For more posts like these, go to @mypsychology
lưu về để đấy từ xem =))))))))

roma★
todays bird

shark vs the universe
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open

blake kathryn

Discoholic 🪩
Show & Tell

oozey mess
h
hello vonnie

❣ Chile in a Photography ❣
noise dept.

titsay
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
𓃗
No title available
Jules of Nature
Noah Kahan
Monterey Bay Aquarium
seen from United States
seen from Bangladesh

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Canada
seen from United States

seen from Brunei
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Brunei

seen from United States
seen from United States
seen from United States
@huynhdzung
For more posts like these, go to @mypsychology
lưu về để đấy từ xem =))))))))
Nuối tiếc hay Hối hận. Cảm giác nào dễ chịu hơn?
C ơi c có thể chia sẻ cách học tiếng anh của c đc không ạ? E 21t rồi mà mù tịt tiếng anh,khổ nỗi trường e bắt buộc có điểm tiếng anh đầu ra,mà e kb nên bắt đầu từ đâu cả. E cảm ơn ạ
Thật sự chị cũng không biết chia sẻ sao, vì chị học chương trình bằng tiếng Anh nên kiểu “ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi” ấy. 😭
Thôi thì em tham khảo cách học từ Tumblr bạn @het-hon nhé! Chị thấy nó khá hay ho. Chúc em học tốt!
LÀM SAO TỰ HỌC TIẾNG ANH GIỎI - không cần đi học thêm ?
1. Mục tiêu của việc học:Bật kênh truyền hình nước ngoài lên hiểu được hoàn toàn. Đọc sách bằng Tiếng anh cũng hiểu hoàn toàn. Gặp người Mỹ nói với họ thoải mái và không cảm thấy khó diễn đạt ý của mình. Đừng bao giờ học chỉ để lấy IELTS hoặc TOEIC. Ngôn ngữ là phải dùng được, ngôn ngữ chỉ để thi là ngôn ngữ chết.2. Phương pháp tiếp cận:Cái gì mình phải yêu thì mới giỏi được, ghét thì không đời nào. Vì thế nên đừng cắm đầu vào học quyển Grammar xanh xanh của Raymond Murfy nữa. Phải bắt đầu từ những thứ mình thấy thích như nhạc, phim, truyện…3. Học cái đầu tiên: Phát âm. Phát âm. Phát âm. Phát âm.Nghe thì đơn giản và dường như chỉ dành cho gà thôi nhưng cái này cực quan trọng mà chỉ 5% những người học trường “top” như Ngoại Thương và Ngoại Ngữ hay Hà Nội là nói hay, đúng ngữ điệu, nói không sai âm và không bị thiếu từ, nghe tự nhiên… :true story:. Mình học bằng phần mềm Tell Me More và Pronunciation Workshop. Khi học phải ghi âm và sửa 1 cách kiên nhẫn cẩn thận. Không được vội với bước này. Nhưng học phát âm mà tự học giỏi được cũng phải khá là có năng khiếu. Còn không thì đi học thêm giáo viên Việt Nam nào nói thật hay ấy, đừng học giáo viên nước ngoài, người ta không sửa cho mình kĩ được đâu.4. Nghe Nói trước, Đọc Viết sau.Nghe Nghe Nghe Nghe Nghe Nghe Nghe Nghe Nghe Nghe Nghe Nghe
Chăm nghe là chắc chắc giỏi tiếng Anh. Và nghe là cách học ngôn ngữ tốt nhất. Nghe ngày nghe đêm không cần hiểu. Bắt đầu nghe bằng cái thật chậm trước đã. Sau 2-3 tuần nghe liên tục thế có thể bắt đầu nghe nhạc và phim.
5. Từ mới là chìa khoá:
Phải có 1 quyển sổ siêu đẹp siêu cute (cả con trai cũng nên mua sổ cute =))) ) để cho mình thật thích viết vào đó, nên viết bút đỏ. Chuyên ghi lại những gì mình học được trong ngày, những “tín hiệu” tiếng Anh mà mình gặp được và học được trong ngày. 1 ngày 10 từ trong 6 tháng chắc chắn là nghe hiểu được khá khá rồi. Dùng cả giấy dán loạn xị trong nhà nữa nhé, viết to đẹp và trang trí lên nữa.
Ngày xưa mình học 50-100 từ/ngày . Do áp dụng kĩ thuật âm thanh tương tự trong quyển Tôi Tài Giỏi ấy. Nhưng không phải ai cũng học được theo cách này,cần sáng tạo 1 tí. Học từ mới qua phim và nhạc, thấy cái văn cảnh nào mình thích thì ghi lại, nhớ là chỉ thấy cái nào mình thích và cho mình nhiều cảm xúc thôi. Học qua quyển Vocabulary in Use trình độ elementary cũng hay.
Sẽ có những thứ các bạn biết thừa các từ lẻ nhưng đọc chẳng hiểu (ví dụ as long as hay là work out…) thì đó là idioms.
6. Nói:
Grammar kills your speaking. Nói dở cũng được nhưng phải nói ra thật nhiều.
Để nói có ngữ điệu hay thì không gì bằng nhại phim, người ta nói gì mình nhại theo đó là tự dưng sau 1 tháng sẽ có ngữ điệu tự nhiên. Khi người ta không nói thì mình ngồi bình luận phim hoặc diễn tả hành động diễn viên bằng lời. Cách nữa học nói là luyện nghĩ bằng tiếng Anh. Dịch toàn bộ câu mà mình nghe dc từ người nói chuyện với mình sang tiếng Anh. Dịch keyword thôi nhé, không thì lại không kịp.
Đi các câu lạc bộ speaking như Seamap cũng hay. Không thì ngồi nhà lẩm bẩm 1 mình hoặc nói chuyện với đứa cùng phòng cũng được
7. Đọc và viết:
Đọc truyện đê. Manga là thứ rất lôi cuốn và dễ vào đầu. Search Doraemon hay là Dragon balls, Naruto… (cái này cực kì cực kì hay :D)
Đọc Harry Potter bằng English cũng hay, miễn là cái gì mình thích đọc là được. Hoặc truyện cười .
