Chúc Dì tuổi mới thật nhiều niềm vui, hạnh phúc luôn bên cạnh. 🥰
Cám ơn Chú thật nhiều nhé !!!

祝日 / Permanent Vacation

Origami Around

Kiana Khansmith

Love Begins
we're not kids anymore.

izzy's playlists!
art blog(derogatory)
RMH
trying on a metaphor
Not today Justin
he wasn't even looking at me and he found me
AnasAbdin

JBB: An Artblog!
Keni
Jules of Nature
Sade Olutola
DEAR READER

ellievsbear

roma★

#extradirty
seen from Slovakia

seen from United States
seen from Canada

seen from United States
seen from Brazil

seen from China
seen from Philippines
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Philippines

seen from Russia
seen from Canada
seen from United States
seen from United States

seen from T1

seen from United States
seen from United Kingdom
@sayhicham
Chúc Dì tuổi mới thật nhiều niềm vui, hạnh phúc luôn bên cạnh. 🥰
Cám ơn Chú thật nhiều nhé !!!
Sắp sinh nhật Dì rồi
Chú vẫn nhớ giỏi thế 🤣🤣
#01012022
Happy New Year 2022
Bình an , mạnh khoẻ và luôn vui tươi nhé mọi người ơi !!!
Chuyện cũ buông bỏ ở năm cũ . Sống 1 năm mới này ý nghĩa hơn , kiếm thấy mục tiêu của bản thân và ko ngừng cố gắng hơn nhé !!!
BỐ DẶN CON TRAI: ĐỪNG BAO GIỜ COI VỢ LÀ NGƯỜI NHÀ (tớ mong các cậu có thể đọc hết bài viết này vì nó thực sự hay)
Con trai à, mai là hôn lễ của con rồi. Hôm nay, nhân cơ hội này, với cương vị một người đàn ông, bố muốn chia sẻ cùng con những lý giải bố có được về hôn nhân, hy vọng con sẽ gặp bớt những muộn phiền.
01 - Đừng bao giờ coi vợ như người nhà
Có người nói lấy nhau rồi sẽ trở thành người một nhà, nhưng bố muốn nói với con rằng: dù các con lấy nhau bao nhiêu lâu, chỉ có bố mẹ và con cái của con mới là người nhà thôi, còn vợ mãi mãi là người yêu. Hôn nhân nhất định phải xây dựng trên cơ sở tình yêu mới hạnh phúc lâu bền được.
Vợ con, tuyệt đối chẳng phải người thân liền khúc ruột của con. Con có thể cãi bố, cãi mẹ vì bố mẹ dù có tức giận thì con vẫn là con, không đoạn tuyệt được, cũng chẳng đuổi đi được. Còn vợ con thì không. Quan hệ của con và vợ là mối quan hệ công bằng, nếu như con có lỗi với vợ, vợ con có thể bỏ con đi bất cứ lúc nào. Những cuộc hôn nhân coi tình yêu như tình thân chỉ thuộc về những người lười biếng, không muốn sự bình đẳng, không muốn cho đi quá nhiều.
Con có biết sau khi lấy nhau, bố mẹ đã có một quy định nho nhỏ trong nhà là đi WC nhất định phải đóng cửa. Vì bố mẹ là người yêu, bố mẹ chỉ muốn cho đối phương thấy dáng vẻ tốt đẹp nhất của mình, đây chính là công bằng, đây chính là nỗ lực. Con đừng nghĩ kết hôn là tất cả kết thúc, thành ván đã đóng thuyền rồi thì muốn làm gì thì làm thôi.
Bố nhớ đạo diễn Lý An từng nói một đoạn rất xúc động.
