Có nỗi nhớ không cần tên hay chữ, Chỉ là hương thoảng lại lúc trời xanh. Chỉ là gió thoáng qua lần vạt áo, Chạm vào nhau day dứt nỗi chưa thành. [Trần Phan Thanh]
#Thanhơi #chuyệncủaThanh
seen from United States

seen from Uzbekistan

seen from Mexico
seen from Uzbekistan

seen from Iraq

seen from Malaysia
seen from United States

seen from Latvia
seen from Uzbekistan

seen from United States
seen from Uzbekistan
seen from France
seen from Yemen

seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Paraguay
seen from United States

seen from Japan

seen from United States
Có nỗi nhớ không cần tên hay chữ, Chỉ là hương thoảng lại lúc trời xanh. Chỉ là gió thoáng qua lần vạt áo, Chạm vào nhau day dứt nỗi chưa thành. [Trần Phan Thanh]
#Thanhơi #chuyệncủaThanh
Tháng 10
Trời giữa thu, vẫn là những ngày vàng nắng, cái nắng gay gắt chói mắt từ 6-7h sáng, nắng rám da, nhưng không quá nóng, đi vào chỗ râm còn mát mát lành lạnh, khô hanh. Thi thoảng rảnh tay ra hóng con gió, ngắm trời xanh, cười cười mỉm 1 cái là nứt toác môi.
Thế nhưng vẫn rất ưng cái kiểu thời tiết này.
Mình cảm giác, ngoài những ngày nồm ẩm hay nắng nóng tới hơn 40 độ ra, thì thời tiết Hà Nội cũng dễ thương lắm.
Mà nghe nói trời lại sắp trở mát rồi, nhớ, đừng để thời tiết đánh lừa rằng mình cần có người yêu nhé.
Giữ gìn sức khoẻ nhé!
Mưa xanh màu lá
Gió lùa cánh hoa
Mây che vầng nắng
Sao lòng vẫn say?
Hạ Nhiên
Trong veo là hai từ mà cô có thể diễn tả. Một nỗi nhớ trong veo, vô hình, lắm lúc làm con người cô trở nên bận rộn để cố tránh đi những suy nghĩ vu vơ. Nhìn ra phía hàng hoa giấy, cô ngồi tựa bên cửa sổ, nhiều lúc buồn cô muốn viết mà chẳng thể đặt bút xuống, có hay chăng chính sự cô đơn đang dày vò cô... Một buổi chiều đầy nắng, có chút gió đằng đông và:
"Một chuyện tình dang dở...", cô chấp bút, viết.
Xanh Lơ
Dạo này mưa, mình hay nghĩ về Đà Lạt. Dù chỉ được nghe qua thơ ca, phim ảnh nhưng mình nghĩ, mình phải lòng nơi này, mình muốn thử đến sống nơi này.
Thời tiết, khí hậu chắc sẽ ôn hòa và nhiều mưa, nhịp độ cuộc sống cũng chậm hơn nơi mình đang sống, và có thể vì thế con người cũng dễ chịu hơn. Mình mơ nơi này quá. Mơ bình yên, mơ thảnh thơi.
Gió biển nghịch tóc em bay
Anh như là gió làm lay lòng này...
- 9ammmm