In another life…
Color Me Curious

oozey mess

@theartofmadeline
No title available
RMH
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
ojovivo

Product Placement
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open

if i look back, i am lost
untitled
Fai_Ryy
occasionally subtle
Claire Keane
No title available
EXPECTATIONS
d e v o n
Monterey Bay Aquarium
The Stonewall Inn
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
seen from United States

seen from Canada

seen from Belarus

seen from United States

seen from Ecuador

seen from United States
seen from Grenada

seen from Germany
seen from United States
seen from Azerbaijan

seen from United States

seen from T1
seen from United States

seen from Bangladesh

seen from Ukraine
seen from United States
seen from Jamaica
seen from United States

seen from Switzerland
seen from South Africa
@muabaynganghien
In another life…
Cảm giác háo hức
Hôm nay, vô tình nghe lại đoạn "Dự báo thời tiết hôm nay và ngày mai, phía Tây Bắc Bộ có mây và mưa, có nơi mưa rào và giông, gió nhẹ..." cùng những thước phim Tivi cũ màu đã phát hành từ rất rất lâu.
Trong lòng lại thấy bồi hồi, có gì đó tiếc nuối, có gì đó hoài niệm.
Rồi chợt nghĩ, cảm-giác-háo-hức có lẽ là thứ quý giá mà bây giờ mình đã thực sự mất đi, bởi lẽ những mong chờ của người trưởng thành cũng không còn mạnh mẽ như thời còn thơ bé, và một trái tim đã đủ an ổn để thôi không rộn ràng trông chờ điều gì mới mẻ.
Có chăng những điều mới lạ, những đổi thay với người trưởng thành cũng chỉ là một khoảnh khắc có dự định, rồi nó sẽ xảy ra, hoặc là ta đã thấy được điều đó thông qua nhiều kênh phương tiện trước rồi, mà thôi tưởng tượng, thôi mong chờ và thôi ngóng đợi cho đến lúc nó thực sự xảy ra.
Giả như đến một vùng đất mới, mình đã thấy hình ảnh, video, review về nơi đó cả trăm lần trước khi đến, thì lúc đến thực ra mà nói thì cảm giác "wow" nó đã giảm 50% rồi đúng không?
Hay như một bộ phim, mình đơn thuần có thể xem review trước, đọc spoil trước, hoặc lưu vào đấy bao giờ rảnh thì coi, một cách dễ dàng và chủ động, thế nên cũng không mấy hồi hộp.
...
Thế nhưng mà...
Mình còn nhớ những ngày cuối của năm 1999, khi ấy mình chỉ vừa qua 6 tuổi và bước vào 7 tuổi, cái cảm giác hồi hộp, trông chờ bước sang thiên niên kỷ mới - năm 2000 thật sự rõ nét.
Đi học thấy trên đường những băng rôn, người ta cũng trang trí nhiều hơn, ở trường thầy cô cũng nói về dấu mốc trọng đại này, Tivi, báo, đài cũng đưa tin khắp nơi nơi.
Với đứa trẻ lên 7, lăng kính của nó thật sự đa sắc màu, chưa mảy may bị gánh nặng cuộc sống hay là sự tiện nghi hiện đại làm mờ, dù chỉ là một góc nhỏ.
