"Mỉm cười lên vì ta khóc đã lâu rồi
Dẫu biết nỗi buồn khó nguôi
Ngày ta tin rằng ta chiến thắng được thời gian
Vút qua tựa mây trôi
Ngày hôm qua anh như lữ khách không nhà
Tá túc khung trời rất lạ
Gặp được em mừng như gió mát sau hè
Anh biết ơn ngày hôm qua
...
Khép lại, mở ra
Và ta trông thấy nhau
Dẫu không còn là mình của những ngày bắt đầu
Anh mong em không vội khổ đau
Bởi vì khép lại, mở ra
Cuộc đời cũng thế thôi
Cuốn ta xuôi một dòng những điều mới lạ
Rồi đi mãi..."
- Giữ Anh Cho Ngày Hôm Qua (Hoàng Dũng, Lelarec & Rhymastic)
Covered by Quýt Band Studio
"Bước từng bước thật chậm về phía anh từng giờ từng phút
Tiếng yêu nhiều thêm
Tay cầm tay cùng nụ hôn rất say từng ngày từng tháng
Tiếng thương đong đầy
Nhớ lại nhớ khi ta vừa mới quen
Hy vọng tan theo ánh dương chiều
Nhớ lại nhớ khi ta vừa mới yêu
Tro tàn nhen lên ánh bình minh
...Nơi đâu thuộc về chúng ta
Giờ em mong chỉ một điều thôi
Được cùng anh tay ghì chặt tay, để mình an yên với nhau trọn đời
Dù một ngày hay trăm năm
Dù gần kề hay xa xăm
Nguyện yêu người đến muôn đời đến muôn đời
Dù đời xô mình có ra sao có thế nào
Dù địa đàng hay nhân gian
Dù hình hài hay tro than
Nguyện đi cùng đến muôn đời đến muôn đời
Dù đời xô mình có xa nhau có mất nhau
Chẳng phai màu"
Ta còn bên nhau bao lâu để yêu thương và học hạnh cho đi, hết lòng? Biết mai này có còn gặp lại nhau để cho người nhiều hơn?
Trường ca mà cũng là truyện ca, Lê Thương chấp bút.
Một lần nghe khi 7 tuổi mà mến thương suốt đời.
Hòn vọng phu 1, 2, 3.
Từ bóng cây ngôi mộ bên đường
Từ mái tranh bên đỉnh trong làng
Nguồn sử xanh âm thầm vẫn sống
Bao mối thương vang dậy trong lòng
Bao tích xưa
Hoen giữa đời
Nhưng ước mong
Xuyên kiếp người
Listen to Quỳnh - Quốc Bảo by yesterday #np on #SoundCloud
"Nắng vẫn nắng bên ngày
Và mây cứ trôi
Cho tôi ôm anh không ngớt
Cho tôi yêu anh
Và tình đến như loài hoa quỳnh
Nở bừng trắng xóa trong màn đêm
...
Ngoài vườn tối riêng loài hoa quỳnh
Làm thành đốm sáng soi lòng tôi
Sao em lại sinh ra
Như cơ duyên biết trước."
Tám chuyện cùng 1 người bạn Hà Nội về thực hành tâm linh, mà thực ra, trong ký ức mình, là mối duyên với Công giáo.
Mẹ Công giáo, ba thì không.
Mầm non, miệt mài phủi tro dính trên đầu, nghe rầm rì đọc kinh thì ngủ.
Mẫu giáo, đi nhà thờ, ngồi thì ngủ, đứng thì chồn chân, toàn bị đuổi ra ngoài tự chơi, chờ mẹ lễ xong thì về. Hoặc chưa đến nhà thờ thì té, trầy chân, dập gối, mẹ và dì giữa đường bưng về. Hời hợt cùng mẹ đi qua nhiều giáo đường và thánh lễ, nghe chuyện diệu kì, thấy Chúa, Đức mẹ và các Thánh đẹp thần thông, lúc sợ gọi tên biết đâu ra cứu, cho an tâm.
