TVSTRANGERTHINGS

ellievsbear
Lint Roller? I Barely Know Her
Stranger Things

blake kathryn
𓃗

Kaledo Art
🪼

Andulka
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year

JVL
Xuebing Du
art blog(derogatory)
todays bird
Peter Solarz
official daine visual archive

@theartofmadeline
will byers stan first human second

No title available

No title available
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Indonesia
seen from India

seen from United States
seen from United States

seen from Germany
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Germany
seen from United Kingdom
seen from Iraq
seen from United States
@keanmayhanhphuc
Kệ đi em, đi ngủ.
Mai nắng trước hiên nhà
Đem mình ra tưới tẩm
Biết đâu sẽ nở hoa.
Nếu chợt thấy tôi vấp ngã Người có đến đỡ tôi lên, Hay cũng chỉ như kẻ lạ Chân bước vội qua một bên.
Nếu chợt thấy tôi đang khóc Người có làm tôi cười lên, Hay bỏ tôi lại một góc Mà làm tôi buồn nhiều thêm.
Nếu chợt ngày mai tôi chết Trời ơi, chắc người sẽ quên, Một kẻ yêu người tha thiết Nhưng chưa hề được đáp đền.
–Huy Hải–
“Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều này? Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời?Tay măng trôi trên vùng tóc dài, bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này? Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo mây…” Đến một lúc nào đó, khi đã bước qua một nỗi đau đủ dài, bạn sẽ ngoảnh lại, thầm cảm ơn cuộc đời - vì đã cho ta một người làm ta đau nhưng cũng sẽ cho ta một người để xoa dịu nỗi đau đó. Và người ấy, có thể bạn sẽ không yêu quay quắt đến nghẹt thở, chẳng cuồng dại làm những điều điên - rồ - không - tưởng vì tình yêu như lần đầu tiên nữa, nhưng sẽ là người khiến bạn mãn nguyện tựa đầu, bình yên cuộn gối. Đó không phải là tình yêu định mệnh nhưng là duyên phận một đời, vì duyên nên gặp gỡ, vì phận nên chọn ở lại đến tận cùng. Trước khi có thể gặp được người ấy, bạn sẽ trải qua vài lần sai người, sai thời điểm, sẽ có những nỗi đau khắc cốt ghi tâm, sẽ có đôi lần gục khóc trong bóng tối một mình, đôi lần bước chông chênh muốn từ bỏ - nhưng rồi bạn bước qua một ngày, thêm một ngày nữa, bất chợt một buổi sáng nào đó, bạn tỉnh giấc - mở rèm cửa, nắng hắt bên song hong khô những giọt nước mắt ướt đầm đêm qua, gió ve vuốt thổi đi những nỗi buồn còn đọng lại, bạn vẫn sống, trái tim vẫn đập những nhịp vô thường vốn có - hóa ra nỗi đau cũng chỉ như một tế bào ung nhọt, khi đã không thể cắt bỏ, phải tập sống cùng với nó, con người rồi sẽ tự khắc trân quý sinh mệnh của mình, những ngày tháng còn lại trở thành những giây phút ý nghĩa tột cùng. Vậy thì bạn sẽ chọn cảm ơn người đã phụ mình hay thù hận để nỗi đau dai dẳng suốt đời? Trong cuộc đời, bạn nhất định sẽ gặp một người khiến bạn yêu và sẵn sàng từ bỏ cả lòng tự tôn, chỉ để giữ được người ấy ở bên mãi mãi. Một người khiến bạn bất chấp tất cả, cam tâm tình nguyện đánh cược một đời, không màng kết quả, bạn yêu và mơ. Người ấy có thể đem đến cho bạn những tháng ngày lãng mạn như cổ tích, có thể nhấn chìm bạn trong men say tình ái, trong những lời hứa và hẹn ước cảm động nhất thời. Nhưng giấc mơ vẫn thường chỉ đẹp khi người ta còn mộng mị, chỉ tiếc một sớm mai tỉnh giấc, họ đã kịp rời đi, hiện thực là sự hụt hẫng