(2.15.18)
Chemistry last minute review and some city view.
in my dreams
Not today Justin
Alisa U Zemlji Chuda
art blog(derogatory)
KIROKAZE
Xuebing Du
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
One Nice Bug Per Day
dirt enthusiast
Cosmic Funnies
todays bird
No title available
taylor price

Janaina Medeiros
will byers stan first human second

★
Monterey Bay Aquarium
hello vonnie
macklin celebrini has autism

pixel skylines
cherry valley forever
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Netherlands
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Senegal
seen from Senegal
seen from United States

seen from Ecuador
@mothorchidsme
(2.15.18)
Chemistry last minute review and some city view.
in my dreams
“Khi nhìn lại chính mình năm hai mươi tuổi, điều tôi nhớ nhất chính là sự cô đơn và lẻ loi.Tôi không có ai để sưởi ấm tâm hồn mình hay vỗ về tôi những lúc buồn, không có người bạn nào để chia sẻ. Không có định hướng gì về những điều tôi nên làm mỗi ngày, tương lai thì mờ mịt. Phần lớn tôi chỉ biết lẩn trốn, thật sâu thẳm bên trong chính mình. Thỉnh thoảng tôi sẽ chẳng nói chuyện với ai suốt cả tuần liền. Cuộc sống đó cứ tiếp tục chừng một năm. Giai đoạn đó có phải là mùa đông lạnh giá đã ra đi, để lại những vân gỗ vòng đời giá trị bên trong tôi hay không, tôi thật chẳng thể biết được. Vào thời khắc thiếp đi mỗi đêm, tôi thường nhìn chằm chằm qua cái lỗ trên nóc để ngắm một mặt trăng làm từ băng. Một mặt trăng trong suốt, dày hai mươi phân đông cứng. Nhưng tôi đã ngắm mặt trăng đó một mình, mà chẳng thể chia sẻ vẻ đẹp lạnh lẽo đó với bất kì ai…” (Ngày hôm qua_ Haruki Murakami)
đừng khóc nhe em, đừng khóc trong mưa
mình giữ cho yên ấm này...
While it was raining I finished reading “The Midnight Library” aaaaand ugh what a great read 🥲 Read those last pages while tears streaming down my face 💔 sharing those two pages with you
2020, kiên trì 10 chuyện nhỏ trong 1 năm, bạn sẽ thấy mình thay da đổi thịt
Trạng thái tuyệt vời nhất của cuộc sống chính là sự sôi động, rực rỡ bên trong sự lạnh lẽo buồn tẻ, bạn không cần ai phải hiểu bạn, chỉ cần mình hiểu được chính mình.
Bớt nói là một loại bản lĩnh
Người nói quá nhiều về cơ bản là cái gì cũng thiếu, miệng quá dẻo thực ra lại rất tầm thường, động tác nhỏ thừa thãi quá nhiều phơi bày xuất thân cũng chẳng cao tới đâu. Cho dù chỉ là một người bình thường, bên ngoài quản tốt cái miệng của mình, bên trọng giữ vững cái tâm, bạn cũng sẽ nhận lại được một cuộc đời rực rỡ không giống với người khác. Trên thế gian này, người "ngầu" nhất chính là người biết cái gì tốt cho mình, sau đó âm thầm đi nỗ lực chứ không khoe khoang, khoác loác ra vẻ ta đây trong khi một chút bản lĩnh cũng không có.
Ăn ít là một loại nho nhã
Trong thất tình lục dục, phàm ăn là thứ khó khống chế nhất, nhưng khi bạn khống chế được nó, bạn có thể khống chế được cuộc sống của mình. Ý nghĩa quan trọng nhất của việc ăn ít là một quá trình luyện tập sự tự giác kỉ luật, giúp bạn giữ gìn được một cơ thể với một số đo hợp lý. Dẫu sao thì một người phàm ăn, phong thái trông cũng khác hẳn, một người trẻ với một cơ thể phát tướng, làm việc cũng sẽ không quá có thể kiên trì. Ăn ít một chút và ăn ngon một chút, đảm bảo mỗi ngày một đĩa rau, một đĩa hoa quả, ngoài việc có lợi cho sức khỏe, còn có thể làm đẹp da.