Có người phỏng vấn Lý An: "Cảm giác hạnh phúc lớn nhất đối với ông là gì?" Lý An nói: "Phu nhân của tôi có thể cười với tôi một cái là tôi có thể thoải mái một chút, là tôi sẽ cảm thấy rất hạnh phúc. Tôi làm cha, làm thầy của người ta nhưng điều này không đồng nghĩa với việc tôi có thể đạt được sự tôn trọng từ họ. Mỗi ngày, nếu tôi muốn được người ta tôn trọng, tôi vẫn phải cố gắng để đạt tới tiêu chuẩn nào đó. Vì lẽ này, tôi không dám buông lỏng, nghỉ ngơi dù chỉ một giây".
Bố tin rằng con trai của bố cũng nhất định có thể giành được sự tôn trọng từ vợ. Nói nhỏ con nghe nhé, thực ra kết hôn phiền phức lắm, hôn nhân cũng không tốt đẹp như chúng ta tưởng tượng đâu. Con biết mà, dạo này bố dùng điện thoại giỏi rồi, hay lướt mạng đọc báo lắm. Bố đọc được đoạn này vô cùng tâm đắc, muốn chia sẻ ngay với con:
"Ý nghĩa của hôn nhân là gì? Không phải là khiến bạn ngày ngày vui vẻ, phút phút cảm nhận được tình yêu đâu. Nhiều khi hôn nhân thậm chí còn tương phản cơ, nó như sợi dây trói chặt tay chân bạn, buộc bạn vào một đống đạo lý đối nhân xử thế, khiến bạn mệt mỏi, khiến bạn hoài nghi rốt cuộc mọi chuyện là sao".
Giá trị chân chính của hôn nhân được thể hiện rõ nhất vào lúc cuộc đời rơi vào đen tối: Trong lúc con cô đơn nhất sẽ có người ở bên cạnh con, nghe con than vãn, cổ vũ con vượt qua. Trong lúc trái tim con trống rỗng nhất sẽ xuất hiện một ánh mắt dịu dàng khiến con cảm thấy bản thân mình phải thay đổi. Còn khi con thất bại, ngã nhoài trên mặt đất, vẫn có một cánh cửa sẵn sàng mở ra vì con. Người phía sau cánh cửa đó chẳng những không trách móc con, chê bai con mà còn thử xoa dịu vết thương của con, còn bi thương vì những bi thương con phải chịu đựng.
Bố mẹ cũng có thể làm vậy, nhưng thật đáng tiếc - sự thấu hiểu của bố mẹ dành cho con không sâu sắc được tới thế, và bố mẹ cũng chẳng thể ở bên con lâu được tới thế. Con biết mà, một ngày nào đó, bố mẹ rồi cũng sẽ rời xa con, khi ấy bên cạnh con chỉ có vợ con cùng con xây đắp gia đình thôi. Đây chính là lý do vì sao con phải kết hôn, vì sao phải cố gắng vun vén cho cuộc hôn nhân đó. Đây cũng chính là điều bố muốn nói với con: Đối xử tốt với vợ mình, là đại sự quan trọng nhất cuộc đời một người đàn ông.
02 - Làm vợ là công việc khó nhất thế giới
Khi con còn bé, vì công việc bận rộn, bố rất ít khi về nhà. Mọi chuyện trong nhà, dù là chăm sóc ông bà nội ngoại, việc học của con hay sửa sang phòng ốc, nộp tiền điện, tiền ga, tiền nước, thăm hỏi họ hàng láng giềng, tất cả đều do một tay mẹ con quán xuyến. Lúc đó bố vẫn nghĩ bình thường, nhà ai mà không theo chủ nghĩa "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm" như thế, huống chi có mỗi việc nhà với trông con thì có gì khó đâu.
Cho đến một lần, bà ngoại con ốm, mẹ con phải về chăm bà. Thế là bố buộc phải ngày ngày cố gắng về sớm nấu cơm cho con ăn, vật lộn cả tiếng cho ra được vài ba món ăn được, sau đó còn phải dọn dẹp, theo dõi con học bài. Thời điểm ấy cũng là lúc con quậy nhất, suốt ngày chỉ muốn chơi, chỉ trông con học thôi bố đã mệt mỏi, lắm lúc muốn cho con ăn roi rồi.
