Là tôi ngoác mồm lên cãi: noi gương bố, con 40 mới phải lập gia đình. Vì sao nhở? Bố mãi 32 tuổi mới lấy vợ, mà hồi đó thanh niên 30 đã có cháu rồi... Đấy, bố tôi cưới mẹ tôi năm 32 tuổi, bằng tuổi tôi bây giờ. Bố năm nay 77, mẹ tôi vừa tròn 70. Ngót nghét đã 45 năm từ ngày nắm tay nhau về nhà. Bố mẹ tôi hồi đó đều dạy và công tác ở trường Đại học Bách Khoa, bố khoá 4, mẹ khoá 11. Đến giờ ông bà cụ vẫn chưa kể làm thế nào mà nên duyên, chắc xấu hổ. Tôi nghe kể năm 1972 cưới nhau khổ lắm, Mỹ nó ném bom miền Bắc thường xuyên. Cả nước kháng chiến chống Mỹ, đói - nghèo - khổ là bộ ba trạng thái thường trực từ Hà Nội về đến quê, chỗ nào cũng thế. Cả hai nhà nội ngoại đều xuất thân nông dân, ông nội tôi mất sớm từ năm 1945, ông bà chả có gì cho bố mẹ ngoài tình thương vô hạn. Bố mẹ lấy nhau trong khi cái nghèo đeo đuổi vì lương công chức quèn lấy đâu ra tiền tổ chức đám cưới tươm tất. Giường cưới chỉ là tấm phản cọt kẹt nằm trong góc nhà bà nội tôi ở quê, chuột thỉnh thoảng vẫn chạy qua chạy lại. Áo cưới là thứ xa xỉ sao dám mơ - mẹ bảo thế. Mà cũng đúng thật, bố mẹ bạn bè tôi trên 60 tuổi cũng không có mấy người được khoác lên mình bộ váy cưới. Mẹ tôi theo bố, ngoài tình yêu ra chẳng có gì. Thời bao cấp ai cũng nghèo toét đít, đói trường kỳ. Cuối năm 1972, khi mẹ mang bầu anh Hà, nhà tôi hồi đó ở đầu Bạch Mai bị trúng bom Mỹ, may mẹ lúc đó đi làm trên phòng thí nghiệm hoá học nên giờ tôi mới được ngồi gõ được những dòng này trên một sản phẩm của người Mỹ. Rồi đến những năm tháng bố đi nước ngoài triền miên, để lại mẹ ở nhà nuôi dậy anh tôi và về sau là tôi. Những năm 70 thông tin liên lạc khó khắn lắm, bố tôi đi nghiên cứu sinh bên Gruzia gần 5 năm mà chỉ có thể phần nào lấp đầy nỗi nhớ qua những phong thư 6 tháng mẹ mới nhận được một lần. Mẹ tần tảo nuôi anh Hà lớn lên. Rồi bố lại đi Algeria, thông qua chương trình của chính phủ Việt Nam gửi giáo sư sang đó trả dần nợ hồi chiến tranh. Bố lại đi và mẹ lại ở nhà sinh và nuôi tôi lớn. Bố mãi vất vả làm việc xứ người gửi tiền về nuôi ba mẹ con (trước nhà tôi có tivi màu đầu tiên trong xóm, cả xóm cứ tối đến quây quần bên tivi xem thời sự thích cực!) còn mẹ một mình cáng đáng việc nước việc nhà nuôi anh tôi và tôi nên người. Bức tranh cuộc đời bố mẹ giống nhau kỳ lạ, đó là luôn cách xa và luôn hy sinh vì gia đình, vì các con. Còn cái tôi? Thôi để sau. Tôi và gia đình anh trai luôn động viên bố mẹ đi chơi xa cùng nhau, vì quả thật ở độ tuổi này, bố mẹ không còn quá nhiều thời gian. Bố mẹ ở tuổi này rồi vẫn chưa thực sự quen với việc cần sống cho bản thân mình, mà vẫn lo tiết kiệm từng đồng cho con cái - dù trước tôi làm Uber, tạo tài khoản cho mẹ dùng thẻ của tôi để đi Uber, mà mẹ tiếc tiền, lúc nào có khuyến mãi mới đi, còn lại cụ bảo đi xe buýt cho “khoẻ.” Tuổi trẻ như tôi cũng không biết mình có thể làm gì cho bố mẹ vui (ngoài việc 32 tuổi vẫn ăn bám bố mẹ một ngày 3 bữa cơm đều như vắt chanh). Có mấy lần xúc động, mẹ tâm sự mẹ buồn vì chưa được khoác lên mình váy cưới bao giờ. Năm nay mẹ 70 và kỷ niệm 45 năm ngày cưới bố mẹ, tặng mẹ và bố một bất ngờ nho nhỏ - một chiếc váy cưới và một bộ ảnh cưới “muộn” cho bố mẹ tại chính nơi tình yêu bắt đầu - Đại học Bách Khoa. Mẹ đẹp và đôn hậu lắm, và lâu rồi mới thấy bố hiền và ngượng nghịu thế này. Chúc bố mẹ sức khoẻ tốt, tiếp tục tập bơi và yoga thường xuyên, sống lâu trăm tuổi cho con cháu tiếp tục hành hehe. Muộn cũng hay, vì gia đình mình càng ngày càng bành trướng, mà ông Cương bà Thoa thích điều này! — Whenever my parents urge me to get married… I answer them back: I just follow dad’s example and won’t get married until 40. Why’s that? Dad got married when he was 32, though the youth back then usually got a child when they were 30… You see, dad got married when he was my age now, which is 32. Now, my dad is 77, and my mom is 70. It’s almost 45 years since they started living under one roof. Back in the day, they were