black cat line 🐈⬛🐈⬛
YOU ARE THE REASON
Game of Thrones Daily

Kaledo Art

❣ Chile in a Photography ❣
will byers stan first human second
we're not kids anymore.

blake kathryn
Sade Olutola
styofa doing anything
Show & Tell
Jules of Nature
ojovivo
Lint Roller? I Barely Know Her
RMH
Monterey Bay Aquarium
art blog(derogatory)
NASA
Cosmic Funnies
One Nice Bug Per Day
Three Goblin Art
seen from Bangladesh
seen from Bangladesh

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from Argentina
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from Maldives

seen from Germany

seen from United States

seen from Malaysia
@iammipu
black cat line 🐈⬛🐈⬛
“When we don’t know who to hate, we hate ourselves.” - Chuck Palahniuk, Invisible Monsters
“I opened my mouth, almost said something. Almost. The rest of my life might have turned out differently if I had. But I didn’t.” - Khaled Hosseini, The Kite Runner
i feel like i’m nothing but a burden
I'm trying, I really am. But I feel like I'm such a failure at life and that's all people see.
I am willing to listen to you even though I definitely don’t like it. Why can’t you at least let me finish my sentence?
Chiêm nghiệm: 7 định luật lớn của vũ trụ
1. Luật hấp dẫn
"Một khi anh đã quyết chí thì cả vũ trụ sẽ giúp anh đạt được việc đó". Đây là một câu nói nổi tiếng trong cuốn sách Nhà giả kim, dạy cho chúng ta về sức mạnh tận cùng của ước mơ.
Bạn nói mình khao khát, bạn nói mình muốn thành công, bạn nói mình muốn lấy được người trong mộng...nhưng tất cả những gì bạn đang làm là ngủ đến 10 sáng, ngồi xem hài nhảm cả ngày, không đọc sách, lười lao động...thì đừng bảo sao luật hấp dẫn không phát huy tác dụng.
Như Jack Canfield, tác giả cuốn sách "Người nam châm" từng viết: "Mọi thứ bạn muốn đang chờ đợi bạn ngoài kia. Mọi thứ bạn muốn cũng "muốn" bạn nhưng bạn phải hành động để có được chúng. Vũ trụ muốn bạn thành công".
Hay nói đơn giản là nếu muốn trúng Vietlott, ít nhất (tối thiểu thôi) bạn phải mua một chiếc vé số đã chứ.
2. Luật tập trung
Nếu trường học dạy bạn cần học giỏi ở mọi môn, cả tự nhiên lẫn xã hội, thì trường đời lại trao thưởng cực kỳ hậu hĩnh cho những kẻ đứng đầu, xuất chúng trong một lĩnh vực.
Bạn có thể thích và muốn nhiều thứ: thích bóng đá, thích kinh doanh, thích đi học, muốn làm chồng đảm đang, muốn là đứa bạn tốt...nhưng định luật tập trung nói rằng bạn cần phải thực sự rất giỏi một thứ gì đó.
Dù là thợ sửa xe, dân thiết kế, hay chuyên bán đồ ăn qua mạng...chỉ cần bạn thực sự tập trung để đẫn đầu trong ngành mình lựa chọn, đời bạn sẽ nở hoa. Còn nếu cứ mãi "mỗi thứ biết một tí", thì bản chất của việc tập trung vào mọi thứ thì thực ra bạn đang không tập trung vào một điều gì.
3. Luật trách nhiệm
Rồi sẽ có lúc, bạn ngộ ra rằng không ai khác ngoài bạn, đơn độc làm chủ cái đầu của mình. Vậy nên, mọi thứ bạn nghĩ, mọi niềm tin bạn có, mọi việc bạn làm đến tận cùng đều là do bạn cả.
Nếu bạn làm ai tổn thương, đó là lỗi của bạn. Năm 20 tuổi vẫn nghèo có thể do lỗi của bố mẹ, nhưng 30 tuổi lương vẫn 7 triệu và than cuộc đời bất công thì đó là lỗi của bạn.
Ngừng đổi lỗi và nhận trách nhiệm cuộc đời vào bàn tay mình, hạnh phúc chắc chắc sẽ đến.
