Năm 2024 đã đi được một nửa. Còn 6 tháng nữa để mình hoàn thành 2 kế hoạch: thi bằng lái xe ô tô và thi HSK.
Mong rằng đầu năm sau tiếp tục thi HSK và TOEIC trong cùng năm nữa.
Mong cậu đạt được ước mong đề ra nhé.
I'd rather be in outer space 🛸

oozey mess
h
occasionally subtle
Monterey Bay Aquarium
Peter Solarz
we're not kids anymore.

izzy's playlists!

tannertan36

Discoholic 🪩
AnasAbdin
todays bird
$LAYYYTER

❣ Chile in a Photography ❣

Product Placement
No title available
Three Goblin Art

Love Begins

Origami Around
Sade Olutola
seen from United States

seen from France
seen from United States

seen from United States
seen from France
seen from Australia

seen from United States

seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from Germany

seen from Canada

seen from United States
seen from United States
seen from Oman

seen from Oman

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
@trong-veo
Năm 2024 đã đi được một nửa. Còn 6 tháng nữa để mình hoàn thành 2 kế hoạch: thi bằng lái xe ô tô và thi HSK.
Mong rằng đầu năm sau tiếp tục thi HSK và TOEIC trong cùng năm nữa.
Mong cậu đạt được ước mong đề ra nhé.
"Thế giới có 2 nửa, nửa muốn bôn ba, nửa muốn về nhà.."
Nhưng em lại chẳng có 1 căn nhà của riêng mình
"Bất kì là mối quan hệ nào, khi mà bạn phải giải thích cho đối phương quá nhiều rằng con người bạn thực ra như thế nào…khi đó bạn có thể nghĩ tới việc không tiếp tục mối giao liên đó lâu dài thêm nữa."
Tớ mang nhiều dáng vẻ.
Có thể trầm tính trong mắt người này, lại hoạt bát khi ở cạnh người khác.
Có thể quá trẻ con trong mắt người này, lại trưởng thành đối với người khác.
Có thể tầm thường trong mắt người này, lại lấp lánh trong tim một người khác.
Dù nó đối nghịch nhau, nhưng dáng vẻ nào cũng đều thuộc về tớ.
Nếu có người không thích tớ? Thì kệ họ.
Một người không thích tớ chưa bao giờ khiến tớ hoài nghi bản thân mình không đủ tốt, không đủ giỏi, không đủ đáng yêu. Tớ chỉ nghĩ rằng, họ không phải là người phù hợp với mình.
Bạn có thể mờ nhạt trong công ty này, nhưng lại tỏa sáng ở một môi trường khác. Đó là chuyện rất đỗi bình thường.
Đừng để đánh giá của quá đất này khiến bạn quên mất mình là ai, mình vốn như thế nào.
Tớ thì luôn tin rằng quả đất này chắc chắn có người dành cho tớ, họ sẽ thấy tớ tốt, thấy tớ giỏi, thấy tớ siêu cấp đáng yêu.
- trà.
#motcoctra
"别问, 别闹, 别失态, 你不是例外; 别想, 别等, 别期待, 你更不是偏爱; 记住, 砸不到别人心里的眼泪, 你一滴都不要掉!”
Đừng hỏi, đừng làm loạn, đừng mất kiểm soát. Bạn không phải là ngoại lệ, đừng nhớ, đừng đợi, đừng kỳ vọng, bạn càng không phải là người được ưu tiên.
Hãy nhớ rằng, nước mắt không chạm được đến đáy lòng của người khác thì một giọt cũng đừng để rơi.
- Y Khuynh dịch
"Muốn kể cho anh vạn điều làm cho em ấm ức,
nhưng ấm ức nhất lại là không thể nói với anh."
Máy móc giải phóng sức lao động...
Thay vì dành thời gian săn sale, hãy tạo ra giá trị của bản thân... Dùng giá trị ấy kiếm thật nhiều tiền để mua những thứ ấy... Bắt đầu nhé cậu...
Tự dưng tớ nhớ ra những điều rất vụn vặt...
Hình như hướng đi của tớ vẫn đang sai thì phải? Lãng phí quá nhiều thời gian vào việc làm theo người khác bảo, quên đi bảo vệ quan điểm của chính mình, suy nghĩ không thấu đáo trước khi đưa ra quyết định. Tớ nhớ tớ của năm 18 tuổi, có những điều khó chịu, nhưng thực sự dũng cảm và luôn được tự quyết định mọi điều.
