Đời người ngắn ngủi, phải sống cùng người mà mình yêu thương, như vậy mới gọi là hạnh phúc.

❣ Chile in a Photography ❣

Kiana Khansmith
Mike Driver
occasionally subtle
Today's Document

tannertan36
macklin celebrini has autism

pixel skylines
wallacepolsom
TVSTRANGERTHINGS
cherry valley forever
Peter Solarz

Kaledo Art

PR's Tumblrdome

Discoholic 🪩
Sade Olutola
Cosimo Galluzzi
No title available
Sweet Seals For You, Always
KIROKAZE

seen from United States

seen from Netherlands
seen from Netherlands

seen from Malaysia

seen from Singapore

seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from United States
seen from Iraq
seen from Mexico

seen from Italy

seen from Malaysia
seen from Germany
seen from Israel

seen from Mexico
seen from Mexico
seen from Mexico

seen from Türkiye
seen from United Kingdom
seen from United States
@toilahung
Đời người ngắn ngủi, phải sống cùng người mà mình yêu thương, như vậy mới gọi là hạnh phúc.
Tôi cũng như bạn, như bao người, đã có đôi lần chững lại trước một ngày mùa thu chỉ vì nhớ đến một chiếc lá vàng không rơi vào tay lần nào nữa. Là định mệnh đã ngẫu nhiên chọn ta giữa trăm vạn người, trở thành đáp án sai trong muôn vàn tính toán của cuộc đời người ấy.
Nhiều ngày giống như hôm nay, tôi đã chọn không chào. Hơi đâu mà làm những chuyện tự mình khiến mình mềm lòng.
— AN TRƯƠNG
"Làm gì có nỗi buồn nào thật đẹp, chẳng qua nó chỉ là một kỷ niệm đẹp làm chúng ta buồn khi nó không còn nữa."
---------------------------
-mi9kex1
Chúng tôi đã có những tuổi trẻ thật lạ.
Chúng tôi không muốn bị trói buộc, nhưng lại khao khát có ai cạnh bên khi cần.
Chúng tôi bĩu môi về cuộc tình nghèo mạt, rẻ bằng dăm ba mớ rau. Rồi đêm về, lại thèm thuồng ai đó yêu mình chẳng đắn đo.
Chúng tôi muốn một cuộc tình, nhưng sợ hãi những trách nhiệm phải gánh, sợ tổn thương phải mang. Những lập lờ tình ái đôi khi vui hơn là thứ gì vững chãi bình đạm.
Có những tuổi trẻ như thế, tự do vô cùng, nhưng cô đơn cũng vô cùng.
______
Cuốn sách “Vụn Ký Ức” viết về góc khuất thế hệ trẻ đã được ra mắt. Bạn có thể mua tại link: https://shorten.asia/tcNceBbh
“Có điều, cuộc sống dạy chậm rãi quá, nhẩn nha quá. Tốn mười năm, nó chỉ học được vài bài học thí dụ như “không có gì là mãi mãi”, như “đừng mù quáng tin vào cảm xúc” hay “yêu phải để dành”. Nó rất nôn nóng được học nhanh nữa, để chứng tỏ bản lĩnh, sự già dặn của mình.
Bữa nay, nó nhận ra mình buồn quá, khôn mà buồn. Biết nhiều mà buồn. Tỉnh táo mà buồn. Trải đời mà buồn. Ngoái lại thì thời vui nhất đã bỏ đi lâu rồi, từ lúc hoài nghi lên ngôi.”
- Nửa đời ngơ ngác | Nguyễn Ngọc Tư.
imagine this🌃
http://www.instagram.com//polly.florence/
Rain // Orbo