4. Luật kiên trì
Người thành công không bao giờ bỏ cuộc và người bỏ cuộc không bao giờ thành công. Tất nhiên là bạn có tạm dừng để nghỉ ngơi, chuyển hướng...nhưng không được từ bỏ.
Bạn kiên trì và nỗ lực bao nhiêu thì sẽ nhận lại được bấy nhiêu. Trên đời này, tôi hiếm khi gặp một ai dám nói: "Tôi đã thử hết mọi cách, tôi đã tìm đến mọi sự trợ giúp, tôi đã cố gắng hết sức mình...và tôi vẫn thất bại cả".
Vì sự thật là một khi bền bỉ và đặt hết tâm trí vào việc mình làm, tất yếu là định luật kiên trì sẽ tưởng thưởng cho bạn xứng đáng.
5. Luật nhân quả
Có lẽ sống đến giờ này, bạn cũng nghe rất nhiều đến câu "Gieo nhân nào, gặt quả đấy". Dù có muốn chối bỏ đến đâu, thì sau này bạn cũng ngộ ra rằng, bất cứ điều gì mình làm rồi cũng sẽ để lại một kết quả gì đấy.
Những gì bạn làm hôm nay sẽ quyết định ngày mai của bạn. Nếu bạn ác với người khác, làm điều xấu, thì ác hữu ác báo, trốn mãi cũng không được.
Nếu bạn làm điều tốt, học cách cho đi, không nói dối, kiếm tiền chân chính...thì luật nhận quả sẽ trả lời bạn đầy đủ.
6. Luật chấp nhận
Mọi thứ xảy ra trong cuộc đời này đều có lý do. Có rất nhiều thứ nếu chịu cố gắng, mọi chuyện có thể thay đổi nhưng có một số chuyện bạn buộc phải chấp nhận rằng mình thực sự bất lực và phải "cho qua đi".
Khi học được cách chấp nhận, rằng có thể cô ấy sẽ không yêu mình, rằng có thể rồi bố mẹ rồi cũng có ngày ra đi, rằng mình mất hết thật rồi, chúng ta sẽ thay đổi bản thân cho phù hợp với hoàn cảnh để dễ thích nghi hơn.
Thấu hiểu rằng dù có giỏi giang đến đâu, bạn không thể luôn bắt mọi chuyện diễn ra theo ý mình là một sự giải thoát khỏi gánh nặng chối bỏ mà định luật chấp nhận có thể đem lại cho cuộc đời bạn.
7. Luật kết nối
Mọi sự đều gắn kết với nhau bằng một sợi dây vô hình nào đấy. Có những chuyện bạn làm bây giờ bị người khác coi là vô nghĩa, nhưng 10 năm sau lại là cực kỳ quan trọng. Người bạn giúp hôm nay biết đâu mai này lại trở thành quý nhân phù trợ.
Nhận ra được mối quan hệ tương hỗ này, hãy biết trân trọng và có trách nhiệm mọi kết nối mà bạn tạo ra.
- ST -
[Dịch] Tổng hợp những câu nói của Trương Gia Giai và trích dẫn trong “Ngang Qua Thế Giới Của Em”…
1. Tôi từng đắm mình trong cơn mưa lớn nhất, chỉ mong ngày nào đó, em sẽ đứng ở dưới ánh nắng mặt trời chói chang và không quay đầu lại.
2. Con người vào khoảnh khắc bi thương nhất lại đột nhiên biến mất một lúc. Để tôi nói cho bạn biết, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra. Trong khoảng thời gian đó, bầu trời sẽ trút xuống một trận mưa lớn, tất cả những đám mây trên cao đều như đã chết, từ đó về sau, bầu trời sẽ lại quang đãng. Kiên nhẫn một chút, rồi bạn sẽ làm được thôi.
3. Khi đang đau lòng, dù bạn có đi đến đâu bầu trời dường như cũng đều nhạt nhòa nước mắt.
4. Mối quan hệ thoải mái giữa người với người là, có thể chẳng cần phải nói gì với nhau, nhưng cũng có thể nói bất cứ lúc nào.
