Bầu trời hôm nay thật đẹp, bỗng muốn chụp một tấm ảnh để gửi cho cậu xem.
Nhưng lại nghĩ lâu rồi chúng ta đã không còn liên lạc nữa, chợt cảm thấy mây trời chẳng còn đẹp đến vậy.
今天的云很好看,我想拍给你看,却想到我们很久不联系了,突然觉得其实云没那么好看了。
(Hạ Họa Xuân dịch)
taylor price
$LAYYYTER

pixel skylines
hello vonnie
d e v o n
No title available
KIROKAZE
todays bird
ojovivo

JVL
will byers stan first human second
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
No title available
Show & Tell

Kiana Khansmith

PR's Tumblrdome

★

Discoholic 🪩
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year

oozey mess

seen from Tajikistan

seen from Italy
seen from Germany

seen from Singapore

seen from United Kingdom
seen from Switzerland

seen from Vietnam
seen from China
seen from Bangladesh
seen from Türkiye
seen from India
seen from Malaysia

seen from Mexico

seen from Nicaragua
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
@litter-bang
Bầu trời hôm nay thật đẹp, bỗng muốn chụp một tấm ảnh để gửi cho cậu xem.
Nhưng lại nghĩ lâu rồi chúng ta đã không còn liên lạc nữa, chợt cảm thấy mây trời chẳng còn đẹp đến vậy.
今天的云很好看,我想拍给你看,却想到我们很久不联系了,突然觉得其实云没那么好看了。
(Hạ Họa Xuân dịch)
Về chuyện em nhớ anh, mỗi ngày đều xảy ra không biết bao nhiêu lần, giống như đêm đầy sao, từng mảnh vụn góp lại có thể thắp sáng cả bầu trời.
关于我想你, 每天都会发生无数次, 像满天星, 细细碎碎, 攒起来能照亮整个天空.
(Hạ Họa Xuân dịch)
Tâm trạng t đang hết sức tồi tệ
Mình không dám kể cho ai hết vì sợ họ nghĩ mình đang sợ hãi dù mình đang sợ hãi thật.
Bây giờ không ai giúp được mình ngoại trừ bản thân.
Vốn không lo không nghĩ gì. Nhưng giờ gánh nặng đè nặng trên vai.
Nghĩ ngợi nhiều nhưng có làm được không đây? Phải thật sự cố gắng thôi!
Mục tiêu ngắn hạn trước mắt vẫn là ra được trường.
Tôi đi học nhiều năm, thức nhiều đêm, làm nhiều bài tập, nhận lấy đủ loại áp lực, thi đủ thứ kỳ thi nghiệt ngã, yêu đương, chia tay, làm việc, tăng ca.
Tôi chịu nhiều cực khổ như vậy, chỉ để trở thành một người bình thường.
Bình luận hot bên dưới bài <Sinh ra làm người>
Ngày xưa có những mơ ước nghiêng trời lệch đất, nhưng sau cùng chỉ mong được bình an tĩnh lặng. Con người thôi mà, sống vui vẻ là được.
Cuộc sống ngắn ngủi lắm. Những thứ lấp lánh chưa chắc đã là vàng đâu… hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là biết ba mẹ ở nhà vẫn khỏe mạnh, là một giấc ngủ không mộng mị, một bữa cơm nóng với bát canh cua cà ngon là đủ đầy.
@hopnguyen1408
Đà Nẵng, ngày 05 tháng 05 năm 2018.
“Chẳng ai chịu đựng nỗi việc phải rời xa những thói quen mình từng xem là tất cả…”
“Mong bạn có thể đi giày cao gót cũng có thể đi giày bệt. Uống trà cũng uống rượu. Mong bạn có bạn bè dũng cảm, cũng có đối thủ để uy hiếp. Mong bạn đối với tất cả những đoạn tình cảm sâu đậm trong quá khứ có thể qua lại, nhưng không quay đầu. Mong bạn cực kỳ xinh đẹp, cực kỳ yên ổn, cực kỳ dũng cảm, cũng cực kỳ dịu dàng. Mong bạn có thể gả cho một người mà bản thân yêu mến, cùng người ấy vui vẻ, có một gia đình nhỏ đáng yêu.”
(via karoline-son)