Hai tuần trôi qua, cả người bố rã rời như đi đánh trận về. Quần áo bẩn trong nhà chất cao như núi, sàn nhà, bàn ghế, đâu đâu cũng phủ bụi. Mỗi ngày chỉ chăm con xong, bố đều cảm thấy mệt muốn chết. Có nhiều sáng dậy không nổi, khiến con phải đi học muộn. Không biết con có nhớ không, khoảng thời gian ấy hai bố con mình thảm tới mức độ nào không? Từ đó trở đi, bố hiểu được mẹ đã vất vả ra sao.
Bởi vậy, sau này nếu con tan làm về nhà, hy vọng con có thể hỏi han vợ mình một câu có cần giúp đỡ không. Con gái nhà người ta lấy con không phải về làm osin cho con. Các con yêu nhau, lấy nhau là vì trân trọng nhau, cảm thông cho sự vất vả của nhau, luôn biết ơn và cùng nhau nỗ lực, có thế mới có thể dắt nhau đi hết cuộc đời.
Bố lại dặn thêm một câu, ở nhà tuyệt đối đừng nói đạo lý với vợ, nhà không phải nơi để giảng đạo lý đâu. Con nhìn bố xem, chỉ cần là mẹ con nói thì cái gì cũng đúng hết, mẹ con chính là lớn nhất.
03 - Đàn ông tốt với vợ mới có thể thành công
Thực ra nhà mình từng gặp biến cố lớn lắm, lúc ấy bố từ chức chuyển sang làm kinh doanh, nhưng vì không có kinh nghiệm nên bị người ta lừa, không chỉ phải bồi thường mà còn nợ cả đống tiền. Nhà mình phải bán nhà cũ, chuyển sang căn nhà bé hơn, cuộc sống sinh hoạt khó khăn đã đành, còn suốt ngày sợ hãi chủ nợ tìm đến cửa. Họ hàng, bạn bè cũng dần xa cách. Thời điểm ấy bố như hòn đảo hoang, bất lực vô cùng.
Bố nói với mẹ, hay là mình ly hôn đi, ít nhất hai mẹ con không bị ảnh hưởng. Nhưng mẹ con nói: "Người một nhà sao tách ra được hả anh?".
Thế là mẹ làm một việc giờ nghĩ lại bố vẫn thấy khâm phục, đó là đi đòi tiền từng khách hàng từng nợ tiền. Dù hết lần này đến lần khác bị sập cửa vào mặt, bố khuyên mẹ bỏ đi, mẹ con vẫn không bằng lòng. Về sau, mẹ con thực sự đòi được một khoản kha khá. Lại về sau nữa, nhà mình lại phất trở lại. Cho nên bố luôn nói với con, ở nhà mình, mẹ con là lớn nhất. Hai bố con mình nợ mẹ nhiều lắm.
Khi một người đàn ông gặp khó khăn, có thể ở bên con, giúp đỡ con, hy sinh vì con, ủng hộ con, chỉ có vợ con mà thôi.
Con còn nhớ nhà chú Tuấn cùng công ty bố không. Con hay nói không thích chú ấy vì cứ rượu vào là lè nhè cằn nhằn. Thực sự chú ấy ngày xưa giỏi lắm, kiếm tiền cũng giỏi, đối xử với người ngoài cũng nhiệt tình, nhiều anh em bạn bè, hiếu thảo với bố mẹ. Chỉ duy nhất một điểm, chú ấy rất lạnh lùng với vợ, luôn cảm thấy vợ mình ít học, thiếu kiến thức.
Mỗi lần tới nhà chú ấy ăn cơm, vợ chú ấy đều bận trước bận sau, chẳng được ngồi vào bàn ăn tử tế, thế mà vẫn bị chú ấy mắng vì tay chân chậm chạp. Vì ở nhà tâm trạng không thoải mái nên công việc cũng bị ảnh hưởng, chú ấy càng ngày càng sa sút. Giờ chú ấy hay uống rượu hơn, mà cứ uống vào là lại có cái bệnh than thở mình có tài mà không gặp thời, rồi vì vợ mà không làm ăn được gì. Thực ra bố nghĩ chú ấy ra nông nỗi này là do chính bản thân chú ấy thôi.