Đọc sách Kinh Doanh bằng tiếng Anh. Phải chấp nhận là 3 quyển đầu đọc chỉ để học. Quyển thứ 4 đọc là sẽ hiểu hiểu.
Đọc nhiều là viết sẽ lên .
BONUS:
* MỘT SỐ TOOL LUYỆN VIẾT
1. Daily Page sẽ gửi mail cho bạn mỗi ngày vào một giờ nhất điện để nhắc nhở bạn viết về một chủ đề gì đó. Sau khi viết xong bạn có thể share hoặc giữ lại đọc. 2. 750 Words là một trang khuyến khích bạn viết 750 từ mỗi ngày về bất cứ gì bạn có thể nghĩ ra. Trang này như kiểu duoLingo ấy, bạn cố gắng duy trì thói quen mỗi ngày để nhận được điểm.3. Twords cũng tương tự như các trang trên, có thêm một tính năng là bạn có thể kết nối cùng người khác.
* WEBSITE GIÚP BẠN RÈN LUYỆN 4 KỸ NĂNG
1) Newsmart: luyện reading dựa trên nguồn tin tức của báo Wall Street Journal
2) Adult Learning Activities: giúp bạn luyện kỹ năng Reading, Speaking, Listening. Các bản tin trong này được phân theo các chủ đề : working, law and government, family… và đi kèm giọng đọc Anh mỹ của người bản xứ
3) Listen and write: giúp bạn luyện kỹ năng Listening theo phương pháp nghe chép chính tả
4) VoiceTube: giúp bạn luyện cả Listening lẫn Speaking. Mình thường dùng để luyện Speaking nhái lại giọng đọc của người bản xứ qua các video Ted.com, CNN student news. Rất hay. Thậm chí là luyện Speaking qua các video tạo động lực nữa.
5) IeltsSimon: Quá nổi tiếng. Simon có nhiều bài hướng dẫn cả 4 kỹ năng rất bổ ích. Writing theo mình thấy là hay nhất. Bạn nào chịu khó lục tung những bài viết của Simon từ 2009 đổ lại đến giờ. Đọc hết -> ở nhà tự học Writing cũng được.
6) English Page: trang hệ thống ngữ pháp tiếng Anh có thứ tự lớp lang và rất dễ hiểu
8. Không bao giờ được bỏ cuộc
Thuốc có thể hợp với người này không hợp với người nọ, bạn không học có hứng chỉ là do chưa tìm được đúng thứ mình thích và chưa nỗ lực đủ thôi. Không được trách hay đổ lỗi vì 1 cái gì đó mà 10 năm học rồi vẫn không giỏi tiếng Anh. Tất cả là do mình. Đừng đợi đến khi ra trường rồi mới học vì chắc chắn chẳng còn thời gian đâu. Việc hôm nay là của hôm nay.Nhớ là không ngừng tìm cho mình chỗ học mới, phương pháp mới và tài liệu mới nhé. Mình ngày xưa mất công down và mua tới gần 200GB tài liệu cơ đấy. Tiếng Việt đã là ngôn ngữ khó nhất nhì thế giới rồi đấy. Tiếng Anh là còn dễ chán. CHẮC CHẮN bạn có thể giỏi mà.Trong 1000 sinh viên chắc chỉ có khoảng dưới 100 sinh viên là giỏi tiếng Anh, 80 trong số giỏi ấy là từ khối D và có sẵn năng khiếu nào đó về ngôn ngữ rồi. Và 20 là từ khối A, và trong 20 ấy chắc chỉ có vài ba người là tự học thành tài - số này hiếm như lá mùa thu. Những gì bạn được đọc là thuộc vào hàng rất hiếm đó.
P/s: Su xin mượn và cảm ơn bạn het-hon đã tài trợ câu trả lời ạ! 😘
Đời người là hữu hạn, nhưng lòng tham của con người lại vô hạn. Phải làm sao để có được một cuộc sống thảnh thơi, yên bình và nhìn thấu được lòng người giữa cuộc đời bon chen, xô bồ này?
Chỉ để đây và không nói gì thêm
Có những người, phải rất có phúc chúng ta mới gặp được. Nhưng cũng có những người, chúng ta cần chọn lọc để kết giao. Vậy làm thế nào để biết một ai đó có đáng để ta sống hết mình?
Nội dung hay và ý nghĩa
Đường lui
Tôi từng nghe vài bạn học sinh giỏi, vài doanh nhân thành đạt chia sẻ bí quyết thành công của họ, trong đó có một điều là “Qua cầu rút ván, không để cho mình có đường lui”. Đại ý thì cũng dễ hiểu: không cho mình lựa chọn nào khác, ép bản thân phải thực hiện bằng được mục tiêu, được ăn cả ngã về quê.
Hồi ngây thơ thì tôi thần tượng mấy người phát biểu kiểu thế lắm, kiểu wow phải cứng thế mới nên người chứ. Nhưng khi đủ lớn/ đủ già, tôi nhận ra tôi không cần thành công lắm. Tôi cần hạnh phúc hơn. Và cách tôi chọn để có được hạnh phúc là: luôn để cho mình có đường lui.
Đường lui đó hiện ra dưới rất nhiều hình thái khác nhau, trong những tình huống khác nhau.
Khi quyết định nghỉ việc ở trường để làm việc mình thích, đường lùi mà tôi chuẩn bị sẵn là khoản tiền tích cóp trong 4 năm đi dạy, là tấm bằng đại học, 8 năm kinh nghiệm và bằng thạc sỹ (dù sau đó thấy cái này hơi bị thừa). Nếu như mọi chuyện không suôn sẻ, nếu như hóa ra tôi đã quá viển vông khi lựa chọn con đường này, thì tôi vẫn còn xoay xở được, và có thể quay lại. Tất nhiên với một chút khó khăn. May sao, đến giờ này thì tôi vẫn sống khỏe. Đó là một ví dụ vật lý.