lecturers at Hanoi University of Science and Technology. Dad was 4 classes ahead of mom. Until now they haven’t let me know how they fell in love with one another. I guess it might make them embarrassed. I heard that they had to suffer a lot when getting married in 1972. Back then, the US bombarded the North of Vietnam all the time. During the nationwide Resistance War Against America, famine - poverty - misery are the never-ending situation that can be found in every part, from Hanoi to the countryside. My parents were both born into farmer’s families. My father’s father died in 1945. And grandparents had nothing other than their love to give my parents. My parents got married while they were living in poverty, as the salary of civil servants didn’t allow them to afford a decent wedding. The wedding bed was just a creaky wooden board in the corner of my grandma’s room in the countryside, with rats running around all the time. A wedding dress was a luxury beyond my mom’s reach. That’s true! Not many of my friend’s parents who are above 60 got a wedding dress. My mom just followed my dad home, with nothing but her love. It was Vietnam’s subsidy period, everyone was hard up and starving. At the end of 1972, when my mom was expecting my brother named Ha, my house, on Bach Mai Street, was attacked by a bomb from the US. Luckily, she was at the lab back then, so I get a chance to be here right now to type these lines with an American device. When dad went abroad again and again, my mom stayed at home to brought up my brother, and then me. In the 1970s, communications were quite a challenge. My dad spent 5 years in Gruzia on his post-graduate program, and all my mom received during the whole time was the hand-written letters that came once every six months. Mom devoted her life to raising my brother. Then my dad went to Algeria, in a program that Vietnamese professors were sent abroad to pay the war debt, leaving my mom at home giving birth to me and bringing me up. My dad toiled away overseas and sent money to Vietnam to raise the family. (Back then, my family was the first one to have a colored TV in the village. In the evening, the whole village gathered at my house to watch the news. It was great fun!) My mom was responsible for both the office work and housework, including raising my brother and me. My dad's and mom's way of life are alike in many ways. They both experienced separations and sacrificed their own lives for the family and their children. What about their egos? Just leave them there. My brother's family and I often encourage my parents to travel together. At this age, they don't have too much time left. They still haven't got used to living for themselves. They save up every penny for their children. When I worked for Uber, I created a Uber account using my credit card for my mom. But she didn't use it unless there was a promotion. My parents even said going by bus would do them good. A young guy like me doesn’t know how to delight my parents (except for the fact that I’m a freeloader who has 3 meals a day with my parents). Once in a while, mom is deeply moved, saying that she is sad because she hasn’t ever put on a wedding dress. This year, when mom is 70, is my parents’ 45th wedding anniversary. On this occasion, I gave them a small surprise - a dressing dress and a “belated” wedding photoshoot at the place where they struck up their love - Hanoi University of Science and Technology. My mom was really beautiful and graceful. And it is a long time since I last saw my dad was that gentle and embarrassed. I wish mom and dad good health. I hope they will keep practice swimming and yoga regularly, and live to 100 so that we can keep “teasing” them. *hehe* Having a belated photoshoot has its perks too, because my family is getting bigger and bigger, and my parents - Mr. Cuong and Mrs. Thoa like this!