Vợ chú ấy là một người phụ nữ vô cùng hiền lành. Bố mẹ chồng già cả, người bị liệt, người đãng trí, đều do cô ấy chăm lo. Hai đứa con, đều học đại học top đầu, giỏi giang, nhanh nhẹn. Còn hàng xóm láng giềng xung quanh ở quê, cũng là do cô ấy khéo ăn khéo nói lấy lòng nên thành ra mọi người còn có cảm tình lây sang cả chú Tuấn. Nhưng chú Tuấn không thấy những điều này, thậm chí có thấy cũng cho rằng chúng không có giá trị.
Có câu nói: Vợ mới là phong thủy thượng đẳng trong nhà. Vì nếu một người đàn ông về nhà, phải đối mặt với hoàn cảnh áp lực, lộn xộn nhất định sẽ gây ảnh hưởng tới tâm trạng.
04 - Hy vọng con có thể trở thành một người cha tốt
Bố mẹ nói trước là bố mẹ không giục các con sớm sinh cháu cho bố mẹ bế nhé, thậm chí các con không muốn có con cũng được vì bố mẹ biết giá trị quan hiện tại không như ngày xưa. Nhưng nếu con muốn có con, bố hy vọng con hiểu rằng ảnh hưởng từ người cha đến những đứa con thậm chí còn nhiều hơn ảnh hưởng từ người mẹ. Bố không muốn con chỉ là một người cha, bố yêu cầu con phải là tấm gương cho con cái.
Con cái sẽ học theo con, sẽ bắt chước con, giá trị quan của con chính là giá trị quan của con cái con. Nếu như con hy vọng con cái mình tương lai sẽ ngay thẳng, tốt bụng, vậy con cũng phải sống sao cho đường hoàng. Nếu như con hy vọng con cái mình tương lai sẽ học rộng tài cao, vậy con cũng nhất định không được từ bỏ việc học tập. Nếu như con hy vọng con cái mình tương lai sẽ khỏe mạnh, rắn chắc, vậy con cũng phải chăm vận động, thể thao hơn.
Hôm nay chắc là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng bố dài dòng như thế này. Mẹ bắt bố đi rửa rau rồi nên bố không nói thêm nữa đâu nhé. Chúc con có được một người vợ xinh đẹp, dịu dàng, biết chăm lo cho gia đình như mẹ của con.
Bố tin rằng người mà con đã chọn sẽ không làm con thất vọng, hãy đối xử tốt với người ấy nhé.
Bố của con.
Nguồn: phạm thiên vượng
@somethingwithuyen
E cũng hay tự nói với bản thân là sống 1 lần nên sống có ý nghĩa để ko hối tiếc . Sống thật trọn vẹn từng giây phút . Nhưng e lại thấy bản thân mệt mỏi nhiều hơn . 1 năm qua bao nhiêu là chuyện xảy ra . Có lúc e còn ko thể hiểu nổi suy nghĩ của bản thân . E bắt đầu cảm thấy tất cả mọi thứ đều đảo tung lên . Trưởng thành đúng là mệt mỏi thật chị nhỉ?
Một năm qua chưa bao giờ e quên chị . E vẫn nhớ như in ngày này 1 năm trước . Chị về cùng Chúa phù hộ cho mọi người nhé !!
Nhớ chị của e nhiều .
#15112021
Lâu lắm rồi ko viết gì ở đây nhỉ ??
Tự nhiên hôm nay thấy mọi thư tệ quá . Biết là mọi thứ sẽ ổn hơn nhưng vẫn mãi luẩn quẩn trong mớ hỗn độn này . Như thế nào là cách tốt nhất nhờ 😭😭😭😭