Khi thực hiện một kế hoạch, dù nhỏ hay to, với nhiều rủi ro chờ đợi, đường lùi của tôi là tinh thần “không được thì sao? không được thì thôi”. Có thể sẽ mất nhiều thứ nhưng sẽ không chết. Ít nhất mình cũng đã cố, đã thử. Một project không thành công, một cuộc trò chuyện không gây được ấn tượng tốt, một chuyến đi không vui, một hình xăm không đẹp. Chẳng sao cả. Người ta vẫn hay hối hận vì những thứ mình chưa làm hơn những thứ đã làm mà. Khi yêu một người, tôi cũng có sự chuẩn bị cả. Nghe thì hơi bị hãm, kiểu đm chưa yêu đương đến đâu đã tính đường lui rồi. Nhưng mà xin lỗi, chắc tôi đã đủ già để bớt tin vào tình yêu kéo dài vài chục năm rồi. Tôi từng bị đá thẳng cẳng một lần, thất tình đôi lần, vỡ mộng chục lần, ghen tuông nhiều lần. Và tôi cảm thấy như đang ngược đãi bản thân nếu cứ để mình trải qua những thứ tiêu cực đó. Thậm chí, khi đang rất yêu một ai đó, tôi vẫn bị phiền muộn bởi cảm giác “rồi chuyện này sẽ kết thúc/ bao giờ thì chúng ta chán nhau?” Bởi vậy, tôi tạo đường lui cho mình bằng những mối quan tâm khác. Làm việc, vẽ, gặp bạn bè, gặp những người mới. Để nếu như ngày đó có đến, ngày mà người tôi yêu hết yêu tôi trước, thì tôi cũng sẽ đủ bận rộn để không chìm đắm trong đau khổ quá lâu như hồi 20 tuổi. Tôi luôn nhớ về cuộc nói chuyện ở Xofa với Bút Chì. Anh nói về việc sống hết mình, đặt hết tâm huyết vào cái mình muốn nhưng không coi nó là con đường độc nhất mình có thể đi. Như thể một chàng trai tỏ tình rằng “Anh yêu em đến chết đi được. Nhưng nếu em không chấp nhận tình cảm đó, thì anh sẽ thôi, và sẽ mang tình yêu đó đặt vào một nơi khác”. Và câu nào anh ta nói ra cũng là thật lòng cả. Tôi tin điều đó. Câu chuyện đúng cả về nghĩa đen và nghĩa bóng. Người ta sẽ bảo: sống là phải trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc, vui trên mây và buồn đáy vực, mới gọi là sống chứ. Ừ, thì cũng đúng. Nhưng lên xuống nhiều tôi cũng mệt rồi. Những lúc ở đáy vực nó tạo cảm hứng đấy nhưng nó cũng độc hại quá. Tôi nghĩ mình không cần thêm nhiều lúc xuống vực nữa. Bạn thân của tôi, có bảo rằng tôi sống toan tính và an toàn quá. Hồi trước tôi cũng cho là thế. Giờ tôi nghĩ khác. An toàn? Tất nhiên rồi. Tôi không hâm mộ lối sống liều lĩnh bạt mạng một cách thiếu suy nghĩ. “An toàn” trong định nghĩa của tôi là đủ khôn ngoan để biết nên dừng ở đâu. Còn toan tính? Tôi không cố tình tính trước những điều đó, không vạch ra một kế hoạch chi tiết a b c cho mọi việc mình làm. Đó chỉ là bản năng tự vệ được tự động kích hoạt khi đã trải qua đủ những thất vọng và đổ vỡ. Tất cả những gì mà bạn tôi coi là “toan tính” đó, thật ra chỉ gói gọn trong một tâm thế “biết buông bỏ”. Nghe hơi nguy hiểm nhỉ, những người đọc rộng biết nhiều đã giác ngộ thường dùng cụm từ đó. Còn tôi thích diễn đạt đơn giản hơn: “Việc đéo gì phải thế?” Hà Nội | 27.11.2017
CÂU NÓI NÀO LÀM BẠN THỨC TỈNH
📖
1. Kẻ nhu nhược chỉ biết than vãn, người mạnh mẽ không ngừng cố gắng. Càng cố gắng, càng may mắn.
2. Nếu bạn muốn làm những gì mình thích, họp lớp 5 năm sau, bạn không nên đi. Vì lúc đó đang là thời khắc khó khăn nhất của bạn, trong khi những người khác đang an phận ở những công ty khá khẩm. Họp lớp 10 năm sau bạn cũng không nên đi. Nhưng họp lớp 20 năm sau, bạn có thể đi. Bạn sẽ nhận ra được số mệnh khác biệt to lớn của những người kiên cường theo đuổi giấc mơ và những người ngoan ngoãn nghe sự sắp đặt của người khác.
3. Tốc độ thành công của bạn nhất định phải vượt qua tốc độ già đi của bố mẹ.
4. “Trời không phụ lòng người có tâm.” Lúc cô giáo chủ nhiệm lớp 12 nói câu này, tôi đã không kìm được nước mắt. Năm đó gia đình ly tán, người yêu ruồng bỏ, bạn thân quay lưng, trượt đại học, kí ức đáng sợ cuối cùng cũng chịu nằm im. Hiện tại tôi là giáo viên cấp 2, lấy được một người chồng tốt bụng, bạn bè thường khen tôi may mắn, nhưng họ đâu biết có những đêm tôi đã nằm khóc cạn nước mắt khi nghĩ về chuyện xưa.
5. Nhiều người đã chết lúc 25 tuổi, nhưng đến 75 tuổi mới được đem chôn.
6. Không cần cảm ơn những kẻ đã làm tổn thương bạn, vì họ không hề giúp bạn trưởng thành. Chính sự kiên cường của bản thân đã giúp bạn trưởng thành, chỉ cần cảm ơn những người đã luôn ở bên bạn là đủ. Còn những kẻ kia, hãy nói với họ bạn hiện giờ sống rất tốt.
