“ Một ngày nọ một người kia Giết lưu luyến ấy bằng chia cách này. “
Nguyen Thien Ngan
KIROKAZE
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
AnasAbdin

izzy's playlists!
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
No title available
ojovivo

if i look back, i am lost
I'd rather be in outer space 🛸
h
sheepfilms
Claire Keane
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
almost home

blake kathryn

Discoholic 🪩
Cosmic Funnies
Cosimo Galluzzi

ellievsbear
$LAYYYTER

seen from Germany
seen from Romania
seen from Ireland
seen from United States
seen from Türkiye

seen from United States
seen from United States

seen from Canada
seen from Germany

seen from Malaysia
seen from Türkiye

seen from Hungary

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Canada

seen from France
seen from Germany
seen from Sweden

seen from United Kingdom
seen from T1
@matongchanhda
“ Một ngày nọ một người kia Giết lưu luyến ấy bằng chia cách này. “
Nguyen Thien Ngan
Em im lặng, và anh cũng lặng thinh. Chẳng hiểu tại sao, nhưng chúng ta chẳng ai buồn cất lời, rồi một ngày trôi qua, cả tuần trôi qua, tháng năm đi qua, chúng ta cứ đợi, cứ chờ, cứ im lìm cách xa dần cuộc đời nhau, thật buồn.
Em im lặng bởi em cần yêu thương, anh im lặng có lẽ bởi chẳng đủ thấu hiểu. Thì ra, khi tình yêu chỉ là cái nắm hờ thì tình cảm cũng nhàn nhạt như tách trà loãng người ta pha vội rồi quên. Không ai muốn giữ, không ai cần sẻ chia, yêu thương mới chớm nở rồi cũng mặc nhiên để xó.
Khi tình yêu không đủ lớn thì im lặng là xong.
- Mộc Dương -
Và bây giờ mình cứ im lặng mà bước qua nhau :)
“Đừng tưởng mẹ không biết con lén lút xem bao nhiêu clip của người ta. Còn người ấy à, đừng quá tự tin, cũng đừng bao giờ khẳng định đáp án nào là sai quá vội vàng. Nếu ông trời đã để con gặp người ấy, thì chắc chắn sẽ có cái lý của nó. Thật ra người cuối cùng ở bên con, nhất định đã khiến con gạt bỏ mọi nguyên tắc, là một ngoại lệ mà con không thể lý giải nổi”. _Có Người Đang Tìm Bạn/Trương Hạo Thần/ynhien.tumblr_
—nói không phải khoe chứ thật sự anh tác giả này viết câu nào là toai thích câu nấy. Người gì vừa đẹp trai, vừa ấm áp lại viết sách hay đến mức toai mê mụi ba năm nay…
Nghe nói, qua tết sách mới của anh lại được xuất bản, hừm, nghĩ thôi mà thích muốn xỉu =))))
Em ơi em! Đừng hư như vậy nữa!
Đừng suốt ngày mặt mày cứ ủ rượi, môi lặng thinh chẳng nói chẳng cười, đờ đẫn tới lui chẳng biết gì xung quanh. Nếu không thì sẽ là ngủ vùi, ngủ đến nỗi mắt sưng lên, mặt bự ra. Nhìn vào ai cũng biết em buồn. Nhìn mãi chẳng thấy ngày em vui lên. Đến bao giờ em mới có sức sống lại đây?
Đừng liên tục bỏ học bỏ làm mà chạy trốn khắp nơi. Muốn thả mình vào những cuộc vui, nhưng không phải ai cũng luôn rảnh để vui với em được. Cuối cùng thì sao, lại chạy đến nơi đông đúc xa lạ mà ngồi một mình. Ngồi mãi ngồi mãi cũng chẳng thấy người đến. Ngồi mãi ngồi mãi cũng chỉ thấy kỷ niệm về. Thời gian là thứ rẻ rúng để em có thể phung phí vậy sao?