Cảm giác háo hức trong lòng kéo dài cả tháng cho đến đêm 31/12/1999, vào thời khắc chuyển giao từ năm 1999 sang năm 2000, chủ tịch Trần Đức Lương đọc thư chúc mừng năm mới, pháo hoa bắn sáng rực, sắc màu ở khắp nơi dọc dải đất hình chữ S. Những ngày kinh tế còn khó khăn, khi ấy đứa trẻ 7 tuổi là mình đã vui mừng đến mức reo lên thành tiếng. Vì nó đã chờ được đến thời khắc nó trông mong rồi.
Hay nhỉ.
Đó là sự kiện mà mình nhớ nhất thôi, chứ thực ra mà nói, thứ cảm-giác-háo-hức ấy cũng rải đều trong nhiều năm tháng tuổi thơ trước và cả sau dấu mốc ấy.
Để mà kể ra thì...
Việc chờ đợi cả tuần để được đọc số mới nhất của báo Rùa Vàng, Nhi Đồng, truyện Conan, hay lớn hơn nữa sẽ đọc Mực Tím, Hoa Học Trò, hay là nhất định phải xem được bộ phim hoạt hình, phim thần tượng vào khung giờ vàng buổi tối.
Bởi lẽ mình đã trông chờ, đã háo thức cho đến ngày báo, truyện ra sạp, cho đến đúng giờ bộ phim chiếu, nên thật sự khi được cầm trên tay, được ngồi trước màn hình Tivi, mình đã tận hưởng sự vui sướng đó, và không một giây phút nào bị bỏ lỡ, khiến toàn bộ những khoảnh khắc đó trở nên trọn vẹn biết bao.
Để mà kể ra thì...
Lần đầu được đi tàu,
Lần đầu được đi máy bay
Lần đầu được về quê,
Lần đầu ra Hà Nội thăm lăng Bác,
Tất thảy đều là khoảnh khắc trọn vẹn, và những ngày trước đó đều là cảm giác háo hức vô vàn.
...
Còn mình của những ngày này không còn cảm thấy điều gì đó khiến mình háo hức nữa.
Kể cả ngày cưới của bản thân, ngày sinh nhật của chính mình, ngày vào nhà mới ở, nó đều đều hệt như mặt hồ vào thu, đều đều lăn tăn vỗ.
Còn về một bộ phim, một quyển sách, hay một chuyến đi, cũng không còn là một thứ khiến mình phải trông chờ, ừ thì là, vậy thôi, đến giờ nó diễn ra thì sẽ diễn ra, còn những ngày trước thì mình lên kế hoạch cho nó để tránh rủi ro không cần thiết.
...
Không biết trẻ con bây giờ sao nhỉ?
Sự tiện nghi, hiện đại và dễ dàng có được điều gì đó ở thời đại này có khiến chúng mất đi cảm-giác-háo-hức không?
Điều mà mình nghĩ là thứ quý giá nhất mà đứa trẻ nên có trong thời thơ ấu, bởi lẽ khi lớn lên, điều đó chắc chắn sẽ không quay lại (ít nhất với mình).
Mình cũng đang đồng hành cùng một em bé hai tuổi đầy tò mò về thế giới bên ngoài, và mỗi ngày gửi cho mình đến một trăm câu hỏi có lẽ
Cái gì vậy mẹ?
Ai đó mẹ?
Cái này để làm gì?
Không biết mình có thể nào giúp đứa trẻ ấy hình thành cảm-giác-háo-hức, để thế giới của em bé sẽ thật nhiều cảm xúc, và trọn vẹn, và sắc màu như mình đã từng hay không?
Cuộc sống hiện đại suy cho cùng tiện nghi hơn, văn minh hơn, nhưng đổi lại, cảm-giác-háo-hức hình như cũng dần không còn rõ nét như cũ nữa.
Tiếc thật.
Ta chẳng nhớ Sài Gòn năm ta trẻ
Phố có sâu như phố của bây giờ
Ta quýnh quáng giữa đời muôn nẻo rẽ
Để cuối cùng quên hết những câu thơ.
Ban-công nhỏ
Lũ mèo
Viên gạch vỡ
Những tàng me tô biếc bóng đêm mờ