7. Một người thợ xây sắp về hưu, ông chủ luyến tiếc bảo người thợ xây xây nốt một ngôi nhà rồi hãy đi. Người thợ xây nhận lời, nhưng đầu óc chểnh mảng, chỉ mong làm cho xong, vật liệu chắp vá, thao tác qua loa. Khi nhà xây xong rồi, ông chủ mỉm cười bảo đây là món quà về hưu, người thợ xây nghe xong vừa hổ thẹn vừa hối hận, không ngờ ngôi nhà cẩu thả nhất ông từng làm lại chính là món quà cuối cùng của đời người. — Kỳ thực, trong cuộc đời, mọi việc ta làm đều là cho chính ta, đã làm thì phải làm cho tốt.
8. Đừng lừa dối người khác, vì những người bạn lừa dối được đều là những người tin tưởng bạn.
9. Bạn chỉ có một cuộc đời, đừng lãng phí thời gian cho những kẻ bạn không ưa.
10. Cố gắng và hối hận, cái nào đau đớn hơn?
11. Con à, mẹ muốn con chịu khó học hành, không phải để so bì thành tích với người khác. Mẹ chỉ hi vọng sau này con có thể tự do lựa chọn một công việc mà con cảm thấy có ý nghĩa, chứ không đơn thuần để mưu sinh. Khi con cảm thấy công việc có ý nghĩa, con sẽ có cảm giác thành công. Khi không bị gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nén, con sẽ giữ được tự tôn của mình. Thành công và tự tôn, sẽ mang đến niềm vui cho con.
12. Thời gian một đi không trở lại, bạn cũng đừng nên quay đầu.
13. Thật ra ai thực lòng yêu bạn, bạn có thể tự mình cảm nhận được. Đừng tự lừa dối mình, đừng chờ đợi một kì tích không bao giờ đến, tình cảm không thể cưỡng cầu, người không bước vào trái tim bạn được, hãy để anh ta ra đi, thế giới mà bạn không bước vào được, cũng nên từ bỏ.
14. Tôi là nam chính trong tiểu thuyết đời mình, tôi không thể chết được.
15. Bố mẹ cũng già rồi, cứ cho còn sống được 20 năm nữa đi. Mỗi năm con về thăm nhà một lần, hết Tết năm nay, chỉ còn 19 lần thôi.
16. Lĩnh tháng lương đầu tiên, tôi hỏi bố: “Bố có cần gì không?” Bố cười bảo: “Bố chỉ cần con vui là được rồi.”
17. Bố mẹ yêu thương nuôi nấng con 20 năm trời, không phải để con chết đi sống lại vì một thằng con trai không xứng đáng.
18. Những đứa trẻ không mang theo ô thì phải cố mà chạy cho nhanh.
19. Nếu bạn không cố gắng, bạn không xứng được sống cuộc đời mình mong ước.
20. Khi bạn đứng trên đỉnh núi, trên đầu bạn là cả trời sao.
21. Tôi buồn vì không có giày để đi, cho đến khi tôi gặp người thiếu cả đôi chân.
22. Một đời người tổng cộng có khoảng 900 tháng. Bạn còn bao nhiêu tháng nữa?
23. Đừng quên năm đó bạn từng là nhà vô địch.
24. Chúng ta không ngừng phấn đấu, không phải để thay đổi thế giới, mà để thế giới không thay đổi được chúng ta.
25. Bố năm nay 48 tuổi rồi, bệnh tật đầy người, biết có trụ được 10 năm nữa không? 10 năm sau, con có thể gánh vác cả gia đình được chưa? Con có được sống cuộc đời con mong muốn không? Đó là điều bố lo lắng nhất.
26. Điều đau đớn nhất không phải là bạn đã thất bại, mà là vốn dĩ bạn có thể thành công.
27. Trăm vạn kẻ thù phía trước cũng không đáng sợ bằng quy giáp xin hàng.
28. Ba năm gặm bánh mì dù sao cũng hơn ba mươi năm gặm bánh mì.
29. Trong thời khắc đẹp nhất đời người, đừng chỉ biết cắm mặt vào di động ấn like cho kẻ khác.
30. Nếu không thể thành niềm tự hào của bố mẹ được, ít nhất đừng khiến họ lao tâm khổ tứ nữa.
31. Đằng sau không ai chống lưng, tuyệt đối không thể ngã xuống được.
32. Dậy đi học đi con, con quên lúc bé đã hứa sẽ mua biệt thự cho bố mẹ rồi sao?
33. Dần dần tôi hiểu ra rằng, ý nghĩa một đời người, thực ra chỉ đơn giản là từng ngày từng ngày một, bạn không ngừng dõi mắt theo bóng lưng khuất dần của bố mẹ. Bạn đứng ở đầu này con đường, còn bố mẹ đang dần mất hút phía xa xăm, bạn chỉ biết buồn bã dõi mắt theo, còn họ dùng bóng lưng đó như dịu dàng thầm nhủ: “Đừng tiễn nữa, về đi con.”
📖
• Nguồn: Weibo • Dịch: Kiem Duong
1. Khi kỉ niệm xưa chợt ùa về…
2. Ngày mới chuyển vô, việc đầu tiên của mình không phải là làm quen với thầy cô & trường mới. Mà là đóng tiền bảo kê cho bọn hổ báo cáo chồn giả danh ngĩa hiệp bảo vệ kẻ yếu. Sau này mới biết rõ bãn chất và bộ mặt thật dói lừa của chúng.
3. Một cái bàn trong lớp có thể ngồi được 4-5 đứa. Mình thích ngồi ở ngoài 2 rìa đầu bàn. Để có gì đi lại cho tiện, mỗi lần giáo viên trả bài kiểm tra, giành phát cho nhanh.