Cấp 1, Cha bảo ngồi hàng đầu cho tập trung, nhưng không, 30 phút lại ngủ, mà lễ 60-90 phút mới xong. Các Cha vừa giảng vừa nhìn mình tuyệt vọng. Sinh hoạt thiếu nhi thánh thể toàn thấy nó hát chứ chả mấy đọc kinh. Con chiên này ca khó.
Cấp 3, trường học từng là trường dòng, tượng Đức mẹ trên cao, bốn phía nhà dòng bao vây, hội bạn thân mỗi sáng 4h30 đi lễ răm rắp không sai 1 ngày, đàn giỏi, hát hay, chân thành, trung thực, không ngại khó/khổ, thô bỉ, hề hước mà vẫn nâng đỡ, ủi an. Những con người Công giáo lâu năm. Gia đình mà hỏi đi đâu sẽ bảo đi gặp Chúa (tưởng tụi nó vào nhà thờ đọc kinh, nguyện ngắm, tĩnh tâm hay gì), nhưng không, hẹn nhau ra khuôn viên nhà thờ tám chuyện, ăn uống, đàn hát, đi chơi. Mọi mâu thuẫn, khó khăn, cầu hôn, hẹn hò, giận dỗi, chia tay, bầu bạn, chọc chửi, giỡn hớt những năm cấp 3 đều diễn ra nơi này.
Một nơi có thú, có cây, tiểu cảnh, cỏ xanh, ghế đá, thư viện, phòng học, sân khấu, tượng Chúa và đồng bọn,...đẹp hơn công viên. Ai cũng có thể ra vào, ngồi lại, nghĩ suy, vì thường mở cả ngày, hoặc đóng nhưng không khóa.
Chưa rửa tội, cũng không chọn đạo, do ham vui và chúng bạn rủ rê, cùng sự hậu thuẫn của các Cha các Sơ các Dì và các Thầy…mình đi lễ khi nào cảm thấy, học giáo lý cơ bản, giáo lý hôn nhân, cắm trại cùng các Huynh trưởng, sử dụng tiện ích nhà thờ có, không nhất thiết là 1 người Công giáo. Và có 1 người tự nguyện gánh thêm trách nhiệm chăm nom đời sống tinh thần cho mình, Cha đỡ đầu, dòng Đức mẹ Đồng công.
Đời mình may thay.
...
Hồi đó xao lòng crush 1 bạn khác trường mà cấp 2 từng học chung, thất tình, ra sân sau thánh đường, ngồi đối diện tượng Chúa. Một ghế đá trắng dưới tán cây to, quanh chân mình bãi cỏ 3 lá xanh li ti. Tượng Chúa ngồi nguyện ngắm dưới gốc cây dầu cũng trắng toát, mắt đẹp thần thái đầy tâm sự, khoảnh khắc Người nhìn thấy trước, đêm đó sẽ bị học trò bán đứng, đóng đinh. Mình ngồi tâm sự Chúa nghe bằng suy nghĩ. Câu chữ tỏa ra như 1 tán cây, tán loạn, rối lòng.
Thằng bạn đang sống trong nhà thờ lững thững lại gần
T: sao 7h tối chưa về nhà?
KA: kệ tui.
T: có chuyện gì mà ngồi đây?
KA: có gì đâu, đang suy nghĩ.
T: nghĩ xong chưa, về đi, người ta còn đi tắm.
KA: ủa đi tắm đi, ai biểu ngồi đây.
T: KA còn ngồi đây sao T bỏ KA ngồi 1 mình được.
KA: ở dơ nói đại đi. Nói dối Chúa phạt.