Ai đỏ mắt, ai cười khan góc quán
Ai trở về thinh lặng giữa cơn mưa.
Cầu thang tối
Bóng đèn vàng chớp tắt
“Thương nhau đi
Thương mãi
Dẫu không còn”
Lời ước hẹn muôn đời như dao sắc
Và chúng mình là những đứa trẻ con.
Buồm vẫn lướt giữa dòng sông mộng tưởng
Những vì sao tha thiết thở bên trời
Dẫu đốt hết những tờ thư trở úa
Thì chuyện mình có lẽ vẫn đau thôi.
- Nguyễn Thiên Ngân -
Dạo này, những vụn vặt đời thường khiến mình quên mất, mình vốn dĩ đã từng là kẻ rất lãng mạn...
Vội vàng sống, gấp gáp tồn tại…
Vì sao con người ta cứ mãi hoài niệm về quá khứ?
Có lẽ là bởi vì ngọn gió ngày đó rất nhẹ, tâm tư ngày đó rất thật.
Khi ấy chúng ta đều mang theo lòng ngập tràn niềm vui, cứ ngỡ những ngày tháng sau này cũng sẽ mãi nồng nhiệt và bỏng cháy như thế.
Mãi sau này mới hiểu, có những quãng thời gian chỉ có thể ngoảnh đầu nhìn lại, chứ chẳng thể nào quay trở về được nữa.
@taifang dịch
Một hôm vừa đi dạo vừa đọc nhẩm bài thơ viết về mẹ của Nguyễn Huy Thiệp ở Huế. Hôm ấy đầu Xuân, buổi tối vẫn phải mang áo khoác mỏng. Con đường quanh Đại Nội tự nhiên lưa thưa người:
"Mẹ già nên hay lẫn lộn,
Que diêm mẹ đánh ngược đầu.
Thương con, mẹ vào đun bếp,
Con nhìn, mắt ướt, lòng đau"
Không biết tại sao đầu lại nhớ đến bài thơ ấy trong lúc cắm cúi đi giữa thành phố xa lạ. Có lẽ nhớ mẹ tôi quá nhiều.
Một hôm ở một làng chài ven biển, hôm ấy trời nực mà biển vẫn lộng gió. Sương trải hết lên bàn ăn, nhân viên vừa thay đĩa vừa phải lau. Sương đấy anh. Tôi ừ. Từ phía xa là những vòm đèn trên biển. Lại nhớ một khổ thơ của Văn Cao. Tôi hình như đã đọc trộm từ tủ của ông ngoại:
"Hỡi người cưỡi ngựa về Kinh Bắc
Tôi gửi thư đưa hộ mẹ già
Cố thét nhưng lời tôi yếu quá
Ngựa đều chân chạy, nhạc càng xa"
....
Rồi nhớ cả Lưu Trọng Lư:
"Tan tác, nào hay, vì sóng bạc.
Cuộc trăm năm đừng có đa mang:
Tình nhân chung kiếp dã tràng"
....
Mỗi một lần, gặp một bài thơ đẹp tôi vẫn hý hoáy chép tay. Dần thành nhớ. Một lúc nào đó của tôi còn chút nghệ sĩ, vài khổ con con cứ bật ra như những ánh đèn lòe xa trong não. Không biết tại sao, chắc mục đích duy nhất là để bớt đi những bê tông cốt thép ở đời.
Một hôm tôi nghĩ, 40 tuổi tôi vẫn viết rất nhiều câu chuyện không bao giờ được tổng hợp về tình yêu. Không ai chờ để đọc cho đủ những lặt-vặt-sáng-tác đó. Như hàng vạn trang sách khổ thơ tôi đọc tôi chép tôi đi và tôi viết. Nhìn rất thỏa trên những cảnh đường xa. Và nhớ. Chỉ viết để đỡ tích tụ trong lòng, nay một tý, mai một tý. Nhưng chắp vá như vậy mới thành hình tôi.
Không ai thét lên một câu cảm khái câm lặng như thế như cụ Trần Dần:
"Vô tư như thuở ngày xưa
Nhìn một vì sao
buồn bên ngưỡng cửa."
Rồi ở một trảng cỏ xanh, tôi cứ nhớ mấy câu thơ của Đồng Đức Bốn:
"Chăn Trâu cắt cỏ trên đồng
Rạ rơm thì ít gió Đông thì nhiều,