5. Thức ăn ngon, gió mát, cảnh đẹp, đều có thể chống lại tất cả những bi thương và hoang mang của thế giới này.
6. Khởi đầu của câu chuyện luôn là như vậy; đột ngột không kịp chuẩn bị, lại vừa hay gặp mặt; Đoạn kết của câu chuyện luôn là như vậy; hoa nở hai đóa, mỗi người một nơi.
7. “Tôi mong có được một người như em, chẳng hạn như là cơn gió mát lành thổi qua khe núi; như ánh nắng ấm áp trong tòa thành cổ. Từ sáng sớm đến tối muộn; từ núi cao đến phòng sách; Chỉ cần cuối cùng người đó là em là được.
Hôm nay em đã đi ngang qua ai và ai đã đánh mất em?”
8. Những gì chúng ta đã gặp phải là bi thương cùng hy vọng, mà dọc đường lại chẳng bao giờ có thể cắt đứt được.
9. Vào những ngày thời tiết xấu, tôi lại lôi những vết rách trong tim ra, tỉ mỉ khâu lại, vì người ấy ở trong đó, rất có thể sẽ bị ướt mưa…
10. “Em biết em yêu anh, nhưng không biết chúng ta rồi sẽ đi đến đâu. Vì em biết, dù đi đâu, anh cũng không đưa em theo cùng. Ký ức em lấp lánh nụ cười của anh, phải gắng lắm mới vui lên được.”
11. Tôi ngang qua thế giới một vài người, họ cũng ngang qua thế giới của tôi. Chúng ta cứ ngang qua thế giới của nhau như thế để rồi một ngày chợt nhận ra rằng mình đã lạc mất nhau. Ngang qua nhau, gặp được nhau và quen biết nhau đều là do duyên số. Chỉ tiếc rằng duyên này thật ngắn ngủi để rồi ta phải xa nhau.
12. Ký ức của một người là một tòa thành, thời gian sẽ ăn mòn tất cả những kiến trúc ấy, đem toàn bộ nhà cao tầng và phố xá hóa thành sa mạc. Nếu như bạn không tiến về phía trước thì cũng sẽ bị vùi lấp trong cát. Cho nên chúng ta chỉ có thể bật khóc mà quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước mà thôi.
13. “Cuộc đời tựa như một cuốn sách. Ta thương câu nói của người, nguyện làm dấu chấm nhỏ, lặng lẽ nép bên chân người. Nhưng ta đã có bạn đọc của riêng mình, còn em chỉ là người đưa đò.”
14. Mặc kệ cuộc đời giống siêu thị ở chỗ sẽ phải thay thương hiệu, sẽ phải đổi vị trí. Nhưng để tìm được thứ mình muốn, sau đó trả tiền để có được nó đã là rất tốt rồi.
15. Có đám mây nở rộ, chầm chậm bay ngang qua đỉnh núi, trôi dạt trên bầu trời cùng làn gió.
16. Hy vọng và bi thường đều là một luồng ánh sáng.
17. Thuở thiếu thời, chúng tôi đều không biết rằng, có những bản nhạc một khi mở ra thì sẽ ngân lên khúc ly tán.
18. “Có thể chờ tôi một chút được không? Chờ khi tôi hoàn toàn tỉnh ngộ, chờ tôi phân định đúng sai, chờ tôi thuyết phục bản thân, chờ tôi chui ra khỏi vách đá, chờ tôi vá lại trái tim thật tốt, tôi sẽ đến thăm em.”
19. Đối với bản thân mình hãy kiên trì một chút. Bạn sẽ làm được thôi, bạn có thể đi ngủ sớm, có thể quên, có thể nhịn được, có thể khỏe mạnh. Không hiểu thấu được nhiều người thì hãy học cách thấu hiểu chính mình.
20. Nếu còn tràn đầy tinh lực dồi dào thì hãy đi bảo vệ những điều tốt đẹp nhất.
21. Tôi chỉ có một cái mạng, tôi bằng lòng nỗ lực làm việc, liều mạng kiếm tiến, tôi muốn cho thế giới này tất thảy những cực khổ và khó khăn, từ nay về sau không có cách nào có thể thương tổn tôi.