Mọi chuyện vẫn bình thường. Rất bình thường. Chỉ là, tôi không còn muốn hy vọng ở họ nữa.
Nghĩa là, giữa tôi và họ, đã cách nhau một đường ranh. Cái tôi muốn họ nhìn thấy, nghe thấy chính là một tôi vui vẻ nhất, náo động nhất, chu đáo nhất. Còn lại tất thảy buồn thương, họ không thể nào chạm tới nó được nữa... Chỉ là, vào ngày hôm đó, lòng tôi đã tắt.
Và tất cả kết thúc, trước lúc câu tạm biệt được nói ra.
“Biển xanh có cá voi, rừng sâu có hươu nhỏ, mà lại chẳng có người khi tỉnh cơn mộng say.”
(Lời bài hát Mười một loại cô độc | Mê Mụi dịch)
1. Cô ấy từng nói với tôi rất nhiều, có một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ rõ. Sau khi tôi mắng cô ấy, cô ấy liền nói, “Em từ trước đến giờ đều không nỡ nói với anh những lời như vậy.”
2. Lúc trước tôi cứ nghĩ bí mật là không thể nói, bây giờ mới biết những chuyện quá đau lòng cũng khó mà thốt nên lời.
3. Không ở bên nhau thì không ở bên nhau thôi, dù sao một đời cũng không dài đến vậy.
4. Em đừng mãi cau mày, tôi rời đi là được mà.
5. “Cậu đã thật sự buông bỏ rồi sao?”“Gì mà buông bỏ hay không buông bỏ, đều là bởi vì không có được liền tự lừa mình dối người là không muốn có nữa thôi.”
6. Trước đây em cứ nghĩ chỉ cần em nhiệt tình, chủ động, toàn tâm toàn ý yêu anh sẽ khiến anh cảm động. Em cứ nghĩ em lo được lo mất thế này sẽ khiến anh đau lòng. Đến hiện tại em mới hiểu được, thì ra cảm động hay đau lòng gì đó đều không có. Em chỉ đang làm những chuyện cảm động chính mình mà thôi.
7. Luôn nghĩ trong đời có rất nhiều nghi thức từ biệt, chẳng hạn như một bữa tiệc rượu, một chuyến du lịch, hoặc khi không ngăn được dòng lệ nơi sân ga. Thế nhưng sau này tôi mới chợt hiểu, mỗi lần từ biệt trong đời đều diễn ra trong thầm lặng, phải rất nhiều năm tháng sau này ta mới hiểu ra, hóa ra ngày gặp mặt hôm đó đã là lần cuối cùng rồi. Từ đó về sau, dù không vượt núi băng sông, cũng chẳng thể gặp lại nhau nữa.
8. Lúc trước bạn quen ngủ muộn, đến gần giờ ngủ tôi đều nói với bạn ngủ sớm một chút. Cứ ngỡ bạn sẽ hiểu được sự quan tâm của tôi. Hiện tại tôi lại quen với việc ngủ muộn rồi, có người khác nói với tôi những lời như vậy thì mới hiểu ra rằng, thật ra câu nói này nhạt nhẽo vô cùng. Hầu hết thời gian bạn nói những lời này với người khác, có lẽ người cảm động nhất cũng chỉ có bạn mà thôi.
9. Từng thấy qua dáng vẻ anh yêu em, cho nên mới chắc rằng hiện tại anh không yêu em nữa.
10. Em có thể nói nhớ anh, dù chỉ một chút thôi có được không? Anh nhất định sẽ đến tìm em, sẽ không cần bất kì ai khác nữa. Anh sẽ không để em phải tổn thương nữa đâu.
11. Dường như tôi chẳng thể có cảm tình với ai được nữa. Có thể rất thích, sau đó đột nhiên lại không thích nữa. Không thể nói những lời giả dối. Đêm khuya muốn khóc cũng không được. Sau này, bạn nói với tôi đó chính là trưởng thành.
12. Trong đêm khuya lúc bạn nhớ đến anh ta, có lẽ anh ta đã ngủ say rồi. Trong giấc mơ của anh ta không có bạn, đợi anh ta thức dậy rồi cũng sẽ không yêu bạn.