Ngẩn ngơ đuổi một con diều
Củ khoai nướng để cả chiều thành tro."
Những chuyện sắt đá cứ bu lấy kéo chân. Tự do thỏa chí chỉ có trong một giấc mơ lạ. Buổi trưa, rất lâu mới gặp lại. Tôi chỉ mơ đẹp như thế, ngắn ngủi như thế vào một buổi trưa thảnh thơi.
"Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
Đi về bằng những ngón chân thưa
Và nghe em ghé vào giấc mộng
Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa"
- Nguyên Sa
Tôi từ ngày đi làm, gần như chẳng bao giờ ngủ trưa.
người ta liệu có còn nhớ những lời thật đẹp nữa?
ghi vội - 1.6
Tôi chẳng hiểu lòng mình.
Tôi ghét sự khó hiểu của bản thân mình lúc này.
Nhưng tôi không được bỏ trốn.
Tôi phải sống tiếp.
Chẳng phải cho mình…
Chẳng là mình.
Trái tim trẻ nhỏ
Hôm qua mình có 1 cuộc cãi vã với Tùng, là 1 cuộc cãi vã với mẹ.
Buổi tối mình ngồi lại uống bia trên quầy bar, ăn một chút phô mai, uống ly Saigon Laser và xem video Em Tệu Đây.
Chợt nhận ra mình luôn muốn hướng dẫn em bé của mình quản lý cảm xúc tốt hơn trong quá trình lớn lên, nhưng bản thân mình thì lại chưa thể quản lý cảm xúc của mình.
Thực lòng mà nói, mình cũng là 1 đứa dễ nổi nóng, dễ mất bình tĩnh chứ không phải không. Nhất là khi đói bụng, hoặc thiếu ngủ, hoặc bận rộn, vội vàng, mình rất khó giữ bình tĩnh.
Những lúc như vậy đáng ra nên hít thở một hơi thật sâu, để mình đủ bình tĩnh mới nên giải quyết vấn đề, nhưng mình lại mất lý trí sửng cồ lên, thật không hay.
Những lời nói, thái độ, hành động của mình lúc đó thể nào cũng sẽ làm tổn thương người khác.
Sau đó vừa thấy có lỗi với người đối diện, vừa cảm thấy có lỗi với bản thân.
Có lẽ mình cũng nên hướng dẫn My-inner-child (Em bé bên trong) mình điều hướng cảm xúc như mình đang cố gắng làm với Hi.
Em bé bên trong mình cũng non nớt, vụng về, đầy tổn thương như vậy mà. Vỗ về chút, tha thứ chút, thay đổi chút.
Em bé Hi lớn lên, em bé Chích cũng sẽ lớn lên, khoẻ mạnh bên trong, bên ngoài mà, phải không?
Học em bé Hi uống nước trái cây, ăn nhạt, đọc sách nè.
Giận thì bỏ ra ngoài giậm chân nè.
Buồn thì khóc nè.
Sau đó lại hít thở và giải quyết.
Nguyên tắc là vậy thôi, thế mà 33 tuổi mới bắt đầu học.
Để bảo vệ trái tim của bản thân, và người khác.
Mình nhận ra rằng, rõ ràng mình không thể thay đổi 1 người trưởng thành khác khi họ không muốn, không nhận ra, không thể thay đổi, mình chỉ có thể thay đổi bản thân thôi, vì mình nhận ra vấn đề, và muốn thay đổi kia mà.
Cố lên.
Mỗi ngày một chút.
Thương mẹ theo một cách khác, để mẹ làm điều mẹ muốn, không bắt mẹ làm theo điều mình muốn.
Không kỳ vọng mẹ sẽ hành động - thương mình theo cách mình muốn, chấp nhận cách thương có phần khác biệt của mẹ.
Và break the cycle:
Không nói xấu Hi trước mặt người khác và Hi.
Không nói bí mật của Hi với người khác.