Tớ 27 tuổi xin lỗi tớ của những năm ấy. Giờ chúng mình bắt đầu viết lại những điều nhỏ nhoi nhé.
“Một điều nhịn, chín điều lành”
Cuối tuần trước, tôi đến Chicago làm người điều hành cho một panel ở hội thảo cho sinh viên Việt Nam ở Mỹ. Diễn giả trong panel trả lời hơi dài làm quá thời hạn của chương trình, ban tổ chức ngồi dưới cứ thấp thỏm cứ ra hiệu cho chúng tôi ngắt lời diễn giả. Tôi nhìn sang người điều hành cùng tôi: “Anh ngắt lời đi.” Anh nhăn mặt: “Em ngắt lời đi.” Chúng tôi không ai chịu ngắt lời diễn giả và panel hết thời gian khi mà mới hỏi được hai câu hỏi. Điều làm tôi băn khoăn là nếu panel đó bằng tiếng Anh, tôi đã không có vấn đề gì ngắt lời người khác. Bạn bè người nước ngoài biết đến tôi như một đứa thẳng thắn, không ngại bắt lỗi người khác khi cần thiết. Nhưng khi nói tiếng Việt, tự nhiên tôi thấy tâm thế của mình quay trở về ngôi làng mà tôi lớn lên, nơi tôi được dạy “dĩ hoà vi quý", “một điều nhịn, chín điều lành”, tránh đối đầu, không làm gì để người khác mất mặt. Ngắt lời người khác hay ra dấu hiệu rằng họ nói dài quá là một điều không tưởng.
Tối hôm đó, tôi đi bar với mấy người bạn người Việt. Lúc chúng tôi đang ở quầy gọi đồ uống, một anh chàng Mỹ trắng đến quàng vai anh bạn tôi, ngắt lời bạn tôi để gọi đồ uống cho mình. Bartender thấy bạn tôi im lặng liền phục vụ anh chàng Mỹ trắng đó. Ở Mỹ, personal space (không gian cá nhân) rất được coi trọng. Không ai xâm phạm personal space của người khác, trừ khi họ không tôn trọng người đó. Bạn Mỹ trắng này xâm phạm personal space của bạn tôi một cách thô thiển. Tôi hỏi bạn tôi sao không nói gì, anh chàng nhăn mặt, đúng như lúc tôi và người điều hành cùng tôi đã từng nhăn mặt.
Khi về Việt Nam, tôi gặp cái nhăn mặt khó xử đó rất nhiều. Đó là khi mẹ tôi không bao giờ nhắc khách bỏ giày ngay cả khi mẹ vừa lau nhà xong vì sợ làm quê khách. Đó là khi bạn tôi khổ sở uống rượu đến mức say xỉn chỉ vì không đủ tự tin để nói không với người ép uống rượu. Đó là khi trong phòng họp, sếp đưa ra một ý tưởng dở ẹc mà không ai phản đối vì sợ mang tiếng đối đầu sếp.
Khi đọc sách về Việt Nam của tác giả nước ngoài, tôi luôn đọc được rằng Việt Nam là một dân tộc ôn hoà, ngại đối đầu, nhưng hãy xem cái sự ôn hoà, ngại đối đầu đó đưa dân tộc Việt Nam đến đâu? Sinh viên Việt Nam ở nước ngoài được coi là hiền lành, ít đặt câu hỏi, ít tham gia thảo luận vì ngại không ngắt lời thầy cô hay bạn bè cùng lớp. Mặc dù có nhiều người Việt thành công ở nước ngoài, tôi gặp không ít người Việt mắc kẹt ở vị trí nhân viên nhiều năm ròng rã vì không có “leadership qualities”: không đủ tự tin trình bày ý kiến của mình và thuyết phục người khác làm theo. Một anh làm khá cao trong một doanh nghiệp tài chính ở New York chia sẻ rằng trong bài phỏng vấn, anh có bài kiểm tra cửa sổ: mở cửa sổ cho gió lạnh lùa vào phòng phỏng vấn và xem ứng cử viên có đủ tự tin để đứng lên đóng cửa hay không. Phần đông người Việt, tôi nghĩ, sẽ không qua được bài kiểm tra này.
Khi mới sang Mỹ, tôi có lần bị người phục vụ đưa nhầm đồ ăn sang một món tôi rất không thích. Không muốn gây ồn ào, tôi không yêu cầu đổi và cố ăn vài miếng rồi bỏ. Bạn tôi đã cáu và bảo tôi: “Why didn’t say anything? You have to stand up for yourself. If you don’t, nobody else will.” Nếu chúng ta không lên tiếng cho quyền lợi bản thân, không ai khác sẽ lên tiếng cho chúng ta.