T: *gái khác sẽ bảo cười hiền, nhưng với mình đó là cười ngờ nghệch*
KA: *thầm nghĩ* xạo sự, mà *thầm cảm thấy* ấm lòng
Câu chuyện kết thúc khi nhân vật phụ không những không đi tắm mà còn không đi học bài, trong lúc bài vở thi cử chạy cong mông. Còn nhân vật chính không nhớ 2 tiếng sau đó 2 người đã nói gì trong sân sau nhà thờ, tối hôm đó, trước tượng Chúa, dưới tán cây.
Trong lòng cũng có Chúa. Vì có tình thương.
...
Nói thêm về T
T từng mở cửa thánh đường cho mình vào chơi, một buổi chiều không tổ chức thánh lễ, không một bóng người. Nắng chiếu qua các khe cửa, những luồng sáng có hoa văn, rọi vào một không gian vừa trầm mặc vừa thanh khiết, cao ngần. Tiếng đàn cổ 3 tầng vang vọng, trầm ấm T đánh trên gác ca đoàn. Mình đứng lặng, giữa thánh đường, mãi không quên. Một tâm hồn rung cảm vừa được nâng lên.
Cảm ơn người bạn HN đã hỏi, đã khơi, dù câu chuyện “tâm linh” lẹ làng bẻ lái sang chuyện tình bạn.
Và người bạn năm xưa, T, hi vọng Chúa giữ gìn bạn trong yêu thương và bình an, như Người đã từng. Có duyên, sẽ gặp.
P/S: 1 trong những thánh ca tình yêu mình thích. Ngày ấy T hay đàn, cả bọn cùng hát.
20s, 6 năm cùng những đổ vỡ, gượng dậy từ 1 thập kỷ yêu lẫn chưa yêu, đau khổ. Nức nở về 1 cuộc chia tay trong bình an, đối thoại và chăm sóc.
"Anh ở đây
Em biết anh ở đó, nên lòng em hạnh phúc"
"I am here
I know you are there, and so I am happy" (Odyssa, 2021).
...
30s, chia tay như ý nguyện. Không một hằn học, sứt mẻ nào trong tình thương mình dành cho họ.
Ta có thể vừa rất thương và quan tâm mà vẫn lựa chọn ra đi.
"Tại sao người quyết định điều gì sẽ đến trong mối quan hệ của 2 người, không phải chúng ta, mà là những người không hay biết về những gì chúng ta đã phải lòng, gắn kết và nỗ lực từ giây phút đầu tiên cho đến bây giờ?"
"How come people, who had no idea about our love, bond and effort from beginning to end, has the final say about our next steps in this exclusive relationship?"
...
5 tháng, nhìn lại tay mình, được mất, gắn bó tập quen.
Lo âu đặt giới hạn, ôm lấy những đau khổ khi mong mỏi riêng tư, gần gụi bị-bỏ-lại, đưa những điều ưa thích khác lên cạnh người kia. Xa...để gần, khoảng không nuôi dưỡng ước muốn.
Vũ điệu của sự mật thiết. Cuộc vật lộn giữa gần gũi và tự chủ, cho đến khi oan gia Tránh né - Lo âu thừa nhận nhu cầu đã-bị-chối-từ của mình.
Sợ gần gũi. Lo mất tự do. Sợ bị bỏ rơi. Lo chia cách.
Giá mà cả 2 chấp nhận tương quan độc lập, mâu thuẫn mà bổ sung, như âm - dương vốn dĩ ở trong mình, trong mỗi người, có nhau. (Darlene, 2021).
Tránh né học từ Lo âu khả năng chìa tay ra với người kia, cảm nhận người ấy, xóa nhòa mọi ranh giới.
...
Vẻ đẹp và lợi lạc của một nối kết dù đối phương cũng không biết mình sẵn lòng chưa.
Thử. Tiến về phía trước, mở lòng, cho đi phần mình chẳng cầu báo đáp, xem điều gì sẽ đến. Triển nở, tự do, gắn kết, hay một cái kết.
...
