by Petra Arians
No title available
Jules of Nature
NASA
TVSTRANGERTHINGS
Cosimo Galluzzi
art blog(derogatory)
official daine visual archive
Show & Tell

Origami Around
Monterey Bay Aquarium

No title available
he wasn't even looking at me and he found me
Fai_Ryy
tumblr dot com
Noah Kahan
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
RMH

No title available
Mike Driver
Sweet Seals For You, Always
seen from United Kingdom

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from Türkiye

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Thailand

seen from Germany

seen from Belgium

seen from Türkiye
seen from Malaysia
seen from Panama
seen from Mexico

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Canada
@mucmaximus
by Petra Arians
Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi thức dậy.
Bữa sáng trên giường,
Trứng, muối và tiêu
Bánh mì bơ thịt
Nước bưởi chẳng nhiều
Cạo lớp tro tàn
Vương trong chảo rán
Quầy bếp phủi bơ
Gấp khăn, rửa bát
Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi đã yêu.
Không phải chàng trai dưới phố
Chẳng phải học trưởng cấp 2
Không phải anh chàng chạy bộ
Hay người xếp bơ mỗi ngày
Tôi yêu người mẹ vĩ đại
Yêu cách bà ngồi phòng tôi
Tay nắm chặt vài viên đá
Đến khi đá đổ mồ hôi
Tôi yêu người cha cần mẫn
Lúc ông ngồi ở ven sông
Thả trôi từng tờ giấy nhớ
Trong chai xuôi mãi theo dòng
Tôi yêu cậu em bé nhỏ
Cậu bé tin vào kỳ lân
Giờ đang ngồi ở lớp học
Vẫn tin chị còn trên trần
Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi dạo bộ cùng cô chó nhỏ
Đuôi em giật giật
Chim nhỏ bay qua
Thấy mèo trước mắt
Em chẳng bỏ qua
Bắt được cây gậy
Em chạy về nhanh
Còn ai ở đó?
Mắt em buồn tênh
Có người nào đấy
Vuốt ve em rồi
Như tôi ngày trước
Giờ còn em thôi
Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi trở lại sân nhà hàng xóm
Nhớ ngày tôi 2 tuổi,
Từng in dấu chân lên
Muốn nhìn xem một chút,
Dấu vẫn còn, hay quên?
Tôi bứt vài cọng cỏ
Hái vài bông hoa hiên
Nhìn người phụ nữ ấy
Đọc báo ở bên thềm
Qua khung cửa sổ nhỏ,
Chồng bà lấy thuốc sang,
Còn bà vẫn đang đọc
Tin tôi chết, muộn màng…
Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi ngắm mặt trời lên
Từng mảng màu cam rực rỡ
Nở bừng như những bàn tay
Cậu bé vội vàng chỉ mẹ
Một đám mây đỏ đang bay
Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi quay về với thi thể trong nhà xác
Tôi nói chuyện với cô gái đó
Về trái bơ, tảng đá bên đường
Về dòng sông, và về cha mẹ
Về hoàng hôn, chó và đại dương
Buổi sáng sau ngày tôi tự sát,
Tôi đã cố trở lại thật lâu
Nhưng hóa ra, mãi là không thể
Cứu vãn được điều tôi bắt đầu…
*nhặt nhạnh và cất vào túi từ Reddit, của chị nào đó dịch thơ rất hay mà quên mất tên rồi…