Mỗi đêm về đừng thức thật khuya. Đừng xem tới xem lui những cái không hữu ích. Đừng bảo rằng em chưa muốn ngủ, trong khi mắt đã mỏi mệt rã rời. Đêm càng khuya lòng càng trống rỗng. Xung quanh càng lặng im càng cô độc bội phần. Xin em đấy! Đừng yếu đuối dung túng cho nỗi nhớ nhung ấy nữa, được không?!
Cuộc sống này là của em! Tương lai phía trước là của em! Chính em vô trách nhiệm với mình, đòi ai có trách nhiệm với em? Người buông tay bỏ em lại, nào có nghĩa là thế giới cũng đứng lại theo, kiên nhẫn đợi chờ em ngồi dậy mà bước tiếp, cho em mặc sức mà quỵ ngã hoài. Không thấy tội mình, không thấy thương mình sao em?
Thế nên, nghe anh, hôm nay ngủ sớm đi em! Ngoan. Rồi đêm của em, sẽ lại chóng yên bình…
- trích: Nhật ký “Hôm nay Tôi thất tình” - tác giả: Hạ Vũ
"Hôm nay ngủ sớm đi em", đến khi nào mới nghe lại đây...
Ý nghĩa của khoảng rỗng.
Tôi rất hay tưởng tượng và tự hỏi, khi bạn dí súng vào mồm và bóp cò, thì viên đạn giết chết bạn hay chính cái lỗ rỗng đột ngột trong đầu là thủ phạm giết bạn? Khi bạn nhẩy xuống từ một tầng nhà cao, cú va đập làm bạn chết hay chính cái khoảnh khắc cuộc đời bạn đột ngột bị mất đi tốc độ làm bạn chết, để rồi người ta phải dùng xẻng để xúc những phần còn lại của bạn? Chuyện này cũng xẩy ra với mọi tai nạn xe cộ, mọi thứ đều có vẻ rất ổn, bạn được sống trong hoan lạc cao tốc đến khi bạn đột nhiên bị trống rỗng về vận tốc. Thế là được phát một phiếu đi đầu thai, mười tám năm sau lại là một trang hảo hán.
Về cơ bản, chúng ta có xu hướng ưa chuộng những cuộc đời đặc sệt như một hộp cá sardine. Một cuộc sống phải có nhiều ý nghĩa, một cuộc tình phải có nhiều giây phút đáng nhớ, một ngày, một tuần, một tháng, một năm của chúng ta đều phải được lấp đầy bằng những dự định, kế hoạch, chuyến đi, đầy những khoảnh khắc qua lời kể và qua những bức hình. To-do-list, wish-list, bucket list ai cũng có và ngày một dài ra. Vì sao không ai dám sống một cuộc đời nhạt nhẽo? Vì sao không ai muốn có những mối tình tầm phào?
Thế rồi trong cái hộp thiếc thời gian eo hẹp đó, thường là 900 tuần 1 đời người theo nhiều thống kê, chúng ta được dạy phải có đam mê, phải sống hết mình, phải chăm chỉ xếp lớp ý nghĩa này, mục tiêu nọ gối đầu gối đầu gối đầu gối đầu lên nhau. Ai khéo chơi trò xếp cá sardine hơn, có nhiều cá trong hộp hơn, thì là người thành công. Ai dậy người khác nghệ thuật xếp cá sardine, thì là người truyền cảm hứng. Ai chia cá thì là chính trị gia, còn người có hộp, có một ít cá rồi, vẫn muốn lèn chặt thêm nữa thì là tất cả chúng ta. Có một câu chuyện quản lý thời gian nổi tiếng khắp cả Đông và Tây, đó là câu chuyện xếp tất cả đá tảng, đá dăm, sỏi và cát vào một cái thùng, sao cho tối ưu nhất phản ánh rõ rệt nhu cầu xếp thật đầy cá vào hộp.
Hãy xách mông lên và làm điều gì đó ý nghĩa ngay đi. Bạn có thấy câu này quen không?