Một kết đôi, một hẹn hò, một thời gian tìm hiểu, một mối quan hệ ngắn-dài, có chủ định hoặc không..., tôn trọng nghĩa là trách nhiệm mở - kết rõ ràng, dứt khoát, trong bất kì mật thiết với ai, dẫu chỉ là những chuyến tàu lướt qua nhau, về đêm (Esther, 2021).
...
Gần 4 năm có C trong một quãng đời, trong mình có một phần của C, và trong C chắc sẽ còn một chút của mình.
Phần đó hay bảo Easy khi tay xinh vỗ serum chan chát vào mặt, hay xụ mặt Aww mỗi khi nghe mình kể chuyện buồn. Phần đó rộn ràng mỗi khi Uhm và Ơi.
Một chút của mình, xin hãy luôn yêu họ như cách mình từng yêu.
...
30s, mình buồn nhiều hơn đau.
Nhè nhẹ, loảng thoảng, như tiếng lòng nghe 1 bản nhạc mà chùng xuống.
Tình buồn không phải lúc nào cũng chỉ để quên đi
Tình buồn lưu giữ bao nhiêu mộng mơ lúc xuân thì
Tại mưa tại nắng hay muôn niềm thương
Đã vấn vương rồi như sương, một thời mãi xa
Để rồi nghĩ tới ta đau nhẹ tênh giữa trái tim
Nụ cười nước mắt sau những bão giông đã ngủ yên
Và nhìn lại xem ta có hạnh phúc với chính ta ngày hôm nay
Có khi bước không chung đường
Vậy lại hay
Có khi bước không chung đường
Có khi mất nhau
Có khi bước không chung đường
Vậy lại hay
Xuân thì, của Phan Mạnh Quỳnh - Hà Anh Tuấn cất lời
Xin hẹn một cuộc tình khác, khả năng bền bỉ hiến tặng sự hiện diện và tình thương, dũng cảm khi yêu, những lần rút lui trốn chạy cảm xúc khó, và sức mạnh khi được yêu.
Khi vui, chọc điên nhau, chỉ mất vài giây.
Lúc buồn, tức giận, uất ức, có thể giúp nhau thấy an toàn và an lòng, trong một chớp mắt? Cả khi mình cũng đang chất chứa.
Nguyện thực hành khoảng không của tự do và triển nở.
Thực hành một mối tương giao sẵn lòng, cho đi và cơ hội sám hối.
Nguyện cầu cho nhau.
...
Reference
[1] Odyssa. (2021, February 21). How the 6 mantras of Thich Nhat Hanh can improve your relationship. Medium. https://psiloveyou.xyz/how-the-6-mantras-of-thich-nat-hanh-can-improve-your-relationship-9f71eedfe5bb.
[2] Darlene, L. (2021, August 7). The dance of intimacy by Darlene LANCER, JD, MFT. What Is Codependency? https://whatiscodependency.com/the-dance-of-intimacy/.
[3] Esther, P. (n.d.). From Esther PEREL'S blog - RELATIONSHIP Accountability. Esther Perel's Blog. https://www.estherperel.com/blog/relationship-accountability.
What should I say in reply to his dating progress?
"Congratulations. Glad you have time for love again."
As you told me you didn't have time for yourself, much less our relationship, for months, until we broke up.
Time alone is not at fault, but something beyond measure and analysis, I am clueless which.
...
"A match set up by his parents"
A chill ran down my spine and then a deep, yet dull, pain pulled me down in a fog of sadness. I couldn't feel much, however, guessed that numbness was welling up within my empty heart.
Can this be happening?
Haven't I moved on yet? When I came to realize there was no turning back?
Was it over? When I felt more in love with memories than the person in front of me, neither sad nor happy in my presence?
I didn't know.
Was it because I was cut off of his life or of our failed pairing?
Or, first and foremost, my love, again, couldn't survive pressures and obstacles.