13. Nguyên do của mỗi lần bạn thất vọng, trong mắt người khác có lẽ chỉ là chuyện bé xé ra to, chỉ có chính bạn mới hiểu rõ, chuyện bé nhỏ đó rốt cuộc đã khiến bạn đau lòng đến nhường nào.
Nguồn: zhihu Blue dịch
Một ngày nào đó bạn sẽ ngủ đến nỗi chuông báo thức reo cũng không biết và bạn sẽ muộn học hoặc muộn làm, có thể bạn sẽ bị điểm kém bài kiểm tra cuối kỳ hoặc bị sếp mắng do báo cáo nát bét làm vội chống đối đó, bạn nói những lời không hay, bạn mất đi tình bạn mà từng nghĩ đó sẽ là mãi mãi. Bạn sẽ trông giống như một mớ hỗn độn, mất kiểm soát, bạn khóc lóc và cảm thấy hoàn toàn vô vọng. Nhưng bạn biết không, ngày cả vào những ngày đó thì vẫn có những người bên bạn, luôn yêu thương bạn. Một ngày nào đó bạn sẽ thảm hại như vậy nhưng không sao, vì bên cạnh bạn luôn có những người như vậy tin tưởng, tôn trọng và yêu thương bạn.
"Thật ra bỏ lỡ nhau chỉ đơn giản thế này: Trong thế giới của con trai, nếu cô ấy yêu mình thì sẽ không rời đi. Trong thế giới của con gái, nếu anh ấy yêu mình thì sẽ tự tìm đến. Em thật sự muốn giữ anh lại, nhưng em quá cố chấp với cái gọi là tự tôn nên không thể thốt nên lời được. Cho nên, cuối cùng anh không ở lại, em cũng chẳng ngoái đầu. Chỉ chớp mắt một cái mà suốt đời không thể gặp nhau nữa."
Mạc Y Phi dịch
Photo: 猫矮-Maoi
mình nhớ có đọc một câu thế này, "quán điểm tâm sẽ không mở đến tối, người muốn ăn sớm đã đến rồi."
cho nên mới nói, thứ thật sự quan trọng thì sẽ không dễ mà "lỡ quên mất". không ai quên ăn cơm quên liền mấy ngày cả, bởi vì ăn cơm rất quan trọng. còn bạn thì không. cho nên nhớ hay quên đều không quan trọng.
đã hiểu chưa?
hiểu lâu rồi. nhưng không cam lòng thừa nhận .
ANH ĐÃ CHUẨN BỊ TỐT CHƯA? EM THẬT SỰ PHẢI ĐI RỒI…
Lần này đây, em thật sự không muốn thích anh lại nữa.
Xin anh hãy lấy lại những lạnh lùng, những mãnh liệt của anh, chúng không còn làm ảnh hưởng đến em được nữa đâu.
Chúng ta rốt cuộc cũng không còn liên lạc nữa. Dù cho anh có đôi lần tình cờ nhớ đến em, em nghĩ em cũng chẳng có gì để tiếc nuối, bởi vì em của quá khứ đã từng hy vọng được ở bên anh đến thế, nhưng tới cuối cùng mới hiểu ra anh chỉ thấy em quay lưng đi, lại không thấy được thế giới của em.
Em không đủ ưu tú, cũng chẳng thích gọn gàng. Em hay ghen, em thích tranh giành. Em yêu rất say sưa, tính cách cũng chẳng tốt. Em hay cười nhưng thực chất vui được bao nhiêu. Em không còn người yêu nhưng vẫn đầy mong chờ. Thỉnh thoảng đứng đón gió, nước mắt em cũng rơi, khi uống em cũng say. Em chỉ có một mình nhưng cũng muốn như đám đông ngoài kia.
Em sẽ không quên anh, chỉ là em sẽ không bao giờ tới gần anh nữa. Sữa quá hạn uống vào sẽ đau bụng, nước trà để qua đêm sẽ sinh độc, ngay cả đồ thừa cất tủ lạnh lâu cũng không thể ăn được nữa. Anh rất tốt, em cũng rất tốt. Nếu như đứng cạnh nhau mà còn không tốt, vậy thì em bằng lòng trở lại với quỹ đạo của riêng em.