Lạnh lùng là một loại chuyên tâm
Những người quá quỵ lụy, để ý tới cảm xúc của người khác thường không có thời gian đi "vun trồng" cho bản thân, không có sức lực đi quan tâm cho mình, cũng không có may mắn gặp được một người tốt. Lạnh lùng không có nghĩa là bạc tình, bạc nghĩa, bằng cách này, bạn có xu hướng tình cảm và có trách nhiệm hơn với những người và việc xứng đáng, và có nhiều khả năng trao hạnh phúc và sự an toàn cho những người xung quanh hơn. Trên thế giới này, phần lớn những người thành công đều là người lạnh lùng, quyết đoán.
Sạch sẽ là một loại thái độ
Mỗi ngày đều nghiêm túc tắm rửa, gội đầu, thay quần áo, đem lại cho người khác cảm giác sạch sẽ. Khi bạn cảm thấy mình không đẹp, sạch sẽ là cách dễ dàng và hiệu quả nhất để thay đổi. Những người có vẻ ngoài sạch sẽ và một căn phòng gọn gàng luôn là một người tuyệt vời, đây cũng là nền tảng của sự thanh lịch. Tốt gỗ hơn tốt nước sơn, nhưng nước sơn có đẹp, người ta mới có hứng thú đi tìm hiểu lớp gỗ bên trong.
Độc thân là một hình thức tăng giá trị bản thân
Duy trì những thói quen tốt, dùng tiền của mình mua đóa hoa cưới mà mình thích. Độc thân đồng nghĩa với một cuộc sống độc lập, là khoảng thời gian "tăng giá" tốt nhất của một người, dành thời gian cho việc đọc sách, công việc, vận động và du lịch, tất cả đều sẽ tạo nên bạn ở một phiên bản tốt hơn, một chút cũng không lãng phí, tương lai ngay cả khi đơn phương độc mã, bạn cũng vẫn có thể bất khả chiến bại.
Vận động là một loại nghỉ ngơi
Tập thể dục có thể cải thiện nồng độ hormone trong cơ thể, tăng tốc bài tiết dopamine và khiến bạn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc, vì vậy tập thể dục hiệu quả cũng là một cách để nghỉ ngơi. Nói lời tạm biệt với khó khăn và nỗi buồn trước mắt, ngay cả khi bạn không thể thoát khỏi niềm kiêu hãnh trong quá khứ, hay những khó khăn hiện tại, chỉ cần bạn chạy bước đầu tiên, đó là một khởi đầu mới. Những người tay chân lạnh, thích uống nước nóng, hay chần chừ.... thực ra là bởi ít vận động.
Đọc sách, xem phim là một loại năng lực
Đi học, đọc sách là mở cho bản thân một con đường đi lên, làm việc nghiêm túc, nỗ lực kiếm tiền, thoát nghèo quan trọng hơn thoát độc thân. Thắng lợi là kết quả của tri thức + kiến thức + tầm nhìn, đừng tự ngụy biện cho mình, không học đại học hoặc không đọc nhiều sách, bạn nhất định sẽ thua. Khi bạn học cách đọc sách cho đúng, bạn có thể đạt tới trình độ "lời ít ý nhiều", yêu và đánh giá cao những thứ âm nhạc sâu sắc hơn, và rồi phim ảnh sẽ đưa bạn vào một thế giới mới, khiến bạn và cuộc sống đối xử với nhau dịu dàng hơn.
Tôn nghiêm là con đường cuối cùng
Tình yêu không cần tới sự báo đáp, chỉ cần gặp được đúng người, hãy tìm cho mình một giấc mơ anh hùng, công chúa giữa cuộc sống mệt mỏi, nhưng bất cứ lúc nào cũng đừng chấp niệm, níu kéo với người rời xa bạn và những chuyện không thể thay đổi, tôn nghiêm là con đường cuối cùng. Người sống không có tôn nghiêm, rất khó làm nên được chuyện lớn. Lòng tự tôn đôi khi trông có vẻ là thứ vô dụng nhất trên đời, nhưng không có thứ này bạn cũng khó mà làm nên chuyện. Bản thân lúc không có gì, cầu xin người khác đồng nghĩa với sự xấu hổ.