Mỗi năm một tuổi, ae sẽ phải dần dần làm các phép cộng và phép trừ cho cuộc đời. Cộng thêm những gì mình vui, mình say mê, cộng thêm một thành viên trong gia đình, cộng thêm trách nhiệm. Cả phép trừ nữa, bớt đi những cái không đáng, mối quan hệ không nên giữ, và cả những thứ ganh đua tị niềm. Bỏ bớt thì luôn tiếc, ôm đồm thì sẽ mệt. Ae sẽ loanh quanh với những lo toan như vậy mà trưởng thành. Sau dần có kinh nghiệm, có thui rèn, nó sẽ sắc như dao và trở thành bản năng. Có một thứ mà ae nên giữ, đó là sự tử tế và đường hoàng của chính bản thân. Ae có thể nghèo, cũng có thể không trở thành ai, cũng có thể thất bại thành công nhiều câu chuyện có để cất đi hoặc để kể lại theo một cách đứt đoạn nào đó, nhưng cái bản lĩnh giữa phong ba đội trời đạp đất đàng hoàng sống không hổ thẹn với ai là cái khoái trá nhất. Vì những thứ khác sẽ thử thách chúng ta đánh đổi, phép toán cộng trừ ấy ko dễ mà thực hiện, nhưng một khi rút lại sau cùng vào góc tối đối diện với bản thân - đó là sự thật nhất, cái nào khiến ta dễ ngủ, cho dù thua thiệt, cho dù phải giữ bộ đao đặt trên trái tim để thành chữ Nhẫn thử thách tinh thần, cũng hãy cứ chọn cái sự tử tế thẳng lưng mà sống. Không bao giờ phải tiếc đâu. Những thứ ngoại thân, mất đi không quan trọng. Một ngày đẹp giời có người nhắc tên ae, chỉ cần 1 người nhớ tới, nói thằng đó sống được. Là được. Bây giờ nghe nó nhỏ bé, đi khắp trăm bề rồi mới hiểu. Ko có dễ gì đâu. From BeP
Scott Wilson | @scotthwilson
Lại đây anh kể em nghe...
Chuyện của những trái tim không lành lặn...
.
Bạn anh cưới chồng đã mấy tháng. Hạnh phúc gớm, hay up ảnh tươi không cần tưới lên face. Hình như lấy chồng vào bạn lên sắc, công việc cũng thuận lợi hơn thì phải. Cũng đúng, chồng bạn tốt, bạn giỏi giang xinh đẹp, giờ nhiều người ghen tị vì “số” bạn đỏ lắm.
.
Có điều họ không biết. Một buổi tối 6 năm về trước, cô gái ấy đã từng khóc lóc ngất đi vì bị gã người yêu cũ bỏ lại sau mấy lần chia tay không thành, nói mãi cô mới chịu về nhà chứ không lang thang ngoài đường đêm ấy. Cũng chẳng ai còn nhớ hồi đó, cô ấy học hành thế nào, nhan sắc ra sao.
.
Không ai biết cô ấy đã đau khổ vật vã với tình đầu thế nào, chỉ biết bây giờ cô ấy thành công như vậy, xinh đẹp, tươi cười như vậy thôi...
.
Một người em quý anh may mắn được quen ba năm trước, giờ vừa du học tự túc về, tương lai rộng mở, được công ty nước ngoài săn đón, nhiều lựa chọn. Tình yêu thì vừa phải, mới về nước em chưa yêu ai, em cứ tung tăng với hội bạn cái đã!
.
Người ta nhìn em thì thấy vui đấy, mạnh mẽ đấy, ngưỡng mộ đấy, chứ đâu ai biết em từng là nạn nhân của bóng ma mang tên ấu dâm đâu. Em nói em đã từng nghĩ quá khứ đó sẽ chôn chặt mãi mãi đấy... Em từng trầm cảm và ám ảnh lắm đấy...
.
Một thằng bạn anh mới dạo nó rất là... bình thường. Hàng ngày về nhà đúng giờ, ăn xong lên giường đi ngủ, sáng dậy đi làm, chiều tới phòng tập, thi thoảng hẹn bạn bè cafe phố, chấm hết. Người ngoài nhìn vào chắc chẳng có gì để mà nói đâu.
.
Bởi vì nó chẳng nói với ai cả, ngoài việc nhắn cho anh hai cái tin:
“Tao chia tay rồi mày ạ, hôm trước mới mua cái nhẫn, ai biết đâu nó yêu thằng khác.”
.
Và “Đừng nói ai cả, tao không muốn nhắc”
Từ đó nó không còn nói ai chuyện của mình nữa...
.
Còn nhiều lắm, nhiều lắm những con người như thế, và có khi chúng ta cũng như thế.