Giữ lời hứa với Hi.
Không hét lên khi Hi làm chưa đúng.
Không gán nhãn Hi ngoan-hư-dốt-nhát.
Không thay đổi đột ngột mà không giải thích với Hi.
Không cãi nhau với ba Ti trước mặt Hi.
Cố lên! ^^
Hi đi học mẹ sẽ lo nhiều,
Nhưng mẹ cũng thở phào 1 cái,
Mẹ thật sự được đi cafe 1 mình rồi sao?
Mẹ sẽ
1. Đi cafe viết blog 1 chút
2. Đi nhà sách mua sách
3. Đi tập gym
4. Đi mua hoa
5. Đi dạo phố
6. Đi tiệm bạc (Nếu có tiền)
7. Đi mua gốm
8. Đi xem phim
9. Đọc 10 trang sách
Đã 3 năm mẹ chưa được cảm nhận cuộc sống ngoài kia, đến lúc mẹ được trở về là mình dù chỉ vào tiếng.
Nghĩ thấy vui rồi (Sorry Hi).
Vậy là mình đã "già" rồi.
Mấy ngày nay mình rơi vào thức cảm giác chán nản và đuối sức, nhưng mình không nói cùng ai.
Dù gì mình vẫn gồng được, vẫn thở được ăn được uống được, chăm em bé được, làm việc được. Ý là vẫn tồn tại trong một trạng thái đủ, đủ để duy trì.
Nhưng trái tim khô hanh lại như phơi giữa trời nắng mấy ngày qua.
Hôm qua một trận mưa rào trút xuống, mùi cây cỏ sau mưa, quang cảnh, mọi thứ làm trái tim mình mềm ra đôi chút.
Nhưng cùng lúc ấy em bé của mình bị bệnh, vậy là mình lại vất vả hơn, đuối sức thêm, nhưng mình vẫn ráng được, chỉ mong em bé dễ chịu chút.
Mình đã thôi sống cho bản thân mình,
Quả thực đôi khi mình cũng miên man mong mình được giả vờ ngồi mộng mơ, nghe tiếng nhạc đang trong tiếng lộp độp mưa, tay viết lách một mình trong quán cà phê đèn vàng ấm cúng.
Nhưng bận rộn kéo mình về thực tế không một khoảnh khắc nào dành cho mình.
Ý là, mình chỉ cảm thấy nhơ nhớ ngày cũ, gần chút là ngồi ôm laptop trong quán cà phê nọ, xa chút là ngồi ngẩn ngơ làm bài trong ký túc xá, xa thêm nữa là đội áo mưa tan trường, và xa lắm rồi là ngồi ở nhà nhìn ra cửa sổ khi bố mẹ còn đương trẻ.
Chỉ là thoáng qua, những ngày không cách nào quay trở lại. Hoài niệm vốn dĩ là vậy, phải chăng...
Mình đã từng là cô nhỏ đa sầu đa cảm, mộng mơ đủ nhiều để thấy chung quanh nhiều tầng cảm xúc, nhưng cũng là mình sống thực tế hôm nay. Cả 2 là mình, nhưng mình nhớ mình ngày cũ quá.
Tới tuổi, người ta không khóc ròng ròng được nữa. Người ta chỉ cúi mặt thở dài trước muôn trận cuồng phong trong lòng mình. Nói nôm na là cam chịu, chờ ngày bão tan.
— AN TRƯƠNG
“You have to fight through some bad days to earn the best days of your life.”
— Unknown
Giới trẻ đổ xô lên Thớt (Thread)
Giới già bình lặng lên Tum (Tumblr)
#loveTumblr
Ngồi thinh lặng mình trong bóng tối,
Nghe nhịp thở nhịp nhàng trên tay,
Nếu đã là lựa chọn cho hôm nay,
Dẫu gì, có ra sao, cũng phải bước tiếp.
Muốn đặt lưng xuống chút rồi thả mình thiêm thiếp,
Lỡ có rơi vào ngày cũ một chốc cũng cam lòng,
Dạo một vòng trong tuổi trẻ sáng trong,
Nơi phố xa nhiều đèn, nhộn vui và mộng mị...
