chút nào, còn bản thân thì có thể rèn luyện được.
Khi ngừng tìm kiếm hạnh phúc tới từ một người, em nhận ra em được yêu thương bởi rất nhiều người.
"Bạn tắm táp sạch sẽ, bạn cảm thấy điều ấy thật đẹp đẽ. Bạn nhìn thấy một bông hoa nở, bạn cảm thấy điều ấy thật đẹp đẽ. Bạn ăn được một bữa cơm ngon, bạn cảm thấy điều ấy thật đẹp đẽ. Bạn thấy đấy, không phải tất cả chỉ vì bồn tắm sạch sẽ, hoa nở đẹp hay những món ăn đó hợp khẩu vị của bạn; mà là tâm bạn không vướng bận. Cuộc sống là thứ đẹp đẽ ư? Không phải đâu, từ đầu tới cuối thứ đẹp đẽ luôn luôn là bản thân bạn kìa, bởi vì tâm bạn không vướng bận, bởi vì bạn sống bình tĩnh và điềm tĩnh nên mọi thứ xung quanh bạn sẽ trông thật đẹp."
- st @decembergirlloverain
FR 20092025
Ta từng giữ một mùa thu chưa gọi, Lá chưa rơi, lòng đã chín muộn phiền. Ta từng viết tên em lên muôn nẻo, Đến sau cùng, lại chia lối ngả nghiêng.
[Trần Phan Thanh] #Thanhơi #chuyệncủaThanh
Mình đọc được một câu rất hay rằng: "Thật ra thế giới này vẫn đang lén lút yêu thương bạn."
Những điều tốt lành, tử tế không phải lúc nào cũng rổn rảng tiếng kêu. Vốn ngưỡng mộ những sự khiêm nhường nhưng kiên định, bền bỉ; nên một lần nữa mình có niềm tin về sự tốt đẹp sẽ luôn có, chỉ chờ mình nhận ra và trân trọng.
Có những tình bạn mình những tưởng sẽ không bao giờ phải giải thích với nhau điều gì, đến khi ngồi xuống sau vài năm không gặp chợt nhận ra không còn nói chuyện với nhau được nữa, hoặc nói những điều rất nhạt, rất đâu đâu. Thì con người rồi ai cũng lớn lên, và ai cũng thay đổi. Người mà ta từng biết, từng chơi, từng tin tưởng giờ không còn đi chung một con đường nữa là lẽ rất thường tình.
Nên ở tuổi này rồi, còn ai ở lại với mình, ai đến với mình trong những lúc khó khăn, và ai lắng nghe mình vào những lúc cô đơn nhất thì hãy lấy làm quý trọng họ. Cuộc đời đưa chúng ta đi về nhiều hướng khác nhau, gặp được nhau lúc nào thì cứ vui lúc ấy. Vì ngày mai chắc gì còn gặp được nhau nữa. Hạnh phúc là ở thì hiện tại, không phải ở ngày mai.
Trên một chuyến tàu, có chàng trai lấy điện thoại di động đăng lên weibo: "Tôi đã yêu một cô gái trên tàu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Không hiểu sao cô ấy cứ nhìn ra ngoài cửa sổ".
Chàng trai âm thầm nhìn trộm cô gái, trong lòng nghĩ rằng chắc cô ấy không biết. Một lúc sau, trên weibo có người trả lời anh: “Bởi vì khuôn mặt của bạn phản chiếu trong gương.”
@taifang dịch
Năm mới đến, ta ngồi nghe gió đổi Tiếng thời gian lật nhẹ một trang đời Pháo ngoài đó rực hồng như gọi tuổi Ta ở đây gom lại mấy bồi hồi.
Năm mới đến, trời không gì khác lắm, Vẫn nắng kia, vẫn gió thổi hiên nhà. Chỉ có tóc ta thêm vài sợi trắng Và lòng mình bớt những chuyện đi qua.
Năm mới đến, người ta nâng ly chúc. Ta nâng ta khỏi những tháng ngày sầu. Chúc cho kẻ từng đi cùng đôi đoạn. Đủ an bình sau những cuộc bể dâu.
Năm mới đến, ta không mong quá lớn, Chỉ mong lòng còn chốn để dung thân. Giữa nhân thế đầy những điều chao đảo Vẫn mong ta rực rỡ một đôi lần.
Năm mới đến, ta soi mình trong gió. Thấy thanh xuân lặng lẽ đứng bên lề. Không trách móc vì sao mình đã lớn, Không bận lòng những ngày cũ ủ ê.
Năm mới đến, ta gửi lời rất khẽ, Cho song thân tóc bạc dưới mái nhà. Cầu sức khỏe đừng hao theo năm tháng, Để ta còn kịp trả hiếu mẹ cha.
Năm mới đến, ta chúc cho những kẻ, Từng làm ta bật khóc giữa đêm dài. Cũng có được một nơi mà quay lại, Khi cuộc đời quá rộng với đôi vai.
Năm mới đến, ta chúc cho người trẻ Đừng vội vàng đốt cháy hết thanh xuân. Đi đủ chậm để nghe mình thở nhẹ, Và đủ xa để biết quý ân cần.
Năm mới đến, ta ngồi nghe khoảnh khắc Rơi xuống đời như nước đổ mưa mau. Chúc tất cả, dẫu quen và dẫu lạ Giữ được mình giữa những tháng ngày sau [Trần Phan Thanh] #thanhơi #chuyệncủaThanh #trầnphanthanh
"Ta lấy sớm chiều xuân thu làm sính lễ, nàng có nguyện cùng ta trải qua hết những năm tháng phù du?"
Sủng trong lòng bàn tay - Bạc Yên
#không tựa 123
chuyện ai thương mình hay không sau này không mấy quan trọng nữa, biết rồi thì lại muốn biết là thương mình của lúc nào, thương đến bao giờ, và thương mình qua từng đoạn thời gian có giống nhau không? lắm chuyện thật =))))))))