Ai cũng sẽ có lúc mỉm cười hôm nay mà lòng có chút xót xa cho quá khứ đã qua của mình. Ai cũng có lúc không thắng nỗi buồn vô tận trong lòng mình mỗi đêm, rồi khi bình minh lên lại tươi cười như chưa có gì xảy ra cả.
.
Em biết không, thế giới chúng ta đang sống, vốn dĩ không có thứ gì đến dễ dàng, ngay một chút bình yên hiện tại cũng phải đánh đổi từ những ngày cặm cụi bước bão giông quá khứ.
.
Không có trái tim nào trưởng thành mà còn lạnh lặn cả, chúng ta chỉ là, lì lợm hơn sau mỗi vết thương, mà thôi...
.
Chúc cho chúng ta, những kẻ thật lì lợm cứng đầu, sẽ bước qua tất cả, như thế, như thế...
.
Cre: aT Teller
Ảnh: Sưu tầm
2020, kiên trì 10 chuyện nhỏ trong 1 năm, bạn sẽ thấy mình thay da đổi thịt
Trạng thái tuyệt vời nhất của cuộc sống chính là sự sôi động, rực rỡ bên trong sự lạnh lẽo buồn tẻ, bạn không cần ai phải hiểu bạn, chỉ cần mình hiểu được chính mình.
Bớt nói là một loại bản lĩnh
Người nói quá nhiều về cơ bản là cái gì cũng thiếu, miệng quá dẻo thực ra lại rất tầm thường, động tác nhỏ thừa thãi quá nhiều phơi bày xuất thân cũng chẳng cao tới đâu. Cho dù chỉ là một người bình thường, bên ngoài quản tốt cái miệng của mình, bên trọng giữ vững cái tâm, bạn cũng sẽ nhận lại được một cuộc đời rực rỡ không giống với người khác. Trên thế gian này, người "ngầu" nhất chính là người biết cái gì tốt cho mình, sau đó âm thầm đi nỗ lực chứ không khoe khoang, khoác loác ra vẻ ta đây trong khi một chút bản lĩnh cũng không có.
Ăn ít là một loại nho nhã
Trong thất tình lục dục, phàm ăn là thứ khó khống chế nhất, nhưng khi bạn khống chế được nó, bạn có thể khống chế được cuộc sống của mình. Ý nghĩa quan trọng nhất của việc ăn ít là một quá trình luyện tập sự tự giác kỉ luật, giúp bạn giữ gìn được một cơ thể với một số đo hợp lý. Dẫu sao thì một người phàm ăn, phong thái trông cũng khác hẳn, một người trẻ với một cơ thể phát tướng, làm việc cũng sẽ không quá có thể kiên trì. Ăn ít một chút và ăn ngon một chút, đảm bảo mỗi ngày một đĩa rau, một đĩa hoa quả, ngoài việc có lợi cho sức khỏe, còn có thể làm đẹp da.
Lạnh lùng là một loại chuyên tâm
Những người quá quỵ lụy, để ý tới cảm xúc của người khác thường không có thời gian đi "vun trồng" cho bản thân, không có sức lực đi quan tâm cho mình, cũng không có may mắn gặp được một người tốt. Lạnh lùng không có nghĩa là bạc tình, bạc nghĩa, bằng cách này, bạn có xu hướng tình cảm và có trách nhiệm hơn với những người và việc xứng đáng, và có nhiều khả năng trao hạnh phúc và sự an toàn cho những người xung quanh hơn. Trên thế giới này, phần lớn những người thành công đều là người lạnh lùng, quyết đoán.
Sạch sẽ là một loại thái độ
Mỗi ngày đều nghiêm túc tắm rửa, gội đầu, thay quần áo, đem lại cho người khác cảm giác sạch sẽ. Khi bạn cảm thấy mình không đẹp, sạch sẽ là cách dễ dàng và hiệu quả nhất để thay đổi. Những người có vẻ ngoài sạch sẽ và một căn phòng gọn gàng luôn là một người tuyệt vời, đây cũng là nền tảng của sự thanh lịch. Tốt gỗ hơn tốt nước sơn, nhưng nước sơn có đẹp, người ta mới có hứng thú đi tìm hiểu lớp gỗ bên trong.