Nếu thế thì tự nhiên bản chất là đặc hay rỗng, tôi cũng hay băn khoăn như vậy? Giữa các hành tinh trong thiên hà rõ ràng là chân không vô tận, các hành tinh tỏ ra khá lười trong việc tiếp xúc với nhau. Giữa các hạt trong nguyên tử lại cũng là chân không vô tận, các hạt neutron, proton và electron thậm chí còn được thiết kế để tránh mặt nhau, vì hễ chúng gặp nhau là to chuyện. Trong thế giới động vật, ngoài những lúc săn mồi, ngoài lúc có động lực cạnh tranh nòi giống, lũ động vật hầu như uể oải lười biếng, vận hành theo quán tính. Chúng không định tập yoga, tập gym hay chạy bộ half marathon làm gì cả, cũng không có nhu cầu đi từ thiện, hay cho con khác thịt có thịt, trừ khi là cùng bầy với nó. Nếu có thể ngồi chúng nhất định không đứng, và nếu có thể nằm chúng nhất định sẽ không ngồi. Cuộc đời của chúng trông khá tươm tất, có vẻ chúng hạnh phúc với khoảng rỗng hơn chúng ta.
Và có phải chỉ mỗi loài người là sinh vật duy nhất có khao khát tình yêu, sẵn sàng làm tình liên tục, sa vào đủ mối quan hệ phức tạp, không phụ thuộc vào bất kỳ ngày nào, chu kỳ nào và không bao giờ cảm thấy đủ? Và rồi một triết gia bỏ vợ đã phải thốt lên: “Đời là bể khổ.”
Ta dễ cảm nhận vẻ đẹp của trăng sao về đêm, khi ánh sáng của mặt trời trở nên trống rỗng, còn trong khi ban ngày, có đậm đặc ánh sáng chúng vẫn nằm nguyên đó, và chúng ta không thèm có cảm giác gì.
Ta dễ cảm nhận vẻ đẹp của một đô thị, một vùng đất hay đơn giản là một góc quán cafe khi nơi đó trở nên trống rỗng người. Hình như thường là vắng người gần với dễ chịu và đẹp, vì nó tự nhiên.
Nếu bạn cảm thấy cuộc đời bạn thật vô nghĩa, trống rỗng và chẳng tạo ra được tác động nào lên xã hội, thì cũng không sao cả.Ít nhất là bạn đã có một cuộc sống thuận với tự nhiên.
Nếu bạn thấy mối quan hệ của bạn thật đáng chán, rất muốn gọi cho 113 để thông báo về một vụ giết người, khi nhiều năm nay người ấy đang cố giết chết bạn bằng sự vô vị, thì cũng đừng gọi vội, ít nhất mối quan hệ của bạn cũng đã rất tự nhiên.
Khi cuộc đời của bạn thật đặc, cuộc tình của bạn thật đặc, bạn sẽ lại luôn muốn nó đặc hơn nữa, và đúng vào giây phút nó đột ngột trở nên trống rỗng, bạn sẽ sụp đổ xuống rất nhanh, y như lỗ hổng trong đầu bạn khi viên đạn đi qua.
Thử nhìn lại xem nỗ lực sống chạy trốn khỏi sự trống rỗng của loài người, nỗ lực cô đặc cuộc đời bằng các mục đích và ý nghĩa đã tác động lên thế nào tự nhiên và lên lẫn nhau, trong một vài thế kỷ gần đây thì rõ.
Có phải cả bạn và tôi, ta đều sợ chết khiếp khi đứng trước khoảng rỗng?
- Đinh Trần Tuấn Linh
❀⊱╮ …CÓ AI LÀM ĐƯỢC …
.
Ai trên đời giữ được bàn chân đã muốn đi Đành vịn câu duyên phận Mà qua cầu chia ly.
Ai trên đời níu được Một làn hương sắp bay Có người không nâng chén Mà lòng tràn men cay.
Ai trên đời biết được Những tan tụ mai này Hẹn một đời quyết liệt Mà lìa trong phút giây.
Ai trên đời chắc được Ai sẽ về ai đây…
📖
NGUYỄN THIÊN NGÂN @nguyenthienngan