Ngày xưa, trong suy nghĩ của em, cảm giác an toàn là mỗi lần nhắn tin, người yêu em sẽ trả lời em ngay lập tức, là những lời nhắn nhủ chào buổi sáng, chúc ngủ ngon của người ấy, là những hứa hẹn thề nguyện của người ấy, là cái nắm chặt tay khi đi qua đường, là những câu tình tứ dịu dàng người ấy trao. Thế nhưng hiện tại, thứ cho em cảm giác an toàn chỉ có ánh nắng ấm áp lúc ban mai, là đèn xanh nơi cột đèn trên lối đi bộ giữa con phố đông đúc, là khi ra ngoài, trong túi đã có ví tiền và chìa khóa, là điện thoại đầy pin. Đó là vì em biết, chút cảm giác an toàn đáng thương ấy mà gửi gắm cho người khác thì kiểu gì cũng phải nhận về nỗi đau, đau đến thất vọng, đau đến tuyệt vọng.
Anh có viết cả ngàn cái status, cả trăm cái note, có những cái chỉ dành riêng cho một người đặc biệt nào đó, nhưng thường thì người ấy sẽ chẳng bao giờ đọc được hoặc đơn giản là chẳng muốn đọc. Mãi cho đến một ngày, có một người không quen bỗng nhiên nói với anh: “Tất cả mấy thứ cậu viết tôi đều đọc rồi, thương cậu quá”. Anh thấy chưa, người thực sự để ý đến anh chẳng đọc mấy cái status tâm trạng của anh đâu, họ muốn đọc cả cuộc đời anh cơ.
Anh có tính cách tốt bởi vì chẳng ai bằng lòng nhượng bộ anh. Suy nghĩ anh sâu sắc bởi vì không ai muốn chơi cùng anh thế nên anh có thật nhiều thời gian để ngẫm, để nghĩ. Uống say vẫn an toàn về nhà, anh coi nó là siêu năng lực của anh, thực ra chỉ bởi vì anh biết anh chẳng có ai quan tâm chăm sóc cả. Thế giới vốn là như vậy, cô đơn khiến anh trở nên mạnh mẽ, biến anh trở thành một con người tốt hơn.
Que kem ở quán ăn vặt đầu ngõ đã tăng giá từ 5 nghìn lên 10 nghìn, mầm cây nhỏ trong công viên loáng cái đã biến thành đại thụ, bảo vệ khu nhà đã thay hết người này đến người khác. Thực ra, ngẫm đi ngẫm lại rồi cũng ổn, làm gì có ai có thể mãi mãi thích một người.
Cho anh vào list friends bình thường, không like status của anh ngay khi nhìn thấy, không quan tâm xem gần đây anh hay nói chuyện với ai, không còn buồn vì nhắn tin cho anh mà không được hồi đáp.
Anh thấy chưa, em bị buộc đến đường cùng rồi.
À, hóa ra, quên anh cũng chỉ đơn giản như thế.
Người ta nói tình yêu như vòi rồng vậy, em nghĩ lâu thật lâu, cuối cùng mới biết tại sao lại thế. Có lẽ là bởi có rất nhiều người, cả đời này cũng chẳng một lần gặp được.
Con người là thế mà, biết rõ rằng tắt đèn nghịch điện thoại sẽ hỏng mắt nhưng vẫn trùm chăn mà chơi, biết rõ rằng đồ uống có ga uống nhiều sẽ béo nhưng vẫn không nhịn được, biết rõ rằng thức khuya không tốt cho sức khỏe nhưng vẫn toàn ngủ muộn. Cũng như em, biết rõ rằng anh không yêu em, nhưng em vẫn yêu anh.
Thôi nào…
Đôi giày vẫn từng ao ước đã hết size vừa chân ư? Thế thì sang cửa tiệm bên cạnh mua một chiếc áo khoác thật đẹp.
Quán mì hay ăn bỗng ngừng kinh doanh ư? Thế thì sang một quán khác ăn một bát bún nóng sốt.
Người yêu rời xa ư? Thế thì chăm chỉ làm việc, kiếm thật nhiều tiền.
Chúng ta có vô số cách để mở rộng trái tim, cũng có vô số con đường lớn để đi về phía tương lai. Con người ai cũng sẽ trưởng thành, những mê muội khi trước sẽ dần biến thành thú vui có cũng được, không có cũng chẳng sao, không có gì là không thể thay thế được cả.
Vậy nên, anh đã chuẩn bị tốt chưa?
Em, người đã từng thích anh nhiều như thế, thật sự phải đi rồi.