Độc thân là một hình thức tăng giá trị bản thân
Duy trì những thói quen tốt, dùng tiền của mình mua đóa hoa cưới mà mình thích. Độc thân đồng nghĩa với một cuộc sống độc lập, là khoảng thời gian "tăng giá" tốt nhất của một người, dành thời gian cho việc đọc sách, công việc, vận động và du lịch, tất cả đều sẽ tạo nên bạn ở một phiên bản tốt hơn, một chút cũng không lãng phí, tương lai ngay cả khi đơn phương độc mã, bạn cũng vẫn có thể bất khả chiến bại.
Vận động là một loại nghỉ ngơi
Tập thể dục có thể cải thiện nồng độ hormone trong cơ thể, tăng tốc bài tiết dopamine và khiến bạn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc, vì vậy tập thể dục hiệu quả cũng là một cách để nghỉ ngơi. Nói lời tạm biệt với khó khăn và nỗi buồn trước mắt, ngay cả khi bạn không thể thoát khỏi niềm kiêu hãnh trong quá khứ, hay những khó khăn hiện tại, chỉ cần bạn chạy bước đầu tiên, đó là một khởi đầu mới. Những người tay chân lạnh, thích uống nước nóng, hay chần chừ.... thực ra là bởi ít vận động.
Đọc sách, xem phim là một loại năng lực
Đi học, đọc sách là mở cho bản thân một con đường đi lên, làm việc nghiêm túc, nỗ lực kiếm tiền, thoát nghèo quan trọng hơn thoát độc thân. Thắng lợi là kết quả của tri thức + kiến thức + tầm nhìn, đừng tự ngụy biện cho mình, không học đại học hoặc không đọc nhiều sách, bạn nhất định sẽ thua. Khi bạn học cách đọc sách cho đúng, bạn có thể đạt tới trình độ "lời ít ý nhiều", yêu và đánh giá cao những thứ âm nhạc sâu sắc hơn, và rồi phim ảnh sẽ đưa bạn vào một thế giới mới, khiến bạn và cuộc sống đối xử với nhau dịu dàng hơn.
Tôn nghiêm là con đường cuối cùng
Tình yêu không cần tới sự báo đáp, chỉ cần gặp được đúng người, hãy tìm cho mình một giấc mơ anh hùng, công chúa giữa cuộc sống mệt mỏi, nhưng bất cứ lúc nào cũng đừng chấp niệm, níu kéo với người rời xa bạn và những chuyện không thể thay đổi, tôn nghiêm là con đường cuối cùng. Người sống không có tôn nghiêm, rất khó làm nên được chuyện lớn. Lòng tự tôn đôi khi trông có vẻ là thứ vô dụng nhất trên đời, nhưng không có thứ này bạn cũng khó mà làm nên chuyện. Bản thân lúc không có gì, cầu xin người khác đồng nghĩa với sự xấu hổ.
Chân thành là một loại cảnh giới
Những người tâm kế, mánh khóe đều là những người hạ đẳng, hơn nữa còn dễ bị nhìn thấu và vạch trần nhất. Chân thành là thứ đức hạnh không thể thiếu của người thượng đẳng, càng ưu tú càng chân thành, mới là cảnh giới cao nhất của cuộc sống. Trạng thái tuyệt vời nhất của cuộc sống chính là sự sôi động, rực rỡ bên trong sự lạnh lẽo buồn tẻ, bạn không cần ai phải hiểu bạn, chỉ cần mình hiểu được chính mình. Dáng vẻ nhiệt tình với cuộc sống của bạn dần dần sẽ khắc họa lên khuôn mặt bạn, khuôn mặt của bạn, chính là vận mệnh của bạn.
Không làm phiền người khác là một loại tu dưỡng