Mình lượm lặt post này trên facebook, thấy rất hay nên cũng muốn chia sẻ.
NHỮNG ĐOẠN TRÍCH KHIẾN BẠN PHẢI SUY NGHĨ
1. Người đời ai cũng muốn cứu thế giới, lại không ai nghĩ đến một việc đơn giản như giúp mẹ rửa bát.
2. Lúc tôi hơn 53kg, tôi nói tôi muốn gầy còn 48kg, hiện tại tôi 45kg. Lên lớp 11, thành tích tôi ngay cả đứng giữa lớp cũng không được, tôi nói tôi muốn vào trường top 5 của cả nước, hiện tại tôi nhận được thư mời của công ty hàng đầu quốc gia. Hồi lớp 10, ép ngang cũng không ép nổi, tôi nói tôi muốn xoạc chân 180 độ, hiện tại tôi có thể khống chế hai chân mình một góc 200 độ. Bạn nên biết rằng không có việc gì là không thể, trừ khi bạn không muốn. Không có gì là bạn không thể vượt qua, trừ khi bạn lúc nào cũng muốn quay đầu.
3. Nếu ai cũng có thể hiểu bạn, vậy bạn phải bình thường tới mức nào đây?
4. Bạn xứng đáng được ngủ một giấc thật ngon, không cần vì một người đang ngủ say chẳng hề hay biết kia mà mất ngủ thêm nữa.
5. Giữa làn mưa đổ, những đứa bé không ô, chỉ có thể nhắm mắt lại mà tiến về phía trước.
6. Một ngày nào đó, những góc cạnh trong bạn sẽ bị thế giới bào mòn, bạn sẽ nhổ hết những cái gai trên người, bạn sẽ học được cách mỉm cười với người bạn ghét.
7. Ngày Cá tháng Tư, tôi gửi 100 tin nhắn “Tôi yêu bạn”, nhận được 99 tin cười cợt và 1 tin “Mẹ cũng yêu con”.
8. Sự yếu đuối và mạnh mẽ của con người luôn vượt qua tưởng tượng của chính họ. Có đôi khi, tôi có thể yếu đuối đến mức một câu nói thôi cũng nước mắt tràn mi, cũng có đôi khi phát hiện ra, bản thân mình có thể cắn răng mà đi một quãng đường rất dài.
9. Nếu bạn vô cùng muốn một ai đó, vậy hãy để người ấy ra đi, đợi đến khi người ấy trở về tìm bạn, bạn sẽ có được người ấy mãi mãi.
10. Có chịu được cô đơn, mới ôm được náo nhiệt, vào những tháng năm còn có thể cố gắng, đừng chọn cách sống an nhàn.
11. Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
12. Ba bắt con học, không phải muốn so sánh thành tích của con với người khác, mà vì ba hy vọng tương lai sau này con sẽ có quyền lựa chọn, lựa chọn cho mình một công việc có thời gian, có ý nghĩa, chứ không vì buộc phải mưu sinh.
13. Tất cả mọi việc, đến cuối cùng rồi sẽ tốt đẹp hơn, nếu nó không tốt hơn, vậy chứng minh còn chưa tới cuối cùng.
14. Sợ nhất là cả đời tầm thường, không tiến thủ, còn an ủi bản thân đó là bình thản, đáng ngưỡng mộ.
15. Có đôi khi, “sợ bóng sợ gió” lại là thành ngữ có ý nghĩa nhất trên đời này, nó tốt đẹp hơn gấp trăm lần mấy câu như vui vẻ sung sướng, đầu xuôi đuôi lọt, thuận buồm xuôi gió. Lúc nào cũng vậy, bạn phải có chuẩn bị sẵn tâm lí để biết được cái gọi là “mất đi”.
16. Lòng người là thứ còn đáng sợ hơn cả quỷ thần!
Nguồn: Tư duy thế hệ mới メ
Một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó; vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây; vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia…
Nguyễn Ngọc Tư (via blogtuongvybefree)