Những vỡ vụn này có thể kể cho ai?
Mảnh này, mảnh kia và mảnh kia, kia nữa
Những trắng đêm nằm ì nghe tiếng thở
Ngại cựa mình kinh động những xa xưa
— AN TRƯƠNG
Mình viết note này lúc 1 giờ 11 phút sáng, ngày 14 tháng 7 năm 2024,
Khi mà mình chờ em nằm trên gối chống trào cho sữa xuống rồi bế em vào cũi lại.
Mình đã quen với việc cứ 21h hoặc 22h, 1h sáng, 3h sáng, là lọ mọ dậy pha sữa cho kịp em bé ăn, cho em ăn, bế em vào cũi, 5h sáng dậy dỗ em ngủ lại.
Cũng việc này mà tầm 1 tháng trước mình đã stress cực độ vì đuối sức. Đuối vì chưa quen, đuối vì chọn cách làm phức tạp và mất công quá.
Cuối cùng, mình chọn đi ngủ sớm lúc 7h, 8h đêm cùng em bé thay vì thức khuya như cũ, pha sữa công thức thay vì hẹn giờ hâm sữa để mọi thứ nhanh hơn, mình có thời gian ngủ nhiều hơn.
Sữa mẹ hoàn toàn là tốt nhất, nhưng mà mẹ đuối sức, con khóc đêm thì còn là tốt nhất không. Nuôi con dẫu gì cũng là chặng dài, không thể chắp vào vài trăm ml sữa đêm để mẹ toàn năng lượng đen vì thiếu ngủ.
...
Nếu không có Easy chắc mình điên đầu vì loay hoay trong cách nuôi con.
Ít ra có routine hàng ngày để mỗi ngày mình biết step để thực hiện, mình chạy dự án quen rồi. Từ đầu mình chọn nuôi con như là job, cực nhọc kì công phục vụ client, chỉ có client này không biết nói, nên thay vì chờ client nói, mình tìm tín hiệu của client. Có lúc đúng, có lúc sai, mà kệ, đoán được nhiêu thì đoán.
Từ ngày có con, mình như bà điên, dễ cọc lắm. Thảo nào người ta dễ trầm cảm sau sinh. Hormone gần như thay đổi 100%. Trước mình cực dễ tính và hay làm hài lòng người khác.
Rồi thì anh Long giận 2-3 tuần vì bị mình quạu cọ lúc ổng vô chơi với Hi khi em đi ngủ...
Đại khái mình cũng có cứng nhắc, nhưng thay vì vậy sao bác không chơi lúc cháu còn thức ta :)) Nghĩ mà...
Rồi thì trăm cảm giác không được thấu hiểu bủa vây.
Nhưng mình chấp nhận hết rồi, cứ làm thôi, dẫu nuôi kiểu gì cũng sẽ không đúng ý bất kì ai cả. Đã là ý kiến thì trăm người ngàn ý, nghe thì nghe, mà làm thì cứ thấy sao đúng thì làm, ráng không để mấy lời làm mình bị stress.
Bản thân phải ổn đã, mọi sự kệ cha.
...
Để mà thú thực thì dù trước hay sau khi có con, mình vẫn không thích có con bằng tự do.
Trước hay sau cũng vì có con cực quá, so với chạy deadline tù mù sáng đêm thì cực hơn nhiều, và bị chi phối cảm xúc nữa. Em bé thì khác, khó đoán khó chăm và sẽ giữ mình trong gian phòng cuộc đời (ẩn dụ là phòng, ý chính là mãi mãi sẽ có 1 thứ khiến mình phải lo mãi đến khi rời cõi tạm này)
Mình thích những chuỗi ngày tự do ở Sài Gòn hơn chứ, ngày đi làm, tối chạy xe dạo dạo đi bia bọt pub bar. Cuối tuần lang thang chụp ảnh, triển lãm, show siếc, bảo tàng. Nếu không thì cày thêm job ở quán cafe hay ho lạ, tìm khoá học rồi học thêm. Đời sống tự do phong phí biết mấy, màu sắc biết mấy.