11.11 Em vẫn luôn mong được bên anh, lâu nhất có thể. Nhưng trong cuộc đời, có đôi lúc chẳng vừa ý. Bởi vậy nên phải xa nhau. Anh vẫn khỏe chứ, em hy vọng thế. Có một dạo em nhớ những trưa nằm ôm nhau ngủ, bên ngoài lao xao tiếng hàng xóm cãi nhau. Nhưng chúng mình thỉnh thoảng vẫn nghe được tiếng chim hót, chúng làm tổ trên nóc nhà mình, buổi sáng sớm anh vẫn rải thóc ra trước sân. Em nghĩ, đó là quãng thời gian yên bình nhất của em mãi mãi tận sau này. Anh ơi, đất trời phương Nam có giống như nơi mình từng ở? Em chưa bao giờ được đi xa đến vậy, em cũng muốn đi, nhưng lòng em còn vướng những điều không thể kể hết cho anh nghe một lần. Lúc bên cạnh anh em vẫn hay khóc. Từ ngày anh đi, chưa một lúc nào em rơi nước mắt. Bởi vì nơi đủ an toàn để em vỡ òa, là căn gác nhỏ của chúng mình. Bởi vì để sống một mình, cần rất nhiều mạnh mẽ. Vỏ bọc cuối cùng còn sót lại mà em gìn giữ nổi. Có bao giờ anh nghĩ về mái nhà ấy, nơi lũ chim tha thóc lên rồi ngủ vùi cùng nhau không. Em nhận ra mình không có một tấm hình nào của anh, không một tấm ảnh nào trọn vẹn. Có chăng còn lại chỉ là bức ảnh bàn tay anh lúc ốm, em đem lá nhuộm từng ngón tay mong anh sớm lành. Một ngày nào đó anh về, em chắc đã dọn đi. Chủ nhà sẽ xây mới, anh nghĩ đến chứ. Góc sân của mình, mái hiên nhà mình sẽ phải làm thế nào. Em biết làm thế nào đây. Anh nói có điều gì muốn giải tỏa, cứ viết vào cuốn sổ này. Như bộ phim nào em quên tên, đem nói những bí mật của đời mình vào một cái lỗ trên cây, lấp đi rồi chôn thật chặt. Con tim em, bao nhiêu bí mật. Vì người đàn ông của mình mà câm lặng. Một ngày nào đó anh về. Em đã đi rồi. Em sẽ đi tìm cái cây của riêng mình. [ Yêu một người. ] From BeP
Đi lâu như vậy, anh có sợ người ta quên mất anh không. Không. Thật ra, anh sợ bản thân quên mất con người thật của mình thì đúng hơn. Em sợ bị lãng quên. Em cũng thích thỉnh thoảng biến mất, thích được ở một mình nhưng lại sợ không ai nhớ ra mà kiếm tìm. Mâu thuẫn đấy cứ khiến em lưỡng lự giữa hai ranh giới. Về cơ bản thì, đến một lúc nào đó không còn ai nhớ đến, thì đấy lại là cơ hội để hiểu mình nhất. Em không hiểu. Một ngày nào đó em sẽ hiểu. Em sẽ phải làm gì. Đừng làm gì cả. Hãy cứ tồn tại thôi. From BeP
Canon AE-1/Kodak Portra 160
Waiting for spring
via weheartit
via weheartit
via weheartit
Pink Aesthetic | Glow
The end of the fucking world lockscreens I made enjoy 🍵 (give me credit if repost)
The end of the f***ing world _-Matching lockscreens-_
Like/Reblog if you use it ❤
“Người thương em là người thành tâm muốn dùng sự am hiểu và nhạy cảm của mình để che chở cho chỉ một mình em, là người không có thói quen đa mang thêm nhiều mối quan hệ khác, đem sự từng trải của mình để gieo rắc yêu thương trên khắp mọi nẻo đường. Hay nói cách khác, người yêu em phải là người đủ mạnh mẽ để từ chối hiểu bất cứ một ai khác ngoài em.”
“Đến một giai đoạn, sẽ chấp nhận rằng rốt cuộc giữa người và người là một món nợ. Gặp nhau để giãi bày sòng phẳng. Cách “thanh toán” cũng không trường hợp nào giống trường hợp nào. Chủ nợ luôn là kẻ thảnh thơi ít phiền lụy hơn. Đơn giản vậy thôi… Trả xong rồi tuy có khi không nguôi ngoai thương nhớ nhưng cũng là xong. Sau này cùng lắm nhói lên một nhịp.”
Phan Ý Yên