“Những năm ấy” là một cụm từ mang nhiều hoài niệm, đôi khi thốt ra còn mang theo cả chút hơi ẩm của nước mắt và tí bụi phủ của thời gian. Bỗng nhiên gọi tên, chợt nhận ra đã lâu rồi chưa gọi, chợt nhận ra ngày đó bỗng ùa về. Giống như khi gặp lại một điều gì rất đẹp, trái tim không kìm được, lời nói không ngăn được, năm tháng ấy, năm tháng ấy, cứ thế gọi mãi không ngừng…
Với hầu hết mọi người, năm tháng ấy là cái tuổi đẹp nhất đời người. Như là thời gian chạy ngược về ngày xưa, tại một khoảng sân nào đó, có tiếng cười giòn hơn cả nắng, vọng lại rất nhiều rất nhiều hồi ức như mơ. Những ngày ai cũng còn rất trẻ, ai cũng cố kiếm cho mình một người lưu giữ lại thanh xuân sôi nổi, vừa ngốc nghếch lại cuồng nhiệt vô cùng.
Khi về già, tôi sẽ sống ở một trấn nhỏ ít người. Phòng không cần nhiều thiết bị hiện đại, trước trồng hoa, sau trồng rau. Tự mình làm bánh, muối dưa. Nuôi một con mèo nhỏ, mỗi ngày tản bộ. Đi xem hát kịch. Không quấy rầy ai cũng không mong ai quấy rầy mình.
Cái gọi là vĩnh viễn sánh cùng trời đất chính là như vậy. Một trà, một cháo, một đồ ăn và một người bên cạnh một người…
— Diệp. © Photo Gallery
Tớ đã tạm biệt mụn của mình như thế nào mà ko tốn nhiều tiền
Nhân đọc được bài tâm sự gái xấu này , thấy em ý giống mình ngày xưa. Mình cũng vừa béo, vừa lùn, vừa đen, mặt lại đầy mụn. Mình cũng bị chê như cơm bữa, từ người trong gia đình, họ hàng bạn bè, hàng xóm láng giềng đến người dưng gặp trên đường. Nên mình RẤT HIỂU.
Đây là cách mình đã làm để cải thiện bản thân. Có rất nhiều hướng dẫn trên mạng rồi, và cơ địa mỗi người khác nhau, nhưng bạn nào gặp vấn đề giống mình thì thử tham khảo xem nhé.
(ngày ý - bây giờ - ảnh ko photoshop, ảnh phải có oánh tý son thoai)
Ảnh này không phải chụp lúc mặt mình tệ nhất (vì lúc đó không dám chụp ảnh đâu =)) ). Lúc tệ nhất mình bị chi chít kín mặt, cả trán, má và cằm. Lúc nào cũng tấy đỏ, rất đau. Mình bị suốt từ thời cấp 3 đến hết ĐH, ngày càng trầm trọng hơn (8 NĂM đó các bạn).
Mình đã từng thử đủ mọi loại thuốc, Tây ta đủ cả, từ dân gian cho tới tân tiến =)), từng không dưới 4 lần đi chữa ở bệnh viện da liễu, mỗi lần bác sĩ lại kê một toa thuốc mới tinh, mỗi toa đều trên 1 triệu. Có lần mình còn bị dị ứng thuốc bác sĩ kê, và mặt còn nát bét hơn.
Sau nhiều năm, mình và cả nhà đều tuyệt vọng =))))). Không thèm đi bác sĩ hay uống thuốc, bôi thuốc gì sất nữa. Mình nhận ra vấn đề không phải do THUỐC, mà là cách SINH HOẠT và ĂN UỐNG. Bệnh từ mồm mà ra hết đó!
- Không thức khuya sau 11h đêm. Ngủ sớm được hơn càng tốt. (hồi ĐH mình học 2 trường cùng lúc lại tham gia AIESEC nên hầu như ngày nào cũng 2-3h sáng mới ngủ)
- Không sờ tay lên mặt. (chống cằm cũng không nên nhé) Tuyệt đối ko nặn mụn.
- Đi đường luôn đeo khẩu trang kín.
- Hạn chế tối đa các sản phẩm từ sữa (sữa bò, kem, bánh ga tô, phô mai…) và đồ ngọt. Có thể thi thoảng ăn sữa chua không đường.
- Hạn chế tối đa đồ nhiều dầu mỡ và cay.