và tổn thương kéo dài. Đến cuối cùng, người nắm tay bạn bước vào giáo đường, không bao giờ là chàng - trai - của - năm - ấy. Thế rồi, người mà bạn tin là định mệnh lại không thắng nổi thời gian, không thắng nổi số phận, không thắng nổi định kiến và không thắng nổi chính mình. Họ nói với bạn về những lý do không hợp, khoảng cách, sự nghiệp, đổ lỗi và trách móc trước những lỗi lầm vụn vặt, nhưng họ không thể nói với bạn một sự thật - rằng - trái - tim - họ - từ - lâu - đã - không - còn - hình - bóng - của - bạn - nữa. Nhưng người đem nỗi đau đến cho bạn đã đi rồi, một khoảng lặng đủ dài - chỉ - có - một - mình - với - nỗi - đau, vết thương có thể vẫn nằm nguyên ở đấy, nhưng thời gian sẽ dạy bạn cách thay đổi để thích nghi. Đến một độ tuổi nào đó, bạn nhất định sẽ hiểu, thì ra người hạnh phúc nhất trên thế giới này không phải người chưa từng đổ vỡ, chưa từng thất bại, chưa từng tổn thương, hay người hạnh phúc nhất cũng không phải người có được những thứ tốt nhất, tuyệt vời nhất, chỉ là chúng ta đã vượt qua được ranh giới giữa việc cố gắng và buông bỏ, lạc quan và bi quan, từ bi và hận thù.
Và rồi trong cuộc đời, bạn cũng sẽ gặp được người đến để xoa dịu nỗi đau ấy, đó sẽ chẳng phải là những soái ca trong ngôn tình, những hiệp sĩ trong những bộ phim truyền hình nổi tiếng, họ chỉ đơn giản là người sẽ đến đúng thời điểm, gặp đúng được người mình cần để chọn ở lại bên bạn - vì - tất - cả - những - khiếm khuyết - lỗi lầm - tổn thương mà bạn có. Họ sẽ không nói với bạn ba tiếng “anh yêu em”, “em yêu anh” mỗi ngày, họ sẽ chẳng quỳ gối để mạng cho bạn một đôi giày như cổ tích, họ cũng chẳng lãng mạn đứng trước cổng nhà bạn để dỗ dành hết nỗi giận hờn, nhưng điều quan trọng nhất - họ luôn tin bạn - sẵn sàng cùng bạn bước đến tận cuối đường. Vì bạn biết không, lời hứa bền vững nhất trên đời không phải là câu thề nguyện “Anh yêu em”, “mãi mãi bên nhau”, mà chỉ là “Anh ở đây”, “Anh tin em” mà thôi. Vì một chữ tin, họ sẽ không dễ dàng rời bỏ bạn mà đi, như cái cách mà những người yêu nhau không đủ sâu sắc vẫn đổ lỗi cho duyên mỏng. Có những mối tình ngỡ là cả cuộc đời, nhưng chớp mắt, mọi thứ đều hoá hư không. Có những mối tình tưởng rằng sẽ ở lại sau tất cả, nhưng đến cuối đường mới hay, mình đã nắm tay sai một người. Có những mối tình chẳng nguyện thề, chẳng tha thiết, tất cả chỉ là sự bình lặng qua ngày, nhưng ngoảnh mặt, sau bao đổi thay, hoá ra lại là định mệnh. Duyên là do trời định, phận là do người chọn, cứ tựa vào nhau, cuối con đường chỉ là còn được cầm tay, còn chung nhịp bước, khó khăn không nản, xa cách không rời. Đừng khẳng định, đừng thề nguyền, năm tháng rộng dài, tình yêu là một ngày còn hết lòng vì nhau, đó sẽ là mãi mãi. “Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ…” Cứ bình thản đi qua nỗi đau và chọn cách ở lại nỗi đau ấy, vì bạn ơi - “tuổi nào” rồi cũng đến khoảnh khắc bình yên mà chúng ta chọn ở lại sau cùng. Vì sao cuộc đời lại cho bạn những mối lương duyên như vậy? Vì để bạn nhận ra, để gặp được đúng người - đúng thời điểm, bạn phải học cách tổn thương để cảm thông, học cách vượt qua nỗi đau để trân trọng bản thân, yêu thương cuộc đời và giữ lấy một người trong an nhiên, thanh thản. Sống nhẹ nhàng, tình yêu cũng sẽ giản đơn hết thảy.