Mình nhớ những ngày đó lắm, mà xa quá rồi chẳng thể quay về.
Giờ thì bước tiếp thôi vì đã chọn rồi.
Lựa chọn này ban đầu mình từng đổ là vì-người-khác. Vì gia đình 2 bên, vì Tùng. Nhưng cuối cùng là vì mình mà, vì mình sợ cảm giác vì chỉ trích, sợ cảm giác sẽ phải dừng lại nếu không có con. Để đỡ mệt tức thời mà mệt một đời.
Chị Ngâng từng kêu đừng có con, cực lắm. Nhưng mình không hình dung được sự cực này khi tự mình trải qua. Khủng khiếp ghê. Nếu không phải thức đêm, không phải nghe tiếng khóc mà không biết nguyên nhân thì cỡ nào cũng được. Mà làm gì có chuyện đó.
Chỉ có cách tìm phương án đỡ nhất, không có cách nào không cực. Ít nhất là đến khi con 3 tuổi, rồi đỡ nhất là 18 tuổi. Vậy thôi.
...
Biết nói ra sẽ bị kêu ích kỉ nên mình chẳng chia sẻ cùng ai.
Nhưng mà cực quá.
Quay lại thì mình sẽ không kết hôn, không sinh con. Như anh Hieutv.
Chỉ cặm cụi kiếm tiền, trải nghiệm nhiều game vui của đời hơn.
Và tình yêu,
Nếu nhất định phải yêu,
Thì sẽ chọn 1 partner không ép mình có con, không bị mẹ cha ảnh hưởng.
Và không kết hôn cũng được, cứ vậy mà vui.
Yêu thì yêu, còn xa thì thôi.
...
Nói về em bé thì thương nó chứ, nhìn nó ngủ mà cưng, mỗi ngày biết thêm chút ít,
Cứ thấy mẹ là cười tròn xoe, yêu lắm,
Đã bi bô đáp lời rồi,
Nhìn nó cười, nó ngủ bình yên mà lòng mềm lại.
Nghe nói nhỏ như vầy là yêu nhất, tới đoạn ăn vạ kinh sợ lắm.
Nhưng mình thích con mau lớn hơn là mãi bé bỏng gì đó.
Mình không muốn canh giờ cho ngủ, đêm thức cho ăn nữa, và mình biết sẽ còn là những đêm thức trắng khi nó vào ww, khi con ốm đau (rất mong không bao giờ em bị).
Mình thích cùng con đi nhà sách đi biển, con đi học thì mình được đi gym, được đi cafe, được đi xem phim :))
Nghe ích kỉ ghê nhưng thực lòng là vậy.
Mau lớn đi Hi ơi, mẹ không biết sẽ đuối sức khi nào, mẹ cũng ráng từng nào hay từng đó.
...
Trời ơi,
Những ngày này,
Tôi có enjoy tí nào như con Hằng đâu :))
Tôi đang làm dự án, dù tôi yêu em bé của tôi,
Nhưng tôi không cách nào thích job này, và nhất định sẽ không có job sau.
Bằng mọi giá sẽ không bao giờ lặp lại.
Không bao giờ có thêm 1 em bé nào nữa.
...
2 giờ rồi, ngủ chút thôi, dự là 3 giờ lại dậy :)
...
Nhớ cầu Sài Gòn, nhớ Bloq, nhớ Xuân Thuỷ, nhớ Thủ Đức, nhớ Gò Vấp...
Hi phải vào lớp 1 mình mới thả lỏng mà đi được.
Giờ cafe cũng không muốn đi, sợ ảnh hưởng nếp sinh hoạt dày công lên lịch.
Nghe công nghiệp robot ghê, nhưng tới khi nó theo được Easy mà thức 3-4 tiếng, mình mới yên tâm mà đi chơi gần.
Ngày ngủ 1-2 giấc mới dám đi chơi xa.
Phá lịch cũng được thôi, nhưng mình không enjoy nổi nếu cứ phải nhìn đồng hồ, nhìn tín hiệu của con.
Phương pháp nuôi con nào cũng sẽ có mặt trái. Truyền thống thì ngủ ăn lộn xộn, easy thì nguyên tắc phải theo.