I am sorry, love, for all the trouble I have caused. A tricky journey hah? *there there* *patting on the back*
There is no happy ending even when we had it in mind and be prepared. The ending is the saddest part, so let me just be grateful for a happy middle and a very happy start. The rest of it, allow me to be agonized.
...
A part of me saying if I am such a nice and kind person like I always think of, there will be someone who loves me for me. Someone isn’t him. Someone who is happy to see me, make a move towards me and invest a world in a future with me. Same as I do.
Another part: we must go on adventures to find out where we belong. We both deserve it.
Every step of the way, we are discovering factors that affect our decisions going forward.
...
Both in search of a good fit and trying hard with a person to work it out is full of challenges, risks and surprises.
These lines tear me up while enjoying this Cdrama no matter how it affects my IQ level.
“Why do we always fall in love with the people who never ever care about us? Because we always feel that we don’t deserve someone who loves us better.”
“...if I had not been able to come out of the operation alive, he would change his name to mine and continue living my life for me.”
The meaning of family is “when they’re willing to use their lives to protect the other person.”
“A family will fight sometimes because of yellow beans, yet they’re willing to use their lives to protect the other person. Even if they encounter unfortunate events, they will carry each other and keep walking. This is the meaning of family.”
When we are stuck between the truth and a misunderstanding, what we see may not be the truth. We can only prove it with time.
“Some prejudices will change with understanding. I misunderstand others and am also misunderstood by them. A guy who seems so tough can also have a kind heart. A smart person is also working hard behind the scenes. A person who seems cold can also have a warm side. In fact, the stupidest person also wants to work hard. What we see with our eyes may not be the truth. The truth needs to be proven with time.”
“Smart kids, no matter how late into the night they studied, would tell people the next day, ‘I slept at eight last night.’ In fact, stupid people are also afraid of people knowing that they try hard because every time they do, there will be people mocking and laughing that they’re overestimating their capabilities. So, the thing about being diligent is that it is embarrassing to talk about. Fools also have their own ways to survive.”
"In this fickle world, I want to go see what forever means with you. Love makes us shed our rough edges, cross the rough waters, and embrace each other. Everything in this world is changeable, but it makes me believe forever."
Ảnh: BlogAnChoi
"Anh không biết tình yêu là gì nhưng anh biết, chỉ cần nghĩ có thể sống cùng em suốt phần đời còn lại, anh đã tràn ngập chờ mong vào tương lai."
"Dr. Bernard Hazelhof said if I was on a desert island, then I would have to get used to my own company; just me and the coconuts. He said I would have to accept myself, my warts and all, and that we don't get to choose our warts. They are part of us and we have to live with them. We can, however, choose our friends, and I am glad I have chosen you."
"Tell Bernie Clifford your birth mark is made of chocolate, which means when you get to heaven you will be in charge of all the chocolate. This of course is a lie, I do not like lies, but in this case I think it will be of benefit. I wish I could be in charge of all the chocolate, but of course I can not, because of my Atheism."
"The reason I forgive you is because you are not perfect. You are imperfect. And so am I. All humans are imperfect. Even the man outside my apartment who litters. When I was young, I wanted to be anybody but myself. Dr. Bernard Hasselhoff said if I was on a desert island, then I would have to get used to my own company. Just me… and the coconuts. He said I would have to accept myself: my warts and all. And that we don’t get to choose our warts. They are a part of us and we have to live with them. We can however, choose our friends. And I am glad I have chosen you. Dr. Bernard Hasselhoff also said that everyone’s lives are like a very long sidewalk. Some are well paved. Others, like mine, have cracks, banana skins and cigarette butts. Your sidewalk is like mine, but probably not as many cracks. Hopefully, one day our sidewalks will meet and we can share a can of condensed milk. You are my best friend. You are my only friend."
Do you have a favourite-sounding word? My top-five are "ointment," "bumblebee," "Vladivostok," "banana," and "testicle."
Narrator:
"He smelled like licorice and old books, she thought to herself, as tears rolled from her eyes, the color of muddy puddles."