Ảnh: Cover cảm xúc.
Sáng nay chở nhau đi làm nhưng những ý nghĩ miên man lại trở về. Đau, một cái gì đó quặn thắt nơi lồng ngực khiến tâm trạng chìm xuống đáy
Nhiều khi lòng tự hỏi, ta đang bám víu điều gì, níu kéo điều gì khi bầu trời của mỗi người đã đổi khác
Nhiều khi tự hỏi, ta còn gắng gượng được đến bao giờ?
Hạnh phúc ư? Niềm tin ư?
Trống rỗng...
Có những cơn bão không gầm thét ngoài trời, mà lặng lẽ xé nát cõi lòng ta trong những đêm sương lạnh.
Ta trằn trọc nhìn lên trần nhà, tự hỏi tại sao vạn sự cứ mãi chông chênh.
Ta thèm một điểm tựa, nhưng nhìn quanh chỉ thấy bóng tối bủa vây.
Ta thường tin rằng sự trưởng thành là một hành trình êm ái, trải đầy hoa hồng và những lời chúc tụng.
Nhưng thực tại lại thường gõ cửa bằng những nghịch cảnh trớ trêu, ném ta vào những khoảng không vô định.
Ta dốc lòng vì một công việc.
Dốc sức vì một người thương.
Dốc cạn tâm can để mong cầu một chút bình yên.
Nhưng rồi, mọi thứ bất ngờ vỡ vụn trước mắt.
Ta hoang mang đứng giữa đống tro tàn của niềm tin, tự dằn vặt chính mình bằng hàng ngàn câu hỏi xót xa. Ta có làm sai ở đâu không? Ta có chưa đủ tốt không? Ta có đáng bị đối xử như vậy không?
Ta cố gắng tỏ ra kiên cường dưới ánh sáng mặt trời. Ta gồng mình gánh vác mọi trách nhiệm, gượng gạo mỉm cười nói câu "không sao đâu" để che giấu những mảnh vỡ đang găm sâu vào da thịt.
Nhưng khi cánh cửa phòng khép lại, sự cô độc bắt đầu gặm nhấm từng tế bào.
Mỏi mệt. Rã rời. Vô vọng.
Những vết sẹo vô hình ấy rỉ máu âm ỉ, khiến ta dần lùi lại phía sau.
Ta từ chối những nhân duyên mới vì sợ vết thương cũ tấy đỏ.
Ta đóng chặt cửa trái tim vì hoảng loạn trước rủi ro của sự phản bội.
Ta bắt đầu thầm tin rằng, mình sinh ra chỉ để gánh chịu những bất hạnh kéo dài.
Ta đem tất thảy những tủi thân ấy đóng gói lại, nhét đầy vào lồng ngực đang phập phồng yếu ớt, để rồi tự làm mình ngạt thở trong chính sự bám víu đầy tuyệt vọng.
Ta để bóng tối nuốt chửng lấy chút niềm tin cuối cùng.
Ta quên mất một điều căn bản: không có cơn bão nào gầm gừ mãi mãi trên bầu trời.
Vũ trụ này vận hành theo quy luật chuyển hóa không ngừng nghỉ.
Năng lượng của nỗi đau không hề biến mất, nó chỉ đang chuyển hóa để đúc rút thành một dạng sức mạnh thâm trầm hơn bên trong ta.
Bão giông chưa bao giờ là một sự trừng phạt.
Nó là một sự gột rửa mang tính tất yếu.
Vũ trụ gửi đến những nghịch cảnh để rửa trôi đi lớp vỏ bọc yếu đuối, những ảo ảnh phù phiếm và cả những bám chấp mà bản ngã đã nhọc công đắp nặn.
Ta mất đi một người, để tạo ra khoảng trống đón nhận một nhân duyên lành lặn hơn.
Ta vấp ngã, để hiểu rằng đôi chân này cần học cách cắm rễ thật sâu vào lòng đất.
Khổ đau, kỳ thực lại là một vị ân nhân vô cùng nghiêm khắc.
Theo lăng kính vô thường, mọi sự đổ vỡ đều ươm mầm cho sự tái sinh.