22. Ban ngày, cái bóng của bạn đều sẽ ở dưới chân, buổi tối sẽ biến thành bóng đêm bao bọc lấy giấc ngủ của bạn.
23. “Em biết em yêu anh, nhưng không biết chúng ta rồi sẽ đi đến đâu. Vì em biết, dù đi đâu, anh cũng không đưa em theo cùng. Ký ức em lấp lánh nụ cười của anh, phải gắng lắm mới vui lên được.”
24. Giữa màn đêm sâu thẳm như mực, có rất nhiều người đang khao khát một trận mưa rào xối xả trút vào lòng mình, để vằm nát những kẻ cứ ở lì trong đó không chịu biến đi.
25. Luôn có những thứ không còn giá trị, nhưng bạn không nỡ bỏ đi.
26. Trên chuyến tàu bốn mùa ấy, nếu em phải xuống trước, xin đừng đánh thức khi tôi vờ say giấc, hãy để tôi được ngủ yên cho đến trạm cuối cùng và tự ru mình rằng: Tôi không hề hay biết em đã bỏ đi.
27. Tuổi xuân của chúng ta đã vội vã khoác áo ra trận, và chết nơi sa trường. Bạn vì ai xông pha giữa trận tiền, ai vì bạn nhặt từng mảnh xương tàn? Những vết khắc vẫn lênh đênh trong dòng sông ấy, đắm trong làn nước xiết, chỉ mình bạn thấy rõ.
Bởi vì, từ nhiều năm tháng trước chúng ta từng khao khát được ôm trọn thế giới của một người nhưng đến cuối cùng lại chỉ “đi ngang qua” họ. Cơn mưa giăng mờ thành phố, xóa nhòa những vết tích, ai đó vẫn đứng yên bất động, không muốn dịch bước chân.
28. Một đời người quá ngắn, một chuyện thôi có thể cũng làm không xong. Hồi ức cứ mãi đeo bám theo sau, bạn không thể vứt bỏ được, chỉ có thể ôm chặt nó.
29. Luôn có những đoạn đường mà bạn vừa đi vừa khóc.
30. Có phải tuổi trẻ chính là như vậy, chạm đến đâu cũng thấy đau khổ?
Sưu tầm và dịch tổng hợp từ các blog trên weibo: Dưa img: dưa ( @duahauhattim)
Chúng ta có thể không có gì, nhưng chúng ta có nhau, chúng ta còn có tuổi thanh xuân để tiêu xài, có nhiệt tình để phung phí. Và điều quan trọng nhất là, giữa cuộc đời này em còn có anh dìu bước, còn anh có em sánh vai, thế là đủ.
{Cùng nhau lớn lên cùng nhau già đi - Thuỷ Miểu}
Có một kiểu người, họ thích một mình và giỏi chịu cô đơn đến kỳ lạ.
Những khi gặp khó khăn và có chuyện buồn, họ chỉ muốn im lặng một mình, không gặp gỡ ai, không muốn ở bên ai, không cần kể với ai, càng không đăng tải bừa bãi cảm xúc mình lên trang cá nhân trên mạng xã hội.
Thậm chí đến người mà thật sự xem là bạn thân cũng không thể biết hết chuyện của họ.
Lúc họ mệt mỏi nhất, tuyệt vọng nhất, đa số đều chỉ riêng mình họ biết.
Khi họ có thể nói ra, kể ra, tức là họ đã tự mình vượt qua xong chuyện ấy rồi.
Những kiểu người như vậy, không biết từ đâu đã tôi luyện cho họ sức chịu đựng đó. Họ không mạnh mẽ đâu, họ biết buồn, biết đau, biết gục ngã biết mỏi mệt, nhưng đều chịu hết một mình.
Những kiểu người như vậy, sẽ không thích giao du nhiều mối quan hệ. Người có thể bước vào thế giới của họ, thật sự rất ít.