- Hạn chế ăn các loại quả nóng: mít, vải, xoài, nhãn, mận…. (mình ko bao giờ ăn luôn, dù rất thích ; v ; )
- Uống ĐỦ nước (tối thiểu 2l/1 ngày)
NGOÀI RA, vẫn cần “đập thêm" ít xiền ở mấy khoản này:
- Ngày rửa mặt bằng sữa rửa mặt 2 lần (sáng/ tối). Cách rửa: rửa sạch tay bằng xà phòng >> làm ướt mặt >> đổ SRM ra tay, tạo bọt >> mát xa mặt khoảng 30s >> rửa sạch lại bằng nước (không dùng khăn mặt) >> để mặt tự khô chứ ko lau. —> có nhiều loại SRM cho da mụn, mình dùng CeraVe (khoảng 400k/1 chai 355ml chắc dùng gần 1 năm mới hết :v)
- Kem chống nắng. (nhớ dùng loại ko có cồn)
- Mình thường đắp mặt nạ lô hội khoảng 2-3 lần/ 1 tuần. Mình đặc biệt thích loại SOOTHING & MOISTURE ALOE VERA 92% SOOTHING GEL (của Nature Republic), giá 159k/ 1 hộp 300ml (mình dùng phải được 6 tháng).
- Nếu có thể, mỗi ngày uống một cốc trà xanh.
- Thi thoảng đến kỳ làm thay đổi nội tiết mình bị nổi vài cục trứng cá, thì mình chấm ngay tinh dầu Tea tree của The body shop là hôm sau sẽ bớt sưng rồi xẹp dần ngay. Giá 219k/ 1 lọ 10ml.
- Nếu trang điểm, phải nhớ tẩy trang thật sạch.
ĐẶC BIỆT PHẢI DUY TRÌ NHỮNG THÓI QUEN KỂ TRÊN. Nếu xả lại như trước là mọi công sức đổ sông đổ bể đấy :(((((.
HẾT RỒI ĐÓ! Kinh nghiệm của mình chỉ có thế. Chỉ cần đảm bảo thay đổi được sinh hoạt và thói quen ăn uống là đã khỏi 80% rồi đấy. Phần bổ sung là để làm đẹp hơn thôi hihi.
Trị mụn rất khó, các bạn hãy thật KIÊN TRÌ và quyết tâm nhé! Mình làm vì sức khoẻ mình thôi, chưa nói tới chuyện xấu, bị mụn đau đớn lắm huhu. Chúc các bạn sớm phục hồi được làn da khoẻ ^^ !
p.s: chuyện giảm cân sẽ nói vào một post khác nha :))).
p.s.2: có bạn hỏi về chuyện trị thâm, cái này mình không làm gì đặc biệt, chủ yếu đi đường che chắn kỹ (nắng và bụi làm vết thâm lâu hết hơn đó), có thể đắp lên vết thâm hỗn hợp bột nghệ + mật ong (hoặc mua loại làm sẵn cho đỡ lỉnh kỉnh). Tuy nhiên cũng nên cẩn thận vì có người bị dị ứng mật ong, đắp có thể gây mụn, nên cứ thử ít một xem da mặt mình thế nào đã nha :D.
Càng về lâu dài thì đối với nhiều chuyện lại càng không muốn giải thích, không phải ngại phiền phức mà là biết rõ rất nhiều việc, có giải thích cũng vậy thôi. Rất nhiều người cuối cùng đều rơi vào hoàn cảnh mỗi người một ngả, có khi cảm thấy đáng tiếc, có khi lại cảm thấy không thể nào tránh khỏi được. Trên đời này nhất định sẽ có người giống như bạn, nhưng cũng không có nhiều người hiểu được bạn.
Mạc Y Phi (dịch)
Tôi yêu những cơn mưa, bởi vì những kỉ niệm của mình đều được bao phủ bởi những cơn mưa vô tình và bình yên. Ngoài trời có lẽ lại mưa to hơn nhiều, từng hạt mưa như được ước tính cho nỗi buồn của tôi.
“Tôi thương em, một cơn mưa chỉ có những bài nhạc và không thể thương thêm ai.”
Everyone wants to be the sun to lighten up someone’s life, but why not the moon, to brighten in the darkest hour?
No one saves you (via dohamato)
Why?
Cân bằng cuộc sống thực ra không mệt, cân bằng cảm xúc mới mệt. _mocd_