Chỉ khi đối diện với tận cùng thống khổ, ta mới thấu suốt sự mong manh của thế gian, từ đó khởi sinh lòng từ bi bao la.
Cơn bão càn quét không nhằm vùi dập con thuyền sinh mệnh của ta xuống đáy biển đen kịt.
Nó đến để đánh thức đại dương tĩnh lặng đang ngủ yên bên trong ta.
Nếu kim cương chối từ áp suất kinh hoàng dưới lòng đất sâu, nó mãi mãi chỉ là cục than đen đúa.
Nếu thép sợ hãi ngọn lửa hừng hực, chúng chẳng thể trở thành kiệt tác.
Tâm hồn chúng ta cũng vận hành theo cùng một nguyên lý mầu nhiệm ấy.
Chính những vết xước tấy đỏ ngày hôm qua lại là cánh cửa để ánh sáng rực rỡ chiếu rọi vào ngày hôm nay.
Ta thôi gồng mình đòi hỏi sự công nhận, bởi ta hiểu rõ giá trị thực sự của mình.
Hãy quay về và ôm trọn lấy chính mình.
Bạn đã chiến đấu rất kiên cường để đứng vững đến tận giây phút này.
Đã đến lúc cho phép bản thân được nghỉ ngơi.
Dũng cảm buông tay những muộn phiền không còn thuộc về hiện tại.
Đừng oán trách quá khứ nữa.
Bạn đã đi qua đủ giông tố để trở nên trọn vẹn và sâu sắc.
Ngay lúc này, bạn hoàn toàn xứng đáng với một bầu trời bình yên.
A yêu em, thương em nhiều hơn cả thương chính bản thân anh. Nhưng có lẽ, đôi khi thứ gì dư thừa cũng là điều ko đáng trân quý.
Anh đã bỏ ngoài tai những lời dèm pha để yêu e mặc dù biết từ lâu bên cạnh anh, tâm trí em đã ko còn hướng về anh
Anh chấp nhận sônga cuộc sống tầm thường để đêm về với ngổn ngang những tâm sự
Ngày hôm nay, a biết là a đã sai. Như cái cách a chăm cho cái cây đã đứt rễ, đoạn tình duyên này đang chết dần chết mòn.
Anh xin lỗi vì đã yêu em
Thái độ của em, từng chút một, đã đẩy anh ra khỏi em.
Không ồn ào, không một lời tuyên bố. Chỉ là anh tự lùi lại.
Không phải vì anh hết yêu.
Cũng chẳng phải vì tự ái trỗi dậy.
Chỉ là anh hiểu, nếu cứ ở lại, anh sẽ đánh mất chính mình trước khi mất em.
Khi một người nhiều lần khiến anh nhận ra rằng sự tồn tại của anh chỉ là một lựa chọn…
thì điều duy nhất anh còn có thể làm, là chọn lại chính mình.
Anh không níu nữa. Không phải vì không muốn, mà vì anh không còn được trân trọng.
Chuyện giữa chúng ta, anh hiểu. Em cũng hiểu.
Không cần thêm một lời giải thích nào.
Sự im lặng của em, khoảng cách em tạo ra,và cách em trả lời anh…
đã đủ lạnh để kết thúc mọi thứ rồi.
Anh sẽ không chạy theo em nữa.
Không gọi. Không nhắn. Không nhắc em về những gì đã từng.
Anh cũng sẽ không hạ mình để xin một ánh nhìn,
một lần quan tâm, hay thêm một chút yêu thương từ em.
Rời đi lần này, anh không mang theo giận dữ. Chỉ mang theo phần tình cảm còn sót lại…
và trả nó về đúng chỗ của nó.
Anh vẫn mong em sống tốt. Thật lòng.
Và nếu một ngày nào đó em chợt hiểu ra ,
thì hãy nhớ, có những người rời đi không phải vì họ hết yêu,
mà vì họ buộc phải học cách yêu bản thân mình trước.
Anh sẽ chữa lành.
Chậm thôi. Im lặng thôi. Nhưng chắc chắn sẽ lành.
Anh sẽ nhặt lại từng mảnh của mình ,những mảnh đã từng bị bẻ cong chỉ để vừa vặn với em.Anh giữ lại cho mình một điều cuối cùng:
lòng tự trọng, một cái kết tử tế, và sự bình yên mà anh đã đánh đổi quá nhiều mới có được.