4. Đôi khi lại khá mâu thuẫn, thích vô ngồi chính giữa. Không có tiết chủ nhiệm là năng nỉ đứa bạn muốn gãy họng để được nhảy vô ngồi ở giữa.
5. Cảm giác ngồi ở giữa rất tuyệt, giống như được bắt cá hai tay. Một miệng nói mà vừa có thể lọt vào tai đứa bên trái, vừa có thể truyền sang đứa bên phải. Mặc khác vừa có thể nghe 2 đứa bên cạnh rủ rỉ thì thầm vào tai mình cùng một lúc! Khả năng khuếch đại gê gớm, lan tỏ từ bàn này sang bàn khác, từ trên xuống dưới - từ dưới lên trên. Nó đồn khắp lớp, cả trường,.. =,=
6. Ngày mưa, ngồi giữa sướng vô cùng, “chiếc khăn gió ấm”, “bàn tay không lạnh”. Ngày nắng, khá nực khá bực, nồng nặc mùi thum thủm mấy đứa xung quanh…
7. Giờ giải lao, mấy đứa bạn quăn hết cặp sách lên bàn, bọn nó 2 đầu 2 bên chơi ép mình ở giữa. La thất thanh, gào thét, mà cũng không buông tha, y hệt cái máy vắt nước mía. Còn không thì bọn nó chơi kéo co, nắm tay mình kéo 2 bên hì hục, muốn tét cái nách.
8. Chạy giỡn trong lớp, hay lại gần chỗ bàn giáo viên, mà mỗi lần như vậy lại bị xui làm bể bình bông trên bàn. Lần đầu làm bể cảm giác kinh sợ hãi hùng, riết rồi thầy chủ nhiệm cũng không màn la lói gì, miễn mua bình khác vào thay là được. Tiền đi học toàn là để mua bình bông dự phòng!
9. Làm thủ quỹ, có đôi lần túng thiếu, đã ăn chặn tiền công và ém nhẹm. Rất may không ai biết và cũng không bị bể hụi.
10. Trong lớp đứa nào cũng nhạt nhòa. Mình làm trung tâm nổi bật, bị ghét cũng là chuyện thường tình…
11. Lớp người ta thường chia ra thành từng Tổ. Lớp mình thì chia theo tầng lớp & giai cấp xã hội: Nhà giàu, xóm chùa, hộ nghèo, ở mướn, ở đợ, ổ chuột, vách lá,…
12. Đứa nhà giàu thì chỉ chơi với những đứa nhà giàu. Đứa học dốt sẽ chơi với đứa học dở. Có tính bầy đàn rõ ràng và đẳng cấp đàng quàn. Đa phần tụi nó đoàn kết trước mặt giáo viên, chứ bằng mặt mà không bằng lòng!
13. Trước giờ kiểm tra: thân thiện, hòa ái, đối xử tốt với mình. Sau khi kiểm tra: nói xấu, bêu ríu, trở mặt thành thù.
14. Có lần kiểm tra xong, điểm đứa bạn kế bên và mình bằng điểm và là 2 đứa cao điểm nhất trong lớp. Cô giáo và mấy đứa trong lớp nói bọn tui sao chép, cop bài của nhau nên mới y chang như vậy. Đó là 1 lần mình cảm thấy bức xúc nhất. Khó chịu và động chạm tự ái cũng như năng lực của bản thân. Phải chi lần nào điểm cũng thấp mà đùng một cái cao như vậy thì thắc mắc không nói. Hả lúc nào điểm cao là cũng có chuyện & vấn đề để bàn tán.
15. Thỉnh thỏn xảy ra chiến tranh nóng-lạnh giữa 2 phe: làm bài được & không được (đảng dân chủ & đảng cầm quyền). Khong có chuyện lựa chọn trung lập hoặc đứng giữa, bọn nó sẽ lôi kéo đồng minh về 2 phe. Chọn đảng nào thì đi đâm chọt, làm tay trong, nội gián ở bên đảng kia, gây xích mích xào xáo. Mệt mõi vô cùng.
16. Bọn nó đồn, mình và đứa bạn ngồi cạnh yêu nhau. Khổ gê, người ta là đôi bạn cùng tiến, chia sẻ buồn vui. Gieo tiếng ác cho con nhà lành không hà!
17. Có những đứa sẽ chuyên phao tin thất thiệt, thần cơ dịu toán, đoán đề. Cuối cùng trật lất!
18. Luôn có những đứa cứ canh mình chuẩn bị giơ tay phát biểu là cũng bon chen theo. Tới lúc nó được kêu: câu thứ nhất nói nhảm, câu thứ hai rất xàm, câu thứ 3 quá sai. Đời nó chẳng có cái gì đúng đắn cả, chỉ thích giành giựt miếng ăn kẻ khác…
19. Trong tiết học, đang chép bài khí thế, bỗng nge 1 tiếng bom nổ thất thanh vang trời, mùi phản phất. Khong đứa nào chịu thành khẩn nhận tội. Khong bao giờ tự giác, toàn để bị phát giác ra.
20. Nhiêm vụ ngày nào cũng đi sớm lấy sổ đầu bài, hết tiết thì đem đi cất. Riết người ta tưởng mình là lớp trưởng.
21. Lớp phó học tập, lớp phó lao động, văn thể mỹ, các gì mình cũng dành làm. Gần như thâu tóm hết cả vũ trụ.
22. Thường xuyên giao lưu với các lớp lân cận, hàng xóm bè bạn, nên được nhiều người để ý. Ái mộ có, hâm dọ cũng có.
23. Tan học là đi có bè có lũ, băng phái. Người ta tưởng mình mướn vệ sĩ!
24. Không bao giờ nói xấu trước mặt đứa nào. Có gì kéo ra căn tin ăn uống rồi chửi lộn.
25. Đi học đều đặn, không vắng không trễ bữa nào. Nếu có, thì sẽ nghỉ cả tuần, cả tháng, vì bị bệnh!
