Có lẽ bức thư này anh sẽ không bao giờ đọc được nhưng em vẫn muốn viết cho anh, chỉ đơn giản vì bây giờ em thấy nhớ anh, thế thôi.
Những ngày cách xa không biết anh thấy vui vẻ hơn khi không phải suốt ngày nhắn tin vớ vẩn với em, hay anh thấy buồn nhỉ? Không biết anh có thấy nhớ em không? Dù em thấy nhớ anh nhiều, nhưng thôi, em đã quyết định rồi. Chúng ta chỉ nên tới đây thôi, dù lòng em rất buồn.
Em rất muốn một lần hỏi anh rằng có phút giây nào là anh thật lòng với em không, anh muốn điều gì từ mối quan hệ này, em, hay một vài điều gì khác? Nếu vì em, tại sao anh có thể vô tâm một cách buồn cười như vậy? Có thể đó là anh, cách anh thể hiện, nhưng em cũng muốn đối xử theo cách em mong muốn, chỉ là đơn giản như những người con gái khác thôi, chứ không phải hằng giờ đợi tin nhắn từ anh, thậm chí là lúc có lúc không và hàng tá mối quan hệ khác mà em chẳng biết. Em nghe người khác bảo, vốn dĩ không ai sinh ra mà đã hợp nhau, chỉ là họ cố gắng thay đổi vì đối phương. Và em cũng đã nói với anh là, em muốn nhìn thấy một sự thay đổi đó từ anh, nhưng anh đã không vì em mà làm thế. Em cũng giận chứ, nhưng chưa bao giờ giận anh lâu.
Thật lòng thì em mong anh quên em đi, thật nhanh. Hy vọng anh có thể tìm một cô gái hợp với anh hơn, và cũng mong anh đối xử với cô ấy dịu dàng hơn.
Em cũng đã từng trách anh nhiều, nhưng có ý nghĩa gì đâu chứ.
À em định tìm một ai đó khác, để quên anh. Nhưng em nghĩ lại thì nếu làm vậy, chỉ khiến thêm người tổn thương mà thôi. Và em cũng vô tình đọc được bài thơ, có lẽ là dành cho em của lúc này.
Lá vẫn xanh thanh thản hát trên cành
Có những lúc ta chỉ cần phải đợi
Kẻo vội vàng đôi lúc hóa mong manh."
(Đợi - Nguyễn Thiên Ngân)
Có lẽ em sẽ đợi thêm, để gặp đúng người. Em mong anh cũng như vậy.
Chúng ta ai cũng xứng đáng được hạnh phúc mà, phải không anh?