Đủ rồi.
Anh buông.Em cứ đi.
Tạm biệt..
Có những cuộc chia tay không ồn ào.
Không cãi vã, không nước mắt.
Chỉ là một người lặng lẽ rời đi vì nghĩ rằng ngoài kia còn có người "tốt hơn".
Tốt hơn về ngoại hình.
Tốt hơn về điều kiện.
Tốt hơn trong cách khiến họ cảm thấy tự hào khi sánh bước.
Nghe qua thì rất hợp lý.
Ai cũng muốn cuộc sống của mình tốt hơn, tình yêu của mình trọn vẹn hơn.
Nhưng có một điều mà không phải ai cũng nhận ra: trong hành trình đi tìm "cái hơn", đôi khi người ta lại vô tình đánh rơi "cái đủ".
Người từng ở bên họ có thể không hoàn hảo.
Không nổi bật giữa đám đông.
Không mang lại cảm giác hào nhoáng.
Nhưng đó là người đã từng kiên nhẫn lắng nghe, từng ở lại trong những lúc khó khăn nhất, từng yêu họ bằng một thứ tình cảm rất thật, rất bền.
Chỉ là, khi đang ở trong điều đó, người ta lại không cảm nhận được hết giá trị của nó.
Tình yêu lâu ngày dễ trở nên quen thuộc.
Những điều từng khiến mình cảm động, dần trở thành hiển nhiên.
Những sự quan tâm nhỏ bé, từng khiến tim mình ấm lên, lại bị xem là điều "đương nhiên phải có".
Và khi một điều gì đó trở nên quá quen, người ta bắt đầu nghĩ:
"Có lẽ mình xứng đáng với điều gì đó hơn thế."
Thế là họ bước đi.
Ban đầu, mọi thứ thật mới mẻ.
Người mới mang lại cảm giác khác biệt, thú vị, khiến họ tin rằng quyết định của mình là đúng.
Họ thấy mình như đang bắt đầu lại, như đang chạm đến một phiên bản tốt hơn của tình yêu.
Nhưng rồi, thời gian vẫn làm điều mà nó luôn làm: lột bỏ những lớp vỏ ban đầu.
Những khác biệt dần hiện ra.
Những vấn đề bắt đầu xuất hiện.
Và họ nhận ra rằng, không có mối quan hệ nào hoàn hảo như mình từng tưởng.
"Người hơn" cũng có những thiếu sót riêng, cũng có những lúc vô tâm, cũng có những khoảng cách không thể lấp đầy.
Lúc này, ký ức cũ bắt đầu quay về.
Họ nhớ những điều rất nhỏ.
Nhớ cách người cũ từng kiên nhẫn khi họ nóng giận. Nhớ những lần được quan tâm mà không cần phải nói ra.
Nhớ cảm giác bình yên khi ở cạnh một người hiểu mình, dù cuộc sống lúc đó không có gì quá đặc biệt.
Và rồi họ nhận ra, điều mình từng rời bỏ không phải là một mối quan hệ bình thường.
Đó là một nơi đủ an toàn để mình được là chính mình.
Đó là một người đủ chân thành để ở lại, ngay cả khi mọi thứ không hoàn hảo.
Nhưng khi nhận ra điều đó, mọi thứ thường đã muộn.
Người ở lại ngày xưa không còn đứng đó nữa.
Không phải vì họ không còn tình cảm, mà vì họ đã học được cách yêu bản thân mình hơn sau những tổn thương.
Họ không còn muốn quay lại một nơi mà mình từng bị xem là "chưa đủ".
Và thế là, có những người đi một vòng thật xa rồi quay về, nhưng chỉ để đứng trước một cánh cửa đã khép.
Không có trách móc. Không oán giận.
Chỉ là không còn như trước nữa.
Có lẽ, điều đáng tiếc nhất trong tình yêu không phải là chia tay.
Mà là nhận ra giá trị của một người khi họ đã không còn thuộc về mình nữa.
Chúng ta ai cũng có quyền tìm kiếm một điều tốt hơn.