"Trước đây cảm thấy, chỉ cần bản thân mình đối với người khác tốt, nhất định sẽ được người ta đối tốt lại. Cũng cảm thấy dùng chân tâm đối đãi, họ sẽ tự nhiên chân thành với mình.
Sau này mới biết là không phải, bởi lẽ con người sống trên thế giới này tâm tư rất phức tạp, dối trá có, đố kị có, phản bội có, làm tổn thương nhau cũng có..."
#11102021
Chúc mừng sinh nhật tuổi 24 của Chăm
Mình đã tưởng tượng và ước rằng mọi thứ sẽ thuận lợi hơn . Vui vẻ hơn gặp nhiều may mắn hơn . Nhưng ko đó chỉ là tưởng tượng thôi .
Nên mình hy vọng là 1 năm qua đủ nhiều thứ mệt mỏi rôig . Bước sang tuổi mới thành công hơn nha .
Bình tâm và mong mỗi ngày đều an yên 🥰🥰🥰🥰
"Nhạy cảm là một món quà, đừng có nhổ vào nó" - trích từ một comment mình đã đọc được trên Reddit
Bạn có thấy không? Rằng nhạy cảm là một món quà ấy?
Nhạy cảm giúp bạn phát hiện ra rằng ai thực sự coi trọng bạn và không. Vì lẽ đó mà khi người đi cùng bạn đột nhiên có những cử chỉ khác đi, bạn đã kịp nhận ra rằng họ đang thay đổi.
Nhạy cảm có một đặc trưng, đó chính là sự thấu hiểu. Tin mình đi, việc nhìn ra được rằng có ai đó đang rất buồn và an ủi họ là điều mà không phải ai cũng làm được đâu. Ngay cả khi bạn muốn chia sẻ điều gì đó với người khác cũng vậy.
Nhạy cảm giúp bạn vui vẻ ngay cả với những điều nhỏ nhặt nhất, cũng giúp bạn cảm nhận được nỗi buồn một cách sâu sắc nhất. Cảm xúc trong bạn bao giờ cũng phong phú hơn. Tuy nó là một con dao hai lưỡi nhưng bạn không thể không thừa nhận rằng, những cảm xúc đó đã giúp bạn hoàn thiện bản thân rất nhiều.
Bạn có thể tự hào khi bạn là một người nhạy cảm, tuy nhiên đừng lạm dụng nó. Không nên cho rằng bạn nhạy cảm mà làm ảnh hưởng đến cảm xúc của người khác. Không nên đẩy cảm xúc của bạn lên cao trào chỉ vì bạn quá nhạy cảm và không kiểm soát được. Càng không nên quá dựa dẫm vào nó, khi mà chỉ vì một câu nói bâng quơ, bạn đã hờn dỗi, một cái kéo cửa mạnh tay, bạn đã tự hỏi không biết họ có đang giận bạn hay không? Hãy nhớ, nhạy cảm rất dễ bị ảnh hưởng cảm xúc, nếu những cảm xúc đó chỉ toàn là tiêu cực, về lâu dài bạn có thể trở nên rất soi xét và khó chịu.
Mình để nó ở đây, cho cả mình và cho bạn, nếu đã từng có vô số lần tự trách chính mình vì sự nhạy cảm, thì mình hi vọng bạn sẽ nhẹ nhàng hơn, với chính bạn cũng như với những người bạn đã lựa chọn ở bên. Nhạy cảm sẽ là một món quà, nếu như bạn biết dùng nó một cách hợp lý và đúng đắn. Mình viết ở đây, mong bạn hiểu rằng, chúng ta ai cũng cần kiểm soát sự nhạy cảm của mình.
#13092021
Đi qua vài ngày áp lực mệt mỏi và đủ thứ chuyện trên đời . Mình vẫn lo lắng cho người khác . Hic bao giờ mới đổi đc cái tính này đây .
Làm vì niềm vui nhưng rốt cuộc toàn áp lực đè lên bản thân .