Chân thành là một loại cảnh giới
Những người tâm kế, mánh khóe đều là những người hạ đẳng, hơn nữa còn dễ bị nhìn thấu và vạch trần nhất. Chân thành là thứ đức hạnh không thể thiếu của người thượng đẳng, càng ưu tú càng chân thành, mới là cảnh giới cao nhất của cuộc sống. Trạng thái tuyệt vời nhất của cuộc sống chính là sự sôi động, rực rỡ bên trong sự lạnh lẽo buồn tẻ, bạn không cần ai phải hiểu bạn, chỉ cần mình hiểu được chính mình. Dáng vẻ nhiệt tình với cuộc sống của bạn dần dần sẽ khắc họa lên khuôn mặt bạn, khuôn mặt của bạn, chính là vận mệnh của bạn.
Không làm phiền người khác là một loại tu dưỡng
Bắt đầu từ ngày hôm nay, những việc liên quan tới mình hãy tự mình giải quyết, không ca thán, không nhờ vả, việc có thể dùng năng lực đi giải quyết thì đừng có lười không động não, có thể dùng tiền đi giải quyết thì đừng động tới quan hệ, ân tình. Xảy ra việc, đừng lúc nào cũng nghĩ tới việc đi tìm người khác, đi cầu người khác, lâu dần, người ta sẽ cho bạn là một người vô dụng, không có giá trị. Bắt đầu từ hôm nay, đổi "tôi không biết" thành "tôi có thể học", đổi "nhờ ai bây giờ" thành "Mình nên làm sao bây giờ", biến "nghe hiểu chưa?" thành "tôi nói cậu hiểu chưa?".
Kiên trì 10 chuyện nhỏ này, rồi bạn sẽ trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình!
.
~ Nguồn: Trí Thức Trẻ ~
Thực hành mỗi ngày nào cô gái!
Không thể lựa chọn từ ngữ nào để trả lời vì sao cô đã khóc. Cô muốn thờ ơ với danh từ, dấu hỏi, chấm câu, chữ n, chữ h, dấu nặng, khoảng cách giữa hai chữ đứng cạnh nhau; chúng không thể phụ trách được gì với cơn tuyệt vọng này. Từ ngữ không đủ sức lực. Đời cô là một mối nguy dài không thể cải tạo được, như một cái máy bay hư động cơ vút lên trên không trung trước khi bất hạnh gieo xuống, như cô khinh khi nỗi sợ để rồi lại sợ. Cô không còn một từ ngữ nào có ích để gieo xuống nữa.
#Tumblr #her #story #diary
Louis, nàng coi khinh tất cả những thái độ trịch thượng, nhưng giấu trong lòng và không ai phát hiện ra. Nàng bị giày vò bởi thói kiêu ngạo tiêu cực và tính ích kỷ chối từ. Nàng không gặp gỡ ai, quá kiêu hãnh, không thèm đòi vị trí thứ nhất, nhưng lại quá viển vông nên không thể đành lòng với vị trí thứ hai.
Nàng: “hãy biết cách để khiến người khác thèm muốn mình.”
“Rồi một ngày em sẽ hiểu.Tình yêu,nếu em còn bị nó làm cho đau lòng thì đó vẫn còn là tình yêu.Nhưng nếu một ngày,bão táp mưa sa đêm qua cũng không làm cho em rơi lệ nữa.Thì khi đó,em sẽ nhận ra.Yêu hay không yêu cũng có khác gì nhau.Vẫn cứ cô đơn như vậy
Một mình em động lòng,một mình em đau lòng…”
#Cá Yêu Tinh
You're the main character in a small, disappointing town
Your closet is full of old vintage clothes from estate sales and thrift stores. You enjoy the feeling of wearing something that belonged to someone else.
You have a vinyl record collection, composed of most of your favorite bands, and each record was carefully selected from a dimly lit record shop that always smells old and musty. You spend several hours there sometimes just searching through the poorly organized cardboard boxes, and if a customer comes in and can't find what they want you always know where it is.
All your books are marked up with notes and highlighter beside all your favorite passages.
You always carry a worn leather journal with you, and passing strangers on the bus always try to catch a glimpse, but you have a very unique and dramatic handwriting that makes it impossible for anyone to read whatever poem/diary entry/quote/song lyric you've written down.
You have a special spot at the local library in a saggy leather chair beside a window on the top floor by the mystery section. You know all the librarians and they let you renew your books WAY more times than should be allowed. They always tell you when any good poetry or fiction books come in.
You always have your headphones in, and have a playlist for every scenario: rainy days inside, walking down the street and the air smells like fresh flowers, sitting by the pool reading a new novel, staring out the window on a road trip, etc.