Nhưng "tốt hơn" không phải lúc nào cũng nằm ở những gì dễ thấy.
Đôi khi, nó nằm trong sự tử tế, trong cách một người âm thầm ở lại, trong những điều giản dị mà nếu không đủ tinh tế, ta sẽ rất dễ bỏ qua.
Nên nếu hôm nay bạn đang có một người bên cạnh, một người tuy không hoàn hảo nhưng luôn cố gắng vì bạn, thì có lẽ, điều quan trọng không phải là tìm xem ngoài kia có ai "hơn" không.
Bởi vì rất có thể, thứ bạn đang nghĩ là "bình thường" hôm nay lại chính là điều mà sau này, bạn sẽ đi rất xa cũng không thể tìm lại được.
Có những cuộc chia tay không ồn ào.
Không cãi vã, không nước mắt.
Chỉ là một người lặng lẽ rời đi vì nghĩ rằng ngoài kia còn có người "tốt hơn".
Tốt hơn về ngoại hình.
Tốt hơn về điều kiện.
Tốt hơn trong cách khiến họ cảm thấy tự hào khi sánh bước.
Nghe qua thì rất hợp lý.
Ai cũng muốn cuộc sống của mình tốt hơn, tình yêu của mình trọn vẹn hơn.
Nhưng có một điều mà không phải ai cũng nhận ra: trong hành trình đi tìm "cái hơn", đôi khi người ta lại vô tình đánh rơi "cái đủ".
Người từng ở bên họ có thể không hoàn hảo.
Không nổi bật giữa đám đông.
Không mang lại cảm giác hào nhoáng.
Nhưng đó là người đã từng kiên nhẫn lắng nghe, từng ở lại trong những lúc khó khăn nhất, từng yêu họ bằng một thứ tình cảm rất thật, rất bền.
Chỉ là, khi đang ở trong điều đó, người ta lại không cảm nhận được hết giá trị của nó.
Tình yêu lâu ngày dễ trở nên quen thuộc.
Những điều từng khiến mình cảm động, dần trở thành hiển nhiên.
Những sự quan tâm nhỏ bé, từng khiến tim mình ấm lên, lại bị xem là điều "đương nhiên phải có".
Và khi một điều gì đó trở nên quá quen, người ta bắt đầu nghĩ:
"Có lẽ mình xứng đáng với điều gì đó hơn thế."
Thế là họ bước đi.
Ban đầu, mọi thứ thật mới mẻ.
Người mới mang lại cảm giác khác biệt, thú vị, khiến họ tin rằng quyết định của mình là đúng.
Họ thấy mình như đang bắt đầu lại, như đang chạm đến một phiên bản tốt hơn của tình yêu.
Nhưng rồi, thời gian vẫn làm điều mà nó luôn làm: lột bỏ những lớp vỏ ban đầu.
Những khác biệt dần hiện ra.
Những vấn đề bắt đầu xuất hiện.
Và họ nhận ra rằng, không có mối quan hệ nào hoàn hảo như mình từng tưởng.
"Người hơn" cũng có những thiếu sót riêng, cũng có những lúc vô tâm, cũng có những khoảng cách không thể lấp đầy.
Lúc này, ký ức cũ bắt đầu quay về.
Họ nhớ những điều rất nhỏ.
Nhớ cách người cũ từng kiên nhẫn khi họ nóng giận. Nhớ những lần được quan tâm mà không cần phải nói ra.
Nhớ cảm giác bình yên khi ở cạnh một người hiểu mình, dù cuộc sống lúc đó không có gì quá đặc biệt.
Và rồi họ nhận ra, điều mình từng rời bỏ không phải là một mối quan hệ bình thường.
Đó là một nơi đủ an toàn để mình được là chính mình.
Đó là một người đủ chân thành để ở lại, ngay cả khi mọi thứ không hoàn hảo.
Nhưng khi nhận ra điều đó, mọi thứ thường đã muộn.
Người ở lại ngày xưa không còn đứng đó nữa.
Không phải vì họ không còn tình cảm, mà vì họ đã học được cách yêu bản thân mình hơn sau những tổn thương.
Họ không còn muốn quay lại một nơi mà mình từng bị xem là "chưa đủ".