26. Mấy đứa bạn quan tâm, hăn hái chia bài vở ra chép phụ mình. Lúc mở ra coi vừa thấy cảm động lại vừa xót lòng, chữ như công như phụng. Cuối cùng phần lớn cũng do mình tự chép. Sẵn tiện ôn lại bài chưa học.
27. - Học chuyên toán mà đi thi văn: điểm 2-4 - Học chuyên văn mà đi thi toán: điểm 5-6 - Cái gì cũng chuyên: điểm 8-10
28. Ai cũng từng mạnh miệng, cam đoan không bao giờ giở trò gian lận trong kiểm tra thi cử, không lập tập mở sách, không làm bùa ghi phao. Nhưng rồi đến lúc đại nghĩa diệt thân, đều sa vào con đường ma đạo. Dần dần quen tay, nâng cao chuyên môn nghịp vụ, và hầu hết đều trót lọt!
29. Môn GDCD rất nhẹ nhàn thoải mái. Thầy chỉ yêu cầu về ghi mục lục, ý chính, chép y nội dung trong sách ra. Thời gian trên lớp thầy chỉ dành để giảng giải đạo lý, cách làm người, chuyện vợ con của thầy, chuyện thầy ly dị ra sao, đi thêm bước nữa ra sao, bla bla,…
30. Ham hố thi thố với các lớp, các trường. Phần thưởng nếu có rinh về, thì chưa kịp gì cũng bị chia 5 xẻ 7 trên tay đứa khác. Không bao giờ đến lượt và vô tay mình!
31. Hỏi con bạn: sao mày không chọn cool boy, hay cái gì đó boy để thích, mà lại đi chọn ngay cái đứa dở tệ, không ra gì? - “Tao đâu có đủ điều kiện như vậy. Mấy đứa giỏi, tốt, bọn nó thích mày hết rồi!”
32. Hầu như đứa nào cũng phấn đấu và đầu tư môn ngoại ngữ, vì cô giáo già ác thần thánh. Vào lớp không dạy gì nhiều, yêu cầu về tự soạn rồi lên trình bày nhóm. Làm ok thì điểm tuyệt đối, ngược lại thì nhận con 0 ngay lập tức. Đứa nào dám chả treo thì sẽ bị thắt cổ hoặc quăn từ lầu 2 xuống.
33. Lúc bế giảng, chia tay, đứa nào cũng hứa hẹn sau này gặp lại, thế này thế kia. Vậy mà bây giờ ngày nào cũng đi ngang cái bùng binh, không bao giờ chào nhau, “người lạ từng quen” version.
34. Hai trong số 39 đứa năm nào, từng ghét nhau đến sứt đầu mẻ trán, chửi rũa ác liệt, quan gia ngõ hẹp,… Giờ đã nên vợ chồng và chuẩn bị làm thôi noi cho đứa con gái lớn.
- #Chanseon
Nhạc Sĩ: Trịnh Nam Sơn
Mình xa nhau mà lòng vẫn nhớ....
Ngày chia ly lòng đầy nuối tiếc..
❀⊱╮
Công Cha cao tựa núi non Dài sông, rộng biển – cho con nên người. Cha cho con nụ cười tươi Dành cho con cả cuộc đời, tương lai.
Dạy con: “Nhận rõ đúng sai Ân tình, nhân nghĩa, dũng tài, hiếu trung. Rộng lòng, độ lương, khoan dung Gái, trai chí lớn – chớ dùng mưu ma.
Hiểu nhiều, biết rộng, nhìn xa Đừng quá thiển cận – khó qua khổ nghèo. Sóng to phải vững tay chèo Chớ ham danh lợi mà gieo oán thù.
Bốn mùa đông, hạ, xuân, thu Trong êm, ngoài ấm cho dù khó khăn. Lỡ lầm phải biết ăn năn Đừng huênh hoang cũng không nhăn nhó hoài.
Sống hôm nay – để ngày mai Công to, việc nhỏ miệt mài cho xong. Khổ đau nên để trong lòng Nước mắt chớ chảy thành dòng – ướt my.
Gia phong, nền nếp duy trì Sẻ san cơm, áo những khi người cần. Thương người như thể thương thân Kính trên, nhường dưới – góp phần, chung lo.
Gia đình – xã hội – sao cho Vẹn tròn, hạnh phúc, ấm no, trong ngần” … Đời Cha sâu nặng nghĩa ân Phận làm con nguyện muôn lần khắc ghi..ღ♥
POPS Music - Kênh âm nhạc trực tuyến hàng đầu Việt Nam. Follow POPS Music: ♫ Subscribe: https://www.youtube.com/user/POPSVIETNAM?sub_confirmation=1 ♫ Website...
Biết đến bao giờ minh mới quên ngày xưa...
Có một câu nói tôi rất tâm đắc: “Đàn ông giai đoạn bắt đầu sự nghiệp giống một Công nhân vác gạch, tay anh ta cầm gạch nên không ôm bạn được, nhưng nếu anh ta bỏ xuống thì sẽ không thể đảm bảo cuộc sống tốt cho cả hai.” Là giai đoạn đàn ông cần nhiều sự thấu hiểu từ nửa kia nhất. Không còn là những chiều rong chơi bên nhau, không còn những đêm chuyện trò đến sáng. Thay vào đó là vô vàn deadline phải chạy, vô vàn áp lực từ công ty. Giai đoạn này, nếu không bản lĩnh, anh ta có thể bị quỵ ngã trước sức ép từ công việc lẫn cuộc sống. Điều duy nhất anh ta cần là sự thấu hiểu và sẻ chia. Bởi chỉ cần thế thôi, anh ta có thể làm được mọi thứ.
CafeBiz
Đan Nguyên - Chắp Tay Lạy Người (Trúc Phương) PARIS BY NIGHT 120 - CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ ©2016. Thuy Nga Productions. All Rights Reserved. Purchase PBN 120 DVD:...