Trecho extraido do maravilhoso filme Mary and MaxMovie: Mary and MaxSong: Pink Martini - Que Sera, Sera (Whatever Will Be, Will Be)Lyrics:Wh
Such a haunting drama movie which was written from life by a director who has a real feeling and sympathy for people who don't quite fit into the world, and feel alienated or are misunderstood by others. Mary with neglect, insecurities and depression and Max with Asperger.
My tears fell like rain for Mary and Max throughout every choke in their life.
I feel so much of myself for Mary, being bullied, neglected, so much invested in Psychology and then depressed until almost ending it all by hanging.
Suddenly the feeling worn out and drained knocked me out without any specific reason at night. No energy left for watering plants, let alone Community Philanthropy homework.
Laptop turned off, balcony doors closed and I, lying down on the blanket, eyes closed for a sleep.
Someone texted me their smile to save me a bit. Thank God he is around.
A thought just came and knocked me on the head: Pumpkin babies and other plants, they didn't do anything wrong to deserve aridity/a thirst.
"Cây có tội tình gì đâu?"
I felt a bang of conscience and then pulled myself together to water at least the pumpkin, then guava and all other plants on the balcony.
I must be proud of myself for such a nice conscience.
C: I don't want to have a call as you are not in a good mood
A: You only want to have a call when I am in good mood?
I shouldn't call you when in bad mood?
...
A': What counts as not in a good mood?
My words? I was trying to pull your legs.
You need me to stop saying those words?
...
A': I have been waiting for you a whole night as you said it may be in the evening
Why didn't you show up?
You were working and I understand that you may call whenever it's possible. I tried hard to squeeze me in your busy schedule.
My need for quality time, emotional connection and your need for autonomy and productivity.
What can we do with it next time?
...
C: You are ranting again
I wanted a call until you are not in a good mood and ranting.
I don't know why I have to call you once a week. Is it really once a week?
...
A': You need me to stop talking?
Are you feeling hurt as you want me to appreciate you are trying to help me get through our separation?
I should have not pulled your legs that way. My words might be triggers. Would you like us to review how we got into this same old thing again? I need your help if I want to break repeating cycles. Will you? By making time to think and brainstorm some new ideas.
I appreciate you are trying to help me and am grateful for your support.
Next time, if ever you find me "ranting" according to your definition, please just say "I need you to stop talking/I need some silence".
"Tao là băn khoăn. Tao xuất phát từ tác phẩm "Ly Tao" của Khuất Nguyên thời Đông Chu Liệt Quốc, Trung Quốc.
Nhã là mềm mại, dịu dàng, cân đối. Nhã xuất phát từ "Kinh Thi" với 2 phần trong đó là ĐẠI NHÃ và TIỂU NHÃ.
Tao nhã là sự băn khoăn mềm mại, tinh thần của tư duy phản biện.
Bao lâu anh không băn khoăn thì anh đừng làm khoa học. Ta phải luôn cảnh giác, có thể người khác đúng thì sao.
Truyện kiếm hiệp có câu: núi Thái Sơn trước mắt mà không thấy, không có mắt xanh để nhìn ý kiến khác.
Khi "tư duy phản biện", phải chăng ta không được phẫn nộ? Phẫn nộ là cần thiết để ta không nhu nhược, ba phải nhưng vẫn phải giữ được tinh thần "tao nhã" - băn khoăn mềm mại của "tư duy phản biện".
Khi ta phẫn nộ thì rất có thể ta sẽ gây ra vết thương cho người khác. Nếu muốn vết thương không thành sẹo thì phải có sự nhã-mềm mại trong việc tiếp thu ý kiến, có tình có lý, trang nghiêm. Tránh voi chẳng xấu mặt nào.
Nói tóm lại, "tư duy phản biện" sẽ dẫn ta đến sự tao nhã, khiêm nhượng, cẩn trọng, tôn trọng người khác."