Và thế là, có những người đi một vòng thật xa rồi quay về, nhưng chỉ để đứng trước một cánh cửa đã khép.
Không có trách móc. Không oán giận.
Chỉ là không còn như trước nữa.
Có lẽ, điều đáng tiếc nhất trong tình yêu không phải là chia tay.
Mà là nhận ra giá trị của một người khi họ đã không còn thuộc về mình nữa.
Chúng ta ai cũng có quyền tìm kiếm một điều tốt hơn.
Nhưng "tốt hơn" không phải lúc nào cũng nằm ở những gì dễ thấy.
Đôi khi, nó nằm trong sự tử tế, trong cách một người âm thầm ở lại, trong những điều giản dị mà nếu không đủ tinh tế, ta sẽ rất dễ bỏ qua.
Nên nếu hôm nay bạn đang có một người bên cạnh, một người tuy không hoàn hảo nhưng luôn cố gắng vì bạn, thì có lẽ, điều quan trọng không phải là tìm xem ngoài kia có ai "hơn" không.
Bởi vì rất có thể, thứ bạn đang nghĩ là "bình thường" hôm nay lại chính là điều mà sau này, bạn sẽ đi rất xa cũng không thể tìm lại được.
Thái độ của em, từng chút một, đã đẩy anh ra khỏi em.
Không ồn ào, không một lời tuyên bố. Chỉ là anh tự lùi lại.
Không phải vì anh hết yêu.
Cũng chẳng phải vì tự ái trỗi dậy.
Chỉ là anh hiểu, nếu cứ ở lại, anh sẽ đánh mất chính mình trước khi mất em.
Khi một người nhiều lần khiến anh nhận ra rằng sự tồn tại của anh chỉ là một lựa chọn…
thì điều duy nhất anh còn có thể làm, là chọn lại chính mình.
Anh không níu nữa. Không phải vì không muốn, mà vì anh không còn được trân trọng.
Chuyện giữa chúng ta, anh hiểu. Em cũng hiểu.
Không cần thêm một lời giải thích nào.
Sự im lặng của em, khoảng cách em tạo ra,và cách em trả lời anh…
đã đủ lạnh để kết thúc mọi thứ rồi.
Anh sẽ không chạy theo em nữa.
Không gọi. Không nhắn. Không nhắc em về những gì đã từng.
Anh cũng sẽ không hạ mình để xin một ánh nhìn,
một lần quan tâm, hay thêm một chút yêu thương từ em.
Rời đi lần này, anh không mang theo giận dữ. Chỉ mang theo phần tình cảm còn sót lại…
và trả nó về đúng chỗ của nó.
Anh vẫn mong em sống tốt. Thật lòng.
Và nếu một ngày nào đó em chợt hiểu ra ,
thì hãy nhớ, có những người rời đi không phải vì họ hết yêu,
mà vì họ buộc phải học cách yêu bản thân mình trước.
Anh sẽ chữa lành.
Chậm thôi. Im lặng thôi. Nhưng chắc chắn sẽ lành.
Anh sẽ nhặt lại từng mảnh của mình ,những mảnh đã từng bị bẻ cong chỉ để vừa vặn với em.Anh giữ lại cho mình một điều cuối cùng:
lòng tự trọng, một cái kết tử tế, và sự bình yên mà anh đã đánh đổi quá nhiều mới có được.
Đủ rồi.
Anh buông.Em cứ đi.
Tạm biệt..
Tất cả mọi thứ đều đang muốn chữa lành cho bạn, nhưng bạn là người duy nhất không buông tha cho chính mình.
Mình nhạy cảm vãi lol. Tâm trạng xấu, dự đoán cái gì lại trúng cái ấy. Khổ thân là lại những điều ko tốt đối với mình. Có lẽ đã đến hồi kết
Regrets 竹アヷ
"Phương thuốc chữa lành cho mọi thứ là nước muối: mồ hôi, nước mắt hoặc biển cả."
Isak Dinesen
“Trời sẽ tối, đèn sẽ tắt, sương sẽ tan. Con người ta luôn phải học cách nói lời tạm biệt với những thứ bản thân không thể nắm giữ.”
“天会黑,灯会关,雾会散,人总要学会和握不住的东西说再见。”
Sưu tầm & Dịch: Niên