Bắt đầu từ ngày hôm nay, những việc liên quan tới mình hãy tự mình giải quyết, không ca thán, không nhờ vả, việc có thể dùng năng lực đi giải quyết thì đừng có lười không động não, có thể dùng tiền đi giải quyết thì đừng động tới quan hệ, ân tình. Xảy ra việc, đừng lúc nào cũng nghĩ tới việc đi tìm người khác, đi cầu người khác, lâu dần, người ta sẽ cho bạn là một người vô dụng, không có giá trị. Bắt đầu từ hôm nay, đổi "tôi không biết" thành "tôi có thể học", đổi "nhờ ai bây giờ" thành "Mình nên làm sao bây giờ", biến "nghe hiểu chưa?" thành "tôi nói cậu hiểu chưa?".
Kiên trì 10 chuyện nhỏ này, rồi bạn sẽ trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình!
.
~ Nguồn: Trí Thức Trẻ ~
International Women’s Day: March 8, 2021 🌹
Thành phố này ngày một đông, gã nghĩ. Khung cửa cách âm gã đóng chặt vẫn không ngăn nổi tiếng ì ì của phương tiện dồn ứ dưới đường. Gã đọc được ở đâu đó nếu như đoàn xe chỉ cần có một chiếc đi dưới 20 cây số một giờ, là bắt đầu khởi phát của sự ùn tắc. Gã đã quên bẵng đi, nhưng hôm nay lại nhớ. Một kiến thức vô vị nhưng không thể quên. Chúng ta hơn máy móc ở một điểm đó là không phải cái gì muốn xoá là xoá được.
Thành phố này giờ đây đang bị như thế, như một chai rượu với thể tích có hạn, loài người dồn về đây mỗi lúc một nhiều, mỗi năm một nhiều và có lẽ một ngày sẽ tới lằn ranh của nó.
Mọi thứ ồn ào đến nỗi gã ước một ngày tỉnh dậy sau một cơn say tất thảy loài người biến mất hết, chỉ còn gã ngồi trên tấm đệm của mình, lục lọi đống đĩa cũ và cho vào chiếc máy hát Philips được khuyến mại sau khi mua tủ lạnh. Cái máy đã theo gã từ căn phòng này sang phòng khác, lần chuyển nhà này đến lần chuyển nhà khác. Tủ lạnh thì không.
Có người thấy gã nhiễu loạn, họ khuyên nên học lấy một khóa thiền. Nhưng tôi là người đâu phải là máy, tôi không ngồi im như thế được, người ấy lắc đầu bỏ đi. Ai rồi cũng sẽ bỏ đi, mà thế cũng tốt.
Một hôm gã được cho một cái xe đạp cũ, gã dành một ngày lau chùi bơm vá lại, rồi đạp đi. Gã dùng tạm một cái túi đựng giày đá bóng để ví von và thanh kẹo, một cái bình giữ nhiệt đá lên tận ngọn và pha jack coke vào đó.
Gã đạp đến một cái nhà bỏ hoang có mái bằng mà lần lang thang trước gã đã tia thấy. Bám lấy tường, trèo lên mái. Khác với những gì gã tưởng tượng, trên này sạch sẽ, và chỉ có rong rêu một chút thôi. Gã kê viên gạch rồi ngồi, nhìn xuống phía dưới đường.
Ở trên này không nghe thấy tiếng gì cả. Trời ơi. Gã muốn hét lên. Một shot Jack nào, gã thèm quá, rồi vê lấy điếu thuốc mà hút. Không còn e dè nữa, gã nằm dài ra và kê đầu lên viên gạch mà nhìn thẳng lên trời.
Màu xanh đục, đó là màu của sự bẩn thỉu ô nhiễm, gã nhớ cái màu thiên thanh ấy kinh khủng, khi mà mùa Thu đến, vòm trời rộng ra và trong đến khó tưởng tượng. Ở đây chỉ thấy nhờ nhờ, nếu mà sau mưa, phải là một cơn mưa chuyển mùa ồ ạt như muốn đẩy tất cả ra biển thì gã mới hiếm hoi thấy lại màu trời như vậy.