Con người ta buồn cười thật đó . Mình vì lòng tốt - người ta lại nghĩ là bổn phận 😀😀😀 Thôi thì đằng nào cũng mât lòng rồi . Thì lo gì nữa nhỉ .
"Bất cứ nỗi đau nào cũng mang hình hài khác nhau. Vuông tròn hay méo mó chỉ có người trải qua nó mới biết rõ mà thôi!"
Hôm nay mình đã buồn thật nhiều vì nghĩ rằng người thân thiết nhất với mình sẽ hiểu được những gì mình trải qua và cố gắng như thế nào .
Nhưng ko , cái mình nhận được là trách móc vì mình thay đổi rồi . Tại sao ko hỏi là mình có ổn ko??
Mỗi người có suy nghĩ của bản thân là thật . Rốt cuộc chỉ mình mình biết mình phải chịu đựng điều gì thôi .
Mong rằng sau tất cả mọi thứ đều vẫn tiếp diễn tốt mình sẽ lại ổn .
Chưa bao giờ mình lại thấy cuộc sống khắc nghiệt như bây giờ .
Dù là năm thứ 2 của dịch bệnh , năm thứ 2 thất nghiệp , nhưng năm nay dịch đang ở bên cạnh .
Chỉ mong gia đình , người thân và mọi người bình an , mạnh khoẻ .
Đếm ngược từng ngày .
Người thương em vô điều kiện sau gia đình thì chỉ có chị thôi . Chị thấy ko , rốt cuộc vì mình sống vì người khác nhiều quá . Tới lúc mình chỉ vô tình ko suy nghĩ thì mình đã bị trách rồi .
Ai cũng có cuộc đời của họ đúng ko chị? Nhưng em vẫn tin là cuộc đời này e vẫn và đã rất may mắn vì có nhiều người tốt và thật lòng với em .
Nhớ chị của em thật nhiều .
Cho đến giờ tôi vẫn nghĩ ngoài bố mẹ ra chẳng ai yêu thương tôi thật lòng và mãi mãi . Bạn bè rồi cũng có những khoảng trời riêng của họ . Lại chẳng có người đàn ông nào cho tôi đủ lòng tin rằng họ yêu tôi thật sự - chính tôi chứ không phải ai khác . Nên tôi rất sợ nghĩ đến cái khoảnh khắc bố mẹ rồi cũng rời bỏ tôi . Đến nghĩ cũng chẳng dám nghĩ , mỗi lần như thế đều khóc đến ngạt thở . Tôi sợ cái cảm giác cô độc một mình giữa một biển người , mà ai ai cũng đều mang trong mình thứ tình yêu thật đẹp ...
Thi thoảng tôi vẫn tự hỏi :" Không biết là có bao giờ anh ngoảnh đầu nhìn lại quãng thời gian ngày đó hay không ? " . Chẳng phải là những giọt nước mắt hối tiếc khi nhớ về nhau . Mà là sau tất cả tổn thương đổ vỡ , anh vẫn nhớ rằng từng có một cô gái yêu anh nhiều như vậy . Còn điều này nữa , không phải là chúng mình đã bỏ lỡ nhau đâu . Chỉ là sau khi cùng nhau đi qua một đoạn đường dài , chúng mình nhận ra không thể cùng đối phương bước tiếp được nữa . Cũng giống như những dấu chân mình từng đi qua rồi sẽ bị cát bụi xóa sạch , những mảnh kí ức vụn vặt đó rồi cũng sẽ trôi vào quên lãng . Nhớ cũng được , không nhớ cũng chẳng sao .
Em mong là nỗi buồn này sẽ qua nhanh hơn.
Mong bản thân mạnh mẽ hơn mỗi ngày .
Mong bản thân đừng cố chấp nữa .
Buông bỏ cũng là 1 loại hạnh phúc . Hạnh phúc cho bản thân mình .
Mong là cả cuộc đời của e an yên mỗi ngày .
Vẫn là anh bên cạnh . Nhưng lần này tinh thần của em chẳng thế vui vẻ nổi rồi . Em biết là do e cố chấp . Nhưng rốt cuộc em vẫn buồn thôi .