Chúng ta được dạy là nhẫn nhịn để cuộc sống ôn hoà, nhưng sự nhẫn nhịn, dĩ hoà vi quý của tôi không làm cho những người xung quanh tôi hạnh phúc. Nếu họ thực sự quan tâm đến tôi, họ sẽ vui hơn khi biết tôi được thoải mái. Tương tự như vậy, tôi cũng muốn bạn bè tôi có thể nói với tôi những điều làm họ cảm thấy không thoải mái. Nếu tôi quên bỏ giày ở nhà một người bạn có thói quen bỏ giày, hy vọng bạn tôi sẽ nhắc. Nếu bạn tôi không muốn uống rượu bia hay ăn món gì, tôi sẽ không ép – nếu tôi vô tình ham vui ép, tôi mong bạn tôi sẽ bảo tôi ngừng lại.
Trong nhiều trường hợp, nhẫn nhịn là tốt. Nhưng trong không ít trường hợp, sự nhẫn nhịn biến chúng ta trở thành kẻ yếu đuối, để người khác bắt nạt, một điều nhịn thành chín điều nhục. Tôi ước gì ngày bé, thay vì luôn dạy tôi phải nhẫn nhịn, người lớn dạy tôi biết khi nào nên nhịn, khi nào nên lên tiếng cho bản thân. Bây giờ lớn rôi, tôi dần học cách đứng lên bảo vệ mình và cuộc sống trở nên dễ thở hơn hẳn. Vì không phải che dấu sự bất tiện người khác gây cho mình, tôi không có lý do gì để nói xấu người khác sau lưng. Bạn bè tôi cũng cảm thấy vô tư hơn khi chơi cùng tôi bởi họ biết tôi nói thích là thích, không thích là không thích, không phải e dè rào trước đón sau. Cuộc sống quá ngắn ngủi, thời gian làm điều mình thích còn chưa đủ, lấy đâu ra thời gian làm điều mình không thích.
~ Huyền Chip ~
Em sẽ luôn tốt với người ta, nhưng không bao giờ quên đi chính mình.
Có một thời gian em đã quá ỷ lại vào T, điều đó trái ngược với những gì em tâm niệm trước đây. Em xin lỗi... Từ giờ em muốn là chính mình, chuyện gì cũng sẽ để chính mình giải quyết. Những lý lẽ em hiểu thì em nhất định phải nói ra, thật logic, để người khác không thể nào bàn cãi được nữa. Em nhận lời yêu T, em nhất định phải có trách nhiệm với tư cách là người yêu T. Em hứa đấy.
““Mong bạn có thể đi giày cao gót cũng có thể đi giày bệt. Uống trà cũng uống rượu. Mong bạn có bạn bè dũng cảm, cũng có đối thủ để uy hiếp. Mong bạn đối với tất cả những đoạn tình cảm sâu đậm trong quá khứ có thể qua lại, nhưng không quay đầu. Mong bạn cực kỳ xinh đẹp, cực kỳ yên ổn, cực kỳ dũng cảm, cũng cực kỳ dịu dàng. Mong bạn có thể gả cho một người mà bản thân yêu mến, cùng người ấy vui vẻ, có một gia đình nhỏ đáng yêu.””
—
Em viết những lời này là muốn nhìn vào trái tim mình. Em không nỡ xa T. Bố mẹ em phản đối chuyện của chúng mình, không sao cả. Em sẽ thuyết phục bố mẹ dần dần, tình yêu của em không sai trái đạo đức, tình yêu của em không tranh giành cướp đoạt của ai. Em chỉ cần biết thế, em chỉ cần biết vậy thôi.
Thay vì trách móc nên hiểu rằng điều gì nên nói, điều gì không.
Em tự hỏi bản thân đây có phải là tình yêu em mong muốn. T rất tốt, em biết điều đó. T không tiếc em bất cứ một thứ gì. T tốt, T giỏi, T thông minh, T chịu khó. Chỉ có điều dường như chúng mình chẳng hợp ở bên nhau. Em đi bên T, lần nào cũng là hụt hẫng, là nỗi buồn không nói thành lời. Không liên quan đến việc T tốt hay không, chỉ là cảm giác của em thôi. Em lúc đó chỉ muốn chạy nhanh về nhà, không làm gì cả, không đi đâu cả, chỉ muốn ở nhà mà thôi.
Người yêu cũ của người yêu là người yêu mới của crush cũ. Nghe hay nhỉ?