Một vài đứa ngồi uống với gã sau trận bóng hôm nọ bảo tầm này đi ngắm núi thì mê lắm. Gã bảo đi, nhưng ai cũng ậm ừ rồi vướng việc nọ việc kia. Gã đã thôi không còn ngạc nhiên nữa. Một dịp nào đó, chắc rồi. Khi mười đầu ngón tay còn mải gõ báo cáo, và não chạy nhưng ô cột và phép toán để cho ra một con số vô hồn rỗng tuếch mà người ta chờ đợi. Nhưng thứ ấy làm mắt như mờ dần, tai ù đi vì khó thở, và thứ duy nhất nghe thấy là tiếng máy điều hòa chạy liên tục tạo ra thứ không khí nhân tạo đọng lại như cảm giác bước vào một cái hang tối. Biết nó đáng sợ như vậy nhưng gã không thể thoát ra khỏi vòng lặp trong một cỗ máy khổng lồ từ lâu vẫn họat động như thế.
Để ngăn cơn choáng, gã vẫn lẻn ra ngoài hút thuốc. Tựa vào cái cột đèn đứng cạnh thùng rác, nhìn lên mũi giày và châm lửa.
Tivi nói thành phố sẽ phát triển các dịch vụ về đêm. Gã như phát điên. Như này chưa đủ? Từ khi nào giờ ngủ lúc 10 giờ được coi như chuyện lạ và những người gò lưng xem đủ các thứ tin tức ba phút quên ngay đến 1 giờ sáng lại được vinh danh là các cú đêm rồi sáng hôm sau lúc thảnh thơi hiếm hoi giữa những hàng cột ngồi đọc một anh thành đạt nào đó cho lời khuyên đi ngủ sớm và đủ giấc.
Giờ đây gã hiểu những mâu thuẫn như thế chính là thứ tạo nên xã hội này. Chúng ta chơi kéo co với nó. Giờ gã đã hiểu toàn bộ những tiện ích xung quanh được tạo ra để thêm những ràng buộc mà loài người không lúc nào có thể thoát khỏi đó nữa. Mẹ gã bảo khi không có gì mới đi xa được. Gã nghĩ bà cụ lẩn thẩn, mà giờ sao nó đúng.
Gã muốn học cách ung dung của bà, nhưng không thể.
Gã thèm thấy bà ngồi ngay bên cạnh trên cái nóc nhà này, rồi nhìn xuống phố xá. Gã định thế, nhưng lúc nào triển khai thì không biết.
Gã trèo xuống và thấy tờ thông báo bán nhà, kèm số điện thoại.
Gã gọi điện vào số đó, người ta bảo nhà đã bán rồi. Tháng sau là bắt đầu phá dỡ.
Nỗi buồn hút gã xuống đất, gã lấy một cái thẻ thành viên vô dụng trong ví ra và cạo lấy lớp rêu đóng trên mái, bỏ nó vào túi đá bóng. Đeo nó lên lưng, đổ hết jack coke xuống đường. Nói tạm biệt.
Lúc về trời mưa như trút, mưa xuống cùng thinh lặng. Gã ướt hết nhưng lúc đạp gã rất vui. Không ai thấy ai đang khóc cả. Nhưng khóc xong, ngày mai gã hy vọng sẽ thấy màu xanh thiên thanh đã mất. Ngày mai gã được nhận lương.
Tháng này kiếm được, ừ, tuổi trẻ bán cũng có lúc được giá.
Đêm đó gã mơ mình thành rong rêu.
9.2018
#midnight
From BeP
"Không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi phát hiện thấy mình mất đi khả năng diễn đạt và tâm tình. Trong đám đông, sắc mặt tôi luôn lạnh lùng, xa cách. Đối diện với người lạ, không có gì để nói. Đụng phải điều ấm ức, bỏ luôn. Gặp phải việc biệt ly, không níu kéo. Chưa từng kể lể. Cũng chưa hề giải thích.
Tôi biết việc mất đi năng lực này đối với tôi đôi khi sẽ cận kề cái chết. Hiếm có cảm giác an toàn đối với con người."
- Hoa bên bờ, An Ni Bảo Bối
“Chẳng sao, mọi thứ đều có thể quen được. Ngay cả chuyện tồi tệ nhất. Đó là thứ kinh nghiệm chẳng thú vị gì, nhưng hữu ích. Tôi không cứng rắn gì cho lắm. Có chuyện gì hơi mủi lòng, tôi thường rúc vào hốc kẹt nào đó khóc. Lớn lên, tôi biết cách trốn kỹ bên trong chính mình. Với một vài thú vui nho nhỏ như đọc sách, nghe nhạc jazz và làm bánh ngọt, tôi tự xếp đầy một thế giới bao quanh.”
— Hiệu Bánh Mặt Trời