...khi lời tha thiết cũng là xa lạ...
33 PHÉP LỊCH SỰ TỐI THIỂU AI CŨNG PHẢI BIẾT
1. Nếu bạn nói “tôi mời”, bạn là người thanh toán. Bạn có thể nói “Đi ăn đi” thì trong trường hợp này, ai trả phần của người đó. Nếu một người đàn ông đề nghị được thanh toán cho một người phụ nữ, thì cô ấy có thể đồng ý.
2. Đừng bao giờ ghé thăm mà không gọi trước. Nếu ai đó tới nhà bạn mà không báo trước, bạn có thể mặc áo choàng tắm và cuốn lô tóc để nói khéo rằng bạn đang không sẵn sàng để tiếp khách. Khi có khách không mời xuất hiện trước cửa, một phụ nữ Anh thường làm như thế này: cô ấy luôn đi giày, tay cầm mũ và ô. Nếu cô ấy thích vị khách đó, cô ấy sẽ nói “tôi vừa về nhà!”. Nếu không, cô ấy sẽ thở dài và nói: “Ôi tiếc quá, tôi đang chuẩn bị đi”.
3. Đừng để điện thoại lên bàn khi đang nói chuyện với người khác. Làm như vậy, bạn đang cho thấy mức độ quan trọng của thiết bị này trong cuộc sống của bạn, bạn đang tỏ ra chán nản với những gì đang diễn ra và bạn sẵn sàng dừng cuộc trò chuyện vô ích này lại để kiểm tra Instagram, trả lời một cuộc gọi quan trọng hay chơi game.
4. Nếu bạn đang đi cùng ai đó và người đó chào một người mà bạn không biết thì bạn cũng nên chào họ.
5. Đôi giày của bạn lúc nào cũng nên sạch sẽ.
6. Tránh nói những chuyện vô nghĩa qua điện thoại. Nếu bạn cần nói chuyện với ai đó, tốt nhất là nên gặp riêng người đó.
7. Nếu ai đó xúc phạm bạn, bạn không nên đáp trả hoặc to tiếng với họ. Việc bạn cần làm là mỉm cười.
8. Khi mượn xe của ai đó, hãy nhớ đổ đầy bình xăng như một cách cảm ơn.
9. Đừng dùng loa ngoài khi nói chuyện, trừ khi đang không thể cầm được điện thoại trên tay.
10. Vặn nhỏ âm thanh khi xem video, nghe nhạc hay chơi game ở nơi đông người. Tốt nhất là bạn nên có tai nghe.
11. Khi dùng điện thoại hoặc máy tính người khác, đừng vào những thư mục riêng của họ khi chưa được cho phép.
12. Nếu có cuộc gọi nhỡ, hãy lịch sự nhắn tin khi chưa thể gọi lại.
13. Một người đàn ông nên đi về phía bên tay trái của người phụ nữ. Quân nhân là trường hợp ngoại lệ duy nhất, vì họ phải luôn ở tư thế sẵn sàng để chào đồng đội.
14. Các lái xe nên nhớ rằng: Hành động đi nhanh qua vũng nước làm bắn lên người qua đường thực sự rất khó chấp nhận.
15. 9 điều nên được giữ bí mật: tuổi tác, tiền bạc, cãi vã trong gia đình, tôn giáo, các vấn đề sức khỏe, chuyện tình cảm, quà tặng, sự vinh danh và tình trạng bị thất sủng.
16. Một người đàn ông không bao giờ nên chạm vào một người phụ nữ mà không xin phép cô ấy. Điều này có nghĩa là những việc này không được chấp nhận: cầm tay cô ấy, chạm vào cô ấy trong cuộc trò chuyện, đẩy hoặc cầm vào phần trên khuỷu tay (trừ khi một người đàn ông đang giúp cô ấy ra hoặc vào xe, hoặc đi qua đường).
17. Nếu ai đó gọi cho bạn một cách thô lỗ, bạn không nên trả lời. Hãy là tấm gương về việc hành xử lịch sự.
18. Nguyên tắc vàng khi dùng nước hoa là dùng vừa phải. Nếu bạn vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa của mình vào buổi tối thì có nghĩa là mọi người đã quá mệt với nó rồi.
19. Một người đàn ông có giáo dục sẽ luôn thể hiện sự tôn trọng đúng mực với một người phụ nữ.
20. Khi có phụ nữ, hãy chỉ hút thuốc nếu được sự đồng ý của họ.
21. Dù bạn là ai – giám đốc doanh nghiệp, học giả, phụ nữ lớn tuổi hay một sinh viên, khi bước vào phòng, bạn nên là người đầu tiên chào mọi người.
22. Hãy tôn trọng sự riêng tư của thư tín. Cha mẹ không nên đọc thư của con. Vợ chồng cũng nên tôn trọng nhau như vậy. Kiểm tra túi của ai đó để tìm thư, những lời nhắn tình cảm hay những thứ khác là vô cùng khiếm nhã.
23. Đừng cố gắng chạy đua với thời trang. Tốt hơn là nên ăn mặc vừa phải, thậm chí là nếu không hợp thời trang thì cũng còn hơn là mặc một bộ đồ mới, hàng hiệu mà trông xấu tệ.
24. Nếu bạn được tha thứ sau khi xin lỗi, đừng lại gần đối phương tấn công họ một lần nữa. Bạn nên cố gắng tránh những lỗi như vậy trong tương lai.
25. Tránh cười, nói chuyện quá to, hay nhìn chằm chằm vào người khác.
26. Luôn luôn chừa thức ăn cho người mua chúng về, cho dù họ có khăng khăng rằng mình sẽ không ăn.
27. Đảm bảo không quên trả lại những cuốn sách đã mượn về đọc.