You are blissfully unaware that your next door neighbor has fallen madly in love with you. You left you journal on a bench one day and they spent several days deciphering your handwriting so they could read it and figure out who it belonged to. After reading the entire thing they realized at the end that it was yours, but by then it was too late, they'd fallen in love. They just shoved it into your mailbox and ran away. They pass you on the sidewalk everyday and you just nod, humming along to your music.
Có bạn hỏi anh thấy mình đã trưởng thành là khi nào. Một câu hỏi mà ở bất kỳ mạng xã hội nào bạn cũng sẽ thấy một check list những thứ thay đổi khi bạn lớn thêm. Sau khi suy nghĩ, tôi có một ví dụ trực quan thế này. Tôi thấy mình thay đổi khi tôi không còn lựa chọn quần áo đẹp mắt và thời trang nữa, thay vào đó tôi muốn cảm nhận chất vải thật sự của chúng khi khoác lên người. Có mềm không, thoáng không, mịn và nhẹ chứ, bởi vì tôi phải hoạt động hơn 10 tiếng lúc mặc và tôi không muốn bản thân bị khó chịu. Không phải vì lớn rồi nên không thích thời trang, hay đơn giản hoá lựa chọn của mình, mà là vì bản thân muốn thật sự được tận hưởng việc “mặc quần áo" đó, khác với việc ngày xưa mặc để được chú ý của người khác. Có thể nó không đẹp trong mắt người khác, nhưng nó thoải mái, tôi vẫn sẽ lựa chọn. Tôi không tìm được ví dụ khác, giống như việc lớn thì người ta uống nước lọc khi đi xem phim nhiều hơn là uống coca. Tôi thấy việc thay đổi cảm nhận từ bên ngoài vào sâu bên trong rất quan trọng. Có những việc mình hiểu, nhưng người khác không hiểu, nhưng chấp nhận sự khác biệt đó và tìm điều phù hợp với mình, lại là cách giải quyết - hoặc giảng hoà rất khác với bản thể này. Khi mình tìm được cách đối thoại với mình, thì thế giới cũng sẽ khác đi rất nhiều. Bạn thì sao, bạn thấy rằng mình đã trưởng thành khi nào.
From BeP
.
“And as the summer fades away, nothing gold can stay.”
‘Và khi sắc hạ dùng dằng dần bạc thếch. Vàng son chẳng bao giờ trở lại.’
“Có tiếng gió to bên ngoài và tiếng sấm rền văng vẳng ngoài Vịnh. Mọi thứ ở West Egg đều đã lên đèn; những đoàn tàu điện lao qua màn mưa chở người đi làm từ New York về nhà. Một ngày của đời người đang bước vào một thời khắc thay đổi sâu xa khác, và không gian như tràn ngập hứng khởi.
Nhất định là thế rồi còn gì chắc hơn/ Người giàu sẽ giàu hơn và người nghèo sẽ... đẻ con. Còn trong khi đó, giữa những lúc ấy?”
.
Không hiểu sao khi đọc đoạn này của ‘The Great Gatsby’ mình lại rùng mình. Cảm giác như nhìn rõ được cảnh tượng và con người khi đó, họ nghe những gì, họ im lặng như thế nào. Khoảng cách giữa giữa hai con người từ sâu trong tim liên tục kêu gào, rên rỉ, mỗi lúc một thu hẹp dần, hẹp dần. Sao thấy yêu thời điểm này, những luồng gió lạnh thổi từ vịnh Long Island xô xát với đám nền nhà trơn lạnh, bốc mùi sa hoa bạc bẽo, lạ thay chúng tìm thấy tình yêu từ nhau. Cái xa cách ấy nằm gọn trong màn đêm chập choạng ngã màu và những ánh đèn được bật cùng lúc, chúng nhớ nhau khôn xiết. Chúng xa cách rồi lại tái hợp, xa cách rồi lại tái hợp. Có lẽ, cái vịnh cô độc ấy chưa bao giờ đượ ấm áp đến thế, dù hơn ngàn lần Gatsby đã mơ, Daisy là sự mâu thuẫn duy nhất khiến sự mờ ảo bấy lâu của anh thành sự thật. Mà anh gọi đó là “niềm hứng khởi của đời người đang bước vào thời khắc quan trọng.” Ôi một tình yêu cay đắng và tàn nhẫn, không ngừng rên rỉ, cũng không ngừng trao đi...