Mà thôi, nhỏ vầy cũng lười đi chơi lắm, ngủ còn không đủ, chơi bời gì?
...
Bao giờ được ngủ thẳng đêm ta?
Ôi
Tôi
Mệt
!
Những ngày đầu 24
Mình đã lập blog này, từ những năm ngấp nghé sang tuổi 20,
Vậy mà bẵng một cái, mình đã chễm chệ bước qua hẳn tuổi 30, bắt đầu cho chuỗi ngày ngấp nghé tuổi 31.
Thời gian trôi bằng bẵng.
Độ này buồn cười lắm, là mình KHÔNG-LÀM-GÌ.
Mình thường không giống một đứa KHÔNG-LÀM-GÌ, nhưng mình thật sự đã KHÔNG-LÀM-MỘT-CÁI-GÌ từ những ngày tháng 10/2023 tới tận hôm nay.
Lý do là, à ừm, mình có thêm một điều bé xiu trong bụng :D Điều bé xiu đang say ngủ rồi, chứ không mà thức thì thể nào cũng quẩy nhộn nhịp ở trỏng, khiến thành bụng nhấp nhô như sóng ấy.
Thì là có sinh linh mới, thành ra một chuỗi ngày nghén dở đã ập tới ở tam cá nguyệt đầu, ói, đau, mất ngủ dày vò tầm 3 tháng. Mình đã stress mà bật khóc trong đêm với muôn ngàn hối hận.
Giờ thì ổn rồi, sớm nay còn đi Highland một mình, uống 1 ly trà thanh đào nóng, uống caramel, gõ máy tính lóc cóc và chuẩn bị vẽ áo Tết cho Holiday.
Mấy ngày nay buồn cười lắm, mình không viết bài 72, từ chối hết các job mà không chột bụng "ÔI KHÔNG TÔI ĐÃ BỎ LỠ GÌ THẾ" như chuỗi ngày cũ, điện thoại cũng không dội với một loạt deadline và feedback. Thế mà mình bình chân như vại, ừ thì nghỉ ngơi, ngủ, chơi loanh quanh đến tháng 5 năm sau cũng ổn.
Về nhà với bố mẹ, đa phần tự kiếm chuyện mà làm, bố mẹ chẳng bắt làm gì cả.
Có thoạt cả nhà cãi nhau nháo nháo chuyện anh 2 với Hêu, bố mẹ với nhau. Sau khi nhận ra mình chẳng thay đổi được cớ sự, và rằng chỉ nghe thôi, chứ can thiệp không được gì vì mình không là người trong cuộc thì đỡ hẳn.
Thành ra kệ hết, lo chơi với cái bụng nhộn nhịp thôi đó.
Nhưng vẫn mền mệt vì Holiday.
Mà thôi, đang muốn mặc kệ!
Sớm nay dậy ba Hi (1 danh xưng mới coóng mà Tùng ra chiều ưng lắm đó) chở đi mua bánh mì, cái khí trời sớm tinh mơ man mát, sương còn vờn núi dạo 1 dọc từ Phước Hưng về Vũng Tàu mới là dễ chịu. Ước gì sớm nào cũng có người iu chở đi dạo vầy. Bố thì chở em người iu của bố (là mẹ) đi cafe rùi nên mình không phá đám cặp đó. Họ iu nhau vậy, mình dui. Hi :D
Tự bắt taxi Xanh ra Highland ngồi giả vờ bận rộn hệt như đi làm freelance lại. Nhưng thực ra không làm gì nhiều nhặn.
Nếu độ trước đau khổ vì bỏ lỡ những con sóng trendy của cuộc sống online thì giờ mặc kệ hay lắm, bỏ qua mấy mối quan hệ toxic nữa.
Suy cho cùng tập trung vào nghỉ ngơi cũng tốt ha, ăn no uống đủ ngủ đều, chỉ thiếu tập gym và healthy lắm đó.
Tùng thì, thấy iu nhau hơn á, không biết vì lẽ gì, chắc vì làm ba nên ảnh ra chiều làm ba lắm, chiều vợ đủ chiều, được thế làm nũng luôn chứ ngại gì mà bày đặt mạnh mẽ như trước chứ.
Thôi, nhân ngày dậy sớm đi cafe lòng dễ chịu thì viết cái blog.
Hết rùi.
Tada.