28. Trả lại số tiền vay càng sớm càng tốt, đừng để đến lúc họ phải đòi.
29. Nếu ngủ lại nhà người khác, nhớ gấp gọn gàng chăn, gối trước lúc rời đi.
30. Khi được ai đó nấu ăn cho, rửa bát và dọn dẹp chắc chắn là việc bạn nên làm.
31. Đừng cãi nhau ở trốn công cộng. Chẳng có lí do gì để những người xung quanh chịu sự tức giận của bạn.
32. Người văn minh không chia tay bằng tin nhắn.
33. Đừng quên cảm ơn những người thân yêu và bạn bè. Họ giúp bạn không vì họ phải làm thế.
Thư tình Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh
B’lao, 23 tháng 9/ 1965
Ánh
Buổi trưa anh không ngủ được nên lang thang ra phố. Mưa nhỏ rồi lớn dần đuổi anh về đây. Anh đang ngồi ở câu lạc bộ sát bờ hồ. Bờ hồ bây giờ đã điêu tàn lắm. Người ta đã chặt bỏ những cây khô sống bao nhiêu năm nay trong hồ. Có một vài chỗ nước rút xuống chỉ còn bùn đen.
Buổi chiều gió thật lạnh. Anh đã mặc áo ấm suốt ngày ở đây.
Anh nhớ Ánh lắm mà ngôn ngữ thì quá chật hẹp, quá cũ kỹ không chuyên chở nổi sự nhớ nhung này. Nên anh đã nói đã nhắc mãi mỗi ngày mà vẫn chưa đỡ nhớ tí nào.
Ngồi ở đây nhìn ra từng ô cửa kính rất lớn anh mơ hồ thấy mình như lạc về một vùng đất nào mới sơ khai. Cả thành phố chỉ xanh rì những cây cối và từng khoảng đất đỏ.
Hiện giờ ở Tỉnh đang có một buổi văn nghệ sẽ tổ chức vào cuối tháng. Anh phụ trách chương trình này nên bây giờ vẫn còn được rỗi rảnh không làm việc gì cho đến cuối tháng.
Anh nhớ Ánh lạ lùng đó Ánh. Mà Ánh thì chỉ mong anh chóng đi xa, anh nghĩ thế. Mùa thu hầu như không có trên miền này. Ở đó lá đã bắt đầu vàng chưa Ánh.
Những bụi bờ dọc theo những con dốc đất đỏ ở đây anh vừa đi qua ban sáng và thấy lá của hoa mặt trời xanh um. Anh ngắt gửi về Ánh một ngọn. Hoa thì vẫn chưa nở. Có lẽ đợi hôm nào có mặt trời thì hoa mới bắt đầu hiện diện và cũng là mùa mà anh đã gọi là mùa sinh nhật của hướng dương.
Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn.
Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.
Buổi trưa trời âm u và hơi lạnh.
Anh vẫn không thể nào không thấy sự lạc lõng của mình nơi đây.
Ở trường Đồng Khánh giờ này chắc Ánh đang mài miệt với những bài vở mới. Sân trường đã có những cây hoa vàng, tím mọc nhoi lên trên từng bãi cỏ xanh. Đúng không. E cũng phải mất đến hằng mấy tháng anh mới tạm ổn mình được vào với thành phố này lại.
Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng, Ánh cũng thôi làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa Đông này?
Cơn mưa như thác đổ ngoài trời. Đồi trà bây giờ mù mịt không còn thấy gì.
Anh đang có Ánh – tuổi – nhỏ trước mặt trong chiếc hộp nhỏ anh mang theo đó.
Mưa rất buồn. Như một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng mùa Đông này.
Ánh ơi
Nếu còn sự yêu thương và nhớ nhung nào trong Ánh thì hãy gửi làm quà cho anh để anh coi thường những tháng ngày ẩm mục nơi đây
Nhớ vô ngần
Thân yêu, yêu dấu
Trịnh Công Sơn
Đọc cả ngàn lần bài viết này. Reblog cũng ngàn lần bài viết này. Nhưng lần nào, cũng nhẹ nhàng tâm hồn khi nhìn lại cả. Rất thân thương và quen thuộc.
[Lương khô] KHÔNG CHỊU NỔI NHIỆT
Làm việc quá nhiều, công việc ngập đầu, xử lý công việc không kịp, cảm thấy mệt mỏi mỗi ngày. Về nhà trong tình trạng uể oải và phát hoảng khi nghĩ ngày nào cũng như ngày hôm nay. Chắc tiêu.
Trong lòng luôn cảm giác khó chịu vì những gì đang diễn ra với bản thân, lúc bình thường nhàn nhã, nay CV nhiều quá chịu không nổi nhiệt, kiểu như công việc ngập tới tận cổ, trong lòng khó chịu và không hề thoải mái tí nào so với cảm giác nhàn nhã thông thường.
Đó là dấu hiệu tốt hay xấu. Dấu hiệu tốt. Vì đó là dấu hiệu bạn đang ở ngưỡng vượt khỏi giới hạn bản thân.
Bạn chỉ có 2 lựa chọn, một là thích nghi, mạnh mẽ hơn và sau khi vượt qua, đối với bạn lúc này, cảm giác đó không còn đáng sợ nữa, bình thản, nhẹ nhàng và kiểm soát tốt những CV mà mình từng nghĩ không thể làm nổi. Bạn lên level mới.
Lựa chọn thứ 2, buông lơi và lại trở về trạng thái quán tính cũ.
Mình đã từng không chịu nổi nhiệt. Đã vượt qua và không còn cảm giác khó chịu với nhiệt quá lớn của CV nữa.
Viết cho các bạn đang không chịu nổi nhiệt. Hoặc các bạn phải vượt qua chính mình. Hoặc các bạn nên xác định số phận hẩm hiu ... mãi thôi.
Một khi bị dồn vào thế khó, tư duy và vận động suy nghĩ tìm ra cách làm hiệu quả hơn sẽ tăng theo. Áp lực công việc sẽ khiến bạn trở nên mạnh mẽ và trở thành những viên kim cương sáng. Tin mình đi.
... Tình chưa kịp vui, đã vội bỏ nhau....