Và những kiểu người như vậy, ai trót thương họ rồi, sẽ đôi lúc rất khổ. Vì hoài không biết được họ đang thế nào, đang nghĩ gì, chỉ muốn quan tâm họ thôi mà cũng không cách nào chạm được vào lòng họ…
#Rose
“Now I know what loneliness is, I think. Momentary loneliness, anyway. It comes from a vague core of the self - - like a disease of the blood, dispersed throughout the body so that one cannot locate the matrix, the spot of contagion.” - Sylvia Plath (via sylviaplathquotes)
Em mệt rồi nằm xuống ngủ đi em
Ngày mai ra sao không còn quan trọng nữa
Suốt cuộc đời mải miết tìm chỗ dựa
Nghiêng vai này - hãy tựa vào chính em
Hạnh phúc đâu phải vai diễn cần người xem
Hạnh phúc là nhìn thấu tim mình khi đau đớn
Đừng giống như mặt hồ không sóng gợn
Mà thẳm sâu cồn cào khóc nỗi đau riêng mình
Em mệt rồi nằm xuống ngủ đi em
Chuyện ngày sau, một đời - ai biết trước
Chẳng thể đem cuộc đời ra đánh cược
Được mất, thắng thua, người thiệt nhất vẫn là mình
Em mệt rồi nằm xuống ngủ đi em
Sau hôm nay, ngày mai hay mãi mãi
Sẽ không còn ngốc nghếch và khờ dại
Lặng lẽ yêu một người, lặng lẽ thành lãng quên...
Em mệt rồi | Mộc Diệp Tử.
“trẻ con không yêu cầu được sinh ra, vậy nên đừng mặc định chúng nợ ta cả đời. Có vô số đứa trẻ trong quá trình trưởng thành, linh hồn luôn muốn nhảy xuống những cây cầu. Chỉ là thân thể kiên trì ở lại, tê tê dại dại thành người lớn. ” -st-
… Có những ngày bạn cảm thấy mệt rã rời, đến nỗi bạn chẳng muốn làm gì, chỉ ngồi ỳ ra đấy. Thế rồi vì một chuyện nhỏ mà bạn thấy tủi thân đến chán nản, đến nỗi khóc ra được, đến nỗi không nín được …
yusakumi-kudo-haha Tumblr
…
Ngày còn nhỏ sướng thì sướng thiệt, nhưng mà có nhiều chuyện bất lực biết nhường nào.
Rồi thời gian mang chúng ta lớn lên rồi, khi có chuyện ập xuống đã thôi không sợ hãi hay khóc lóc, mà thay vào đó là gồng gánh đỡ đần.
Dù sao cũng phải cảm ơn sự trưởng thành. Thật may, ai rồi cũng lớn…
Câu chuyện với người lạ
Tôi nỏi với nó - một người lạ - rằng tôi rất nể cái cách nó bắt chuyện một cách tự nhiên như vậy dù với một người lạ như tôi. Rồi tôi kể với nó vấn đề lớn nhất của tôi rằng tôi không biết phải nói gì với người khác, dù lạ hay thân, rằng nếu người khác không chủ động bắt chuyện tôi cũng sẽ rơi vào thế bí mà không biết phải nói gì.
Nó nói rằng do tôi không chịu mở lòng với người khác.
Và nó nói đúng thật, tôi thực sự không dám mở lòng với bất cứ ai. Hoặc có khi tôi lựa chọn hé thử cánh cửa đó ra, cũng sẽ có cơn gió nào đó dập nó lại ngay tức khắc. Tôi cho đó là ý trời, và cách cửa lòng tôi cứ thế vĩnh viễn đóng như vậy.
Nó bảo rằng lười gõ và cũng buồn ngủ rồi bảo tôi ngủ sớm đi. Tôi cố tình để yên một hồi. Nó end chat. Người lạ ơi, rốt cuộc thì mày cũng bỏ đi đấy thôi.
Chắc là do cánh cửa đó chả có gì hấp dẫn với mày hay bất cứ ai khác nhỉ? Hoặc là nếu có bị hấp dẫn đi nữa liệu rằng có ai đủ kiên trì để mở cánh cửa đó tới cùng mặc cho bên trong cố sức trấn thủ không? Liệu rằng khi cánh cửa mở rồi, người bước vào được bên trong sẽ bình thản đón nhận hay sẽ dè bỉu chê bai rồi bỏ đi lần nữa? Liệu rằng tôi có xứng đáng để được yêu thương không?
Tôi cứ như một con ngốc vậy.